Chương 88: Mượn Đao




"Tốt! Francis, ngươi lại khiến ta một lần nữa kinh hãi!"

Bairu vỗ tay mỉm cười, lại hỏi: 
"Bây giờ đao chúng ta ở nơi nào? Ngươi chuẩn bị cái chuôi đao như thế nào?"

Đỗ Trần nói: 
"Ta muốn nói chuyện với "đao", các hạ, sau hai ngày ta sẽ cho ngươi một kế hoạch tương đối hoàn thiện."

Ánh mắt của Bairu khiến cho Đỗ Trần khó hiểu, hắn suy tư một lát rồi cười nói: 
"Một lời đã định, hai ngày sau ta sẽ nghe kế hoạch của ngươi. Bất quá ngươi thật sự cũng chỉ có thời gian hai ngày, bởi vì một khi ngươi không mang "đao" tới, chúng ta cần thời gian chuẩn bị kế hoạch khác."

"Tốt, vậy hai ngày!"

Đỗ Trần đứng dậy tiễn Bairu và Thomas ra cửa, Thomas nhìn chằm chằm Tuyết Bỉ Nhân bị hắn thu thập, nhíu mày nói: 
"Francis, tốt nhất là không nên dùng Tuyết Bỉ Nhân làm nô lệ, trong lịch sử những người dám dùng Tuyết Bỉ Nhân đều không có kết cục tốt."

Miếng vải bịt miệng của Harry đã được người ta lấy ra, hắn vừa nghe câu nói tràn ngập châm biếm của Thomas thì lập tức quỳ xuống trước mặt lão, run rẩy nói: 
"Đại nhân tôn quý, ta hiểu việc lắm, ngài yên tâm, vài ngày tới chỉ cần không có mệnh lệnh của chủ nhân, ta sẽ tuyệt đối ở trong phòng không ra."

Thomas hừ lạnh một tiếng, dặn dò Đỗ Trần giữ miệng Harry cho tốt sau đó cùng bọn người Bairu biến mất trong đêm.

Đỗ Trần đuổi Harry đi, lại nhìn thoáng qua phòng bên cách vách đang sáng đèn.

Helen cũng không có ra ngoài.

A, xú nha đầu, ta cho ngươi một cơ hội cứu cha!

Đồ Trần đi tới cửa nhưng lại đổi ý, không thể đi gặp Helen như vậy được, ngoài cửa còn có hai môn thần, nếu bọn họ thấy mình nửa đêm đi vào túc xá nữ sinh thì có trời mới biết giải thích thành cái gì nữa. Huống chi Bairu cùng Thomas rất có thể cũng có nhãn tuyến phụ cận túc xá của mình.

Bây giờ Helen chính là vương bài trong tay mình, không thể để lộ nàng được.

Nghĩ vậy Đỗ Trần đi lên trên lầu, phóng ra một đóa hoa sen rồi ngồi lên trên. Tiếp đó, thân thể Đỗ Trần cũng theo hoa sen mà thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành nhỏ như một con muỗi bình thường.

Đây là công năng mới của pháp bảo – liên hoa tàng thân (ẩn thân).

Điều khiển hoa sen, Đỗ Trần bay ra ngoài cửa sổ, trên màn trời đêm xẹt qua một đạo hồ tuyến đẹp đẽ bao hàm quỹ tích của thiên địa, một cách u nhã tiến vào bên trong phòng của Helen.

Bên trong phòng, Helen đang cùng Susan nói chuyện với nhau, Susan nói: 
"Tiểu thư, mới vừa rồi cách vách có chút động tĩnh, ta theo phân phó của ngài nên không dám điều tra, nhưng Francis hình như có rất nhiều khách tới."

"Khách ư? Quên đi, chúng ta tốt nhất không cần lo chuyện của hắn, mau mang tin tình báo tầng mười chín mới là…" - Nói đến đây, Helen phát hiện ánh mắt Susan cực kỳ quái dị nhìn chằm chằm sau lưng nàng, hình như thấy việc quỷ mị không thể tin được.

"Tốt lắm, lựa chọn của ngươi là phi thường sáng suốt. Quản việc không nên quản của người khác sẽ mang đến cho ngươi phiền toái, mà phiền toái đó ngươi không giải quyết được!" - Đỗ Trần từ hư không xuất hiện sau lưng Helen, thuận tay thu lấy liên hoa pháp bảo.

Hắn xuất hiện quá quỷ dị, tựa hồ đột nhiên xuất hiện từ hư vô.

Cho dù là cha của Helen hoặc là Ziege cũng không có năng lực làm được như vậy.

Chủ phó Helen kinh ngạc sợ hãi, thầm kêu may mắn là không có đi điều tra chuyện của hắn, nếu không, dựa vào thân thủ kinh khủng này Francis tùy thời tùy chỗ đều có thể dễ dàng nhấc tay đánh chết chủ phó hai người.

"Miện hạ tôn quý, ngài tới rồi!" 

Helen từ hoảng sợ phản ứng trở lại, cười tươi tiếp đón Đỗ Trần ngồi. Bất quá nàng lại dùng đấu hồn hỏi tin tức từ thần sủng Susan: 
"Susan, bằng hữu của ngươi đều không phát hiện ra hắn sao?"

Susan cũng dùng thần niệm giống chủ nhân đáp: 
"Không có, không riêng gì bằng hữu của ta mà ngay cả dị năng của ta cũng không phát hiện được một chút lực lượng ba động. Tiểu thư… chỉ có một giải thích. Thực lực của hắn quá kinh khủng! Chúng ta tuyệt đối không có năng lực ứng phó với hắn, cho dù là chủ nhân cũng không có thực lực cường đại như vậy a."

Đỗ Trần ngay cả đấu hồn là cái quỷ gì cũng không biết, càng không rõ lúc đó hai người đang trao đổi thần niệm, hắn làm ra vẻ cao thủ cao thâm, ngạo nghễ ngồi trên ghế.

Khí độ cao cao tại thượng, phong phạm thần bí khó lường khiến cho trong lòng Susan giật mình, thần niệm truyền đi: 
"Tiểu thư, có thể đây mới là hình dáng chính thức của hắn. Lần trước… trong lúc chúng ta cùng hắn giao dịch đã quá lỗ mãng! Ta nghĩ, nếu không phải trước đây hắn đã biết tiểu thư thì rất có thể sẽ nhấc tay hủy diệt chúng ta. Ngẫm lại thật đáng sợ!"

"Đúng vậy, lần trước ta quá nóng lòng, nhưng đừng nói nữa." 

Helen kéo tay Susan, cung kính đứng trước mặt Đỗ Trần.

Đỗ Trần từ mũi phát ra một tiếng "ân", chậm rãi nói: 
"Mồng ba tháng ba cha ngươi sẽ bị Philip giải phẫu."

Helen buồn bã cúi đầu: 
"Đúng vậy, miện hạ, ta cũng vừa từ bằng hữu của mình nhận được tin tức, ngài…"

Đang nói, nàng cùng Susan quỳ xuống khiêm cung khẩn cầu: 
"Xin miện hạ giúp đỡ!"

"Đứng lên đi!" 

Đỗ Trần cầm lấy chén rượu trên bàn, một mặt mân mê chén rượu, một mặt tựa hồ nói một chuyện rất bình thường: 
"Ta có thể nhờ người giúp ngươi, thực lực bọn họ coi như cũng được, để hắn ứng phó chuyện của ngươi là được rồi."

Susan nhanh miệng, nghe vậy lập tức hỏi: 
"Miện hạ, ngài mời tới người cấp bậc gì, có bao nhiêu người? Thủ hạ của Philip chính là…"

Nàng thấy Helen trừng mắt sắc bén liền cười nói: 
"Xin lỗi, ta không có ý hoài nghi thực lực bằng hữu của ngài, bọn họ nhất định đều là cao thủ trong cao thủ."

"Ân, nghiệt chướng coi như hiểu chuyện!" - Đỗ Trần buông chén rượu, thuận miệng nói - "Không có gì là cao thủ, hai cửu cấp đấu thần mang theo mười mấy tiểu tử so với bọn hắn yếu hơn một chút."

Hellen mừng như điên. Hai cửu cấp đấu thần? Còn có mười mấy cao thủ so với bọn hắn kém hơn một chút? Đều là người thế nào chứ? Susan bất quá mới là cửu cấp dị thú.

A, đương nhiên, trước mặt vị cao nhân này thì cửu cấp thật sự không tính cái gì là cao thủ.

"Đại ân của miện hạ, Helen không khi nào quên!" - Nàng một lần nữa quỳ xuống, trịnh trọng thi lễ cảm tạ.

"Đừng vội cảm tạ, ta muốn cái gì chứ?" - Đỗ Trần lạnh lùng hỏi.

"Cái này…" - Helen do dự một chút, cắn răng nói - "Miện hạ yên tâm, ngày ba tháng ba ta không tiếc gì hết, hết thảy cấp cho ngài tất cả tư liệu về Phillip."

"Ngươi còn nhớ vậy là tốt rồi. Nhớ kỹ, điều kiện tiên quyết là ta không muốn kinh động đến Phillip, hiểu chưa?"

Đỗ Trần tự rót rượu, uống một chén, sau đó đứng lên: 
"Nắm chắc thời gian tìm hiểu tin tức cho ta, không nên quấy rầy ta!"

Hắn đi tới cửa sổ, chỉ vào hai tòa trướng bồng bên ngoài cũng chính là nơi ở của hai tên quái thai Demis và Bowen.

"Đã thấy hai tên kia chưa, Demis ngươi biết rồi, còn một người nữa là Bowen. Ta bây giờ đối với họ cũng rất có hứng thú."

Helen nghiêm nghị gật đầu: 
"Ta hiểu, hết thảy tình báo về bọn họ cùng Phillip sẽ giao cho ngài."

Nói xong nàng cúi đầu với hắn: 
"Miện hạ, bọn họ cũng là cao nhân giống ngài sao?"

Đỗ Trần hừ một tiếng: 
"Dùng con mắt của ngươi mà nhìn."

Helen cùng Susan không nhịn được cùng nhìn ra trướng bồng bên ngoài, đúng lúc này Đỗ Trần lạnh lùng nói. 

"Trước ngày ba tháng ba không nên quấy rầy cuộc sống của ta, đến lúc đó ta sẽ trở lại tìm ngươi."

Hắn nói những lời này phi thường nhanh, lúc hai người quay đầu lại nhìn đã thấy Đỗ Trần biến mất vô tung.
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #88


Báo Lỗi Truyện
Chương 88/522