Chương 70: Đổ Quỷ Cùng Thần Côn (hạ)




Demis kéo Đỗ Trần đến một tửu quán nhỏ, vừa đi vừa tán gẫu, vì thế mà Đỗ Trần biết được Demis không phải giáo thụ dạy đấu khí mà là một vị văn hóa giáo thụ đảm nhiệm việc dạy hội họa, đồng thời quản lý một số việc thường ngày ở Thượng Thủy Các.

Tóm lại, trong số các giáo thụ ở Đấu thần học viện thì hắn được xếp vào loại sư phụ không có bổn sự nhất, nhưng trong tay hắn lại nắm một số quyền bính nhất định.

Học viện có khả năng tồn tại loại sư phụ quái thai này cũng vì một đạo mệnh lệnh của Ziege viện trưởng: Đệ tử môn phải phát triển toàn diện "đức, trí, thể". Vì vậy có không ít học giả sư phụ không có đấu khí được triệu tập đến học viện.

Mà tiểu nha đầu tóc đỏ vừa nãy muốn đánh Demis cũng rất có lai lịch a. Theo như Đỗ Trần vừa nghe được thì nha đầu kia tại Đấu Thần đảo rất oai phong, là đại tỷ của một phần thành khu. Mặt khác, cũng do Demis nói ra, cha của Christina rất có thế lực, trên đường cũng có nhiều huynh đệ vì vậy nữ nhân của hắn có thể làm loạn trên đường, chỉ cần không làm chuyện gì quá đáng thì không có ai quan tâm.

Nói đơn giản, Christina chính là đại tiểu thư của giới xã hội đen trên Đấu Thần đảo.

Đi đến tiểu tửu quán đổ nát nhất ở ven đường, Demis cứ thế đẩy cửa vào mà không cảm thấy mời khách tại loại địa phương này có vấn đề gì.

"Hắc, phục vụ, cho một bình mạch tửu, một, không, hai con cá muối! Hôm nay ta mời khách!"

Đỗ Trần nhìn thoáng qua, trong tửu quán phần lớn là người làm thuê và nô lệ, các đại nhân vật nhất định không bao giờ đến loại địa phương này.

"Lão đổ quỷ thân ái! Chẳng lẽ lão phát tài rồi sao? A! Ngươi lại còn dẫn theo một tiểu tử nữa!" - Một lão đạo sỹ ngồi cách đó không xa gọi hai người.

Demis kéo Đỗ Trần bước nhanh lại đó, nói:
"Lão thần côn, chiêm tinh thuật của ngươi quả nhiên chuẩn xác, hôm nay ta đúng thật đã gặp quý nhân. Đây là Francis, hôm nay hắn đã giúp ta trả toàn bộ tiền nợ bạc, Christina cuối cùng cũng không còn lý do ngăn cản ta theo đuổi nghệ thuật nữa."

Người bị gọi là lão thần côn là một lão già hết sức cổ quái, khuôn mặt của hắn trông không giống những người khác, cái loại mũi cao, mắt sâu này là đặc điểm của người phương tây nhưng trông hắn có điểm giống người lai, hơn nữa trong mái tóc gần bạc trắng của hắn có vài sợi đen làm Đỗ Trần cảm thấy thân thiết.

"Ngươi gọi ta là lão Bowen được rồi!"

Lão thần côn ra hiệu bảo hai người ngồi xuống, hắn thân thiết giữ tay Đỗ Trần nhe răng cười hỏi:
"Tiểu tử, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?"

"Mười sáu tuổi!" - Đỗ Trần có cảm giác lạ lạ, hoảng hốt như cảm giác hắn bị sư phụ Bồ Đào tóm được ở tiền thế.

"Ồ, ngươi ở đâu?"

"Lanning đế quốc, thành St. John."

"Ngươi ăn trưa không?"

"Ăn!"

"Ngươi còn là xử nam đúng không?"

Lão thần côn hỏi một tràng làm trong đầu Đỗ Trần nhất thời ong ong, lão già này đầu óc không có vấn đề gì chứ?

"Được rồi lão thần côn, ngươi không nên khi dễ tiểu huynh đệ của ta." - Demis chỉ vào Đỗ Trần nói - "Francis, lão gia này là chiêm tinh thuật đại sư, nếu ngươi để hắn đoán trước tương lai thì sẽ có chỗ tốt đấy!"

Chiêm tinh thuật? Hóa ra là thầy tướng số của đấu thần thế giới. Đỗ Trần trong lòng thấy coi thường lão Bowen vài phần, thế nhưng Đấu Thần đảo là nơi ngọa hổ tàng long nên hắn cũng cẩn thận ứng phó.

"Hóa ra Bowen tiên sinh là chiêm tinh thuật đại sư. Quả là chuyện tốt, ngài có thể giúp ta đoán trước tương lai một chút có được không?"

Bowen mỉm cười nhìn Đỗ Trần đánh giá, sau đó cuống quýt gật đầu.

"Ai, được rồi!"

Nói xong lão bỏ miếng thịt muối vào miệng, hắc hắc cười nói:
"Tiểu tử, sắp tới ngươi sẽ gặp huyết quang tai ương a!"

Lão phiến tử nói một tràng làm Đỗ Trần thầm giật mình.

"Thật vậy ư? Bowen tiên sinh có thể nói cụ thể hơn được không?"

"Cái này… Được rồi, ai bảo ngươi là huynh đệ của Demis chứ!"

Bowen nhìn chằm chằm vào đỗ trần, mắt trừng lên, hai tay để trên mặt bàn, nét mặt không ngừng biến đổi.

"Ai da, ngươi sắp gặp phải một đại kiếp, cụ thể là…"

Bowen thao thao bất tuyệt một hồi.

Đỗ Trần càng nghe càng thấy rõ ý tứ của lão thần côn này. Tiền thế hắn cũng có không ít bằng hữu trên đường, hơn nữa hắn cũng từng thấy qua vài lần "mua bán" thế này. Loại bói toán này Đỗ Trần nhắm mắt cũng nói được.

"Tràng huyết quang của ngươi là như vậy, nó không nhỏ nhưng…"

Bowen nói đến đây bỗng phát hiện Đỗ Trần dùng một loại ánh mắt hết sức cổ quái nhìn lão. Hơn nữa, hắn còn nói:
"Bowen tiên sinh, có phải tràng huyết quang này của ta có thể gặp hung hóa cát, gặp được cao nhân chỉ điểm, thậm chí còn có thể mang đến tài vận, đào hoa vận chứ gì?"

"Ngươi, ngươi… sao lại biết?" - Bowen cả kinh nói.

Lão phiến tử, kỹ thuật của ngươi thật quá lạc hậu, hơn mười năm rồi mà không thay đổi gì cả.

Đỗ Trần cười cười nói:
"Thật không dám giấu, ta cũng có nghiên cứu chiêm tinh thuật."

Bowen sửng sốt, Demis cười ha hả vỗ vai Bowen nói:
"Ha ha lão thần côn, ngươi bị tiểu huynh đệ của ta hý lộng rồi!"

Bowen nghe xong cũng cười theo, hai người cười điên cuồng như đang xảy ra việc gì thú vị lắm. Đỗ Trần như lọt vào trong sương mù, hắn thấy rằng mình đang uống rượu cùng hai người điên.

Lúc này Demis đột nhiên ôm bụng nói:
"Ta đi nhà xí, chết tiệt, gần đây không có tiền, vừa mới uống rượu đã gặp vấn đề!"

Hắn vừa đi được một lúc, lão thần côn Bowen cũng ôm bụng kêu to:
"Hắc, rượu của các ngươi có vấn đề à? Chết tiệt, ta đang đau bụng, khi trở về sẽ tìm các ngươi tính sổ." - Nói xong hắn cũng chạy mất.

Đỗ Trần trong lòng cảm thấy bất hảo. Hắn nhìn trên bàn chỉ có mạch tửu và cá muối, cũng không có vấn đề gì phải tính toán.

Hai thứ này cộng lại cũng không đến mười đồng tệ, lão đổ quỷ và thần côn không thể vì vậy mà lấy oán báo ân chứ?

Nhưng người trong tửu quán bắt đầu cười rộ lên:
"Nhìn kìa, tiểu tử kia bị hai tên hỗn đản giở trò. Tiểu gia hỏa đừng chờ nữa, hai người bọn họ sẽ không trở lại đâu."

"Mẹ nó…" - Đỗ Trần cười khổ lắc đầu, thật là hết nói nổi…

………..

Tại một góc phòng, Demis và Bowen đang ngồi uống rượu, trên tay cầm bát quan sát Đỗ Trần tại tửu quán đối diện, sau đó cười to lên:
"Thật thú vị, vẻ mặt chấp nhận của tiểu tử kia trông rất đẹp mắt! Ta phải vẽ lại nó, cái này nhất định là một tác phẩm vĩ đại trên con đường nghệ thuật của ta."

"Nghệ thuật chó má, những bức tranh tầm thường của ngươi ngay cả mấy đồng tệ cũng không bán nổi." - Bowen nhíu mày, thần thái cực kỳ khinh thường - "Mau nghĩ đến thức ăn nước uống đi, gia sản hai người chúng ta cộng lại chỉ còn có ba đồng tệ thôi!"

Demis ngưng cười, nghiêm mặt nói:
"Đang vui vẻ như vậy ngươi lại nhắc đến đề tài này làm gì?"

Bowen khẩn trương:
"Chết tiệt, ngươi đem tất cả tiền của chúng ta đi đánh bạc thua sạch cho Christina, ta sao lại không vội? Nên nhớ chúng ta còn phải ăn cơm đấy!"

Demis vẫn không để vào mắt, nói:
"Không có việc gì, cùng lắm thì ta bán quần áo rồi để mông trần lên lớp. Nếu có người ý kiến thì ta nói: A! Demis giáo thụ của các ngươi dùng thân mình để làm nghệ thuật khỏa thân, hơn nữa cam nguyện vì nghệ thuật hiến thân…"

"Ngươi vác mông trần đi dạy?"

Bowen cười rộ lên một lúc rồi nghiêm mặt nói:
"Demis, vừa nãy ta không nói giỡn, Francis thật sự sắp gặp huyết quang tai ương."
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #70


Báo Lỗi Truyện
Chương 70/522