Chương 32 - Tống Biệt




Đỗ Trần không nhịn được, sửng sốt hỏi: 
"Đấu thần học viện do thần thánh giáo mở ra cơ mà?"

"Đúng, là do thần thánh giáo mở ra nhưng viện trưởng đấu thần học viện và giáo hoàng có đẳng cấp ngang ngửa nhau, chúng ta không quản lý được bọn họ! Hơn nữa..." - Thomas đột nhiên hấp tấp ngậm miệng lại - "Ai, cũng tại ta mở mồm ra là nói thật, tiểu tử, bây giờ ngươi còn chưa lấy được sự tín nhiệm hoàn toàn của ta, ta không thể nói cho ngươi nhiều bí mật được. Ta chỉ nói một câu, ngươi đến đấu thần học viện thấy có sự việc gì cổ quái thì báo lại cho người của chấp pháp thần điện chúng ta là được. Ngươi đồng ý chứ?"

Cái này không phải là làm gián điệp sao?

Gián điệp là một công việc cực nguy hiểm...

Đỗ Trần còn đang suy nghĩ, Thomas lại nói: 
"Nghe nói ngươi không có đấu khí? Vậy thì ta khẳng định là ngươi không thể vượt qua được các cuộc khảo thí bên trong đấu thần học viện, chắc chắn là ngươi sẽ sớm bị đuổi học, chỉ cần ngươi giúp ta, ta sẽ giúp ngươi vượt qua các đợt khảo thí."

Đỗ Trần suy nghĩ rồi hỏi lại: 
"Việc này có nguy hiểm không?"

"Đấu thần học viện và thần thánh giáo tuy không cùng địa chỉ nhưng đều là người một nhà, nếu họ định trừng phạt ngươi, chỉ cần ngươi không làm gì thái quá thì nhiều nhất chỉ bị đuổi học thôi!"

Làm gián điệp để được thông qua các đợt khảo thí.

Giao dịch này không có vấn đề: 
"Được, ta đáp ứng yêu cầu, công việc cụ thể như thế nào?"

Thomas rút từ trong người ra một quyển trục da dê, nói: 
"Ngươi vào học viện sẽ có người của chấp pháp thần điện tìm ngươi, hiện tại chưa có việc gì, nếu sau này có việc lão tử sẽ tìm ngươi. Cái này để ghi thành tích khảo thí, ngươi muốn kết quả thế nào cứ ghi vào đây là được."

Đỗ Trần tiện tay cầm lấy bút trên bàn, viết vào quyển trục, giao cho Thomas rồi hỏi: 
"Từ nay về sau ta gọi ngươi là gì?"

"Cứ gọi ta là lão đại là được, người ở chấp pháp thần điện đều gọi ta như vậy."

Hai người thương lượng một lúc về việc chẩn tế thủy tai rồi Đỗ Trần ra khỏi giáo đường.

Bên ngoài rất nhiều thí sinh đã chờ lâu nhưng không ai bỏ về vì hiệu suất làm việc của thần thánh giáo rất cao, chỉ một lát nữa, thành tích khảo thí sẽ được công bố, bọn họ đều đang chờ kết quả của mình.

Steven cũng đang ở ngoài quảng trường cùng Ariza, vừa thấy Đỗ Trần đến, Steven đã hô:
"Ê, Francis, ở đây!"

"Khảo quan hỏi ngươi cái gì mà lâu vậy?" - Steven thuận miệng hỏi.

Hắc, đệ đệ của ngươi đang là cẩm y vệ của đấu thần thế giới.

Những lời này Đỗ Trần chỉ dám nghĩ trong lòng, vừa rồi Thomas đã nói với hắn, chấp pháp điện là một phần hắc ám của giáo đình, các nhân viên đều phải giữ bí mật, không được tiết lộ tin tức, vì vậy Đỗ Trần đành đánh trống lảng: 
"Nhị ca về chưa vậy?"

"Hắn đã đi từ sớm rồi, hắn nói nhất định sẽ đỗ, không cần phải ở lại xem điểm làm gì."

Đỗ Trần cười cười, nhìn lên bầu trời, hơn mười ngày khảo thí liên tục cuối cùng cũng chấm dứt, hắn không nghĩ đến việc mình sẽ được khảo quan trợ giúp để thành công vào học viện.

Có thể bây giờ vị đấu thần bí ẩn kia cũng kinh ngạc về chính ta. Hắn đưa cho ta một chuỗi hạng liên để bảo vệ cái mạng nhỏ của ta, nhưng từ đầu đến cuối ta không cần dùng đến.

Mặc kệ kết quả như thế nào, cuối cùng cũng có thể rời khỏi trang viện St. Kain, cuộc sống không cần phải nhìn thấy cái mặt lạnh lùng của Anginus công tước, quả thật sảng khoái a!

Không lâu sau, phía trên giáo đường xuất hiện một cái bảng, chính là bảng công bố kết quả. Không cần nghĩ nhiều, Đỗ Trần hai môn đều tốt cả, tổng điểm đạt 66, đứng thứ 37, nhất định đỗ.

Steven cũng nằm trong top 100, còn Charles đứng đầu cuộc khảo thí ở khu vực Lanning giáo khu.

Đỗ Trần cảm thán, nhị ca cuồng vọng quả nhiên là có thực lực để cuồng vọng!

"Ngươi đỗ?"

Ở trước cổng St. Kain trang viện, Anginus đang chờ kết quả khảo thí thành công của con cả, không ngờ sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain cũng đỗ, quả thật rất choáng.

Francis qua võ luận bằng vận khí thế nhưng lại có thể vào Đấu thần học viện, hơn nữa thành tích còn tốt hơn cả Steven.

Đỗ Trần hờ hững nhìn pho tượng Shigeru, nói: 
"Đúng vậy, không phải con dọa cha! Cha yêu, mấy hôm trước cha bảo con có thể ra ngoài tự lập, bây giờ con cho cha đáp án, con sẽ ra ngoài sống!"

Hừ, hắn đỗ thì đã sao, không có đấu khí thì sớm muộn cũng bị đuổi học, khi đó hắn sẽ nhận lại "danh hiệu" sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain.

Anginus lạnh nhạt nói: 
"Được, ngươi có thể rời khỏi nhà nhưng ta sẽ không trợ giúp ngươi bất cứ việc gì!"

"Cám ơn cha, con cũng không cần cha trợ giúp." - Đỗ Trần cười lạnh.

"Tổ tiên phù hộ, sao quan hệ của đệ đệ và cha lại có thể trở nên không thể cứu vãn thế này a?" - Steven đành thở dài, khuyên bảo - "Cha, tam đệ đã..."

"Đại ca, không cần phải nói gì cả!" - Đỗ Trần nói xong không giải thích gì thêm, tiến vào St. Kain trang viên.

Tiền thế, Đỗ Trần là một cô nhi, hắn vốn định trải nghiệm một chút cảm giác gia đình, nhưng thật đáng tiếc, đã hai tháng rồi mà hắn vẫn cảm thấy xa lạ với trang viện St. Kain.

Sự lãnh đạm của cha, sự cuồng ngạo của nhị ca, ánh mắt quái dị của người hầu... tốt nhất là hãy tống bọn họ xuống địa ngục đi!

Ai, chỉ có đại ca, Ariza và lão Fuye là thân thiết với mình.

Nửa tháng sau, đấu thần công bố kết quả khảo thí trên cả năm giáo khu, Đỗ Trần xếp hạng một trăm hai mươi trên ba ngàn, quả là làm người ta phải kinh ngạc.

Steven kết quả thấp hơn một chút nhưng hắn nói: 
"Cao thấp không quan trọng, đỗ là được."

Charles xếp hạng hai làm hắn bực mình rất lâu, đứng đầu năm đại giáo khu là một con bé mới có mười lăm tuổi, hơn nữa còn đạt điểm tuyệt đối, điều này khiến Charles bất bình. Hắn muốn sau khi vào Đấu thần học viện nhất định phải thử sức với con bé kia một phen!

Trong thời gian này, Đỗ Trần từ trên người bọn quý tộc "mượn tạm" một khoản tiền lớn để đến khu dân nghèo ở thành Nam xây một tòa biệt thự nhỏ, Ariza và lão Fuye đều theo hắn đến đó, đại ca Steven tranh thủ còn rảnh rỗi cũng đến chỗ của Đỗ Trần ở. Mặc dù hắn nói "đến thành Nam để săn gái" nhưng Đỗ Trần hiều được đại ca đang lo lắng cho mình, dù sao thì mình cũng đã kết oán với cả nhà lễ pháp đại thần Videnov.

Quả là một trời một vực so với trang viện St. Kain , mỗi ngày mọi người đều nhiệt tình chào đón huân tước Francis, mở miệng ra là "sự cao quý", ngậm miệng lại là "vinh dự", cảm giác này thật là sảng khoái muốn chết.

Đương nhiên quan trọng nhất là mỗi ngày Đỗ Trần đều có việc thiện để làm. Bây giờ trên mông đít hắn bông sen thứ ba vẫn đang nở, sắp sửa thành công nở toàn bộ quẻ đầu tiên. Đỗ Trần vô cùng trông mong quẻ đầu tiên của Liên Hoa Bảo Giám được luyện thành xem liệu sẽ có ích lợi gì.

……

Hiện tại, Đỗ Trần vẫn đang chuẩn bị cho cuộc sống tại Đấu thần học viện.

Sáng sớm hắn đã bị Steven lôi đến bức tượng trước cửa trang viện St. Kain.

Anginus đang ở đó, thấy hai con trai tới thì lạnh lùng hỏi: 
"Steven, Francis, hai người các ngươi đều đi sớm, không đợi để đi cùng Charles à?"

"Đúng vậy cha à, thần thánh giáo cấp cho tam đệ một khoản tiền lớn để tam đệ đi cứu trợ nạn dân, không thể chờ nhị đệ được."

"À, ta cũng đã nghe qua, Giáo phụ Ferdinand vinh diệu người cùng tồn tại với ta, Steven, ngươi đi trên đường nhớ tự bảo vệ khi gặp bọn cướp." - Anginus chúc Steven vài câu, từ đầu đến cuối không nhắc gì đến Đỗ Trần.

Đỗ Trần nghiêm mặt, không để ý đến Anginus.

Khi mọi người uống xong tống biệt tửu thì Anginus đi vào trang viên.

Nhìn theo lưng lão, Đỗ Trần bĩu môi: 
"Đại ca, đi thôi, chúng ta còn phải chuẩn bị xe ngựa để đi."

Steven không chuyển động mà nhìn Đỗ Trần một cách kỳ lạ.

"Ai, đại ca, sao ngươi không đi vậy, có phải là không quên được các tiểu thư ở thành St. John không vậy?"

Steven mỉm cười, lắc đầu nói: 
"Đệ đệ của ta, không phải ta không quên được mà là có người không quên được ngươi a, ngươi xem ai đến tiễn ngươi kìa!"

Đỗ Trần quay đầu lại, hai mắt tối sầm.

Trời ạ, Avril sao lại tới? Hơn nữa công chúa Yuna cũng đang đứng bên cạnh nàng.
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #32


Báo Lỗi Truyện
Chương 32/522