Chương 314: Tử lao dạ yến, nghi vấn của hung án



Thoáng chốc đã chia tay gần năm, lão Fuye xương cốt đã yếu không còn như trước nữa, trường bào xám trắng, thân hình đơn bạc, tay chống gậy gầy trơ xương, bước đi cũng không vững, một đầu tóc dài hoa bạch, khuôn mặt già nua tiều tụy.

Trong nội đường thành St. John, Đỗ Trần vừa thấy bộ dạng già yếu của lão Fuye, không hiểu sao thấy đau xót.

Lão Fuye được một tế tự dìu, lảo đảo nắm lấy hai vai Đỗ Trần, làm bộ muốn quỳ xuống, lão lệ tuôn rơi: 
- Thiếu gia, chuyện của Steven đại thiếu gia lão bộc đều nghe rồi, sao lại như vậy, Steven thiếu gia là một người rất tốt a...
Lời còn chưa dứt, lão đã khóc không thành tiếng.

- Lão mau đứng lên.
Đỗ Trần xuất ra một đạo nhu thủy, nhẹ nhàng nâng lão dậy: 
- Bá bá sao lại tới, bây giờ đế đô đang loạn.

- Đại thiếu gia cũng sắp bị đưa lên giá hỏa hình rồi, lão bộc sao có thể ngồi yên được?
Lão Fuye nắm chặt lấy tay Đỗ Trần, run rẩy: 
- Đại thiếu gia là người thân nhất của chúng ta, năm đó nếu không có đại thiếu gia chiếu cố, ngài cùng lão bộc, còn có đứa nhỏ Ariza này sợ rằng không sống được tới hôm nay...

Lão nhân nghẹn ngào không nói nổi nữa, dưới sự nâng đỡ của Đỗ Trần ngồi xuống, nhưng hai tay vẫn nắm chặt không chịu buông ra, lão lệ tiếp tục tuôn rơi, cầu khẩn: 
- Thiếu gia, đại thiếu gia bị giam ở đâu? Lão bộc bây giờ muốn đi gặp hắn.

Đỗ Trần khó khăn nói: 
- Đại ca bây giờ đã bị định tội, nhốt trong tử lao, không ai có thể vào thăm hắn, bất quá...

Lão Fuye khóc ròng: 
- Đại thiếu gia cũng bị thiêu chết rồi sao, lão bộc nghĩ, nghĩ sẽ gặp hắn trước khi lên giàn hỏa hình...

Nói xong, lão lại quỳ xuống, khốn khổ cầu khẩn: 
- Thiếu gia, lão bộc còn không có già tới hồ đồ, biết đại thiếu gia lần này phạm vào tội lớn, mặc cho ai cũng không cứu nổi hắn, nhưng, lão bộc muốn gặp hắn lần cuối trước khi hắn bị thiêu.... ô ô, lão bộc, lão bộc đã tới tuổi này rồi, cũng không dám thấy bộ dáng đại thiếu gia bị thiêu thành tro.

Nguyên lai lão nhân gia vội vàng tới, là vì muốn gặp mặt Steven lần cuối.

Đỗ Trần thầm than, đưa Fuye bá bá tới gặp đại ca thật ra dễ dàng, nhưng bộ dáng của đại ca bây giờ... Fuye bá bá tuổi này rồi, sao có thể chịu kích thích lớn như vậy?

- Bá bá ngươi yên tâm, kỳ thật vừa rồi ta tìm người giúp, cũng đã gặp qua đại ca. Đại ca bây giờ tốt lắm.
Đỗ Trần cười nói:
- Đại ca còn nói cho ta biết, trong khi án hung sát phát sinh, hắn mơ mơ màng màng, rất có khả năng có thể bị người vu oan, một mặt uống rượu oán giận, một mặt nhờ ta giúp hắn lật lại án.

- Thật sao? Nhưng...
Lão Fuye hồ nghi nhìn chằm chằm Đỗ Trần.

- Đương nhiên là thật, ta ai cũng có thể lừa gạt nhưng sao lại lừa gạt người. Ariza, ngươi nói đúng không?
Đỗ Trần mỉm cười đỡ lão nhân: 
- Bá bá, người trước tiên nghỉ ngơi chỗ này một chút, Ariza bồi tiếp người, ta lập tức đi nghĩ biện pháp giúp đại ca rửa sạch tội danh… lão cứ yên tâm a.

Khóe mắt có chút ướt át, Đỗ Trần xoay người với nụ cười đầy mặt, một bộ dáng tự tin rời đi.

Lão Fuye nhìn chằm chằm bóng lưng Đỗ Trần, thầm nói: "Hài tử này, ngay cả Fuye bá bá đều dám lừa gạt? Steven bây giờ sao lại như vậy được? Không có khả năng có tâm tình uống rượu! Hắn bây giờ..."

"Có thanh tĩnh hay không còn là vấn đề."

"Thôi, hài tử này nhất định sợ ta thấy Steven thì càng "thương tâm", cho nên mới tìm cớ chối từ, cũng tốt, tối nay mình tự đi một chuyến tới tử lao Lanning."

Tự đi một chuyến? Lão nhân già quá chín mươi muốn đi dò xét tử lao ban đêm sao?

Đúng vậy.

Lão Fuye đánh mắt phòng của giáo đường, chỉ thở dài chốc lát, lại nói: 
- Ariza, ngươi không cần đi theo bá bá, thiếu gia bây giờ đang cần dùng người... bá bá ở chỗ này cũng vô dụng, ngược lại thêm phiền toái. Ngươi kêu mấy người đưa ta tới trạch viện ở thành nam. Ai, năm đó Steven thiếu gia giúp chúng ta xây căn nhà nọ a.

Nói xong, lão nhân lại khóc rống lên.

----------------

Porter cầ trong tay một quyển tông đưa cho Đỗ Trần: 
- Francis, ta đã tra rõ hết thảy chi tiết án hung sát.

Hắn thấy sắc mặt Đỗ Trần không tốt, nói nhanh hơn: 
- Đầu tiên từ bản tính của Steven mà suy đoán, mặc dù hắn cam chịu nhận tội, nhưng ta vẫn bài trừ khả năng Steven có thể giết Sharon, vậy chỉ có hai tình huống...

- Đầu tiên, đại ca ta bị người đổ oan, thứ hai, đại ca ta thay người lĩnh tội.
Đỗ Trần nhanh chóng tiếp lời: 
- Vừa rồi ta thấy đại ca, cơ bản loại trừ khả năng hắn bị người vu oan! Vậy, hắn nhất định là thay người nhận tội.

Porter gật đầu: 
- Với tính tình của đại ca ngươi, có thể để hắn nhận tội thay chỉ có hai loại người, một là thành viên quan trọng của gia tộc - nhưng Angius cùng Charles dám chắc không phải hung thủ, cũng không cần hắn nhận tội thay! Đó là loại người thứ hai... là đàn bà... là đàn bà phi thường xinh đẹp.

Đỗ Trần nhanh chóng nhìn ra phía ngoài: 
- Tửu yến ngày đó, nữ nhân xinh đẹp duy nhất đáng để đại ca nhận tội thay, hơn nữa có lý do giết Sharon, nữ nhân có tư cách như thế, tựa hồ chỉ có công chúa Yuna.

Đỗ Trần cười khổ nhún vai, nói thầm: 
- Chỉ mong đại ca không thật sự thích Yuna, nếu không, ta thật không biết làm sao mới tốt?

- Đúng vậy, Steven vì Yuna công chúa mà nhận tội thay là phi thường có khả năng...
Porter đột nhiên như ăn phải cái gì đó, cái gì? Francis nói cái gì?

…chỉ mong đại ca không thích Yuna, nếu không hắn không biết làm cái gì bây giờ? Những lời này có uẩn hàm ý nghĩa, chẳng phải có ý... những năm gần đây hắn vẫn cự tuyệt tất cả mỹ nhân, kỳ thật là vì thích Yuna?

- Còn đứng đó làm gì?
Đỗ Trần nói lớn, Porter thất thần kêu lớn, bước nhanh ra phía sau.

Tìm công chúa Yuna thật sự làm Đỗ Trần gặp không ít phiền toái, vị trưởng công chúa Lanning cung với các công chúa khác bất đồng, nàng có biệt viện riêng tại cung Verne, lại có một thế lực của mình, ngày thường cũng không sống chung với các công chúa chưa xuất giá.

Đỗ Trần đi tới biệt viện của trưởng công chúa, với danh nghĩa thánh giáo đi vào cung Verne tìm nàng, nhưng vệ sĩ cung Verne lại nói với hắn, trưởng công chúa đang ở chỗ lão thái hậu.

Chuyển đường tới chỗ lão thái hậu, lúc này mới thấy Yuna công chúa.

Trong hoa viên tẩm cung của thái hậu, Yuna quần áo màu đen đang đi tới, nụ cười tiêu chuẩn của công chúa động trên khóe môi, vừa thấy Đỗ Trần vuốt cằm, ánh mắt hạ xuống người Porter: 
- Vị này là...

Porter đứng lên, quần áo trắng đối lập với quần áo đen của Yuna, hắn đẩy kính mắt, cúi mình thi lễ: 
- Nội vụ tổng quản thành Duerkesi Porter bái kiến công chúa điện hạ.

Yuna chậm rãi đánh giá Porter, thầm nói, đây là sao…

Nghe nói Duerkesi có thủ tướng mới, quản lý rất tốt tám trăm dặm New Zealand, chẳng lẽ là thiếu niên này? Tuyệt đối là một nhân tài, hơn nữa mới đầu nhập Francis không lâu... nếu từ thời gian tính ra, ta nhất định sẽ tìm phương pháp chiêu lãm hắn.

Porter đồng dạng đánh giá Yuna, thầm nói, nàng nhìn qua phi thường xinh đẹp, nhưng ánh mắt thâm trầm, nghe đồn nàng có dã tâm.... Francis sao lại coi trọng nàng?

Chẳng lẽ Francis thích loại hình nữ vương. Nữ vương? Lão thiên, Francis sao lại thích loại này? Ta trước kia vẫn tưởng rằng, hắn là đại thiện nhân như bề ngoài, nội tâm âm u, nhưng bản chất kỳ thật là đại thiện nhân, hẳn là thích loại hình ôn nhu hiền thục, hiền thê lương mẫu.

Quần sẫm mầu, áo bào trắng, hai người nhìn nhau mà cười, tư thế này duy trì rất lâu.

Yuna công chúa phá tan yên lặng, nói khách sáo với Porter mới lần đầu gặp mặt vài câu, nàng ngồi trên ghế đá đối diện Đỗ Trần, hai tay nắm vào nhau, rất ưu nhã thở dài: 
- Gần đây quá nhiều chuyện, ta thật sự không có bao nhiêu khí lực chu toàn cho ngươi.

- Tất cả mọi người đều hiểu, đơn giản chút! Francis, ta rất rõ, bây giờ chẳng những là ngươi, sợ rằng không ít người trong đế đô hoài nghi, ta vì không muốn tới Mc Allen, cho nên nhờ Steven giết Sharon! Đối với điều này, ta chỉ cho ngươi một đáp án cùng vấn đề.

Porter đột nhiên đẩy mắt kính, cười nói: 
- Đối với đáp án cùng vấn đề của công chúa điện hạ, chúng ta sợ rằng chỉ có thể trả lời ngài một câu.

Ánh mắt hai người đan vào nhau, mỉm cười đối thị, một chữ không nói.

- Xoát.
Hai người không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm Đỗ Trần, Yuna nói: 
- Ý tứ của Porter tổng quản là ý tứ của ngươi sao?

Porter ngậm miệng không nói, nhưng ánh mắt nhìn Yuna cùng Đỗ Trần bồi hồi, bồi hồi rất lớn mật. Đỗ Trần thậm chí có vài phần kỳ quái, trước kia Porter là một tiểu nam sinh văn tĩnh, hôm nay sao lại không bình thường?

Tại sao?

Không khí hoa viên trầm xuống quỷ dị.

Đỗ Trần vỗ vỗ vai Porter: 
- Hắn nói, chính là ta nói.

Lần thứ ba Porter đẩy mắt kính, mỉm cười với Yuna: 
- Đáp án của công chúa là, chuyện Steven cùng ngươi không quan hệ! Mà vấn đề của ngài là, Francis các hạ có thể giúp ngài bãi bình nguy cơ gả tới Mc Allen- bởi vì danh phận của ngài cùng Sharon xem như đã định, cho dù Sharon đã chết, ngài cũng phải là vợ góa của vương tử Sharon, cũng phải tới Mc Allen làm quả phụ. Đúng không?

Yuna nhìn chằm chằm Porter, cũng mỉm cười: 
- Mà một câu nói các ngươi cho ta là, các ngươi căn bản không tin chuyện ta cùng Steven không có liên quan! Đúng không?

Nói xong, nàng đứng lên, cuống quít lắc đầu: 
- Francis, mặc kệ ngươi tin hay không, ta mặc dù đích xác rất muốn giết Sharon, nhưng chuyện Steven không quan hệ tới ta. Lời đã hết, ta còn muốn tiếp tục nói chuyện với lão thái hậu, tranh thủ người giúp ta thoát khỏi nguy cơ, đối phó các huynh đệ của ta, ta nghĩ ta không thể cung cấp nhiều trợ giúp, xin lỗi! Không tiễn.

Rời khỏi cung thái hậu, đi về quảng trưởng St. Bowen, Đỗ Trần liếc mắt đánh giá Porter, ánh mắt rất quái dị: 
- Ngươi nói đi, nàng nói có thể tin được mấy phần?

Porter nhíu mày đánh giá cái liếc mắt của Đỗ Trần, cười thản nhiên: 
- Ta lựa chọn tin ba thành, mặt khác bảy thành là Yuna nói xạo với chúng ta. Ngươi tin mấy thành?

Đỗ Trần bĩu môi, tặc mi thử nhãn nhìn phụ cận yên tĩnh, thấp giọng mắng: 
- Một thành... đều không có! Đánh chết ta cũng không tin hỗn trướng nữ nhân này không có liên quan tới chuyện của đại ca ta! Bất quá hôm nay, chúng ta còn có thời gian, chậm rãi điều tra nàng.

"Hỗn trướng nữ nhân?"

Porter đột nhiên quay lại vỗ vai Đỗ Trần, động tác rất vội vàng: 
- Francis, ngươi cho rằng Yuna - loại nữ vương tương lai này rất hỗn trướng?

"Chẳng lẽ ngươi không thích loại nữ vương này sao?"

- Đúng vậy.
Đỗ Trần thành thật gật đầu: 
- Ta gần đây một mực suy nghĩ, nếu đại ca thích một nữ nhân như vậy, ta nên làm gì mới tốt? Kêu Yuna là đại tẩu? Ngẫm lại đều khó!

Porter đột nhiên lè lưỡi cười rất thích thú, một mực gật gù theo sau Đỗ Trần.

Một đoạn đường xa, hắn đột nhiên nói: 
- Ngươi tại sao chán ghét công chúa Yuna như vậy?

- Lão thiên! Ngươi nghĩ gì vậy, một kẻ miệng đầy lời lẽ chính khách, gặp mặt là tính toán ngươi có cái gì để lợi dụng, nữ nhân như vậy không đáng ghét sao? Một người lập tức sẽ bị gả tới đại thảo nguyên, nhưng lại lo lắng lợi dụng lão thái hậu giúp nàng tranh đoạt vương vị, không tính là hỗn trướng sao?

Đỗ Trần đối với Porter không hề kiêng kỵ, bật thốt ra ý nghĩ chính thức của mình.

- Vậy... vậy ngươi không chán ghét loại nữ nhân gì?
Porter rất tò mò hỏi.

Đỗ Trần bị hỏi tới mức sửng sốt, Porter thật sự là hồ đồ tới không thể hồ đồ hơn, bây giờ Liên Hoa mới khai tới quẻ thứ 4 a! Nhưng chẳng lẽ, đời này gặp phải nữ nhân như cưỡi ngựa xẹt qua trước mắt, hắn không khỏi lắc đầu thở dài.

Nói thật, đời này gặp phải đàn bà thực ra đều xinh đẹp, ấn tượng cũng tốt! Nhưng… các nàng đều là xuất thân quý tộc, làm gì đều nghiêm nghị liếc mắt, giảng cứu phong phạm thục nữ quý tộc. Vậy một kẻ xuất thân tiểu thâu như mình, cho dù có thiện cảm với họ, thậm chí cảm động, nhưng cũng không có khả năng nói tới chữ thích này.

Đỗ Trần vuốt mũi suy nghĩ hồi lâu không nghĩ ra chuẩn xác trả lời vấn đề của Porter thế nào, hắn hàm hồ nói: 
- Không nhất thiết, bất quá, chỉ cần không giống Yuna cái kiểu chính khách, ta cơ bản không chán ghét.

- Vậy nghĩa là, ngươi thích nữ nhân "là chính mình"? (là phụ nữ có cá tính, có cái tôi, không gian dối mập mờ)
Porter bước nhanh đuổi theo Đõ Trần, sóng vai mà đi, nghiêng đầu đánh giá hắn.

Đỗ Trần nghe Porter dụng từ, gật đầu: 
- Ừm, là chính mình! Porter a, ngươi không hổ là cẩu đầu quân sư của ta, nói chuyện so với đạo tặc ta còn có ý tứ hơn. Đi, chúng ta đi tìm đầu mối.

Nhẹ nhàng sờ lên kiện áo vải đen bó sát người, Porter cười. Là chính mình, ân, từ khi mặc vào quần áo do tổ tiên lưu lại, mình đã bao lâu không phải là chính mình?

Là chính mình, là Lya, là... người từ ba tuổi đã nói về quốc dân, sáu tuổi dụng mưu kế trong sách để đốt râu sư phụ... thiên tài tiểu ma nữ của Nữ Thần cung?

"Không nên nghĩ lại, tên ngu ngốc có thể bóp mũi đau chết mất." Porter cắn môi, cúi đầu với nói mình, cười thích thú... so với tiểu Bối Bối còn xấu hơn, cũng càng đáng yêu, thật sự rất đáng yêu.

Bóng đêm chậm rãi phủ xuống thành St. John, Đỗ Trần nhanh như lưu tinh chạy tới khu sứ quán ngoại quốc, trên đường không ngừng được người dân mỉm cười chào đón. Mà Porter sau lưng hắn như một con mèo nhỏ nhẹ nhàng bước theo, con mắt kính sờ sờ chóp mũi, một đôi mắt to trong suốt nhìn từ dưới lên, tinh quái nhìn bóng lưng Đỗ Trần.

Địa điểm hung sát, dịch quán ngoài thành xuất hiện trong mắt Đỗ Trần, hắn quay đầu lại tiếp đón Porter: 
- Chờ khi màn đêm buông xuống, thẩm tra tất cả thủ vệ. Ngươi... Porter, ngươi cười cái gì? Hơn nữa sao cười cổ quái như vậy?

Porter nhún vai, nụ cười khóe môi lập tức biến mất, vô tội nói: 
- Ta cười sao?

Quái, sao lại không chút giống cẩu đầu quân sư của ta nhỉ?

Đỗ Trần đang nghĩ, đột nhiên, bên tai tiếng "Long long" vang lên, nghe như ngựa chạy như điên, nhưng nếu không phải tiếng vó ngựa, thì là tiếng gì? Theo tiếng nhìn lại, là một thú cưỡi đặc hữu của thú tộc - cự hùng (gấu lớn), toàn thân lân giáp, miệng đỏ lòm.

Kỵ sĩ cưỡi chiến giáp thú, mỗi người đều mặc trọng giáp, thấy không rõ dung mạo, nhưng từ thể hình có thể thấy rõ là sứ giả thú nhân Mc Allen.

Sứ giả thú nhân từ ngoại quốc sứ quán phi ra về hướng đông, ngoặt qua hướng nam, từ lộ tuyến này, cho thấy mục tiêu của bọn họ là cung Verne Lanning.

Mắt nhìn qua đội kỵ sĩ này, Porter nhíu mày: 
- Rất cổ quái phải không? Bây giờ sáu đại quân đoàn Mc Allen áp sát cổng biên giới Drowning, sứ tiết thú nhân Mc Allen sao lại dám phóng túng cưỡi thú chạy như điên... cho dù hai nước giao chiến không chém sứ giả, nhưng dám tại đế đô địch quốc kiêu ngạo như thế, bọn họ nhất định có gì đó để ỷ trượng vào.

Lúc này lại có một đội kỵ sĩ thú nhân từ trong sứ quán phi ra, đồng dạng là chạy tới cung Verne, Porter gật đầu nói: 
- Chỉ có hai loại, một là trên chiến trường Mc Allen giành được ưu thế tất thắng, khiến Lanning nghĩ rằng chiến là bại. Thứ hai, trong thú nhân có đại nhân vật tới...

Chính khi đang nói chuyện, đội thú nhân kỵ sĩ thứ ba lao qua, tiếp đó, một đội xa liễn đi tới, nguyên lai ba đội kỵ sĩ đi trước đều là mở đường.

- Thật sự là có đại nhân vật tới.
Đỗ Trần đánh giá chiếc kim sư trướng (xe mang biểu tượng sư tử vàng) đi trung tâm trong xa đội, thấp giọng nói với Porter: 
- Là vương thất Mc Allen hoặc gia tộc St. Barton, trong thú nhân chỉ có hai nhà bọn họ là có tư cách dùng dấu hiệu sư tử màu vàng.

- Dát chi! 
Kim sư trướng xa đi tới đại lộ cách không xa Đỗ Trần thì đột nhiên dừng lại một chút, nhưng rất nhanh, trong trướng vươn ra một cánh tay lông lá, khoát tay, trướng xa tiếp tục đi.

Đỗ Trần xoay người: 
- Porter, chúng ta về đại giáo đường, thú nhân phát sứ giả hoàng thất tới thành St. John, dám chắc là vì chuyện đại ca ta! Bọn dã man này làm cái gì, trước tiên bỏ qua hộ vệ, đi tìm Ferdinand cản lại thú nhân.

Trong kim sư trướng xa có hai thú nhân, một thú nhân mặc trọng giáp đấu thần, dung mạo ẩn trong quân khôi, mà một người khác là hồ tộc có trình độ nhân hóa phi thường cao, tỏ ra thực lực cũng rất mạnh, hắn một thân hắc bào, khuôn mặt già nua, nhưng tinh thần quắc thước.

- Christian đại chủ tế, chúng ta cùng Lanning mặc dù là địch quốc, nhưng gia tộc St. Barton lại thiếu Francis một mạng! Bây giờ trên đường ngẫu nhiên gặp mặt, ngay cả một cái chào cũng không, thật sự là không nói tình lý.
Sư tộc thú nhân nói chuyện đương nhiên là lão bằng hữu của Đỗ Trần - Hawkin của gia tộc St. Barton.

Vừa rồi kim sư trướng xa dừng lại một chút, chính là vì hắn nhận ra Đỗ Trần.

Hồ nhân già nua đó là đại chủ tế của Mc Allen, Christian. Hắn lắc đầu: 
- Đây là chuyện bất đắc dĩ. Gia chủ St. Barton cùng bệ hạ Barasaba cùng hạ chiếu lệnh quan trọng, không đuợc sơ thất chút nào! Các hạ phải giấu diếm thân phận, không công khai lộ diện tại thành St. John. Ít nhất mặt ngoài như vậy.

Hawkin trong lòng cảm thấy khó chịu, nhưng không phản bác Christian.

Tinh quang trong mắt hồ ly của Christian chợt bắn ra bốn phía, vén màn xe nhìn cung Verne trước mặt: 
- Hawkin các hạ, cũng nhanh tới, chúng ta theo kế hoạch - ta đi gặp Baergena, giúp ngươi điều vệ binh từ tử lao Lanning đi! Mà ngươi cùng bốn vị hồng y lăng vệ âm thầm lẻn vào tử lao, điều tra Steven.

Hawkin vỗ chiến giáp: 
- Yên tâm, chỉ cần đại chủ tế có khả năng điều khai một nửa hộ vệ, ta sẽ tuyệt không thất thủ.

Hắn phẫn nộ chửi: 
- Người Lanning ti tiện, bọn họ chẳng những giết hại Sharon cháu ta, hơn nữa ngay cả di vật của hắn đều không buông tha. Đáng chết, nếu không phải thú nhân chúng ta có tập tục thiên táng bí mật, thì không phát hiện ra người Lanning hỗn trướng lấy đi di vật. Hừ, nhờ có mấy con kền kền ăn thi thể Sharon.

Christina khoát tay: 
- Ta đã nói qua, hẳn là không phải người hoàng thất Lanning làm, bọn họ căn bản không biết tầm quan trọng của di vật Sharon vương tử, hơn nữa sau khi hung án phát sinh, ta quốc công sứ thần vẫn giữ thi thể vương tử, người của Lanning Baergena căn bản không có cơ hội xuống tay.

- Cho nên... thời gian di vật vương tử bị mất, chỉ có thể là một khắc sau khi hung án phát sinh, muốn tìm hồi di vật, chỉ có thể trong tình huống Lanning không bị kinh động, xin các hạ cùng bốn vị trưởng lão hồng y lăng vệ xuất cốc.

Hawkin nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ: 
- Tốt lắm, tới địa điểm hành động rồi, đại chủ tế yên tâm, nếu có thể, ta sẽ bắt Steven về nước. Cho dù không thể bắt giữ, ta cũng nghĩ biện pháp bức hỏi ra nơi hạ lạc của di vật.

Hawkin cùng bốn trưởng lão hồng y lăng vệ tiến vào tử lao điều tra Steven. Mà lúc này, trong một căn nhà cũ tại thành St. John, lão Fuye một mình đi bộ ra ngoài, không có mang theo người hầu, hắn nói là đi gặp các lão bằng hữu trong từ thiện cơ kim, đi không xa.

Ngay trên quảng trường St. Bowen, lão Fuye chậm rãi chống gậy, mà một chỗ khác, một trung niên nhân dẫn hai nữ tử tuổi không lớn, như một nông hộ vào thành.

Một nữ tử trong đó nói: 
- Chủ nhân, tiểu thư, các bằng hữu của ta vừa mới nói cho ta biết, bên người Steven có rất nhiều hộ vệ, vừa minh vừa ám ít nhất ba trăm đấu thần cùng đấu sĩ. Vậy... chúng ta có nên đi gặp không?

Helen thấp giọng nói: 
- Muốn giúp một phạm nhân lật án, vậy phải thấy tình huống của phạm nhân mới được! Cha, nếu tối nay chúng ta chỉ đi xem tình hình Steven, ta cùng Susan đi là đủ rồi, chúng ta hai người có bí pháp ẩn hình phối hợp, hẳn không có vấn đề gì - dù sao chúng ta không phải đi liều mạng cứu người.

- Cũng tốt, ta ở bên ngoài tiếp ứng các ngươi.
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #314


Báo Lỗi Truyện
Chương 314/522