Chương 59: Con Mắt Màu Thiên Lam (hạ)




Demis mang theo Anne quay về túc xá, chỉ còn lại chúng đệ tử và thông tin ba ngày sau bắt đầu một tháng huấn luyện kinh khủng. Các đệ tử cũng không còn tâm tình ăn uống nên Jason liền vội vã kết thúc tửu yến.

Trở lại túc xá số mười tám, cũng chính là cái tiểu viện lẻ loi của mình. Lúc này Đỗ Trần liếc liếc mắt, cách vách là túc xá số mười bảy cũng là nơi ở mới của Anne. Chết tiệt, mình và một mỹ nữ làm hàng xóm, cái này không phải sẽ tạo cơ hội để mình phạm sai lầm sao?

Bất quá, cặp mắt màu lam của Anne kia thật là quá quen thuộc!

Vừa mở cửa ra đã thấy Tuyết Bỉ Nhân Harry lúc này đã chuẩn bị xong điểm tâm. Vừa thấy Đỗ Trần trở về hắn ra đón chào rất thân thiết, cười nói: 
"Chủ nhân tôn quý, hoan nghênh ngài quay về. Ngài và các học sinh tụ hội nhất định có rất nhiều thuận lợi."

Đỗ Trần nghiêm mặt không có để ý đến hắn, trực tiếp đi về phía phòng mình.
"Harry, ta muốn nghỉ ngơi trong chốc lát. Nếu có người tìm ta, ngươi nói là ta ra ngoài rồi.... À phải rồi, ngoại trừ đại ca ta và các vị sư phụ học viện."

"Vâng, ta hiểu!" - Harry đi theo Đỗ Trần, nói - "Chủ nhân, vừa rồi ngài không có mặt ở đây nên ta đi ra ngoài nghe ngóng một chút. Một số đệ tử năm trước nói cho ta biết, ba ngày sau cường hóa huấn luyện sẽ rất kinh khủng, người nên cẩn thận nhiều hơn. Nghe nói năm ngoái…"

Ồ? Tên Tuyết Bỉ Nhân này rất thông minh nha!

Phải rồi! Cũng nên thưởng cho năng lực của tên nô tài này.

Đỗ Trần từ trong ví xuất ra vài ngân tệ cấp cho Harry:
"Ngươi làm rất tốt, thưởng cho ngươi đấy. Từ nay về sau ngươi nên tìm hiểu nhiều một chút các thông tin nhạy cảm của học viện này, có tin tức gì mới phải thông báo cho ta biết."

"Ôi chủ nhân, thỉnh cho phép ta ca ngợi…. Hắc hắc, Harry hiểu được mà, ngài không nghe ta nói nhảm. Ta sẽ đến hỏi các học sinh khóa trên về các điều cần chú ý khi tham gia cường hóa huấn luyện. Nếu ngài không thích bị người khác quấy rầy ta sẽ khóa cửa lại."

Hắn chạy ra tới cửa rồi dừng lại nói:
"Chủ nhân, cơm chiều ta đã đặt ở trên bàn, nước tắm ở phía hậu viện. Phải rồi, do không được ngài phân phó ta cũng không dám tiến vào phòng ngủ của ngài, còn có bình hoa mật tửu đặt ở trong thư phòng."

Tên Harry này quả nhiên là tên nô lệ tuyệt vời, sợ rằng kể cả tên chủ nhân hà khắc nhất cũng có thể cảm thấy thoải mái được.

Đáng tiếc hắn lại là Tuyết Bỉ Nhân, Đỗ Trần lắc đầu. Trong thế giới đấu thần này, kinh nghiệm của mọi người trong vòng một ngàn năm có nói - Tuyết Bỉ Nhân rất dễ phản bội. Chính mình cũng không thể quá tin tưởng vào hắn.

Đỗ Trần về tới phòng liền tiếp tục nghiên cứu liên hoa pháp bảo.

Việc đầu tiên muốn làm chính là xem pháp bảo có thể để tại bất kỳ địa phương nào trên thân thể hay không? Bằng không có thể tưởng tượng ra một trường cảnh - đại chiến sắp tới Đỗ Trần gặp phải kẻ địch sinh tử. Địch nhân chĩa ra thánh khí trong khi Đỗ thiếu gia hét lớn một tiếng: "Xem thánh khí của ta đây!", nói xong hắn đưa bàn tay vào trong khố…

Tưởng tượng ra như vậy làm Đỗ Trần dở khóc dở cười, giấu thánh khí ở trên mông thật sự là không có thuận tiện lắm. Chẳng lẽ cứ mỗi lần chiến đấu là hắn phải cởi quần à?

Hay là trực tiếp làm cho Liên Hoa phá quần bay đến? Cái này cũng không được, chẳng lẽ hắn để mông trần đi tác chiến?

Còn hơn cả dọa người đó chứ.

Hoàn hảo! Trải qua nghiên cứu của Đỗ Trần thì ba bông ở quẻ Càn, cũng chính là phần hoa đã nở, ba đóa Liên Hoa có thể ẩn ở bộ vị nào trong thân thể của hắn? Đỗ Trần thử để hai đóa khắc ở trên khủy tay, lúc cần có thể trực tiếp dùng đến. Đóa còn lại hắn dùng để chứa đựng nhiều thứ khắc ở vị trí hậu tâm, như vậy đồng thời vừa có thể phòng ngừa địch nhân đánh lén từ phía sau.

Thí nghiệm thứ hai của Đỗ Trần chính là giấc mộng được bay lượn.

Thật đáng tiếc, thí nghiệm này của Đỗ Trần đã thất bại, hắn không thể khống chế hoàn toàn các động tác của Liên Hoa, cũng không thể cước đạp lên Liên Hoa bay lượn. 

Nhìn vào ba đóa Liên Hoa trước mắt tác dụng cũng chỉ có hạn, cũng giống như Đỗ Trần kiếp trước có thể phóng đạn pháo ra ngoài, nhưng liệu có thể dẫm lên đạn pháo để bay lượn được không đây?

Không tưởng, trước hết phải điều khiển Liên Hoa linh hoạt đã, mà điểm này thì Đỗ Trần vẫn chưa đạt đến.

Bất quá hắn tin tưởng rằng, thiện sự mình làm càng nhiều thì sớm muộn gì cũng có thể bay lượn được.

Đỗ Trần nghiên cứu kết thúc thì trời cũng đã tối rồi, hắn đi tới bên ngoài ban công cửa sổ muốn động gân cốt một chút, nhưng vừa mới ra ngoài hắn đã lập tức quay trở về.

Gian túc xá của Đỗ Trần là một tiểu viện độc lập, trước tiểu viện là vườn hoa, hậu viện thì là sân luyện công, ở giữa có một tòa lâu các hai tầng, tất cả các sân chung quanh đều có cùng kiểu kiến trúc giống nhau. Lúc Đỗ Trần đi tới ban công lầu hai thì phát hiện ban công bên cạnh đang có một người đang đứng – Anne.

Chết tiệt, nàng đã dọn vào rồi.

"Chủ nhân, ta đã nghe được một tin tức tốt!" 

Tuyết Bỉ Nhân Harry đang chạy trở về, vừa vào đến cửa hắn đã tìm ngay Đỗ Trần nói:
"Chủ nhân, ta đã nghe được một sự kiện, trước ngày bắt đầu huấn luyện có rất nhiều giáo công tại học viện này đi giám định đường bộ. Xem ra cường hóa huấn luyện năm nay chắc là chạy đó!"

"Tốt!" - Harry thật sự không tệ, Đỗ Trần âm thầm tán thưởng cho hắn vài ngân tệ.

Tuyết Bỉ Nhân sau khi tiếp nhận ngân tệ vừa định cảm tạ thì đột nhiên thần sắc biến đổi, hai tay không ngừng sờ sờ hai mũi.

"Harry, ngươi ngửi được cái gì rồi?" - Đỗ Trần ngạc nhiên hỏi.

Harry con mắt đảo một vòng, nói: 
"Chủ nhân, ta tại bờ sông thấy được rất nhiều việc thú vị, ngài theo ta đi xem sao." - Nói xong hắn nháy nháy mắt với Đỗ Trần.

Chủ phó hai người đi tới bờ sông, rời xa túc xá ban nãy. Lúc này Harry mới hoảng sợ bất an nói: 
"Chủ nhân, vừa rồi ta ngửi thấy một mùi rất kỳ quái, cái mùi này rõ ràng bị người đó dùng nhiều thứ để quấy nhiễu. Bất quá, cái vĩ đại nhất của cái mũi Tuyết Bỉ Nhân chúng ta là cho dù bị nhiều thứ quấy nhiễu vẫn có thể ngửi ra được mùi chính xác! Chủ nhân, chính là cái mùi của ma nữ mà ngài đã gặp tại vùng gần cảng Antwerp!"

"Ma nữ Helen?"

Đỗ Trần linh quang chợt lóe. Thiên nột, đúng là cặp mắt màu lam của Helen rồi!

Chết tiệt, Helen đã dịch dung thành Anne để tiến vào Đấu thần học viện.

"Chủ nhân ngàn vạn lần không nên biểu hiện ra hình dáng kinh ngạc như vừa rồi. Ta chính là sợ ma nữ kia nghe được chúng ta đối thoại nên mới đưa ngài đến bờ sông nói chuyện. Nói không chừng ma nữ đó lại đang nhìn chúng ta đó!" - Harry ra vẻ bình tĩnh nói, bất quá trên mặt tên Tuyết Bỉ Nhân hắn lại đầy vẻ sợ hãi.

Đỗ Trần liếc mắt về phía Helen ở lại túc xá mười bảy, thầm nghĩ chính mình cũng từ ánh mắt nhận ra Helen, vậy nàng có thể nhận ra hắn hay không?

Lúc này bên trong túc xá số mười bảy, Helen ngồi trên ghế nhắm mắt trầm tư. Bên cạnh nàng lúc này có một người đàn bà trung niên dung mạo và y phục đều rất bình thường, giống như là rất nhiều phụ nữ khác trên đường.

"Tiểu thư, người đang nghĩ gì vậy? Hôm nay ta thấy người thường xuyên nhìn lén sang sân bên cạnh, có phải là xem cái tên tiểu suất ca kia không?"

"Susan, không được đùa cợt, để ta bình tĩnh một chút! Cặp mắt của Francis giống như đúc với cặp mắt của vị đấu thần kia!"

"Có thể sao? Hắn chỉ là một tên đệ tử bình thường thôi mà, năm nay cũng chỉ mới mười lăm tuổi!" - Susan kinh ngạc nói - "Hơn nữa rất khó để nhận ra cặp mắt của một người a, con mắt loài người rất hay biến đổi mà."

"Không, ngươi có nhớ không? Ta có nói qua cho ngươi về vị đấu thần đã cứu ta lúc trước, ta có dụng nhiếp hồn thuật với hắn."

Susan kinh ngạc thè ra đầu lưỡi - phương thức biểu đạt sự kinh ngạc của nàng rất cổ quái.
"Nói như vậy, Francis có thể chính là vị đấu thần kia?"

"Ta cũng không chắc chắn, dù sao cường giả như hắn hoàn toàn có thể thoát khỏi nhiếp hồn thuật của ta, ta phải tiếp xúc hắn thêm từng bước một."

Susan liếm môi:
"Hay là đêm nay đi thử hắn xem?"

"Ngươi điên à?" - Helen giữ lấy tay của Susan lại - "Nơi này là Đấu thần học viện, chung quanh có không biết bao nhiêu cao thủ. Mà ngươi hiểu về Francis sao? Nếu hắn thật sự là vị đấu thần kia, nếu ngươi mà đi tập kích hắn, ta nghĩ hắn nhất định chẳng do dự mà giết ngươi!"

Susan sau khi cân nhắc kỹ càng cũng phải từ bỏ cái ý nghĩ lớn mật này. Nàng thở dài tỏ vẻ tiếc nuối nói: 
"Ai, nếu lúc đó ta ngửi được mùi vị của vị đấu thần kia thì tốt quá, đáng tiếc lúc ấy ta quá chú ý đến Ziege…"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #59


Báo Lỗi Truyện
Chương 59/522