Chương 33 - Âm Thanh Báo Điềm Xấu (1)




Ở cách trang viện St. Kain không xa, người mặc đồ màu lam không thể là ai khác ngoài Avril, người mặc trang phục màu đỏ là công chúa Yuna, đi theo bọn họ là mười mấy vệ sĩ.

"Lo lắng làm gì, đến từ biệt họ đi!" - Steven đẩy vai Đỗ Trần một cái rồi nhanh chóng chuồn đi - "Ta đi chuẩn bị xe ngựa, một lát nữa ta sẽ tới đón đệ."

Đỗ Trần cười khổ, đành đi tới chỗ hai cô nương xinh đẹp nhất thành St. John.

"Công chúa tôn kính, Avril tiểu thư, hai người ổn chứ?"

"Ta thì còn có thể nhưng Avril gần đây không tốt lắm." - Yuna công chúa nhìn Đỗ Trần từ trên xuống dưới.

Nhiều ngày không gặp, Francis quả thực có thay đổi lớn, trước đây trông hắn có vẻ yếu ớt nhưng hiện tại hoàn toàn ngược lại, hắn trông anh vũ bất phàm, khó trách Avril động tâm.

Mới nhìn thoáng qua, Avril đã đỏ mặt không biết nói gì. Ai, tiểu muội ngốc nghếch, ngươi thật không biết nói chuyện mà.

Nàng đẩy Avril một cái.

Avril giật mình bừng tỉnh, vội la lên: 
"Ồ, dạo này ta rất ổn, sáng nay ta ăn thịt nướng và nấm, đây là bữa trưa ta chuẩn bị để ngài ăn trên đường..." - Đỗ Trần bắt đầu cảm thấy đau đầu.

Nói thật, hắn sợ nhất là con bé Avril, công chúa Yuna mặc dù cảm thấy hứng thú với hắn nhưng cũng chỉ là hứng thú nhất thời, một vị công chúa cả ngày tham gia tửu yến còn loại thiếu niên nào chưa thấy qua? Đỗ Trần không hề ảo tưởng rằng nàng thích mình.

A, làm sao để chuồn đây?

Đỗ Trần đau đầu một hồi đành ngẩng đầu giả bộ nhìn trời, cười nói: 
"Ai, nếu hai vị không muốn nói gì nữa thì cho phép ta cáo từ!"

Nói xong hắn xoay người đi liền.

"A!"
Avril nói không nên lời, Đỗ Trần nhanh chóng chuồn đi. 
"Sang năm ta nhất định sẽ thi vào đấu thần học viện!" - Avril hô to.

Chết ta rồi! Sang năm, không ổn, sang năm lão tử phải bỏ học thôi.

Đỗ Trần hoảng sợ chạy đi.

……

Đấu thần thế giới có ba đại lục, Lanning đế quốc nằm ở phía bắc đại lục Iaeste còn đấu thần học viện lại nằm ở phía đông nam, trên một hòn đảo cách đất liền năm trăm dặm tên là "Đấu Thần đảo".

Muốn tới Đấu Thần đảo phải đi từ cảng lớn nhất Lanning đế quốc nằm ở phía nam của quốc gia, đây cũng chính là cảng lớn nhất của đại lục Iaeste, hơn nữa thuyền bình thường không được phép đến gần Đấu Thần đảo, phải là thuyền của Đấu thần học viện mới được phép nhập đảo.

Một trăm dong binh và hai mươi đấu sĩ của gia tộc St. Kain đi theo bảo vệ mười ba chiếc xe ngựa đang đi trên đường thuộc Vik thành của Lanning đế quốc. Trong đó có mười xe ngựa chở mười mấy chiếc rương lớn, bên trong đó là những đồng bạc được đổi ra từ khoản tiền một vạn đồng vàng để cứu trợ thiên tai, ba xe ngựa còn lại dành cho bọn người Đỗ Trần.

Bên trong xe, Ariza ủy khuất nói: 
"Thiếu gia, ta muốn Fuye bá bá!"

"Ariza nghe lời đi, Fuye bá bá tuổi đã cao không đi xa được đâu, thỉnh thoảng chúng ta có thể về thăm bá bá mà." - Đỗ Trần an ủi Ariza.

Ariza của chúng ta mặc dù thân thể to lớn nhưng tâm tư chỉ như một đứa trẻ, rất thích dỗ dành.

Bên cạnh, Steven đang đọc một quyển sách người lớn đến mê mẩn, hắn nghe vậy ngước lên nói: 
"Ariza thân ái, ngươi đã mười lăm tuổi rồi, vì vậy ngươi nên trưởng thành một chút đi, lại đây nghiên cứu cái này với bổn thiếu gia!" - Vừa nói hắn vừa giơ họa sách lên, chỉ thấy trên bìa có mấy chữ lớn "Album nữ lang tuyển tập".

"Đại ca của ta, sao ngươi lại dạy cho Ariza cái thứ này?" - Đỗ Trần lạnh lùng nhìn Steven - "Hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ!"

"Một đứa trẻ có thể xé một người ra thành từng mảnh nhỏ sao?" - Steven nhìn chằm chằm vào cơ thể to lớn của Ariza, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Vài ngày trước có một số kẻ không nên đến thì lại đến nhòm ngó số tiền cứu trợ, kết quả làm Ariza bực mình giết người, hắn nhấc một đấu sĩ cấp hai lên xé thành từng mảnh nhỏ, nhìn thật khủng khiếp.

Đỗ Trần nhớ tới ngày đó bèn chuyển sang đề tài khác: 
"Còn có một trăm dặm nữa là chúng ta đến cảng tại sao lại không thấy chút dấu vết nào của thủy tai, chẳng lẽ nó đã kết thúc rồi à?"

"Không có khả năng này, trận thủy tai này xảy ra vì ở cửa sông Newbie xảy ra động đất làm dòng chảy bị nghẽn, nghe nói nó gần như rửa sạch toàn bộ khu vực lân cận, làm sao nó có thể kết thúc nhanh như vậy được!"

Steven miệng nói nhưng mắt vẫn không rời khỏi họa sách. Bỗng võ sĩ đi dò đường đến cạnh xe ngựa nói: 
"Hai vị thiếu gia, ở phía trước có cướp."

"Cướp à?" - Đỗ Trần cười cười - "Vậy còn chờ gì nữa? Lần này và lần trước là cùng một dạng thôi!"

Đám cướp lần trước bị Ariza đáng yêu dọa cho một trận, bọn chúng chẳng những không cướp được gì mà còn phải nôn một đống tài vật ra cho Đỗ Trần, kết quả Đỗ Trần thu hoạch được một trăm đồng vàng, hắn giữ lại bảy mươi, chia cho đám lính ba mươi, tất cả đều vui mừng.

Võ sĩ đó có chút do dự nói: 
"Francis thiếu gia, lần này bọn chúng kéo đến khá nhiều, thỉnh ngài cùng Steven thiếu gia nên tạm lánh kẻo các ngài xảy ra chuyện."

"Ai, xem ra ngươi có ý định bảo vệ ta nhỉ!"

Đỗ Trần xuống ngựa, nhìn về phía trước chỉ thấy năm sáu trăm người trong tay cầm dao sắc bén, thân mặc giáp cứng, đội ngũ chỉnh tề, nhìn bọn chúng không giống một đám cướp mà giống một đội quân hơn.

Võ sĩ của gia tộc St. Kain cùng đám lính đã lập thành một trận thế đối diện với đám cướp.

Đỗ Trần lần đầu tiên nhìn thấy cục diện trận chiến lớn như vậy liền hô lớn: 
"Đại ca, ngươi nên ra xem một chút!"

"Không cần nhìn, chẳng có vấn đề gì đâu, ngươi nên vào xe đi, bên ngoài có thể ứng phó được!" - Steven vẫn không chịu rời mắt khỏi họa sách.

Đỗ Trần bó tay với vị đại ca này nhưng hoàn toàn không định trở lại xe ngựa. Cướp không phân biệt là trộm vặt hay cường đạo, tất cả đều là bằng hữu, kiếp trước Đỗ Trần cũng có vài người bạn sinh tử chi giao là cường đạo.

Hắn hô lớn: 
"Các vị đương gia phía trước là ai vậy? Chúng ta là đoàn xe của gia tôc St. Kain, bên trong là tiền do thần thánh giáo quyên tặng để giúp bệ hạ Bargnani cứu trợ vùng bị thủy tai."

Từ đám cướp đi ra một đại hán hói, trên người chỉ mặc độc một chiếc khố ngắn, trên tay cầm một thanh lang nha bổng lớn: 
"Hắc hắc, lão tử không cần biết ngươi là ai, để lại tiền bạc thì ta sẽ cho các ngươi một con đường sống, nếu không..."

Oanh!

Hắn nện cây lang nha bổng xuống đất, tạo thành một cái hố lớn.

Ai, Đỗ Trần lắc đầu, bọn thổ phỉ này, toàn bộ đều là người của xã hội đen, kiếm sống bằng việc dọa người, thế mà bọn này dọa người khác lại không có chút tính chuyên nghiệp gì cả sao?

Đỗ Trần dùng ánh mắt đánh giá của kiếp trước nhìn lên người đại hán phía trước rồi nói:
"Ai, vô dụng quá!"

"Tên tiểu tử nhà ngươi còn dám thóa mạ lão tử sao! Các anh em, động..."

Hắn còn chưa kịp nói xong, từ xe ngựa vang lên một tiếng rống lớn: 
"Ngươi dám đe dọa thiếu gia, ta sẽ cho các ngươi một trận!"

Ariza nhảy từ xe ngựa ra, chạy thẳng về phía bọn cướp.

Ở đây, ngay lúc này.

Oanh ầm!

Nghe tựa như băng thiên liệt địa từ trên trời giáng xuống, tiếng động to đến mức có thể cả đấu thần thế giới đều nghe thấy.
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #33


Báo Lỗi Truyện
Chương 33/522