Chương 400: Thuỷ lai Thổ yểm




Hải Hoàng Sainz, danh tiếng vạn lưu ngũ tuyệt phong có lẽ không nằm trong mắt một số ít người như Đỗ Trần. Nhưng đấu thần giới tam đại lục cùng tứ đại dương, Hồng Huyết Nhân cùng hải tộc đều hiểu, cho dù giáo hoàng cường hãn như thế, nhưng đối với biển xanh cũng vô lực. Bất quá Sainz, lại có thể hiệu lệnh tứ đại dương, một tiếng làm ức vạn hải tộc cúi đầu nghe lệnh, khắp nơi trên đại dương, chúng sinh không kẻ nào không phục tùng. 

Đây là Hải Hoàng Sainz.

Đỗ Trần chắp tay lạnh lùng nhìn phía khơi xa, coi việc yêu cầu quỳ lạy nghênh đón tựa như gió biển thoảng qua. Bạch bào theo gió vũ động, cùng gió lạnh hoà thanh âm lạnh lùng: 
- Đã nghe danh Hải Hoàng từ lâu, hôm nay được gặp mặt, nhưng quả nhiên là nghe danh không bằng gặp mặt, khiến người không khỏi thất vọng.

- Nghe danh không bằng gặp mặt? Ngươi sao không trực tiếp nói tên Sainz ta là hư danh?

Nước biển bốc lên như Hải Hoàng phẫn nộ, trong trọng địa vang lên một tiếng hừ giận giữ: 
- Lớn mật! Francis ngươi quả nhiên không biết tốt xấu, dám đương nhiên bôi xấu vinh quang của Hải Hoàng? Hải thần Cấm giáp sĩ, bắt hắn lại cho ta!

Vượt sóng biển, một cái đầu rùa khổng lồ rít gào trồi lên mặt nước, quy giáp trên lưng bao bọc bên ngoài ba đội cương cầu áp giải vũ sĩ, mỗi người cầm một cây cự phủ cao gần hai trượng, trong đó mặt trước một đội, đang rít gào hướng về bờ biển cường hành vọt tới, sát khí mạnh như thực thể đánh vào mặt Đỗ Trần.

Cấm giáp sĩ còn chưa tới mà đã làm sóng biển dâng lên đánh vào đất liền, cách chỗ Đỗ Trần đứng ba trượng. Bất quá sóng biển như đánh vào một bức tường vô hình, trống rỗng, càng lên càng cao, càng không cách nào tiếng tới, như thành đồng tường sắt hoành vĩ.

Đỗ Trần vẫn đứng nguyên chỗ cũ, không thấy cử động gì.

- Thân bất động mà bình định nước biển, chỉ bằng khí tức liền dễ dàng ngăn cản sóng biển của cấm giáp sĩ đánh vào, tiêu diệt địch thế. Francis, thuỷ hệ đấu thần, ngươi đủ cùng ta và Ziege sóng vai. Đủ tư cách cùng ta bình toạ nói chuyện! Hải thần cấm giáp sĩ, lui ra!

Cấm giáp sĩ tách ra, thuỷ triều thối lui, cự quy mang một đội hải tộc bò lên, hơn 20 người tuỳ tùng. Một người cao hơn hai mét bước ra, thân vận trường bào màu thiên lam, hai bên có hai tùy tùng, phía bên trái là một bát phiến hồ lão quy, hình tượng như vậy, không nói ra cũng có thể biết hắn có thân phận cùng địa vị gì.

Phía bên kia Hải Hoàng là một kẻ làm cho Đỗ Trần chấn kinh, là Đại Địa Chiến Thần Keane!

Đúng vậy, chính là Keane – Lôi Kích Tucker gia tộc hạch tâm thực quyền nhân vật. Quản gia chăm sóc Anne từ nhỏ! Cũng là ngày đó gia tộc Tucker cùng lão này đồng loã bức hôn Đỗ Trần!

Nhưng hắn tại sao lại ở bên cạnh Hải Hoàng?

Có chút bất nhã, Đỗ Trần bỏ qua Hải Hoàng, trước tiên hướng lão Keane cười nói: 
- Lão tiên sinh, đã lâu không gặp, thân thể dạo này vẫn còn cường tráng? Sao ngài tới lãnh địa của ta mà không báo trước một tiếng? Vãn bối nhất định vui vẻ nghênh đón ngài trước a!

Keane nhướng mày, bỏ qua bộ dáng bất bình thường, lão đáp lời Đỗ Trần: 
Hải Hoàng ở đây, thời gian đối thoại giữa Francis ngươi và ta còn dài. Sainz bệ hạ, mời ngài trước!

Hải Hoàng gật đầu nhẹ, bước chậm đến trước mặt Đỗ Trần, mắt nhìn chằm chằm phía hắn.
- Francis, ta không hiểu tại sao ta - Sainz lại là nghe danh không bằng gặp mặt?

Đỗ Trần ngẩng đầu đánh giá Sainz, Hải Hoàng khoảng ba mươi tuổi, ngoại mạo cực kỳ tuấn lãng. Tại vị đã lâu nên Hải Hoàng toát ra khí độ hoàng giả, mi vũ hào sảng soi rõ lòng người, chỉ là hai tròng mắt màu xanh lam thỉnh thoảng lộ ra tinh quang, làm kẻ khác thập phần không thoải mái.

Tình báo của thánh giáo về Hải Hoàng cũng đã hiện ra trong đầu - Sainz, trời sinh hào sàng, thích vũ lực, mặc dù được tôn sùng danh hiệu Vạn Lưu sơn nhưng cũng không để trong mắt cái hư danh "Ngũ tuyệt phong"

Cuối cùng Mina phê chú một câu rất có ý tứ - Nếu cùng người này gặp gỡ, nếu ta nhún nhường thì để cho hắn chà đạp xem thường!

Đây cũng chính là nguyên nhân làm Đỗ Trần nói chuyện hống hách.

Đỗ Trần nhìn chằm chằm Sainz:
- Vạn lưu ngũ tuyệt phong uy danh hiển hách, Hải Hoàng thống trị ngàn vạn hải tộc, địa vị tôn sùng, nhưng lại trước nhà người ta diễu võ dương oai, làm như vậy khác nào cách làm của bọn nô tài, như thế, không phải nghe danh không bằng gặp mặt sao?

Nói xong, Đỗ Trần không tránh ánh mắt sắc bén của Sainz, không ngạo mạn cũng không yếu nhược, ngạo nghễ nhìn thẳng!

Sau một lúc lâu, Sainz đột nhiên cười lên ha ha:
- Ziege dạy được một đồ đệ thế này thật là một việc tốt! Các ngươi bãi quân trận, đề danh thiếp, Hải Hoàng Sainz đến bái hội Duerkesi đại công, Đỗ Trần Thần sứ Francis!

Đỗ Trần mỉm cười:
- Hoan nghênh bệ hạ giá lâm lãnh địa New Zealand!

Chuyện này đúng là thú vị! Luận vũ lực, Hải Hoàng có lẽ cùng Đỗ Trần chưa biết ai hơn ai, trong lúc đó, nếu luận về thân phận, Sainz cùng Giáo Hoàng bình khởi bình toạ, là đại dương sinh linh chi chủ. Khi hai người nói chuyện xong, trong nước cũng quả nhiên vang lên thanh âm pháo lễ, một đội binh lính hải tộc trồi lên mặt nước, ước chừng một vạn người, nổi lên theo lễ tiết quân trận, đi theo Sainz, cho Đỗ Trần mặt mũi, theo lễ đăng môn bái phỏng.

Đỗ Trần liếc mắt một cái ước đoán trong nước có chừng một vạn quân lính tinh nhuệ, còn có chiến tranh thánh khí, trong lòng nhanh chóng tính toán, đột nhiên hắn để tâm nhìn ra một tràng diện!

Phía sau hải tộc quân trận, sóng biển cuồn cuộn nổi lên huyết sắc nồng đậm, còn có hằng hà thi thể, từ trang phục của các tử thi, bọn họ và người đàn ông Đỗ Trần cứu là cùng một gốc.

Chẳng lẽ Hải Hoàng ngàn dặm tổ chức đuổi giết tập thể, sau đại đồ sát, chỉ còn lại một người duy nhất là người mình cứu thoát?

Lễ nghĩa đã xong, Hải Hoàng cười nói: 
- Francis các hạ, lần này ta đến đây là cùng gia tộc Tucker làm một chút chuyện cơ mật, hôm nay chuyện sắp kết thúc, chỉ còn một người này!

Ngón tay hắn chỉ về người tráng hán đang hôn mê phía sau Đỗ Trần:
- Mong rằng các hạ cho hải tộc ta vài phần mặt mũi, trở thành bằng hữu của Sainz!

Tiểu Bối Bối nhìn người kia, nhỏ giọng nói: 
- Ba ba, hắn thật là đáng thương!

Rồi nha đầu cầu khẩn nhìn cha. Đỗ Trần khoát tay, trong lòng thầm nhủ, Hải Hoàng hiện tại khách khí, dù sao, hắn cũng mang theo một vạn quân a, hơn nữa nhà lão tử thành Duerkesi là ngay tại hải biên, chính mình cần cùng Hải Hoàng lập tình "Hữu nghị"!

Thêm nữa, không biết tên tráng hán đang hôn mê này tốt xấu thế nào, lai lịch lại không rõ, mình nếu chỉ vì cứu một nhân mạng làm một việc thiện mà đắc tội với Hải Hoàng, chẳng phải đưa con dân Duerkesi thành đối địch với hải tộc sao?

Nghĩ đến đây, Đỗ Trần cười nói: 
- Bệ hạ cấp cho ta mặt mũi, nếu ta không biết tốt xấu, như vậy chẳng phải là bất lịch sự sao! Bối Bối, Alex, các con tránh ra!

Đỗ Trần đã lùi về một bước.

- Người ở chỗ này, mời bệ hạ!
Vừa nói Đỗ Trần liền ra lệnh: 
- Trong thành chuẩn bị yến tiệc, chiêu đãi Hải Hoàng bệ hạ!

Sainz cười ha ha:
- Không cần chiêu đãi, ta còn có chút việc gấp phải giải quyết! Ta - Sainz nhận ngươi là bằng hữu. Hải vực đối diện Duerkesi thành từ nay gió êm sóng lặng!
Nói xong, hắn liếc nhẹ Keane một cái.

Keane nhanh chóng tiến lại, nâng người hôn mê kia lên, quay về đội ngũ Hải tộc, một trường ngoài ý muốn nhìn như sẽ tan thành mây khói…

Đã có thể kết thúc tại đây thì cuối cùng, Keane sờ thân thể người nọ, vội vàng la lên: 
- Bệ hạ, đồ vật kia không thấy đâu nữa.

Mục trung tinh quang mãnh liệt của Sainz đột nhiên lóe lên. 
- Không có khả năng!

Hắn tự tay tra xét thân thể tráng hán kia:
- Đáng chết, quả nhiên không thấy đâu!

Hai người liếc mắt, mục quang đồng thời nhìn về người Đỗ Trần, liếc mắt qua tráng hán nọ cùng Bối Bối và Alex, còn quét qua đội hộ vệ.

Đỗ Trần nhíu mày:
- Bệ hạ đang tìm thứ gì sao? A a, không lẽ hoài nghi người của ta lấy đi?

Lúc này âm thanh âm dương quái khí của lão hải quy cất lên: 
- Chuyện này không thể nói chính xác, chúng ta tra tìm cả đại dương vì người này, thì tìm đến đây. Tựu thấy hắn dưới sự bảo hộ của các hạ, trước khi chúng ta đến đây, giữa ngươi và hắn xảy ra chuyện gì… hừ hừ!

Sainz đột nhiên trừng mắt nhìn lão hải quy một cái, quay sang đối diện Đỗ Trần nói: 
- Công tước các hạ, kẻ này mặc dù vô lễ nhưng lời của hắn có thể chính xác, các hạ có thể chứng minh sự thanh bạch của mình không? Ừm?

Mẹ kiếp, các ngươi một người mặt đỏ một người mặt trắng. Diễn vở song hoàng xong chưa?

Muốn xét người ta? Lão tặc tổ tông Đỗ Trần trong lòng chắc chắn người kia tuyệt đối không có vật gì! Lúc tráng hán này được cứu, trên người ngoại trừ một bộ quần áo thì ngoài ra chẳng có gì khác!

Người có mặt mũi, cây có vỏ, vừa xuất khỏi gia môn cùng huynh đệ, bị Hải Hoàng mang theo một vạn binh ở trước cửa, các huynh đệ còn bị lục soát, lời này truyền ra ngoài, mặt mũi Duerkesi đại công còn biết đặt nơi nào chứ?

Nhưng mà…

Hải tộc một vạn quân đang dàn trận tại mặt biển, đủ để bắn phong hào đấu thần tan xác với chiến tranh thánh khí ngay trước mắt!

Đỗ Trần cười khan nói: 
- Ta nói bọn huynh đệ của ta thật sự không có gì trên người, bệ hạ có thể tin được không?

Hải Hoàng không nói gì, nhưng lão ô quy lại thì thầm:
- Một lời nói suông, ai biết có phải Francis ăn cắp đồ của chúng ta, sau đó lại chối đi?

Lúc này Keane mặt không biểu tình, chen ngang nói: 
- Francis, thứ chúng ta muốn tìm rất quan trọng, ngươi… tự trọng!

Đỗ Trần vuốt mũi nở môt nụ cười, ngầm liếc mắt một cái, nhưng vẫn trầm mặt nhìn Sainz, đột nhiên cười nói: 
- Hải tộc đánh mất đồ vật, chúng là hàng xóm kế bên, lại là bằng hữu, đương nhiên sẽ hiệp trợ điều tra, chuyện này thiên kinh địa nghĩa…

Trong mắt Hải Hoàng hiện lên ba phần kinh ngạc, ba phần đắc ý, bốn phần không thể tin được, rất phức tạp.

Đỗ Trần đột nhiên đổi giọng:
- Năm xưa đại chiến Vạn Lưu sơn, bệ hạ cùng gia sư đại chiến nhiều ngày, hàm sướng lâm li! Ngày nay gia sư đề cập đại chiến năm đó trong lòng vẫn còn ấp ủ, nhưng lại có chút tiếc nuối - ngày đó bệ hạ là hải dương chí tôn lại chiến đấu trên núi, không thể phát huy toàn lực…

Nói đến đây, Hải Hoàng liền nở nụ cười, nếu hắn không hiểu ý tứ của Đỗ Trần thì thật uổng cho tên hải dương chí tôn.

- Ngày đó đích xác đánh nhau không thoải mái, hôm nay các hạ có hứng thú tái chiến với ta, luận bàn một hai chiêu?

- Xin mời!
Đỗ Trần phất tay cho lui hộ vệ cùng thị nữ, hải tộc quân đội lập tức điên cuồng hướng phía đất liền vây lại…

Trời ạ, phong hào đại chiến, đây chính là tràng diện mơ mộng của cánh cửa đấu thần!

Cho dù hôm nay Bowness chưa chết, phong hào đấu thần còn được mấy người? Chỉ sợ rằng chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay! Hơn nữa chính là, tam đại lục tối cường thuỷ hệ đấu thần luôn luôn là Zeige cùng Sainz hai người, hôm nay thêm một là Đỗ Trần!

Hai người phân thắng bại, trực tiếp quan hệ đến tối cường thuỷ hệ đấu thần quy chúc! Hải tộc đấu thần nhiều như sao, làm sao không điên cuồng chứ?

Ngoài khơi thuỷ nguyên tố cuồng dã ba động, hàng ngàn hải tộc đấu thần ngập tràn trên biển, Sainz nói: 
- Chúng ta lên trời!

Lập tức phi thân, hai người mang danh luận bàn, nhưng là vì không muốn mất mặt, giữ lại một đường lui mà thôi, trong lúc giao đấu, sao có thể lưu tình? Nơi này không phải Thiên Vương sơn, cũng không phải Phạt Tội Chi Thành, mà là bãi biển bình thường, làm sao chịu nổi sức mạnh phong hào đại chiến? Đỗ Trần cũng phi thân theo.

-------------

Ngàn trượng trên không.

Song chưởng Hải Hoàng chấn động, vòng cổ tay huyễn hoá tổ hợp, trong chớp mắt biến thành một thanh trường mâu trên tay, chỉ về Đỗ Trần:
- Ngươi là vãn bối, nhường ngươi ba chiêu.

Đỗ Trần lấy Thệ Tuyết kiếm ra, chém liền ba kiếm:
- Ba chiêu đã qua, bệ hạ có thể yên tâm ra tay!

Không phải Đỗ Trần cuồng vọng, nhưng mà bây giờ hắn tự tin vào bản thân! Hôm nay tứ quái toàn khai, vận dụng tự nhiên, mặc dù pháp bảo chỉ có Chỉ Giản Sa bên người, lực lượng phong hào đỉnh phong đủ cùng Hải Hoàng quang minh chính đại đánh một trận!

- Hảo, Zeige đúng thật có một đệ tử giỏi!
Đỉnh mâu của Sainz vọt tới trước, thân hình như lam thuỷ xẹt qua bầu trời, đến lúc cách Đỗ Trần hai bên chừng trăm thước thì đột ngột dừng lại, trong tay trường mâu đột nhiên huyễn hoá, mũi mâu đầy trời, trên mỗi mũi mâu loé ra một chút hải thuỷ quang mang, thậm chí trên không trung cũng bị ảnh hưởng chuyển thành mưa to. Cùng lúc đó thanh âm Hải Hoàng vang đến trước:
- Thâm Lam Vũ, công kích mọi phương vị, ngươi muốn tránh cũng không thể tránh, chỉ bằng đấu khí ngạnh tiếp đi!

Đỗ Trần nhẹ nhàng giương kiếm, nơi ngực một thanh kiếm hoa, đột nhiên nhiệt độ chung quanh giảm xuống, trong nháy mắt tới mức đóng băng.

Tất cả mũi mâu cùng nước mưa tựa hồ cũng bị đóng băng, mấy giọt biến thành một viên đá nhỏ màu sáng ngọc trong suốt, tốc độ cũng chậm lại, khi đến trước Đỗ Trần đã không còn dư lực, quay đầu rơi xuống dưới.

- Thử chiêu Thệ Tuyết!
Đỗ Trần cười nhẹ, nhìn Sainz phía xa xa ngoài trăm thước, trong lòng hào khí rung động, nếu không đạt được ngưỡng vạn lưu ngũ tuyệt phong cũng tuyệt không thể chiến thắng.

Hải Hoàng đột nhiên hào sảng cười: 
- Sau Vạn Lưu sơn, ngươi là đối thủ đầu tiên ta phải dùng toàn lực nghênh chiến. Đến đây, tiếp chiêu thứ hai…

Thanh âm Sainz đột nhiên bị cắt ngang, bên người hắn bỗng xuất hiện một đoá tuyết Liên Hoa, băng tuyết bao bọc hắn trong đó, đông cứng thân thể.

Hải Hoàng mừng rỡ, cáp, chính mình tự nhiên không phát giác Francis đã phản kích, thú vị, thật là thú vị!

Thanh âm Đỗ Trần lúc này mới truyền đến:
- Thử chiêu, xem bệ hạ phá giải thế nào?

Sainz bị tuyết liên đóng băng, tay chân cứng ngắc, nhưng lại cuồng tiếu nói: 
- Thống khoái! Phá giải thế nào? Đương nhiên là trực tiếp oanh khai!
Hắn mạnh mẽ nói.

Hắn xoay trường mâu, "Phách phách ba ba" âm thanh phá băng của Hải Hoàng vang lên.

- Oanh!
Tuyết Liên Hoa bên người đã bị hắn đánh tan.

Đỗ Trần nhướng mày nhìn lên, trong lòng nói, trạng thái đỉnh phong vạn lưu ngũ tuyệt phong quả nhiên cường hãn, ngày đó tại phạt tội chi thành, phản nghịch cự long bị thương có thể bị phế dưới một chiêu này, không nghĩ Sainz lại dùng thủ đoạn cường hoành mà phá!

Hai người cách nhau không xa, hai chiêu đã qua, cũng cho nhau biết năng lực tương đồng…

Sainz đột nhiên hai tay đưa trường mâu trước ngực, hai tay rời ra, trường mâu cũng theo đó chia làm hai đoạn.

Đỗ Trần nhìn thấy sững sờ, nhìn qua thánh khí của Sainz bất quá là cửu cấp thánh khí, trong lòng cũng không để ý, nhưng ai biết đó là biến hình thánh khí hiếm có. Đây là một khoá đề mới, sau này phải nghiên cứu, nghiên cứu…

Đang nghĩ ngợi, Sainz để hai đoạn trường mâu giao thoa, biến thành một thập tự giá:
- Francis, một chiêu này là Thâm Lam Thẩm Phán, coi chừng đó!

Đỗ Trần cao giọng nói: 
- Bệ hạ, ta cũng muốn biến chiêu, người cẩn thận a!

Hai người nhất thời cùng động, Sainz phi thân đoạt thế, từ trên đánh xuống, thập tự giá trong tay đánh xuống một ấn, đại thập tự đánh về hướng Đỗ Trần.

Đỗ Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm thập tự giá, nhưng không động thân, một chiêu này của Hải Hoàng tuyệt không đơn giản như vậy, nhất định còn có hậu chiêu…

Đột nhiên, tiếng sóng vỗ mãnh liệt ầm ầm bên tai, ngoài khơi thổi một cỗ triều khí (gió biển) ẩm thấp lên quần áo Đỗ Trần. Đây là ngàn trượng trên không a, biển nơi đâu đến đây được?

Đỗ Trần cúi đầu nhìn xuống, dưới chân không khí đột nhiên nổi lên nước biển, sinh sinh bạt cao đến ngàn trượng trên trời, hùng tráng đi tới dưới chân hắn.

- Ngày đó tại Vạn Lưu sơn, thuỷ nguyên tố không đủ, ta không thể dùng chiêu này, hôm nay ngươi ghi nhớ, nếu còn mạng trở về, hãy nói cho Zeige nghe chi tiết!
Sainz nhìn xuống nơi Đỗ Trần đứng lúc trước đã biến mất, không biết đi nơi nào, khả năng nước dâng lên như thiên binh vạn mã.

Đỗ Trần phóng tiếng cười dài:
- Vạn Lưu sơn, ngũ tuyệt phong… bệ hạ yếu ở sơn, vậy Francis liền cho người một ngọn núi!

Nói xong, tay vung hoàng sa quay cuồng, bờ cát vàng trong nháy mắt đã hoá thành một toà đại sơn màu hoàng kim ép về hướng hải triều.

Nếu bên ngoài mấy trăm dặm nhìn lại, chỉ thấy một bức hải thiên kỳ cảnh quỷ dị tuyệt luân, một cột nước từ ngoài khơi phóng lên cao, ra sức phóng lên, mà trên trời đột nhiên hạ xuống một ngọn núi lớn, cố sức ngăn chặn cột nước biển, nhất sơn nhất hải, giao tương huy ánh, sinh tử ác sát.

Trên mặt đất, hải tộc đấu thần đã trợn mắt há mồm, Keane lại càng kinh ngạc hơn!

Đại địa chiến thần hiểu rõ ràng hơn bất cứ người nào, Đỗ Trần tạo nên một toà núi cao đại biểu cho thứ gì, có lẽ hắn đấu khí không đủ, có lẽ cao sơn của hắn không thể uy hiếp thập nhất cấp đấu thần, nhưng ai cũng không thể phủ nhận, bản chất sơn địa chỗ này, thì thiên địa hùng hậu nhất là thổ nguyên tố!

- Thật đáng chết!
Keane giậm chân thầm hận, mới vừa rồi nhìn thấy Đỗ Trần ngăn trở sóng biển không hề hấn gì, nhưng tình hình trước mắt khiến hắn hối hận không thôi. 
- Sớm biết Francis có được ngày hôm nay thì ngày đó bức hôn mạnh một chút, hoàn hảo, hoàn hảo hiện nay Francis còn chưa có người yêu, Anne tiểu thư cũng không có vị hôn phu…

Nếu biết Keane đang suy nghĩ cái gì, Đỗ Trần nói không chừng tức giận đến mức lấy núi đè chết lão già này! Bất quá lúc này hắn lại không có tâm tư bận tâm đến Keane.

Hải Hoàng ẩn thân giữa nước biển, hét lên cuồng tiếu:
- Thống khoái, thống khoái a! Tứ hải chi thuỷ, giúp ta chiến một trận nào!
Cột nước càng thêm mạnh mẽ.

Đỗ Trần một tay đặt tại sơn đỉnh, thôi sơn áp thuỷ, tay kia lại vung lên cao:
- Hải Hoàng bệ hạ, ngươi triệu hoán tứ hải chi thuỷ, ta liền trả lại ngươi ngũ đại tuyệt phong!

Cánh tay liên liên hạ xuống, liên tiếp năm toà núi cao gia tăng áp lực, ầm ầm nện trên đầu cột nước.

Luận đấu khí, hai người ở thế cân bằng, luận vũ khí, Đỗ Trần còn hơn Sainz, lại nói về kỹ xảo, Sainz so với Đỗ Trần có phần mạnh hơn… lúc này thắng bại phụ thuộc vào cái gì đây?

Tiểu hài tử một tuổi Đấu Thần học viện cũng biết - đấu khí tương nhược, thổ khắc thuỷ!

- Ca ba!
Cột nước bị chấn tan. Tổng cộng sáu toà núi cao dung làm một thể, một đường từ trên trời giáng xuống, ầm ầm rơi vào trong nước, Hải Hoàng đã bị núi đè bên dưới, biển bình lặng, chỉ còn một cái đảo nhỏ còn sót lại.

- Bệ hạ! Thánh khí pháo chuẩn bị! Đáng chết! 
Hải tộc Chiến Tranh Thánh Khí đã động, Đỗ Trần bình thản chậm rãi đáp xuống, nhưng lại cười cười: 
- Bệ hạ quả nhiên cường hãn, hôm nay luận bàn kết thúc tại đây! Mới vừa rồi đa tạ bệ hạ đã lưu tình!

Ngọn núi lớn giữa biển biến mất, một cổ tuyền quang xuất hiện, Hải Hoàng cười to từ trong nước bay ra:
- Bị đánh thống khoái! Các người làm gì vậy? Thu hồi thánh khí pháo cho ta, mới vừa rồi đã nói công bình luận bàn, thua thì thua, các người làm vậy ta còn mặt mũi nào gặp người ngoài nữa?

Hải Hoàng sảng khoái như thế, làm cho Đỗ Trần sinh ra vài phần hảo cảm - ít nhất người này thua mà không chơi xấu.
Sainz cùng Đỗ Trần sánh vai trở lại ngoài khơi, vỗ vai Đỗ Trần một cái:
- Zeige có thánh khí tốt, ta không phục! Bản lãnh dạy đệ tử của hắn, ta phục sát đất!

Đỗ Trần cũng không muốn giải thích, nhưng đột nhiên Sainz áp thấp thanh âm, cho chỉ mình Đỗ Trần nghe: 
- Nói về chuyện chính, đồ ta đang tìm thật sự quan trọng, nhưng ta thua, không có tư cách lục soát các ngươi! Ngươi hãy để bằng hữu này một chút mặt mũi, đổi ngược lại, ta sẽ cho ngươi một món quà vô giá!

Đỗ Trần thầm nghĩ, thánh giáo tình báo về Hải Hoàng có chút sai lầm, Hải Hoàng người này… thú vị, cực kỳ thú vị!

Ngày sau Duerkesi thành còn muốn sánh vai cùng hải tộc, Đỗ Trần cần cấp mặt mũi cho Hải Hoàng, khách sáo vài câu, đột nhiên vẫy tay: 
- Thân vệ đội nghe lệnh, các người cởi bỏ chiến giáp, để cho Hải Hoàng bệ hạ kiểm tra, xem vừa rồi các người có thu đồ vật nào hay không!

Hải Hoàng có chút hững hờ, thân vệ đội của Đỗ Trần cũng đã mở chiến giáp, ngay cả tiểu Bối Bối và Alex vẻ mặt vô tội, mở yếm ra, bốn mắt to chớp chớp không thôi.

- Không có trên người các ngươi? Keane, chẳng phải ngươi nói kiện đồ vật kia chắc chắn nằm trong tay đám người kia sao? Bây giờ ta đã lục soát đến người cuối cùng, ngươi giải thích thế nào đây?
Sainz lạnh lùng nhìn chằm chằm Keane, ngón tay chỉ về tráng hán đang hôn mê kia.

Keane kinh ngạc cười khổ:
- Cái này… tình báo nhà ta không thể sai được, đồ vật đó rõ ràng…

Hắn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Đỗ Trần nghe xong như lạc trong sương mù, cười nói: 
- Bệ hạ, vùng phụ cận quanh đây là lãnh địa của ta, nếu người cần, ta có thế phát động nhân thủ giúp người tìm kiếm… a a, chúng ta là bằng hữu, ta đang mở cửa lãnh địa, có thể cho người lục soát!

Đỗ Trần bắt đầu tạo quan hệ với hải tộc. Dù sao lần này đánh thắng, vậy thì mời Hải Hoàng lục soát cũng không coi là "Bất đắc dĩ", mà gọi là "Lễ tiết quý tộc."

Hải Hoàng suy nghĩ một hồi:
- Hải tộc chúng ta không tiện lục soát Lanning quốc thổ, ngươi nếu có lòng, giúp ta lưu ý một người có một bì giáp màu tím, bì giáp toả khí tức giống ba xoa kích…

Một mặt nói chuyện, một mặt hắn lưu ý ánh mắt của Đỗ Trần, khi nhắc đến hai chữ "Bì giáp" thần sắc Đỗ Trần không thay đổi, chỉ nháy mắt, chẳng biết suy nghĩ gì.

Hải Hoàng nói xong, dừng lại một hồi lại nói:
- Mặt khác cùng với kiện bì giáp, có thể có một bộ quần áo, một cái nội y màu đỏ, đó là kiện bảo vật, nếu ngươi tìm được hai vật trên, giao lại bì giáp cho hải tộc, quần áo xem như lễ vật ta tặng ngươi.

Keane bổ sung: 
- Có thể chỉ có một kiện quần áo, nói không chừng… cũng không có!

Đỗ Trần ghi nhớ mọi thứ, cùng hải tộc nói vài câu lễ tiết nhảm nhí, sau đó tiễn Hải Hoàng rời đi.

Nhìn thấy hải thuỷ dần dần khôi phục vẻ bình lằng, Đỗ Trần ôm lấy bảo bối hỏi: 
- Bối Bối, các con thấy, Hải Hoàng Sainz là người tốt hay xấu?

Alex giơ lên hai ngón tay, hai ngón có nghĩa không cần phải nói. 
- Trong mắt cao thủ, không phân biệt tốt xấu, chỉ có mạnh yếu, Sainz… rác rưởi!

Đỗ Trần bị con mình làm cho tức đến mắt trắng dã. Tiểu Bối Bối điềm tâm tươi cười lại vừa làm hắn mỉm cười:
- Ba ba, Sainz tinh thần thật quái, một hồi là người tốt, một hồi là người xấu! Vừa rồi hắn cuối cùng cố ý nói cho ba ba tìm giúp bì giáp màu tím, là lúc lão ô quy đang dùng tinh thần lực giám thị người, hoàn hảo là người thật sự không phát hiện bì giáp nọ, nếu không lão ô quy có thể vạch trần người tại chỗ!

Đỗ Trần chợt nhận ra, khó trách Hải Hoàng dễ dàng nói cho mình biết hắn đang tìm cái gì! Người này, thật là… đúng vậy! Hắn nhéo mũi tiểu tử một cái:
- Mặc kệ bọn người hải tộc, chúng ta đi cổ bảo! A! Các người ở đó lo lắng làm gì chứ?

Đám hộ vệ nhìn chằm chằm Đỗ Trần, tên hộ vệ trưởng thất thanh nói: 
- Đại nhân, người vừa rồi đánh bại một trong vạn lưu ngũ tuyệt phong a!

- Làm ta tưởng có đại sự gì, mặc chiến giáp vào, chúng ta đi!

Hộ vệ mặc nhiên đi theo ở phía sau. Đánh bại vạn lưu ngũ tuyệt phong còn không tính là đại sự? Đại nhân, ngài chờ ngày mai đấu thần giới oanh động đi!

Đánh cho sơn thuỷ kích xạ, phương viên mười dặm xung quanh như dưới một trận mưa lớn.

- Ba ba, lão nhân này doạ người a!
Tiểu Bối Bối nhìn thoáng qua lão quản gia, trốn kỹ trong lòng ngực Đỗ Trần.

Đỗ Trần tức cười, từ hai năm trước khi lão tổ mẫu rời khỏi cổ bảo, hào khí âm trầm ở vùng phụ cận đã sớm tiêu tán. Bất quá nói lại cũng lạ, lão quản gia này như thế nào mà vẫn không có vẻ bình thường chút nào nhỉ?

Được rồi, lão quản gia ở cái cổ bảo này tên gì nhỉ? Đỗ Trần bĩu môi, hắn đã sớm quên mất. Không có biện pháp, hai năm trước Đỗ Trần có thêm sản nghiệp ở nhiều nơi lắm, quản gia nơi nào cũng không nhớ tên gì.

Bây giờ Đỗ Trần có ấn tượng duy nhất với lão quản gia này là lão đã trợ giúp lão tổ mẫu, rất âm trầm, nhưng nhân phẩm tựa hồ rất tốt, chưởng quản cổ bảo đã hơn vài chục năm, nhưng chưa bao giờ làm sai chuyện gì… ngoài ra chẳng còn nhớ gì nữa.

Vậy mà lão quản gia nọ cúi đầu, tựa như cương thi thong thả di động đến:
- Đại nhân, ngài đến!

Không hề có nhân khí, nói chuyện lạnh như băng, mở miệng quỷ khí âm trầm, một điểm tôn kính nhìn Đỗ Trần cũng không có.

Đỗ Trần cũng không quan tâm thái độ của lão nhân, gật đầu nói: 
- Ân, ta đến thị sát cổ bảo, ngươi không cần chuẩn bị, thức ăn tiểu thiếu gia sẽ đích thân làm!

- Tốt!

- Ách…
Đỗ Trần muốn hỏi lão mấy câu, nhưng nghĩ thế nào cũng không nhớ được tên của lão quản gia này. May mắn thay, tiểu Bối Bối hỏi liền một câu:
- Lão gia gia, người tên là gì vậy?

Thấy trong lòng chủ nhân là đại tiểu thư, lão quản gia nở ra một tia cười dữ tợn:
- Lão bộc Pete.

Đỗ Trần nhìn xuống bước vào Julie cổ bảo.

Vừa vào đến cửa, tiểu gia hoả đã chủ động yêu cầu tự mình đi, thẳng vào phòng bếp, còn tiểu Bối Bối, lại đi theo bên cạnh Pete, cười cười kéo tay lão nhân.

- Pete gia gia, năm nay người bao nhiêu tuổi rồi?

- Hồi tiểu thư, Pete 20 tuổi đến cổ bảo này, đến nay đã bảy mươi ba tuổi!

- Vậy lão rất thích… Julie cổ bảo phải không?

Pete tươi cười âm trầm, cúi người nhìn tiểu tử kia:
- Tiểu thư thấy nó như thế nào?

Tiểu Bối Bối cầm lấy đuôi tóc, má lúm đồng tiền cười nói:
- Bởi vì ngài ở tại một địa phương hơn năm mươi năm, năm mươi năm không chịu rời đi, không thấy ngoại nhân, vậy dám chắc ngươi rất thích nơi này, nếu không ngài như thế nào mà ở đây lâu như vậy?

Pete không trả lời, chỉ thu khoé miệng về, nhìn như quỷ dạng không biết mỉm cười, hay là mặt quỷ âm trầm kinh khủng.

Đỗ Trần ngồi xuống tại đại sảnh, bắt chuyện tuỳ tiện với đám hộ vệ xung quanh, ngạc nhiên nói: 
- Pete, cổ bảo còn ai ngoài ngươi không? Tại sao lại không có một người hầu nào, chẳng lẽ kinh phí không đủ?

Pete di động theo hướng bên hông đến trước mặt Đỗ Trần:
- Chuyện đồn đãi về quỷ bảo đã qua trăm năm, khẳng định không một ai dám tới!

Cũng là, bộ dáng ma quỷ của ngươi, ở đây người dân nào nguyện ý làm việc cho ngươi chứ? 
- Được rồi, ngươi dẫn tiểu thư đi dạo xung quanh đi!
Đỗ Trần phất phất tay.

Pete không động cước bộ, cúi đầu lạnh nhạt nói: 
- Đại nhân, có chuyện trước hết phải thỉnh giáo ngài. Hồi trưa nay, ta tại bờ biển cứu một người, hiện đang hôn mê tại khách phòng…

- Cứu người? Đây là chuyện tốt, Đỗ Trần thần sẽ ban phúc cho ngươi!
Đỗ Trần thuận miệng hỏi: 
- Người đó nhìn như thế nào? Bên người hắn có gì đại biểu cho thân phận bối cảnh không?

- Nàng so với ta không sai biệt lắm, trông trang phục như một người nô lệ, nhưng đồ đạc bên người nàng có gì đó không giống như của một nô lệ.

- Vật gì vậy?

- Một cái tử sắc bì giáp, trên đầu toả khấu như là tiêu kí Tam Xoa kích của Hải Hoàng…
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #400


Báo Lỗi Truyện
Chương 400/522