Chương 60: Phế Vật Arthur (thượng)




Thời gian ba ngày nhanh chóng qua đi. Trong ba ngày này Tuyết Bỉ Nhân Harry thay Đỗ Trần tìm hiểu được rất nhiều tin tức hữu dụng, Đỗ Trần sau đó cũng truyền tin tức cho đại ca Steven để bắt đầu chuẩn bị cường hóa huấn luyện.

Ngày thứ ba, tất cả các tân học sinh đều tụ tập tại quảng trường Đấu Thần, hơn nữa lại phân tổ dựa theo ngôn ngữ. Đỗ Trần và tất cả các đệ tử nói ngôn ngữ của Iaeste đại lục được phân vào đội thứ hai. Rất tình cờ, Anne hay còn gọi là ma nữ Helen kia lại đứng ngay sau Đỗ Trần.

"Bạn học Francis, xin chào. Xem ra chúng ta chẳng những là hàng xóm, hơn nữa lại cùng tổ huấn luyện ha!" - Helen ở sau lưng Đỗ Trần nhẹ nhàng nói.

"Thật sao? Cái này cũng không nhất định à!" - Đỗ Trần cười cười nhưng trong lòng thầm nghĩ, hắn rốt cuộc có bị nhận ra hay không? Chết tiệt, từ nay về sau trong lúc che mặt nhất định phải ẩn nhãn quang.

Ở phía sau Helen cũng suy nghĩ, hắn rốt cuộc có phải là vị đấu thần kia không? Trong lúc huấn luyện nhất định phải tìm cơ hội để thử nghiệm một chút xem sao.

Hai người ai cũng đang suy nghĩ nên không nói lời nào.

Lúc này Đỗ Trần thấy được cách hắn không xa bên cạnh Steven có kẻ đang rất cao hứng, trong trí nhớ của hắn thì chính là vị bằng hữu trong khảo thí, Sem – Chu Nho. Xem ra vị tiểu bằng hữu đen xì này là phần thứ hai của báo cáo rồi.

"Các vị tân học sinh, hãy câm mồm hết đi!" - Một tráng hán mặt đen, mặc chiến giáp màu đen đi tới phía trước quảng trường, thanh âm giống như sấm sét. 

"Ta là giáo thụ của trường tên Ricardo. Bất quá có rất nhiều đệ tử đều gọi ta là hắc diện ma quỷ, ta cũng rất thích cái biệt danh này, các ngươi cũng có thể gọi ta như vậy. Nhưng mà ta tin tưởng rằng, không lâu sau các ngươi sẽ phát hiện ra cái tên mặt đen chết tiệt trước mắt này so với ma quỷ còn kinh khủng hơn!"

Giáo thụ trường lần đầu tiên huấn thoại làm cho chúng đệ tử đều có dự cảm không hay.

"Ta rất ghét nói nhảm! Từ giờ trở đi bảo người hầu của các ngươi chạy về túc xá, sau đó chạy vòng quanh Đấu Thần đảo mười vòng. Ngươi!" - Hắn chỉ vào một đệ tử trước mắt - "Đi theo ta! Ta cảnh cáo các ngươi, kẻ nào trong quá trình huấn luyện dám sử dụng đấu khí, ta sẽ khai trừ hắn!"

"Đấu thần phù hộ, không dùng đấu khí à? Ta chết chắc rồi!" 

Các đệ tử không rõ tình huống đều than thở ai oán. Bất quá cũng có một ít đệ tử 'tự tin', những người này sau khi nghe xong tin tức đều khá tự tin vì bọn họ đều đã chuẩn bị khá tốt rồi.

Vòng quanh Đấu Thần đảo một vòng đại khái cũng là khoảng cách khá xa, Đỗ Trần cũng không biết rõ chi tiết. Bất quá, nhìn vào bản đồ học viện và cảnh tượng trước mắt làm hắn phát hiện ra, nếu nói Đấu Thần đảo là một người khổng lồ thì ba ngàn tân sinh xếp thành một hình dài cũng giống như một sợi lông trên người đó vậy.

Ricardo một mặt giơ tay lên đầu, một mặt lớn tiếng tuyên bố quy củ. Rất đơn giản, Đấu Thần đảo hình trăng khuyết tại hai đầu đều có hai người đứng làm trạm trung chuyển. Mỗi đệ tử chạy đến nơi này đều lấy được một cái tiêm thiêu, lấy được hai mươi cái tiêm thiêu thì chứng minh hắn đã chạy xong hết mười vòng rồi. Bất quá, trên đường sẽ có rất nhiều giám thị bí mật kiểm tra chúng đệ tử có dùng đấu khí hay không. Một khi bị phát hiện sử dụng đấu khí, lập tức khai trừ!

Hắc diện ma quỷ dẫn mọi người chạy một vòng để cho chúng đệ tử nhận ra đường chạy, rồi hắn ngồi ở vạch xuất phát trên quảng trường, giơ mộc côn lên.

Không có đấu khí trợ giúp, một vòng qua đi thể chất của các đệ tử lập tức được phân ra cao thấp. Đại đa số ma đấu sĩ đều ở lại phía sau, mà Đỗ Trần ở phía trước cũng không quá khẩn trương. Thủy chung Helen vẫn chạy theo cạnh hắn.

"Francis, bạn từ phố cảng Antwerp đi thuyền tới học viện phải không?" - Helen hỏi.

Đỗ Trần thuận miệng đáp: 
"Toàn bộ tân học sinh của khu vực Lanning đều đi thuyền từ phố cảng Antwerp đến đây."

"Ồ, vậy bạn có đến phố cảng Antwerp sớm không? Có thấy tràng kinh tâm động phách khi quần mãng vây thành không?"

"Có thấy, ta lúc ấy ở hạ thất dưới mặt đất. Anne, bạn có thấy không?"

"Ta à? À à, cũng thấy được!"

Hai người cứ như vậy, một mặt thì thử thăm dò, một mặt thì cứ chạy, vòng hai rồi vòng ba… chạy đến vòng năm sắc trời đã hơi tối rồi. Đỗ Trần nhờ có liên hoa nội kình nên không mệt tí nào, mà có mặt Helen ở đó thì giống như hắn ăn mà không tiêu.

"Bạn học Anne xem ra khí lực của ngươi không đủ rồi, vì thế không nên chạy nhanh như vậy nữa, ta đi trước đây!" - Đỗ Trần rồi đột nhiên tăng tốc một chút bỏ lại Helen ở phía sau.

"Hắn khỏe quá!" Helen muốn đuổi theo Đỗ Trần nhưng lực bất tòng tâm, nàng nhìn theo bóng lưng Đỗ Trần rồi mỉm cười, đột nhiên hô: 
"Uy, hình như thể chất của ngươi so với người bình thường thì khỏe hơn nhiều!"

"Thân thể ta bị người ta cải tạo qua, điểm này toàn bộ sư phụ học viện đều biết, cứ chạy nhanh lên một chút có sao đâu. Bạn học Anne xinh đẹp, gặp lại sau nha!"

Tiểu nha đầu, dám thử lão tử hả?

Đỗ Trần cười thầm, hắn trong lòng đã có cảnh giác Helen nhất định hoài nghi thân phận của mình, nhưng hoàn toàn không thể xác định cho nên mới không ngừng thử.

Hắn tiếp tục chạy về phía trước, đi tới một mảnh rừng rậm rạp toàn cây cối thì đột nhiên thấy đại ca Steven, còn có người lùn Sem ngồi ở ven đường không ngừng thở hổn hển. 

"Hey đại ca, Sem, các ngươi sao lại không chạy thế?"

"Chết tiệt đệ đệ à, thể chất của ma đấu sĩ chúng ta so với ngươi thế nào được?"

Sem cũng hô: 
"Francis huynh đệ cứ chạy đi, vừa rồi có một gã chạy phía trước, ngươi nhanh lên một chút nữa tranh thủ kiếm ngôi đầu."

"Tốt lắm, ta đi trước đây!" - Đỗ Trần vẫy tay với bọn họ rồi phóng đi với tốc độ nhanh hơn. Dù sao các vị sư phụ toàn học viện đều biết hắn đã bị cải tạo qua, do vậy hắn cũng có thể hiểu được tại sao hắn không cần đấu khí mà vẫn đạt vị trí số một.

Sau một lát đến vòng thứ sáu, Đỗ Trần rốt cục cũng đuổi kịp gã ở phía trước.

Gã này mặc một bộ đồ trắng toát, tóc vàng, bộ dáng anh tuấn nhưng trông người gầy yếu, nhìn qua có vẻ bị bệnh. Hắn lúc này vẫn cắn răng liều mạng chạy tiếp, hai môi đã trắng rã, rõ ràng thể lực đã đạt tới cực hạn.

"Là Arthur!" giáo thụ Mina cũng có đề cập qua về phế vật vương tôn của đế quốc Renault, cũng chính là nhiệm vụ của cấp trên.

Arthur thấy phía sau có người đuổi theo lại càng cắn răng chạy nhanh hơn.

Chết tiệt, thế nào lại có người truy lên đây? Không được, chính mình nhất định phải là số một.

Là tên phế vật không thể tu luyện đấu khí thì đây là cơ hội duy nhất à!

Hắn càng chạy nhanh hơn trong khi thể lực của Arthur đã tới cực hạn. Vài vòng trước đều do hắn liều mạng chạy, giờ phút này đột nhiên cước bộ rối loạn, hai chân loạng quạng ngã xuống đất.

"Chào bạn, bạn ổn chứ?" - Đỗ Trần chạy nhanh tới giúp Arthur đứng lên.

"Bỏ đi, ta không cần ngươi giúp!" - Arthur từ mặt đất đứng dậy, lại tiếp tục chạy lên phía trước.

Mẹ nó, ta là phế vật, không cần người khác phải thương hại!

Có xuất phát giống nhau nên Đỗ Trần ít nhiều cũng hiểu được ý nghĩ của Arthur cho nên hắn cũng không vội đuổi theo, ngược lại chủ động rớt lại không xa ở phía sau.

Tiểu tử này hiện đã liều mạng rồi, chính mình còn tranh với hắn làm gì?

Ngôi đầu cho hắn, coi như cũng là làm việc thiện sự.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, trong số ba ngàn thí sinh thì khả năng của Arthur có thể liệt vào hàng đệ nhất, thể chất của hắn quả nhiên là cường hãn vô cùng. Phải biết rằng trong ba ngàn thí sinh cũng có không ít là đến từ đại thảo nguyên - Phiếu Hãn Thú Nhân, thể chất của bọn họ so với người bình thường thì cường tráng hơn nhiều.

Đỗ Trần cứ chạy theo sau lưng Arthur, lúc này bọn họ đã chạy tới một mảnh rừng rậm. Thể lực Arthur đã tới cực hạn, cước bộ lảo đảo, 'Bịch' một tiếng hắn ngã ngay tại đương trường.

Đỗ Trần lập tức tiến vào vừa đi vừa hô lớn: 
"Nơi đây có phải là nơi trắc thí bí mật hay không? Có vị sư phụ nào không, bạn học của ta ngất xỉu rồi!"

Không ai trả lời, cả tòa rừng rậm đều trống không.

Đỗ Trần chạy đến bên người Arthur thì đột nhiên cảm thấy không đúng cho lắm.

Đây là nơi nào? Chính mình chạy đến vòng bảy lộ trình cũng đã quen thuộc lắm rồi, sao chưa từng thấy qua cánh rừng này nhỉ? Chẳng nhẽ lại có huấn luyện kiểu khác? Ba ngàn người chạy vòng quanh Đấu Thần đảo mặc dù có thể phân tán thưa thớt, nhưng vùng phụ cận cũng không có một người à.

Chẳng lẽ chạy sai đường? Tuyệt đối không có khả năng này, bằng vào trí nhớ của mình còn có thể không nhận biết sao?

Chính mình đi theo Arthur vẫn theo lộ tuyến của học viện, cho dù không nhận ra được đường cũng không có khả năng hai người cùng không nhận ra được.

Trong não Đỗ Trần đột nhiên hiện lên một sự kiện – phải chăng là mê ảo trận pháp của đấu thần cao cấp?

Ngay tại đây, toàn bộ ba đóa Liên Hoa trên người Đỗ Trần đột nhiên bắt đầu run rẩy, liên hoa nội kình cuồng dũng xuất ra.

Có nguy hiểm!
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #60


Báo Lỗi Truyện
Chương 60/522