Chương 79: Giao Dịch Của Helen




Tại sao hắn lại đến, Ariza hiện đang ở đâu?

Đỗ Trần nghĩ đến mấy hôm trước Mina giáo thụ đã cho hắn biết một thông tin tình báo - Cha của Helen chính là do Roland bắt giữ.

Dựa theo quy củ của đầu thần thế giới thì tù binh là tài sản của người chiến thắng. Cho nên Phillip đã đàm phán với Roland nhằm lấy cha của Helen làm thí nghiệm phẩm.

Tái liên tưởng đến thí nghiệm phẩm số một, lại còn có lời của Lewis là rất nguy hiểm, Đỗ Trần trong lòng cười khổ. Như vậy cha của Helen đã bị đưa đến làm thí nghiệm rồi.

Vừa bực vừa thương cảm thay cho nha đầu, cha ngươi đúng là xui xẻo.

Ngay sau khi thanh âm của Roland vang lên, chỉ thoáng chốc hắn đã nhanh chóng rời khỏi phòng thí nghiệm của Phillip với tốc độ cực nhanh. Đỗ Trần vừa tập trung suy nghĩ, vừa giả vờ như đang tiếp tục một thí nghiệm khác - thí nghiệm trên chính mình.

Tuy nhiên, lúc này Đỗ Trần đang có rất nhiều điều trong đầu.

Nhân phẩm của Phillip như thế nào thì không ai biết cả, chỉ có điều theo như Arthur nói hắn là nhà khoa học điên, hơn nữa lại dùng người sống làm thí nghiệm, điều này không thể sai được.

Nếu Phillip là người tốt thì chẳng có gì đáng nói, nhưng nếu hắn lòng dạ bất lương thì sao?

Bây giờ nghĩ một chút, Phillip đã trăm phương nghìn cách ám chỉ, không phải là dẫn dụ chính mình gia nhập vào thí nghiệm của hắn sao? Nghĩ đến trường hợp xấu nhất, Phillip có thể đã tự thí nghiệm lên chính mình, kiểm tra các thông số về cơ thể mình trước, sau đó tiến hành các thí nghiệm bí mật nào đó?

Dựa trên các suy luận như vậy, Đỗ Trần quyết định cần giảm tốc độ các thí nghiệm trên cơ thể mình.

Như vậy, ngày đầu tiên của việc làm luyện kim trợ thủ trôi qua, Đỗ Trần đi dọc theo bờ sông để trở về nhà.

Bóng đêm buông xuống cạnh bờ sông đem lại phong cảnh thật tú lệ, mặc dù bây giờ đã hơn mười giờ nhưng bờ sông vẫn có rất nhiều người tản bộ, rất nhiều đôi tình lữ đang anh anh em em, trông thấy Đỗ Trần lộ vẻ chán ghét.

Tại túc xá bên cạnh, Helen đang ngồi ở bờ sông nhìn lên bầu trời đầy sao, vẻ mặt lạnh lùng không biết đang nghĩ gì. Nhìn thấy Đỗ Trần quay về, Helen liền kéo váy đứng lên, đi đến trước mặt Đỗ Trần mỉm cười.

"Francis đồng học, hôm nay sao về khuya vậy?"

"Điều này không có quan hệ với ngươi." - Đỗ Trần cười nhạt hướng về phía túc xá số mười tám, không nói với Helen lời nào nữa.

"Uy, mấy hôm trước ta có kể một chuyện xưa cho ngươi, nay chuyện đó có thêm tình tiết mới, ngươi có muốn nghe không?" - Helen nói với Đỗ Trần.

Đỗ Trần nhíu mày, quay người lại nhìn chằm chằm Helen, lạnh nhạt đáp: 
"Ta đã nói qua rồi, chuyện xưa ấy ta không có hứng thú, càng không muốn biết kết cục của nó, cũng không muốn biết nó có thêm diễn biến gì."

Helen mở các ngón tay ra rồi đi đến trước mặt Đỗ Trần, các ngón ngọc xua liên tục trước mặt Đỗ Trần: 
"Không, lần này không phải ta thỉnh cầu ngài nữa, ta cũng sẽ không tái thỉnh cầu mà là muốn giao dịch, ngài hiểu giao dịch chứ?"

Nha đầu đáng chết, lão tử đối với thân thể ngươi một chút hứng thú cũng không có, ngươi có cái gì dùng để giao dịch?

Không tốt chút nào, nói ra những điều này quả là dạng đầu trâu.

Đỗ Trần vuốt mái tóc dài màu vàng, nhếch miệng cười rồi tiến vào túc xá của mình, bỏ mặc Helen ở ngoài.

Helen nhìn qua bóng lưng của Đỗ Trần, đột nhiên nở nụ cười: 
"Ta không muốn những cuộc dò xét vô nghĩa nữa, miện hạ, cảm tạ người tại cảng Antwerp đã cứu ta."

Đỗ Trần không ngừng bước, cũng không quay đầu lại, nói: 
"Ta không hiểu ngươi đang nói gì."

Trong lòng hắn lúc này đang suy nghĩ: "Chẳng lẽ nha đầu này chơi bài ngửa?"

Helen cũng không ngăn trở Đỗ Trần, nàng nhẹ giọng nói: 
"Vừa mới rồi tại thí nghiệm thất của Phillip, ngài đã gặp Arthur?"

"Anne đồng học, ngươi nói vậy là có ý gì?" - Đỗ Trần giận dữ nói.

"Thỉnh ngài không nên tức giận, ta chỉ là có việc cần nói rõ." - Helen trong lòng phát hoảng, người trước mặt dù sao cũng có khả năng giải phá phong ấn của Ziege, nếu chọc giận hắn hậu quả không thể nghĩ đến.

"Ngươi dám giám thị ta?"

Đỗ Trần xoay người lại, hắn tức giận nhìn chằm chằm vào mắt Helen nhưng trong lòng rất mất tự tin, lí do hắn dám to tiếng là do sự hiểu lầm của Helen. Nhưng nếu Helen một khi biết hắn là giả mạo, với tính cách của ma nữ còn không trực tiếp bắt hắn nói ra kĩ thuật khai tỏa?

"Miện hạ, ta tuyệt đối không có giám thị ngài." - Helen nhẹ nhàng xin lỗi, đoạn nói – "Chúng ta có thể vào trong đàm đạo được không?"

Đỗ trần bĩu môi, không tình nguyện nói: 
"Harry, đến đây, ngươi đứng ngoài cổng đừng để kẻ nào quấy rầy ta."

Đi vào phòng khách Đỗ Trần ngồi vào ghế trên, hai chân để lên bàn trà, hỏi: 
"Helen, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

"Miện hạ gọi ta là Helen, như vậy người đã thừa nhận là người đã cứu ta." - Helen khẽ cười, nàng phất tay áo, từ bên trong bay ra một tiểu kim xà.

Nàng hướng về tiểu kim xà kêu lên "Ti ti" hai tiếng, kim xà lắc lư thân thể quỷ dị biến thành một nữ nhân khoác một tấm áo lụa mỏng màu vàng trước mặt Đỗ Trần: 
"Miện hạ, ta là Susan, cửu cấp thần thú, dị năng trao đổi và tinh thần khống chế."

Nói xong, nàng ta kêu lên "Ti ti" vài tiếng, trước mặt Đỗ Trần bỗng xuất hiện vô số xà trùng, tất cả đều rất nhỏ, chúng xếp một cách trật tự như quân đội dưới chân Đỗ Trần.

Đỗ Trần bị làm cho hoảng sợ, vội la lên: 
"Có chuyện gì với đám xà trùng này?"

"Xin lỗi ngài, ta chỉ chứng minh cho ngài một việc." - Helen lệnh cho Susan thu hồi xà trùng, nói tiếp - "Miện hạ tôn kính, ta không hề có ý nghĩ dò xét ngài, ta tin vào mắt mình là chính ngài đã cứu ta."

Nàng cúi người xin lỗi: 
"Đầu tiên, ta xin lỗi vì những phiền toái đã gây ra cho ngài trong thời gian qua. Tiếp theo, khi thấy các bằng hữu của ta chắc ngài đã hiểu giá trị của chúng."

Đúng vậy, nếu bọn chúng sưu tập tin tức tình báo thì tại đại lục không có gì là bí mật. Nói đến đây, Đỗ Trần nghiêm nghị nói: 
"Đáng chết, ngươi dám dùng đám tiểu trùng này để giám thị ta!"

"Ta không dám, ta không dám ngu ngốc làm như vậy. Ta biết miện hạ nhất định rất ghét bị giám thị, ta quả thực không dám chọc giận ngài."

Đỗ Trần thở phào nhẹ nhõm. Chính xác, nếu Helen giám thị hắn thì sẽ biết hắn là cao thủ giả hiệu, tất không cần phải hành động như hôm nay.

Nhưng Helen cũng đang suy nghĩ, nếu không phải ngươi thực lực siêu quần, có khả năng phát hiện ra các dấu hiệu nhỏ nhất thì ta đã để các bằng hữu sớm giám thị ngươi rồi.

"Được rồi, ngươi có thể ngồi xuống cùng ta nói chuyện. Trước tiên, ngươi làm sao biết ta là người đã cứu ngươi, dựa vào đôi mắt?"

Helen ngồi cẩn trọng trước mặt Đỗ Trần, gật đầu cam chịu nói: 
"Bây giờ nói về điều này không có nghĩa lắm. Miện hạ tôn quý, các bằng hữu của ta tại phòng thí nghiệm của Phillip phát hiện ra ngài, cũng thấy ngài và Arthur nói chuyện..."

Nhận ra ánh mắt phẫn nộ của Đỗ Trần, nàng vội giải thích: 
"Mong ngài tha thứ, ta quả thật là giám thị thí nghiệm thất của Phillip, không phải giám thị ngài."

"Quên điều đó đi." - Đỗ Trần nhíu mày nói - "Vậy ngươi chắc cũng đã biết cha ngươi đã bị đưa đi làm thí nghiệm phẩm chứ?"

"Chính vì thế, hôm nay ta mới hành động lỗ mãng như thế này, cha ta đã đến ranh giới sống chết nên ta không thể chờ lâu hơn. Hơn nữa, ta vốn không muốn quấy rầy ngài nhưng hôm nay bằng hữu của ta phát hiện ra chúng ta có thể hợp tác." - Helen liếc mắt đến Susan.

Susan tiếp lời:
"Miện hạ, hình như ngài nóng lòng muốn biết bí mật thí nghiệm thất của Phillip? Ta nghĩ với năng lực tình báo của chúng ta có đủ để giao dịch cùng ngài."
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #79


Báo Lỗi Truyện
Chương 79/522