Chương 62: Phế Vật Arthur (hạ)




Hắc vụ chẳng những che mất tầm mắt của Đỗ Trần, hơn nữa trong đó còn mang theo vị tinh xú táp vào thẳng vào Đỗ Trần làm hắn choáng đầu hoa mắt.

Hắn ngay lập tức bế khí. Ngay lúc này dường như có một sợi dây đang trói hắn lại, hình như có cả lôi điện, làm cho Đỗ Trần không thể tự chủ được mà ngất đi.

Cái này mới đúng là thực lực chênh lệch, Đỗ Trần ngay cả hoàn thủ cũng không có cơ hội. Sát thủ dám tiến vào Đấu Thần đảo hành hung khẳng định phải vượt xa các tiểu tử đấu sĩ cấp ba kia.

Lúc Đỗ Trần tỉnh dậy thì đã thấy hắn và Arthur đang bị giam trong một gian tiểu mộc ốc, nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ có bóng đêm và biển rộng vây kín xung quanh. 

Bọn họ đã bị đưa ra ngoài Đấu Thần đảo và đang ở trên một con thuyền.

Trên vách tường tiểu mộc ốc có vài món dụng cụ hàng hải làm bằng gỗ chuyên cứu sinh, trên mặt đất ẩm ướt còn có một ít ma đại và hóa vật. Đỗ Trần và Arthur lúc này bị giam trong một cái thiết lung tử (cái lồng sắt), nhìn song sắt có tia lóng lánh nhàn nhạt màu trắng là biết thiết lung tử này không phải vật bình thường.

Nhưng Đỗ Trần liếc mắt nhìn sang cái khóa của lồng sắt thì hắn đột nhiên nở nụ cười. Cái khóa này bình thường mọi người có lẽ nhìn không ra có vấn đề gì, nhưng hắn liếc mắt nhìn đến là biết cái khóa này không hề bị khóa lại, dùng sức một chút là có thể mở ra.

Quái lạ, người nào lại ngu đến mức áp giải tù phạm lại không khóa cửa nhỉ?

Đỗ Trần nghĩ một lúc rồi quyết định không nên coi thường mà vọng động - nói không chừng đây lại là một cái bẫy khác, hơn nữa bên cạnh hắn lúc này còn có Arthur.

"Uy, bạn tỉnh lại rồi hả?" - Đỗ Trần sau khi xác nhận Liên Hoa và các bảo bối khác đều ở trên người - đã đẩy Arthur dậy.

Arthur lúc này vẫn còn hôn mê, Đỗ Trần lay lay ngực hắn một lúc cuối cùng cũng khiến hắn tỉnh dậy. Hắn lắc lắc đầu của mình cho tỉnh hẳn rồi nhìn xung quanh, đã thấy tình cảnh lúc này của mình liền cả kinh kêu lên: 
"Đây là nơi nào? Ngươi là ai?" 

Hắn cẩn thận nhìn thoáng qua Đỗ Trần.
"Ta nhớ rồi, ngươi cũng là một tân học sinh tham gia huấn luyện, chính là cái tên cứ chạy theo sau ta."

Đỗ Trần gật đầu cười khổ nói: 
"Đúng vậy, ta đi theo ngươi nên kết quả của việc này là tiến vào pháp trận của sát thủ."

"Pháp trận? Ngươi bị ta làm liên lụy ư?" 

Phản ứng của Arthur rất nhanh, chỉ dựa vào một câu nói thôi đã đoán ra đại khái chân tướng, hắn xin lỗi nói:
"Thành thật xin lỗi, đã làm liên lụy đến bạn!" 

Nghĩ lại tới tình hình khảo thí lúc đó hắn càng cúi đầu nói:
"Xin lỗi, ta nhớ lúc đó bạn hoàn toàn có thể vượt qua ta, nhưng bạn lại lo lắng ta liều mạng, thân thể không chịu được nên vẫn chạy ở phía sau."

Nói xong Arthur cũng hơi có chút hoảng hốt khi nhìn lồng sắt xung quanh. Sau một hồi nhìn ngang nhìn dọc, hắn ngồi bệt ra ở một góc.
"Xem ra chúng ta chết rồi. Xin lỗi, ta chỉ là một tên phế vật chết cũng không sao, chỉ là liên lụy đến bạn…"

Đỗ Trần cười cười, hắn mặc dù cũng lo lắng tình cảnh chính mình nhưng hắn cũng hiểu được một đạo lý, thân ở hiểm địa thì khẩn trương và sợ hãi cũng đều là vô dụng.

Hắn ngồi xuống cạnh Arthur, cười nói: 
"Bạn là phế vật ư? Vì sao lại nói mình là phế vật?"

Arthur cũng không biết Đỗ Trần có biết hắn, ngược lại hắn vừa thuật lại thân thế của mình vừa suy nghĩ, bạn học này bị mình làm liên lụy rơi vào chung một chỗ, vì vậy mình không thể để cho hắn chết mà không minh bạch được.

"Phế vật? Ha ha!" - Đỗ Trần nghe Arthur nói xong chuyện lúc xưa của hắn thì cười rộ lên.

"Có gì mà buồn cười chứ?" - Arthur trong lòng tức giận. Chính mình là phế vật, đúng vậy, là phế vật nên bị cười nhạo! Ai, tính ra hắn cũng vì mình mà bị liên lụy mất mạnh, muốn cười thì cứ cười đi.

"Đừng hiểu lầm, ta là nhớ tới một chuyện cũng thú vị không kém. Không lâu trước đây ta cũng bị người khác gọi là phế vật, hơn nữa ta còn có một biệt danh khác – sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain!"

"Bạn là Francis?" - Arthur ngước mạnh đầu lên, nắm tay Đỗ Trần vui vẻ nói. 

"Ta nghe các vị sư phụ học viện nhắc tới bạn, ta cũng định sau khi kết thúc cường hóa huấn luyện sẽ đi tìm bạn, không ngờ… Bạn có thể nói cho ta biết vị cường giả kia đã làm gì mà biến bạn trở thành Thiên Sứ Thủy Thân được?" - Vừa nói xong Arthur đột nhiên bỏ tay ra, đau khổ nói - "Vô dụng thôi, chúng ta đều phải chết ở đây mất."

"Đúng vậy, không thể tưởng được chúng ta hai người phế vật sẽ chết cùng một chỗ. Dù sao cũng sắp chết rồi, ta cũng nói hết cho bạn vì sao ta lại biến thành Thiên Sứ Thủy Thân." 

Đỗ Trần trịnh trọng nói lại cho hắn nghe câu chuyện mà Đỗ Trần đã bịa ra một lần nữa, rồi nói: 
"Chết cùng một chỗ âu cũng là duyên phận, ngươi không cần áy náy. Bất quá, cái làm cho ta không hiểu là vì sao tên sát thủ đó lại tập trung lên ngươi? Dù sao ngươi cũng là cháu của Sư Tâm Vương cơ mà!"

Arthur do dự một lúc rồi quyết định nói. Được rồi, mặc dù ông nội đã dặn dò mình không thể nói lung tung, nhưng Francis vì mình liên lụy phải chết, chính mình không thể làm cho hắn chết mà không minh bạch được.

"Bởi vì… bởi vì ta là cháu của Sư Tâm Vương!" - Arthur có vài phần căm phẫn nói - "Bởi vì ta là người kế thừa duy nhất của ông nội cho nên có người không thể để ta sống sót, càng không nghĩ làm cho ta biến thành thiên tài!" 

Hắn nhìn trời cao ngoài cửa sổ, lộ vẻ sầu thảm nói: 
"Trước kia ta là phế vật nên rất nhiều người tự nhiên không để ta trong mắt, nhưng lúc này khi nhận được tin tức từ phía ông, ông nói chỉ cần ta đi tới Đấu thần học viện thì sẽ có cơ hội thay đổi thiên phú."

Đấu thần thế giới liệu có thật sự tồn tại cái gì đó có thể thay đổi thiên phú chăng?

Đỗ Trần trong lòng rùng mình, đây là dạng bảo bối gì đây?

Arthur tiếp tục nói: 
"Có những người không muốn thấy ta biến thành thiên tài vì vậy sẽ có người không muốn cho ta ở lại trong đấu thần học viện này, nên ta… Xin lỗi, đã làm liên lụy bạn."

"Bạn không cần phải xin lỗi về việc này. Nhưng bạn là cháu của Sư Tâm Vương điện hạ, bên người sao lại…"

"Không có thủ hộ đấu thần phải không?" - Arthur cười khổ nói - "Từ nhỏ tới lớn ta đều bị người khác nói sau lưng là phế vật, lần cường hóa huấn luyện hạn chế đấu khí này là lần đầu tiên cũng là cơ hội duy nhất của ta, mà thủ hộ đấu thần thì sợ ta chịu khổ không muốn cho ta tham gia, cho nên…" 

Nụ cười Arthur càng thêm khổ.
"Cho nên ta dọa chết bức hắn phải ở lại túc xá không cho đến, canh không cho chiếu cố ta lúc đang huấn luyện."

"Chết tiệt!" Tên tiểu tử này quả thật rất quật cường, lại dám sử dụng cái chết để uy hiếp thủ hộ đấu thần.

Bất quá hắn rất đáng được đồng tình. Một người mà mỗi ngày bị người khác gọi là phế vật, nếu có cơ hội việc đầu tiên mà hắn nghĩ chính là phải chứng minh chính mình, vì thế cũng có thể hiểu tại sao Arthur lại làm như vậy.

Đỗ Trần vỗ vai Arthur:
"Ta trước khi gặp tao ngộ cũng giống như ngươi vậy, nên ta hiểu được hành vi của ngươi. Ha, ngươi biết không? Kể cả cha ta và mọi người trong gia tộc đều không thích ta, kết quả ta bị cha trục xuất khỏi gia môn."

Arthur trong lòng cảm thấy ấm áp. Hai người có cùng ngôn ngữ, tao ngộ giống nhau, vì vậy rất dễ dàng cùng nói chuyện. Hắn cũng liếc mắt nhìn ra ngoài bầu trời đêm, sau đó cười tang thương rồi thản nhiên nói: 
"Ta xem ra còn hạnh phúc hơn ngươi, ít nhất ông nội cũng… Hey, không đúng!"

Hắn đột nhiên đứng lên nhìn lại hướng cửa sổ.

"Francis ngươi xem!" 

Arthur đột nhiên chỉ ngón tay ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ, vội la lên: 
"Từ lúc bắt đầu, cảnh sắc ngoài cửa sổ tịnh không có thay đổi! Con thuyền chúng ta đang đứng căn bản là không có di động, cái này không có khả năng a. Nơi này dù sao vẫn là hải vực của đấu thần, sát thủ không có lý nào cứ để chúng ta đứng yên tại chỗ như vậy."

Đỗ Trần nhìn ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ, bóng đêm của biển làm cho hắn không nhìn ra biến hóa gì. 

"Bạn chắc chắn chứ?"

Arthur lập tức gật đầu:
"Không sai được, ta tuy không thể tu luyện đấu khí nhưng thường ngày có học qua rất nhiều thuật kim chiêm tinh tri thức. Ta có thể khẳng định, con thuyền này chiếu theo tinh đồ bên ngoài không có tí biến hóa nào, nó vẫn ở tại phụ cận Đấu Thần đảo, vẫn không có di động."

Đỗ Trần nhíu mày, "Thuyền không có di động, có khóa mà không khóa, sao có sự việc phi lý như vậy nhỉ?" Nghĩ xong, hắn hô: 

"Có ai không? chúng ta đói quá!"

Không ai trả lời.

Đỗ Trần lại hô to tiếp vài tiếng, nhưng vẫn không có ai trả lời, cuối cùng hắn thậm chí dùng ngôn ngữ cực kỳ ác độc để thóa mạ sát thủ, nhưng là xung quanh ngoại trừ âm thanh hải triều ra không có thanh âm gì khác.

"Thật là quái lạ! Chẳng lẽ không có ai? Vậy này cái lồng sắt này là ai đã khóa đây?"

Arthur kinh ngạc không thôi, hắn lay lay cái lồng sắt bên ngoài rồi quay đầu, vui vẻ nói:
"Francis, cái khóa này không có khóa a!"

"Để ta xem!" - Mặc dù Đỗ Trần đã biết sự việc cái khóa, nhưng hắn cũng giả như không nhìn thấy - "Thật sự là không có khóa, sao lại thế này nhỉ?"

"...Mặc kệ đi, ta ra ngoài xem!" - Arthur mở khóa rồi đi ra ngoài lồng sắt, Đỗ Trần cũng không có ngăn cản hắn.

Arthur nhẹ nhàng dùng tay mở cửa lồng sắt rồi bước tới một căn phòng. Cửa phòng này cũng không có khóa, hắn nhẹ nhàng mở ra một chút khe hở, hướng ra phía ngoài nhìn.

Đấu thần tại thượng!!
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #62


Báo Lỗi Truyện
Chương 62/522