Chương 56: Bảo bối trên mông đít




"Xú tiểu tử, ngươi muốn ta tức chết có phải không?" - Roland tức giận quát đến văng hết cả rượu trong miệng, nhất thời trước mặt chỉ thấy toàn là rượu.

"Chết tiệt! Vị bằng hữu kia của ta một đời hào kiệt như thế nào lại sinh ra hậu duệ ngu xuẩn như vậy?"

Kỳ thật Roland hôm nay lúc ở bến tàu chỉ là bắt chước cuộc sống của các thủy thủ để tiêu khiển, tự nhiên trên thuyền bê xuống một tên tráng hán say song. Với nhãn lực của hắn tự nhiên liếc mắt là nhìn ra ngay tráng hán say sóng đích thị là chủng tộc đặc thù, cho nên hắn mới mang Ariza trở về cẩn thận xác nhận. Nhưng không tưởng được, tiểu tử này đúng là đứa nhỏ ngu ngốc.

Đỗ Trần vừa cẩn thận ngẫm lại sự tình, hiểu được ý đồ của Roland. Dù sao chính mình và Ariza cũng giống nhau, căn bản không có gì đáng giá để hắn phải tìm cách mưu hại.

Nghĩ vậy, Đỗ Trần cười nói: 
"Roland tiên sinh, ngài không cần vội, nô lệ không thể tu luyện đấu khí là do thánh giáo pháp điển, chúng ta đều không thể vi phạm. Bất quá, ta là chủ nhân của Ariza có thể cho hắn tấm thân tự do, làm cho hắn chuyển thành đấu sĩ tùy tùng của ta. Kỳ thật, Ariza trước kia cũng đều làm vậy."

Roland nhìn nhìn Đỗ Trần, quát: 
"Thế thì còn chờ cái gì nữa? Nhanh lên một chút!"

"Tốt, ta trả lại tự do cho hắn." - Đỗ Trần dựa theo nghi lễ quý tộc hai tay đặt lên đầu vai Ariza, không quan tâm tới thần thái hoảng hốt của Ariza đang ngồi bệt xuống đất khóc lớn.

"Thiếu gia không cần ta rồi, thiếu gia không cần ta rồi!"

Roland và Đỗ Trần lúc này có đôi chút tương phản, Roland thì buồn bực còn Đỗ Trần cười thầm.

Ariza mặc dù ngốc nhưng cũng có cảm tình, hai người từ nhỏ lớn lên cùng một chỗ, ở cũng ở chung, thân tình suốt mười năm tuyệt không phải Roland nói mấy câu có thể thay thế được.

Bất quá, một vị 'Thủy Tinh Cấp' đấu thần chủ động chiếu cố Ariza, chính mình cũng không có lý do cự tuyệt a.

"Ariza, thiếu gia không phải không muốn ngươi, chỉ là muốn ngươi đi theo vị tiên sinh này học tập." - Đỗ Trần trỏ ngón tay sang hướng Roland rồi nói với Ariza.

"Chậc, vị tiên sinh này chẳng những có thể dạy ngươi đấu khí, còn có thể giúp ngươi ăn vú trâu thường xuyên."

"Ariza không muốn ăn vú trâu, Ariza chỉ đi theo thiếu gia thôi!"

Roland đột nhiên nở nụ cười rất quái lạ.
"Chết tiệt, lão tử không có kiên nhẫn được, tiểu tử ngươi cút đi cho ta!"

Nói xong, hắn nhanh như chớp nắm áo Đỗ Trần đi theo ra chỗ thác, bước vòng hai vòng tựa như kiếp trước Đỗ Trần là một con quay vậy, nắm Đỗ Trần đi ra ngoài.
"Tiểu tử này sẽ ở đây với ta!"

Đỗ Trần chỉ cảm thấy thiên toàn địa chuyển, chưa kịp có phản ứng gì thân thể đã bay lên bầu trời. Chờ hắn tỉnh táo lại thì đã cách mặt đất hơn mười thước rồi. 

"Roland tiên sinh, ta từ nay về sau có thể đến thăm Ariza không?"

"Không có việc gì thì không được đến làm phiền ta!"

Thì ra là không cự tuyệt mình đến tìm hắn à.

Trong lúc nhất thời, Đỗ Trần bắt đầu lo lắng chính mình rớt xuống như thế nào.

Bất quá hoàn hảo. Khi hắn trên bầu trời thì xẹt qua một đạo hồ tuyến rất đẹp, hơn nữa hồ tuyến đi tới bên người hiện lên một đạo quang mang xanh biếc, Mina phi thân đi lên, dùng dây leo tiếp trúng Đỗ Trần. Xem ra Roland đã biết Mina ở hướng này, cho nên đã ném hắn tới đây.

"Tiểu suất ca, tên điên kia nói gì với ngươi thế? Xem ra ngươi không có cứu được cái tên người hầu cường tráng đó." - Mina tiếp được Đỗ Trần nhưng không xuống đất ngay mà là phi thân trực tiếp về phía trung tâm của Đấu Thần đảo.

Đỗ Trần hơi châm chọc, mỉa mai nói: 
"Mina giáo thụ, ta còn nhớ ngươi không có quyền hỏi về cái tên kia cơ mà? À, vừa rồi tốc độ của ngươi nhanh thật, chắc đây là đặc trưng của tinh linh tộc hả?"

Mina chỉ ngậm miệng cười duyên, mới vừa rồi nàng bỏ Đỗ Trần lại rồi xoay người chạy đích xác là rất nhanh. Bất quá nàng biện giải nói: 
"Cũng không còn biện pháp nào, chúng ta cũng là cùng một kiểu như vậy mà. Nếu như một ngày ngươi bỏ lại tỷ tỷ chạy trốn một mình, tỷ tỷ cũng sẽ không trách ngươi đâu."

Đi dọc theo bờ cảng đấu thần đảo hướng về nội thành, đại khái vài dặm đường là đến một quảng trường rộng lớn. Quảng trường này bốn phía đều có một loạt các pho tượng, Ziege cũng có mặt trong đó – những pho tượng này đều là các đời đại viện trưởng.

Mina mang theo Đỗ Trần đáp xuống quảng trường. Nơi này người ra vào tấp nập đều là đệ tử báo cáo, còn có các vị sư phụ - giáo thụ duy trì trật tự nữa.

Một tinh linh mỹ nữ nắm một người thiếu niên tóc vàng từ trên trời giáng xuống, nhất thời hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Bị ánh mắt nhìn kỹ làm Đỗ Trần cảm thấy không được tự nhiên, mà Mina lại cứ lôi kéo hắn chạy từ đông sang tây, xử lý hết các sự vụ báo cáo.

Steven và Charles đều là hỏa hệ đấu sĩ, bọn họ được tiến vào Liệt Hỏa Cốc học tập, còn Đỗ Trần của St. Kain gia tộc thì bị an bài tại Thượng Thủy Các. Huynh đệ ba người tách ra, một người dẫn theo Đỗ Trần và người hầu Harry đi tới một tòa tiểu viện.

Hết thảy mọi thứ đều để cho Harry dọn dẹp là được, Đỗ Trần liếc mắt qua phòng ngủ rồi phân phó: 
"Ngươi đi ra ngoài đi, tự tìm gian phòng cho mình."

"Vâng thưa chủ nhân, ngài đối với ta thật quan tâm làm cho Tuyết Bỉ Nhân cảm động, thỉnh cho phép ta ca ngợi ngài…"

"Đi ra ngoài!" - Đỗ Trần đuổi thẳng Tuyết Bỉ Nhân ra ngoài sau đó xem xét cửa sổ, kiểm tra hành lý mang theo. Tốt rồi, mặt trước vẫn có ám kí tức là không ai động đến cái hộp này.

Dương Giác chiến chùy, vòng đeo cổ, còn có Vân Vụ Tỏa Liên của Ziege đều là ở chỗ này. Nếu bị người ta phát hiện, Đỗ Trần sợ rằng phải gặp cảnh vạn kiếp bất phục. Phải tìm ngay một địa phương an toàn để dấu đồ.

Đỗ Trần từ trong rương lấy ra ba loại bảo bối. Dương Giác chiến chùy và vòng đeo cổ, nói may mắn thì dấu trên người được, nhưng còn Vân Vụ Tỏa Liên biến thành kim chúc cầu thì quá lớn, nếu mà giấu ở trong khố thì… Đỗ Trần không nghi ngờ chính mình bị mắc chứng 'Nan Ngôn Chi Ẩn'. (không hiểu có phải sa đì hay không? haha)

"Nếu mấy thứ này cũng có thể biến thành hình xăm thì tốt." Đỗ Trần nhớ tới trên mông mình có mấy hình xăm hoa sen.

Chờ một chút, hình như… nên…

"Ba!" Đỗ Trần vỗ một cái lên đầu mình.
"Chết tiệt, đáng lẽ phải nhớ ra sớm hơn mới đúng!"

Triệu hoán một đóa hoa sen ra, dùng nội kính bắt nó thành hình thái lớn nhất. Kim quang từ liên bồng và liên diệp tổ hợp lại cùng một chỗ nhìn qua giống như là một cái bồn nước nhỏ.

Đỗ Trần xuất ra một quả đồng tệ (túi tiền) đặt ở trên liên bồng, sau đó tâm niệm chuyển động.

Thúc địa, Đóa hoa sen nọ đã về lại trên mông Đỗ Trần, hắn quay đầu nhìn lại.

Ha ha! Cái hình xăm liên hoa này lại có một quả đồng tệ bên trong, hơn nữa thể tích của đồng tệ cũng tương ứng rút nhỏ.

"Bồ Đề sư phụ à, ta đúng là phải ca ngợi ngài!" - Đỗ Trần mừng rỡ, cái pháp bảo này quả nhiên hữu dụng.

Tiếp theo, lần lượt từ Dương Giác chiến chùy, Vân Vụ Tỏa Liên, còn có xâu vòng đeo cổ cùng với một ít vật phẩm tùy thân toàn bộ đều bị Đỗ Trần mang hết lên mông.

Bất quá, liên hoa pháp bảo rời khỏi thân thể thể tích tịnh không lớn, Đỗ Trần tạm thời cũng chỉ có thể phóng ra kích thước này.

Nhìn lại trên mông Đỗ Trần lúc này, tại đóa hoa sen thứ nhất trong ba đóa trên quẻ Càn có hai cái kim chúc cầu, một cái vòng đeo cổ, còn có một bao chứa dụng cụ mở đồ, các thứ này tự động tương ứng thu nhỏ thể tích cùng với hoa sen trọng điệp ở cùng một chỗ. Nhìn qua có hơi cổ quái.

"Mẹ nó, từ nay về sau có địa phương dấu đồ rồi!" - Đỗ Trần hắc hắc cười gian.

Đỗ Trần tin tưởng rằng nếu liên hoa nội kính không ngừng tăng cường thì thể tích pháp bảo sẽ càng lúc càng lớn, vậy nó cũng chứa được càng ngày càng nhiều. Nói không chừng còn có thể mang mấy người đang người sống đặt trên mông.

Hắn đang hưng phấn thí nghiệm thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, là Tuyết Bỉ Nhân Harry.
"Chủ nhân tôn quý, có mấy vị khách nhân muốn gặp ngài."
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #56


Báo Lỗi Truyện
Chương 56/522