Chương 63: Phế Vật Arthur (hạ của hạ T_T)




Arthur kinh hô một tiếng, lập tức chạy về bên cạnh Đỗ Trần, không ngừng được đã ói hết ra đất. 

"Quá tàn nhẫn!"

"Rốt cuộc là sao vậy?" - Đỗ Trần cũng chạy ra cửa phòng.

"Francis!" 

Arthur kéo tay hắn lại, vuốt ngực mấy cái rồi dặn dò: 
"Cẩn thận, bên ngoài có rất nhiều huyết tinh."

"Không có gì, cảnh huyết tinh ta đã gặp qua không ít rồi!" - Đỗ Trần đẩy cửa phòng ra ngoài, chỉ nhìn thoáng qua đã lạnh hết cả xương cốt.

Ngoài cửa là một hành lang dẫn đến khoang thuyền, trên hai vách tường có rất nhiều tử thi. Những thi thể này bị trường đinh xuyên lên vách tường, hơn nữa bọn họ đều bị lột da.

Nhìn cái chết của bọn họ và Frisbie giống hệt nhau - Bác Bì tàng y (bị lột da)!

Chết tiệt, thủ hộ đấu thần đã tới rồi.

Đỗ Trần nhanh chóng nghĩ đến lúc hắn và bụi gai thú đánh nhau có thấy Bác Bì đấu thần xuất hiện đâu, lúc bị bắt cũng vậy, chỉ có thể suy ra thủ hộ đấu thần phát hiện ra hắn mất tích rồi truy tới, sau đó huyết tẩy sát thủ trên thuyền này.

Cứ mặc kệ vậy, Bác Bì đấu thần đã ra tay thì chắc mình không còn nguy hiểm nữa.

Đỗ Trần thở phào nhẹ nhõm, lúc này ở phía sau Arthur lại bắt đầu ói tiếp, hắn trở lại mang Arthur ra, sau đó nói: 
"Bên ngoài địch nhân đều đã chết rồi, bạn lưu lại ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, ta đi ra ngoài xem sao."

"Ừ, bạn nhớ cẩn thận hơn… ọc ~"

Arthur chưa bao giờ gặp qua tình trạng huyết tinh như thế nên ngũ tạng lục phủ giống như bị đảo lộn, gật gật đầu rốt cuộc nói không nên lời nữa.

Đỗ Trần chậm rãi đi ra tiểu mộc ốc, nhìn lướt qua hành lang bên trong có hơn mười cỗ thi thể, nhìn lại gần gần thì hình như là chúng đang… tan ra!

Lách tách! Lách tách!

Thi thể hóa thành vũng nước trên mặt đất, phát ra âm thanh trầm muộn.

"Mẹ nó, là hủy thi diệt tích!" 

Đỗ Trần chạy nhanh ra ngoài hành lang, vừa đi về phía ban công vừa nhìn, trên khoang thuyền cũng có hơn mười vũng nước đen nhưng không hề có thi thể – tất đều đã bị tan ra.

"Hoo hoo" tiếng gió biển thổi qua, Đỗ Trần quay đầu nhìn xung quanh. Chỗ đỗ thuyền này của hắn cách Đấu Thần đảo không xa, bốn phía khá tĩnh lặng, một người cũng không có.

Đỗ Trần đi vòng quanh khoang thuyền một vòng, thấy thuyền cứu sinh treo bên cạnh mép thuyền liền tiến lại gần, đồng thời bàn tay cho vào trong áo thì phát hiện ra một thanh tiểu đao, ngoài ra còn tìm thấy một mảnh bố vải.

Nhìn lên mảnh bố vải trên đó có một hàng chữ nhỏ, là ngôn ngữ thông dụng của Lovebeins đại lục.

"Các sát thủ ngươi gặp qua đều đã bị xử lý rồi. Ngươi không nên có quan hệ với tên tiểu tử đó nữa, hắn có rất nhiều chuyện phiền toái. Cùng hắn ở một chỗ, ta muốn bảo vệ cho ngươi cũng khó!" 

Đỗ Trần xem tiếp mặt sau của mảnh bố vải: 
"Ta cũng muốn ngươi cả đời này là người bình thường nhưng không nghĩ tới ngươi lại có thể biến thành Thiên Sứ Thủy Thân. Cứ tiếp tục con đường đấu thần của ngươi, nếu có dịp ta sẽ tìm đến ngươi!"

Đỗ Trần lật qua lật lại để xem xung quanh, quả nhiên là giống như đúc với chữ viết của lá thư lần trước đã cho hắn hạng liên (vòng cổ). Không còn nghi ngờ nữa, đây là do vị Bác Bì đấu thần kia để lại.

"Arthur, không ngờ người đuổi giết ngươi lại khiến cho thủ hộ đấu thần của ta đau đầu, xem ra phiền toái của ngươi không nhỏ a!" Đỗ Trần lập tức hủy diệt mảnh bố vải đó rồi dùng đao cắt đứt sợi dây đang giữ thuyền nhỏ, xong lớn tiếng gọi: 
"Arthur, ra đi, bên ngoài địch nhân đều biến mất rồi."

Arthur sắc mặt trắng bệch chạy đến.
"Francis, các thi thể ở hành lang đều bị tan ra kìa."

"Uhm, ta thấy rồi!" - Đỗ Trần đã chạy tới chỗ thuyền nhỏ, hô - "Chạy mau lên!"

Arthur đi theo lên trên thuyền, nghi hoặc hỏi: 
"Rốt cuộc là ai đã cứu chúng ta? Francis, ngươi biết không?"

Đỗ Trần nhún vai:
"Thật đáng tiếc, ta cũng muốn hỏi ngươi vấn đề đó." - Nói xong hắn đưa cho Arthur một cái mái chèo, hai người cùng chèo đến chỗ bờ biển.

Một mặt chèo thuyền, một mặt Đỗ Trần nghĩ đến lời Bác Bì đấu thần nói không có sai. Arthur đúng là có nhiều chuyện phiền toái. Mình và hắn bình thủy tương phùng, không có gì quan trọng cũng không cần thiết phải theo hắn hay tìm hiểu các mối quan hệ của hắn làm gì.

Lúc hắn đang nghĩ ngợi, Arthur đột nhiên nói: 
"Francis, ta nghĩ chắc là ông nội của ta đã phái người bí mật bảo vệ cho ta. Ai, lần này làm liên lụy ngươi, may thay toàn bộ sát thủ trên thuyền đều đã bị tiêu diệt. Ta nghĩ chúng ta nên tách ra thì hơn!" 

Nói xong, hắn xin lỗi Đỗ Trần rồi giải thích: 
"Ngươi không nên hiểu lầm, ta không phải là không muốn làm bằng hữu với ngươi mà chỉ là… bên người ta có rất nhiều phiền toái, sợ rằng sẽ lại liên lụy đến ngươi."

Tiểu tử này thật thông minh, chính mình muốn nói ra đã bị hắn nói trước. Đỗ Trần mỉm cười nói: 
"Ta hiểu, vậy đi, sau khi về đất liền chúng ta lập tức tách ra, dù sao ta đã thấy tử quang của sát thủ, ta chỉ cần không ở cùng ngươi một chỗ thì sẽ không gặp nguy hiểm đâu. Bất quá ngươi cũng nên cẩn thận nhiều hơn!"

"Cám ơn ngươi, sau khi về đất liền ta sẽ đi tìm thủ hộ đấu thần, ta muốn đi gặp hắn để xin lỗi." - Arthur cảm ơn Đỗ Trần xong rồi nói - "Sau khi toàn bộ phiền toái của ta được giải quyết, chúng ta sẽ vẫn là bằng hữu chứ?"

"A a, đương nhiên!" - Đỗ Trần kéo hắn ra.

Trở lại bãi biển, hai người lập tức tách ra. Arthur đi tìm thủ hộ đấu thần của hắn còn Đỗ Trần thì kinh ngạc khi phát hiện cường hóa huấn luyện vẫn còn tiếp tục. Nhìn lên sắc trời đã là nửa đêm, còn có rất nhiều ma đấu sĩ thể chất khá yếu đang liều mạng chạy tiếp.

Như vậy tính ra, từ lúc hắn bị bắt cho tới lúc này cũng không mất nhiều thời gian cho lắm.

Bác Bì đấu thần đúng là ra tay rất nhanh!

Đỗ Trần giữ bộ dạng gặp chuyện chạy lên, cuối cùng trong khi xét thành tích hắn lại có khả năng xếp hạng giữa trong ba ngàn tân sinh.

Lúc này mặt trời đã mọc, Đỗ Trần và phần lớn các khảo sinh đều tập trung tại vạch xuất phát trên quảng trường đấu thần. Bất quá chúng đệ tử phần lớn là không đứng lên nổi. Hắc diện ma quỷ giáo vụ Ricardo đứng ở trên bục cao hô lớn: 
"Tốt lắm, các ngươi đều làm rất tốt! Nhưng mà còn có ba trăm hai mươi bảy người không có hoàn thành mười vòng chạy trước lúc mặt trời mọc, thành tích đương nhiên là 0 rồi!"

"Mẹ nó, kiểu huấn luyện này thật không có nhân tính mà!" - Steven ngồi bên cạnh Đỗ Trần không ngừng than thở - "Khó trách hắn được gọi là hắc diện ma quỷ!"

"Đại ca à, tính ra cái này mới chỉ là bắt đầu, còn có một tháng nữa!" - Đỗ Trần cười nói.

Ricardo nói to: 
"Ta nghe được có người gọi ta hắc diện ma quỷ rồi, tốt, ta thích kiểu xưng hô này! Bây giờ ta làm cho các ngươi hiểu thế nào mới thật sự là hắc diện ma quỷ!" - Hắn lắc lắc cái mặt đen dữ tợn rồi cười - "Lần huấn luyện thứ hai bắt đầu! Từ giờ trở đi trong vòng ba ngày, các ngươi ở tại quảng trường này chỉ được uống nước, không được ăn cơm. Ai dám dùng đấu khí chống cự lập tức khai trừ!"

"Đấu thần tại thượng!!" - Chúng đệ tử ai oán kêu lên.

"Muốn kêu thì cứ tiếp tục kêu đi, ba ngày sau các ngươi ngay cả muốn kêu cũng không đủ khí lực đâu!" - Ricardo giáo vụ cười to vài tiếng, sau đó tiếp đón vài người đến phong tỏa quảng trường lại.

"Hắc hắc!" 

Steven lay lay Đỗ Trần, thấp giọng nói:
"Cám ơn cái tin tức của ngươi nhé, trong giầy của ta có cất giấu thịt bò rồi…. Đệ đệ thân ái, có mỹ nữ tìm ngươi kìa, ta không quấy rầy ngươi nữa!" - Nói xong hắn xoay người đi chỗ khác.

Cách đó không xa, Helen sắc mặt có hơi chút tái nhợt đi về phía Đỗ Trần.

"Francis, ở vòng thứ bảy ngươi rõ ràng là ở trước ta, sao thành tích cuối cùng lại thấp hơn ta vậy?"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #63


Báo Lỗi Truyện
Chương 63/522