Chương 471: Vô năng giả dừng bước!



Mặc dù trải qua tai nạn Thomas, nhưng các đại nhân vật tại các lầu các vẫn tràn đầy khát vọng với nhân tài, mới sáng sớm đã đông chiêu sinh khảo quan cùng ứng sinh học viên.

Antoine đang hỏi một vị ứng sinh đột nhiên phát hiện, Francis một nhà đi qua hành lang trước mặt hắn, hơn nữa mặt sau còn có một đội người hầu đi theo, mang theo mười cái đại rương nặng! Tiếp đó, Francis đi tới gian phụ cận, ghé tai nói với mấy vị lĩnh chủ Lanning mấy câu, vị lĩnh chủ này lập tức cười rời đi, người hầu "Rầm rầm" tiến vào nhã gian của các vị lĩnh chủ...

Không bao lâu, trên nhân tài thị trường xuất hiện "Quán" lớn nhất.

- Đông, đông, đông... 
Mười cái rương lớn đặt trước mặt Đỗ Trần, sau đó Đỗ Trần kéo cái ghế qua, nghênh nganh ngồi bên cái rương trung ương, cười thích thú nhấp chén trà xanh mà Martin đưa lên.

- Francis muốn làm gì? Mấy ngày hôm trước mười người tài hắn còn không muốn, hôm nay vì sao lại làm lớn vậy? 

- Ai biết được? Phỏng chừng là không chiêu mộ được người, nổi điên rồi sao? 

- Hừ! Ngày trước là có kẻ cố ý muốn hãm hại Francis, hôm tay ta thấy... Francis là muốn hoàn chiêu với người hãm hại hắn, đều nghe ta đây, hôm nay chỉ xem náo nhiệt, ai cũng không cho lắm miệng. 

Các lầu chung quanh đều truyền ra lời nói nhỏ cùng loại.

Đỗ Trần thích chí nhấm nháp chén trà, không chút vội vã, ngẫu nhiên có mấy người tới chỗ này đưa lí lịch, cũng đều bị bọn người hầu khách khí từ chối, tựa hồ Đỗ Trần tới để uống trà.

Thời gian chậm rãi trôi đi, đại hội trường bên trong chỉ có Đỗ Trần lạnh lùng, hơn một tiếng sau, chiêu sinh hội lúc nhiều người nhất, mười quái nhân mười ngày trước lại một lần nữa xuất hiện trong hội trường, nhưng vẫn như mấy ngày hôm trước, làm mọi người oanh động, trực tiếp đi tới trước mặt Đỗ Trần: 
- Hắc hắc, công tước đại nhân, còn nhớ kỹ lão nhân ta chứ?
Người nói chuyện là lão già Cascades hơn chín mươi tuổi.

Đỗ Trần liếc mắt nhìn giản lịch (giấy sơ yếu) của bọn họ trong tay, cười nhẹ nói: 
- Sao, lão nhân ngài còn không tìm được công tác thích hợp sao, còn nghĩ đến thành Duerkesi của ta thử một lần ư? 

Lão đầu cười hề hề, những người khác sau lưng lão cũng cuống quít gật đầu.

- Được rồi, các ngươi trước tiên đưa giản lịch cho ta. 
Đỗ Trần vỗ vỗ mặt một cái rương để giản dịch:
- Martin, mang khẩu hiệu chiêu sinh của chúng ta ra. 

Martin từ túi lớn sau lưng lấy ra khẩu hiệu, lão thiên, đây là khẩu hiệu chiêu sinh, căn bản là một bức hoành phi thật lớn dài hơn hai mươi thước, cũng là tấm biển lớn nhất chiêu sinh hội trường do Đỗ Trần chế tạo, nếu không, thật không có loại lớn như vậy.

Mà trên bức hoành phi này cũng chỉ có năm chữ to - vô năng giả dừng bước.

- Ba!
Đỗ Trần lại vỗ tay: 
- Mở cái rương ra. 

- Oa nga! 

- Lão thiên ạ! 

- Ta không phải đang nằm mơ sao. 

Chiêu sinh hội trường đột nhiên trở nên lấp lánh kim quang, một mảnh yên tĩnh kinh ngạc không một tiếng động, nguyên lai mở mười rương lớn của Đỗ Trần ra, không ngờ... toàn bộ đều là kim tệ.

Có đệ tử tính tiền tài kêu lên: 
- Trời, nhiều vậy... không, không dưới hai mươi vạn. 

Xung quanh nhất thời lại một hồi ngạc nhiên.

Hai mươi vạn kim tệ, với năng lực mua bán tính toán, đây không khác gì một lần chiêu sinh hội ở kiếp trước của Đỗ Trần, có người bày ra trước mắt mọi người hai tỷ hiện kim! Rung động cỡ nào!

Trong các đại nhân vật ở đây không phải không ai có tài sản hơn hai mươi vạn kim tệ, nhưng tùy tiện đặt hai mươi vạn kim tệ ở tại đây... phú hộ đứng đầu Lanning, danh bất hư truyền.

Chờ những người vây xem suy đoán chán chê, Đỗ Trần cười cười, cao giọng nói: 
- Chư vị, không cần kinh ngạc, ta Francis hôm nay không phải tới chiếm đất, càng không phải tới khoe tài phú, mà là thật tâm thành ý chiêu tuyển nhân tài. 

Hắn xoay người tại, tay chỉ hoành phi "Vô năng giả dừng bước", tăng thêm ngữ khí, cường điệu nói: 
- Nhân tài chính thức. 

Hắn đi qua đại rương này, chậm rãi nói: 
- Nhân tài, ý nghĩa không cần Francis ta nói nhiều lời. Thái độ đối với nhân tài, càng chỉ có một câu nói - tôn trọng, tôn trọng nữa, tôn trọng mãi! Thành Duerkesi của ta ít dân, không có cao quan quý tước đáp tạ nhân tài, chỉ có hiện kim tỏ lòng tôn trọng! A a, chư vị học đệ, học muội chớ chê ta tục khí. 

Phía dưới có nhiều người cười, xuất ra một ngàn tám trăm kim tệ đích xác tục khí, nhưng một lần xuất ra hơn hai mươi vạn... tực khí cũng biến phành quý khí.

Đỗ Trần lại nói: 
- Ta không nói nhiều lời vô nghĩa, ta hôm nay chỉ chiêu sinh một người, hai mươi vạn kim tệ là lễ ra mắt. 

Không phải là hắn nói, hai mươi vạn này đều là chuẩn bị cho một người?

Chốc lát, con mắt của các ứng tuyển viên đều hồng lên, mấy ngày hôm trước bọn họ đích xác coi thường đãi ngộ thành Duerkesi, hướng tới quan cao tước quý, thật sự thích đất đai cùng nô lệ, chỉ khi có người xuất ra hai mươi vạn kim tệ... ý chí của rất nhiều người đều dao động, đây chính là hai mươi vạn hoàng kim chân thật, lấp lánh màu sắc.

- Đỗ công, ngài muốn chiêu sinh ai? 

- Chiêu sinh ai còn chưa định. 
Đỗ Trần lại giơ tay chỉ hoành phi "Vô năng giả dừng bước"
- Bất quá hai ngày này, ta muốn hiểu được một đạo lý. Nhân tài, tịnh không nhiều, ta hôm nay chỉ tìm một nhân tài đủ khả năng để chống trụ thành Duerkesi! Nói cách khác, ta chỉ cần một người vĩ đại nhất trong số các ngươi. 

Nói xong, Đỗ Trần cầm giản lịch trong tay đưa cho Cascades: 
- Lão nhân ngài là chuyên gia khí đạo, nhưng không đủ duy trì một phương lĩnh thổ, xin trở về. 

Hắn nhìn giản lịch thứ hai: 
- Kelly phu nhân, mấy hôm trước nói, nghề nghiệp của ngài không đúng chỗ, ta chỉ cần người vĩ đại nhất. 

Rồi hắn giơ lên phần giản lịch thứ ba, liếc mắt nhìn thanh niên ngạo khí, Đỗ Trần lạnh nhạt nói: 
- Thật đáng tiếc, ngươi không phải người vĩ đại nhất chỗ này, mà thành Duerkesi của ta không thiếu người chỉ biết vũ lực, cũng không thiếu một thi nhân không biết thi từ ca phú. 

Mười phần giản lịch toàn bộ bị Đỗ Trần trả lại: 
- Vẫn câu nói kia, ta chỉ cần người vĩ đại nhất. Tốt lắm, ai tự nhận là người vĩ đại nhất ở chỗ này, xin mời tiến lên tiếp nhận khảo hạch. 

Nói xong, Đỗ Trần liếc liếc mắt một cái mười vị quái nhân bị chọc tới cả người tức giận run lên, cười lạnh lùng, không hề để ý bọn họ.

Bọn đệ tử chết lặng, mười người này đều bị cự tuyệt, còn có ai dám tiến lên ứng thí? Có người không cam lòng hỏi: 
- Đỗ công, ngài muốn khảo hạch cái gì? 

Đỗ Trần cười: 
- Vị học đệ này, có bao giờ trước khi khảo hạch hỏi khảo đề không? Bất quá nói cho mọi người rõ, ta cần nhân tài vĩ đại nhất, người vĩ đại nhất này không chỉ về vũ lực, mà là năng lực tổng hợp mọi phương diện, là một người cực mạnh trong các ngươi! Thiên văn địa lý, y khoa chiêm bặc... ta đều muốn khảo hạch, có người nguyện ý tới thử một lần sao? 

Các đệ tử hai mặt nhìn nhau, thật lâu sau, rốt cục có một người quát: 
- Ta tới. 

Tiền không trọng yếu, trọng yếu chính là "Vĩ đại nhất" ba chữ này! Có được hai mươi vạn kim tệ có lẽ không đủ hấp dẫn mọi người, nhưng trở thành người mạnh nhất trong tốt nghiệp sinh khi khảo hạch khiến mọi người phục! Người tranh danh khí, có chút, chỉ chút hư danh cũng đủ để cho tuyệt đại đa số mọi người điên đầu...

Từ giờ khắc này trở đi, chiêu sinh hội biến thành thất nghiệp sinh.

Giác đấu, đại lôi đài tranh đoạt danh hào cực mạnh, mà trọng tài của lôi đài, tự nhiên là có một người đi đầu, vậy rất nhanh sẽ có người thứ hai, chỉ chốc lát sau trước mặt Đỗ Trần xuất hiện một đoàn dài, mà lúc này bên ngoài các lầu các...

Cascades lão đầu tức giận xanh mặt đặt giản lịch trước mặt Francesca: 
- Tiểu thư, chúng ta không làm! Lão đầu ta không chịu nổi người này. 

Francesca đã hai mươi tuổi, đã cao hơn rất nhiều, bởi vì hỏa hệ đấu khí tinh tiến, một đầu tóc dài đã biến thành màu đỏ, nhưng vẻ mặt cao ngạo không chút nào biến đổi, nàng nhặt lên giản lịch ngạc nhiên nói: 
- Lão tiên sinh Cascades, chẳng lẽ Francis lại lăng nhục các ngươi sao? 

Cascades hừ nói: 
- Nào chỉ lăng nhục? Tiểu tử nọ chẳng ngờ mang ra hai mươi vạn kim tệ... 

Lão nhân nói xong, tức giận dậm chân nói: 
- Một câu nói, hắn chỉ cần giỏi nhất! Chúng ta cũng không hợp tiêu chuẩn. 

Giỏi nhất (cực mạnh)? Francesca nhíu mày: 
- Như thế nói, hôm nay có thể thông qua việc Francis khảo hạch, cũng là xác định đệ tử giỏi nhất Đấu Thần đảo? 

Cascades gân cổ nói: 
- Hừ, cũng có thể nói như vậy. 

Francesca nở nụ cười, vuốt tóc dài lạnh lùng nhìn chằm chằm cửa sổ lầu, trong đầu chớp động, nhìn một đám đông đang chen chúc nhau, không khỏi hừ một tiếng: 
- Những người đó cũng đáng là cực giỏi sao? Ta đi. 

- Tiểu thư, chờ chút. 
Kelly ngăn trước người Francesca: 
- Tiểu thư, mục đích của chúng ta là để cho Francis chịu đau khổ, để tiểu thư có lý do không phải tới thành Duerkesi... Hôm nay người tùy tiện hiện thân, sợ sẽ xuất ra sơ hở! 

Francesca nhíu mày, cười lạnh nói: 
- Cyprus, ngươi nói sao? 

Người bị kêu tên là kẻ có bộ dáng thương nhân tinh minh, bĩu môi: 
- Tiểu thư, ta nghĩ đến một loại có thể - Francis đã phát hiện người sau lưng thao khống hết thảy là ngài, cho nên hôm nay đặc ý nhằm vào tính tình của ngài giăng bẫy, ngài đi...sợ rằng không trở về được. 

- Hừ! Ta phải xem hắn có thể làm gì với ta?
Francesca vội vàng bước tới hội trường.

Cyprus còn muốn khuyên nhủ nhưng Kelly đã chặn lại: 
- Quên đi, với suy nghĩ của tiểu thư, sớm đã thấy loại chuyện mà ta và ngươi nói... Ai, Francis thật lợi hại, làm chút chuyện đã nắm đúng nhược điểm của tiểu thư, cho dù biết rõ là bẫy, tiểu thư cũng sẽ nhảy vào thử một lần nông sâu, quên đi, để tùy nàng. 

Trong lầu, Đỗ Trần cười híp mắt nghe Đỗ Tư hồi báo tình hình, thuận miệng đuổi một đệ tử đi, trong lòng thầm than, mẫu quật lư (ả cứng đầu) cũng thông minh, nhưng dù thông minh, nàng cũng là một đầu quật lư.

Liếc nhìn xung quanh một chút, chỉ đợi Francesca hiện thân là có thể bắt đầu rồi. Nhưng lúc này có hai người tới trước Francesca, đương nhiên là Thomas cùng Bairu của giáo đình, bọn họ hai mười mặc lễ phục chính thức. Thomas mặt hầm hầm đẩy mọi người ra, tiến lên vỗ mạnh bàn của Đỗ Trần: 
- Tránh ra, đều tránh ra! Giáo đình có công vụ khẩn cấp tìm Francis giáo phụ, chuyện chiêu sinh để sau hãy nói. 

Đỗ Trần bất đắc dĩ nhìn thoáng qua kẻ hồn nhiên này: 
- Thomas đấu thần, ta đang chiêu sinh, có sự tình gì một lúc nữa nói được không? 

Thomas trừng mắt, nhỏ giọng, ghé tai nói: 
- Ta có thủy tinh cấp công vụ tìm ngươi, sự tình gì có thể trọng yếu hơn? 

Đỗ Trần cả kinh, chẳng lẽ giáo đình phát sinh đại sự nếu không giáo hoàng tuyệt sẽ không vận dụng hai giáo phụ mang đồ tới tìm mình, hơn nữa phát ra thủy tinh cấp mật lệnh cao nhất.

Mắt nhìn Francesca đã vào cửa, Đỗ Trần nhướng mày: 
- Bairu giáo phụ, cho ta mười phút được không? 

Thủy tinh mật lệnh vừa ra, đó là sự việc quang trọng liên quan tới kết cục thiên hạ, là đại sự cỡ nào, Đỗ Trần cũng không dám quá mức chậm trễ: 
- Chỉ mười phút thôi. 

Bairu chần chờ một chút, gật gật đầu: 
- Chúng ta ở hoa viên phía sau chờ ngươi. 

Bọn họ chân trước mời rời đi, các đệ tử đã lập tức cả kinh nói: 
- A, hội trưởng tới. 

- Đã có hơn hai mươi người bị loại. 

- Không thể tưởng được hội trưởng cũng bị hai mươi vạn kim tệ đưa tới... 

Các đệ tử đều tự nói, chủ động cấp cho Francesca đường đi - hôm nay dù sao Francesca chẳng những thanh danh trác tuyệt trong học viện, càng là hội trưởng tổng hội đệ tử, được chúng thần viện ủng hộ. Nàng vừa ra, các đệ tử tự nhiên phải phục.

Francesca tiến lên vỗ bàn Đỗ Trần: 
- Ta muốn ứng tuyển. 

Đỗ Trần còn đang suy tư đại sự của giáo đình - có thể khiến giáo hoàng dụng thủy tinh cấp mật lệnh, chẳng lẽ là Ma tộc cùng JuJu thú phân thắng bại, có một chủng tộc giết tới nhân gian sao? Francesca nói một lần nữa, Đỗ Trần lúc này mới thu liễm tâm tư, mỉm cười: 
- Nguyên lai là tiểu thư Francesca! Ha, đã thấy hoành phi sau lưng ta chưa? 

Francesca trong mắt tinh quang chợt lóe: 
- Vô năng giả dừng lại sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta là vô năng giả? 

- Cái này... khó nói. 
Đỗ Trần nhìn Francesca từ trên xuống dưới, hai năm không gặp, nha đầu kia thật ra cao lên không ít! Khuôn mặt cũng lộ ra một mỹ mạo phong vận càng thành thục, nhưng vẻ lãnh ngạo trên mặt vẫn như cũ khiến ngươi ta chán ghét.

- Francesca tiểu thư, vũ kỹ của nàng ta tự nhiên hiểu rõ, nhưng lúc này đây ta muốn tìm nhân tài nội chính, là thủ tướng có thể mang phúc tới cho năm mươi vạn bình dân thành Duerkesi, năng lực của ngài trên phương diện này.. a a, ta cũng không biết nữa. 

Francesca lui ra sau một bước: 
- Cứ khảo hạch đi. 

Đỗ Trần chần chờ nhìn nàng, mặt lộ vẻ hoài nghi: 
- Vậy trước hết hỏi một câu, đại tam giác hải vực có bao nhiêu đảo. 

- Một trăm ba mươi bảy. 

- Um? Vậy ngươi đối với phát triển nông nghiệp có ý kiến gì không? 

Đỗ Trần liên tiếp hỏi mười mấy vấn đề cổ quái, Francesca lần lượt đối đáp trơn tru, Đỗ Trần không thể không âm thầm cảm thán, nha đầu kia mặc dù không khiến người ta thích, nhưng thật sự có bản lĩnh! Hắn lại hỏi mười vấn đề nữa, chẳng những Đỗ Trần trong lòng thầm khen, ngay cả các đệ tử cũng trợn mắt há mồm, điều này, chẳng lẽ hội trưởng biết mọi thứ sao?

Francesca hững hờ: 
- Francis, còn có chuyện gì nữa? Nếu ngươi không có, ta thật ra muốn hỏi ngươi mấy vấn đề.

Nói xong, nàng giơ ngón tay chỉ đống tiền: 
- Các hạ đã giàu có như vậy, vậy chẳng biết đối với hàng hải, giao thương mậu dịch có cái nhìn thế nào? Chiêu sinh có hai hướng, các hạ muốn giữ chân nhân tài, ít nhất cũng phải tỏ vẻ một chút, ngài có bãn lãnh gì để nhân tài triển hiện khả năng? 

Francesca thầm nghĩ, Francis, so về tri thức uyên bác ta không tin ngươi có thể hơn ta, chờ ngươi đáp không được vấn đề của ta trước mặt mọi người, đến lúc đó, cho dù ta ném giản lịch trước mặt ngươi, ngươi có thể thu nhận sao? Bẫy ư? Hừ, cho dù thật sự là bẫy, ta Francesca đây nhảy vào, hủy đi cơ quan của ngươi rồi lại bay ra, sợ ngươi sao?
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #471


Báo Lỗi Truyện
Chương 471/522