Chương 65: Mẫu Thân Đích Đạo Sư (thượng)




"Cô trở thành đạo sư của ta ư?" - Đỗ Trần vuốt vuốt mũi nói - "Mina giáo thụ, không nên nói giỡn! Cô là thực vật hệ còn ta là thủy hệ?"

Mina cũng bắt trước Đỗ Trần vuốt vuốt mũi, bất quá bộ dạng của nàng trông đáng yêu hơn.
"Đi mà tiểu suất ca, ta là bảy cấp đấu thần chẳng lẽ không thể dạy ngươi một ít kiến thức cơ bản sao?" - Nàng nhún vai - "Hơn nữa ta chỉ dạy ngươi phần chiến đấu thôi, còn về lý luận… Hi hi, tiểu suất ca, vận khí của ngươi tốt lắm đấy, phó viện trưởng Phillip sẽ đích thân dạy ngươi."

"Phó viện trưởng đích thân dạy ta?" - Đỗ Trần mừng rỡ, đến kẻ ngu cũng biết đệ tử của một sư phụ bình thường và đệ tử của phó viện trưởng có cái gì bất đồng.

"Đúng vậy a, nếu không ta làm sao lại nói ngươi có vận khí tốt chứ!" 

Mina nói vài câu với mấy vị sư phụ khác, sau đó nói: 
"Đi theo ta, nhưng ngươi vẫn phải tiếp tục một tháng huấn luyện cay đắng này, ngoài cường hóa thân thể ra không biết nó còn có tác dụng gì nữa. Đúng rồi, ba ngày huấn luyện chết đói còn chưa chấm dứt, ngươi có thể để bụng đói đi học kiến thức cơ sở được không?"

"Ta không có vấn đề gì." - Đỗ Trần vừa đi theo sau Mina vừa nói - "Nhưng vì cái gì mà phó viện trưởng Phillip dạy ta lý luận còn ngươi dạy ta thực chiến vậy?"

"Phillip phó viện trưởng thiên phú có hạn, chỉ là năm cấp mà thôi!"

Đỗ Trần giật mình, người "yếu" như vậy sao lại được làm phó viện trưởng?

Mina giải thích: 
"Nhưng ngươi ngàn vạn lần đừng xem thường hắn, lão nhân gia không phải phế vật như vậy, ngược lại người là giả kim đại sư kiệt xuất nhất. Hơn nữa phó viện trưởng Phillip mặc dù thực lực không mạnh nhưng nghiên cứu đấu khí là đệ nhất nhân ở Đấu Thần đảo này. Rất nhiều đấu thần cao cấp đều đến thỉnh giáo hắn."

Nói xong Mina thấy xung quanh không có ai liền thấp giọng nói: 
"Theo tin tình báo của thánh giáo thì trình độ giả kim thuật của Phillip vô cùng lợi hại, hiện hắn đang nghiên cứu một loại dược phẩm có thể thay đổi thiên phú, nếu ngươi có cơ hội hãy giúp tỷ tỷ điều tra một chút về nghiên cứu của hắn."

Đỗ Trần yên lặng gật đầu.

Arthur nói hắn đến Đấu Thần học viện là để tìm cách thay đổi thiên phú gì gì đó, mà Phillip thì đang nghiên cứu dược phẩm có thể thay đổi thiên phú…

Khó trách Đấu Thần học viện lại dễ dàng tiếp thu biến hóa của mình, nguyên lai là trong đấu thần thế giới quả nhiên tồn tại bảo bối có khả năng nghịch thiên cải mệnh.

Ra khỏi quảng trường đi về phía đông chính là chân núi Ôn Tuyền sơn, tại mảnh rừng phía trước có một trung niên nam tử và vài giáo cụ dùng trong việc học tập đang đợi Đỗ Trần.

"Đây là Francis thiếu gia phải không?" - Trung niên nam tử chính là Phillip, ông mặc một bộ trường bào màu vàng của giáo công, mái tóc xanh pha chút tóc bạc, dung mạo chất phác, trông như là mấy vị sư phụ bình thường.

"Phó viện trưởng Phillip tôn quý, đây là Francis, ba ngày tiếp theo hắn sẽ do ngài dạy," - Mina nói xong liền cáo lui.

Đỗ Trần hành lễ đúng quy củ, vừa định mở miệng không ngờ Phillip nói một câu làm hắn cứng lưỡi.

"Francis, ta từng là đạo sư của mẫu thân ngươi, Mayfair!"

Mayfair, mẫu thân…

Đỗ Trần trong não trống rống, hắn đối với người mẹ đã chết của Francis chỉ biết tên, biết nàng là con một gia đình quý tộc ở Iaeste đại lục, biết nàng lâm bệnh từ trần khi Francis ba tuổi. Trừ những điều này thì hắn không biết thêm điều gì cả.

Cái này đều là do lão Fuye nói cho hắn – Anginus ngay cả nói cũng không muốn phí lời với Đỗ Trần, vì thế sẽ không nhắc đến người vợ đã khuất. Khi Mayfair chết, Steven mới lên tám vì thế cũng không có khả năng biết được nhiều việc.

Trong não rối loạn một chút, Đỗ Trần cười nói: 
"Phó viện trưởng tôn quý, không thể tưởng tượng được ngài là đạo sư của mẫu thân ta, ta cũng rất vinh hạnh khi trở thành đệ tử của ngài. Đáng tiếc, mẫu thân ta đã…" - Nói đến đây thần sắc hắn trở nên buồn bã.

"Mayfair đáng thương, ai!" - Philip thở dài - "Từ khi nàng nhập học, ta là đạo sư của nàng đã chứng kiến nàng trưởng thành, chứng kiến nàng từ quen Anginus đến yêu nhau, nàng giống như nữ nhi của ta vậy…"

"Ngài và mẫu thân của ta rất quen thuộc?" - Đỗ Trần kinh ngạc hỏi.

"Đúng vây, chúng ta phi thường quen thuộc. Từng có một đoạn thời gian nàng gọi ta là giáo phụ!" - Giọng nói của Phillip có chút đau thương.

Phillip là cha của mẹ Francis! Như thế chẳng phải là ngoại công của mình sao?

Vô cớ xuất ra một vị trưởng bối làm Đỗ Trần thấy xấu hổ cười nói: 
"Phó viện trưởng, hai vị huynh trưởng của ta năm nay cũng đến Đấu Thần học viện, ngài là giáo phụ của mẫu thân ta, như vậy cũng là trưởng bối của ba huynh đệ ta rồi."

"Tư liệu về Steven và Charles ta đã đọc qua, khi đợt cường hóa huấn luyện kết thúc ta sẽ đi gặp bọn họ. Còn bây giờ ta là đạo sư của ngươi." - Phillip đặt tay lên vai Đỗ Trần, trầm giọng nói - "Ngươi chưa tu luyện đấu khí vì vậy cũng chưa có phát ra lời thề của đấu thần phải không? Francis, ta nguyện là người dẫn đường của ngươi trên con đường trở thành đấu thần, hãy phát ra lời thề của ngươi khi đi trên con đường trở thành đấu thần đi!"

Đỗ Trần cả kinh, Phillip vì hắn mà cử hành nghi thức trở thành đấu thần.

Tại đấu thần thế giới thì nghi thức này là vô cùng quan trọng, tựa như lễ rửa tội của cơ đốc giáo đồ ở tiền thế. Hơn nữa tại nghi thức này, mỗi đấu thần tương lai đều nói ra mục đích học tập đấu khí của mình, cũng chính là lời thề của đấu thần.

Đỗ Trần quỳ gối trước mặt Phillip, trong lòng cảm thấy ấm áp, hắn nhớ tới đại ca Steven. Năm Steven mười lăm tuổi trở thành người lớn đã thề rằng cả đời trở thành người bảo vệ cho Francis, đệ đệ phế vật của hắn.

Phillip một tay đặt trên trán Đỗ Trần, một tay lấy nước hoa diệp trên bàn, điểm lên mi tâm của Đỗ Trần.

"Francis St. Shigeru Kain. Nói cho ta biết vì sao ngươi phải trở thành đấu thần."

Vì cái gì trở thành đấu thần? A, chính vì mình có thể quang minh chính đại sử dụng vũ lực, đồng thời tham khảo năng lực đấu thần và tu luyện liên hoa nội kình.

Đương nhiên là không thể nói như vậy, Đỗ Trần thản nhiên cười nói: 
"Ta bình sinh mong muốn làm việc thiện giúp đỡ mọi người trong thiên hạ!"

Trong mắt Phillip hiện lên một tia thần sắc quái dị.
"Ân, ta đã xem qua hồ sơ của ngươi, ngươi đã làm rất nhiều thiện sự, vậy ngươi muốn trở thành đấu thần là để làm việc thiện?"

Đỗ Trần gật đầu.

Phillip đột nhiên chỉnh sắc nói: 
"Vậy ngươi hiểu thế nào là thiện sự?"

Đỗ Trần bị hỏi đến sững người, nghĩ ngợi rồi nói: 
"Trợ giúp người cần giúp, trừng phạt kẻ gây hại cho người khác."

"Thật không? Thiện sự chỉ đơn giản như vậy thôi sao?" - Phillip không lập tức chấm nước như quy củ mà tiếp tục hỏi - "Nếu phải cứu một ác nhân? Nếu có người làm hại người khác vì cứu nhiều người?"

Lão thiên a, Phillip không phải một triết học gia chứ?

Đỗ Trần trên mặt đất không dám động, trong lòng có vài phần oán khí, thanh âm cũng lớn hơn một chút: 
"Ta chỉ cần không cảm thấy hổ thẹn với lương tâm." 

Nói xong trong lòng hắn lại bồi thêm một câu, có Liên Hoa Bảo Giám trợ giúp mà lão tử không phân biệt được thiện sự à, ngươi không cần phải quan tâm nhiều như vậy chứ.

Phillip cười nói: 
"Hay cho câu không hổ thẹn với lương tâm. Vậy ta hỏi ngươi, ngươi thấy thế nào về cừu hận?"

"Cừu hận có nhiều loại, phó viện trưởng, người có thể chỉ ra một loại cụ thể không?"

"Tỷ như… ai, ta chỉ là lấy ví dụ thôi!" - Phillip nhìn chằm chằm vào mắt Đỗ Trần, cười hỏi - "Nếu có một ngày ngươi phát hiện trên lưng mình có một sứ mệnh, sứ mệnh này bắt ngươi phải đi báo thù, phải đi giết người, giết rất nhiều người, giết rất nhiều người tốt thì ngươi có đi không?"

Đỗ Trần cảm thấy sững sờ, bằng trực giác hắn cảm thấy Phillip nói những lời này không phải chỉ là ví dụ.

Philip lại nói: 
"Ngươi vừa rồi nói trừng ác cũng là làm việc thiện, vậy nếu có kẻ lạm sát người vô tội, ngay cả người già trẻ con cũng không buông tha, ngươi sẽ giết hắn chứ?"

"Đúng!" - Đỗ Trần lần này kiên định trả lời.

"A a, nếu người này là vì bảo vệ ngươi mà giết người thì sao?"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #65


Báo Lỗi Truyện
Chương 65/522