Chương 71: Cố Sự Của Helen (thượng)




Ôm rương di vật của Mayfair rời khỏi tửu quán, bất quá Đỗ Trần càng nghĩ càng thấy buồn, không ngờ có người chỉ vì vài đồng tệ mà đi lừa cơm ăn.

Hơn nữa trong đó còn có một giáo thụ, thật sự là điên rồi.

Thế nhưng Đỗ Trần không hề tức giận vì khi trả tiền hắn thấy mông ngứa ngứa, xem ra Demis và Bowen hai vị này đúng là nghèo kiết xác, hắn dù là bị lừa nhưng nhìn theo cách khác không phải là cứu tế người nghèo sao?

Buổi chiều không có tiết nên khi trở về Đỗ Trần tiện tay giúp đỡ vài người nghèo nấu nước, giúp mọi người vài việc nhỏ, sau đó về đến ký túc xá Thượng Thủy Các.

"Chủ nhân, ngài đã về!" - Tuyết Bỉ Nhân từ xa đã ngửi thấy mùi của Đỗ Trần nên ra cửa nghênh đón - "Trong lúc ngài vắng mặt có hai người đến tìm ngài là Mina giáo thụ và Jason. Mina không nói lý do mình đến còn Jason nhờ ta chuyển lời cho ngài, đã có danh sách học sinh mới được vào Đệ Tử Hội, ngài cũng nằm trong danh sách đó."

"Ta được vào Đệ Tử Hội?" 

Đỗ Trần mỉm cười, tuyển người vào Đệ Tử Hội là dựa vào phiếu bầu của chúng đệ tử, cuối cùng là do su phụ quyết định, mà trong đợt cường hóa huấn luyện Đỗ Trần đã giúp không ít đồng học, vì thế việc được vào Đệ Tử Hội cũng là chuyện hợp lý.

"Đúng thế, chúc mừng ngài, chủ nhân. Jason cũng đang tụ tập mọi người, hắn mời ngài đêm nay đến Ôn Tuyền sơn tham gia buổi gặp mặt của hội."

"Ân, Mina giáo thụ có nhắn gì không?"

Tuyết Bỉ Nhân lắc đầu, hắn theo sau Đỗ Trần đi vào sân, quan sát xung quanh rồi hạ giọng nói: 
"Chủ nhân, ta có nói với Jason vài câu, hắn nói ma nữ ở bên cạnh cũng tham gia vào tổng hội."

Đỗ Trần dừng chân, gật đầu nói: 
"Ngươi làm tốt lắm, bây giờ ta muốn nghỉ ngơi, đừng quấy rầy ta!"

Chết tiệt, Helen con mẹ nó quả là âm hồn bất tán, cũng trở thành đồng liêu với mình.

Từ lúc nhập học đến nay, Helen ngoài vụ lở đá còn dựa vào tiện lợi là hàng xóm nên đã làm rất nhiều thử nghiệm với Đỗ Trần, điều này thực sự làm Đỗ Trần phát sợ.

Sau khi vào phòng, khóa cửa, Đỗ Trần mở chiếc rương mà Mayfair lưu lại.

Bên trong cũng không có bảo bối gì đáng ngạc nhiên, chí có một ít dụng cụ nhập môn giả kim thuật và một ít bút ký về giả kim thuật của Mayfair.

Đỗ Trần đọc bút ký của "mẫu thân" mà thầm thất vọng. Nghe nói khi còn sống Mayfair đối xử với Đỗ Trần rất tốt, quả là một người mẹ hiền. Đáng tiếc bản thân mình qua hai thế hệ đều không cảm nhận được tình mẫu tử.

"Nghiên cứu về việc sử dụng tự nhiên ngưng tố với việc khôi phục da."

Đỗ Trần tiện tay lật thì thấy được một đoạn như vậy. "Thân thể con người cũng là do năm loại nguyên tố cơ bản cấu thành, liệu có thể sử dụng tự nhiên ngưng tố để khôi phục thân thể bị thương tổn…". Phía dưới là một đoạn ngôn ngữ giả kim thuật mà Đỗ Trần không hiểu nổi, tiếp tục một lúc thì đến đoạn cuối: "Hì hì, nếu ta làm cho da phục hồi liệu hắn có tức chết không nhỉ?"

Cái này là do Mayfair thời con gái viết linh tinh gì đó. Nói đến tiểu bì cũng cùng với tính chất như nhật ký, thế nhưng nó lại làm cho Đỗ Trần khiếp sợ không thôi.

Để cho da phục hồi? Hắn bị tức chết? Trong câu cuối cùng này phải chăng có ý nghĩa là hắn vừa lột da, Mayfair lại làm cho da phục hồi, như vậy hắn nhất định sẽ rât buồn bực.

Mẫu thân Mayfair, người quả nhiên có quan hệ với Bác Bì đấu thần.

Đỗ Trần vội vàng cẩn thận xem bút ký từ đầu đến cuối, kết quả lại phát hiện được vài đoạn cũng ám chỉ đến việc Bác Bì đấu thần và Mayfair có quan hệ rất thân mật.

Hơn nữa từ trong ngôn ngữ mơ hồ lộ ra, bác bì kỹ thuật này là một phần của nghi thức nào đó.

Nắm chặt bút ký trong tay, Đỗ Trần cả kinh, đồ vật này mọi người nhìn vào chỉ là một quyển bút ký tầm thường, nhưng nếu để tâm thì nó tuyệt đối sẽ trở thành một lượng tin tình báo có giá trị liên thành a!

Phillip không đem nó giấu đi mà để cho mình xem chắc chắn là muốn mình thấy được những thứ bên trong.

Hắn lại định ám chỉ gì đây?

Chăm chú nghiên cứu bút ký, Đỗ Trần ngay cả cơm chiều cũng không ăn, vẫn ở trong phòng một mình đến tận lúc màn đêm buông xuống. Tuyết Bỉ Nhân ở bên ngoài hô to:
"Chủ nhân, thời gian gặp mặt sắp tới rồi!"

Đỗ Trần thở một hơi đem bút ký giấu ở bông sen sau lưng, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.

Tuyết Bỉ Nhân Harry rất căng thẳng đứng ngoài cửa, thấp giọng nói: 
"Chủ nhân, Anne đang chờ người ở bên ngoài, nàng muốn đi cùng ngài."

Mẹ nó, nha đầu kia quả thật là âm hồn bất tán!

Phải tìm biện pháp để tiểu ma nữ này không dây dưa với mình nữa.

Một thiếu nữ đứng ở cửa mỉm cười, sau đó nói với Đỗ Trần: 
"Francis, chúc mừng bạn gia nhập Đệ Tử Hội."

"Bạn không phải cũng thế sao?" - Đỗ Trần lạnh nhạt nói một câu sau đó ngậm mồm nhằm thẳng hướng Ôn Tuyền sơn tiến đến.

Helen lẳng lặng đi theo sau Đỗ Trần cũng không nói lời nào, một con đường nhỏ ven Thượng Thủy hà gió thổi dương liễu, bóng trăng mặt nước lung linh, một đôi nam nữ áo trắng, tóc vàng đi cạnh nhau, xung quanh không có ai cả.

"Anne, sao bạn vẫn đi theo tôi vậy?"

"Chúng ta đi cùng đường mà! Francis, hiện tại không phải cường hóa huấn luyện, bạn sẽ không bỏ tôi lại rồi chạy mất chứ?" - Helen cười nói.

Mẹ kiếp, lão tử không muốn chạy, lão tử chỉ muốn một cước sút thẳng ngươi xuống sông. Ai, đáng tiếc là tiểu thư ngươi mạnh đến mức có thể làm đối thủ của Ziege, có thể tùy tiện tạo một trận lở đất ở Ôn Tuyền sơn…

Helen đột nhiên cười nói: 
"Đường còn rất dài mà mình lại có một cố sự, không biết bạn có muốn nghe không?"

"Tùy!" - Đỗ Trần dửng dưng nhún vai.

"Được rồi, mình sẽ từ từ kể cho bạn nghe. Có một tiểu cô nương sinh ra tại một gia đình rất hạnh phúc, cha mẹ rất thương yêu nàng, các trưởng bối đều đối tốt với nàng. Nhưng nàng lại là một người mù!"

Helen bình thản kể chuyện xưa.
"Tuổi thơ vô ưu vô tư của nàng luôn rất tốt, mặc dù nàng không nhìn thấy mọi vật nhưng có người nhà thương yêu nên nàng vẫn hiểu được mình là người hạnh phúc nhất. Đến một ngày, cha mẹ nàng hao phí tâm lực để tìm dược phẩm trị liệu có thể chữa cho đôi mắt của nàng…"

Helen dừng một chút:
"Ngươi đoán xem, tiểu cô nương đấy mở mắt ra đầu tiên nhìn thấy gì?"

Đỗ Trần thuận miệng đáp: 
"Thừa lời, chắc chắn là cha mẹ nàng rồi!"

"Ngươi đoán đúng rồi, nhưng có một bất đồng nho nhỏ." - Helen ngữ khí vẫn bình thản như trước - "Nàng mở to mắt, sau đó nhìn thấy cha nàng ở trước mặt bị một thanh trường kiếm đâm xuyên qua ngực, nàng quay đầu lại, điều thứ hai nàng nhìn thấy là mẹ nàng bị một đao phân thành hai đoạn!"

Đỗ Trần ngạc nhiên, Helen có ý tứ gì đây?

Chẳng lẽ nàng nhiều lần dùng thủ đoạn với mình không được nên thay đổi phương pháp khác, sử dụng cố sự bi thảm để khiến mình đồng tình chăng?
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #71


Báo Lỗi Truyện
Chương 71/522