Chương 298: Ta thật sự chỉ muốn trộm một kiện thánh khí nhỏ mà thôi



Dịch Cốt vừa muốn xoay người rời đi, Đỗ Trần đột nhiên khoát tay: 
- Chờ chút, nếu không mang theo Đỗ Tư, ngươi có nắm chắc không?

Dịch Cốt rất cẩn thận nói: 
- Cho dù không có Đỗ Tư giúp ta biến hóa lớn nhỏ, Long thần hành cung giờ phút này, Samuel chữa thương, tứ đại thần thánh cự long thủ hộ mà xem, ta cho dù không thành công, nhưng an toàn trở ra cũng mười phần nắm chắc, hơn nữa có thể cam đoan không để lại dấu vết gì.

- Vậy là tốt rồi, Đỗ Tư lưu lại, ta cần hắn giúp một việc khác... nhưng ngươi cũng phải lưu lại một chút dấu vết! Để cho người ta biết có cao nhân tới bái phỏng mới tốt! Làm người phải biết như vậy, không nên khiêm nhường.

Đỗ Trần cười rất chân thành, thật sự phi thường chân thành.

Dịch Cốt cũng mơ hồ.

- Nếu ngươi có được tin tức chính xác về Constantine, nhớ kỹ tại phụ cận hành cung Long thần tạo xuất một chút hỗn loạn, trọng yếu một chút, cần dùng thủy hệ đấu khí chế tạo một chút hỗn loạn... nhất định phải làm cho nước sôi trào, sang trong suốt, càng giống bí pháp của Brockman tại Thấm Thủy doanh ngày trước càng tốt... nếu như không có tin tức của Constantine, vậy không cần chú ý với Constantine nữa, chỉ cần chế tạo cho ta một chút hỗn loạn là được, hiểu chứ?

Dịch Cốt cười lạnh, có ý vị du hí: 
- Ta hiểu rồi, ta chẳng những cho Brockman thêm chút phiền toái, hơn nữa còn chế tạo cho thiếu gia một cơ hội đục nước béo cò.

Dịch Cốt lưu lại một đoàn hắc vụ tiếp tục che giấu Andy dị biến, sau đó tiến hành cuộc "bái phỏng" của hắn.

Đỗ Tư lại thích thú nói: 
- Francis, ngươi lại có ý tưởng xấu xa gì hả? Chẳng lẽ lưu ta lại giúp ngươi tạo bằng chứng giả, mà ngươi thừa dịp hỗn loạn trộm đồ?

Đỗ Trần lấy thân thể nhu nhuyễn của ngũ ca xuống, nặn nặn nơi tay: 
- Cái gì mà ý tưởng xấu? Ta đang làm việc thiện! Ai nha, ta vì làm việc thiện mà trộm đồ, vậy bảo giám có thể tính là công đức không?
Đỗ Trần vội vỗ cái trán của mình, nghĩ tới điều này rất có thể a.

Câu hỏi khiến cho Đỗ Tư có chút phát mộng, hắn suy nghĩ một chút, nói: 
- Tính cái rắm! Cái gì gọi là trộm? Lấy thứ người khác còn không nói cho người ta, cái gì gọi là thâu! Nhưng ngươi muốn trộm đồ đã có chủ sao? Ngươi bắt nó về, vậy gọi là nhờ bản lĩnh của mình có được thiên tài địa bảo, nhân gian thánh khí! Đấy không phải là trộm.

Đỗ Trần suy tư một chút, cười tự giễu, thói quen chức nghiệp, a a, vậy thánh khí mới xuất thế ngay trước mặt là vật vô chủ, ai có bản lãnh sẽ thuộc về người đó, vậy mình bằng chân bản lãnh lấy về, quan hệ cái rắm gì đến trộm chứ.

Đúng vậy, Đỗ Trần chuẩn bị trước khi thương đàm ngày mai đã bức thánh khí nhận chủ.

Nhưng không thể đi bây giờ, mới vừa rồi giáo đình cùng Long tộc đối với Nguyệt hồ bố trí phòng thủ nghiêm mật, cho nên hắn để Dịch Cốt đi chế tạo một hồi hỗn loạn. Sau đó mình thừa dịp loạn mà xuống tay.

Chờ khi hỗn loạn kết thúc, mình lập tức...

Đỗ Trần ngồi bên Ariza, một mặt cùng hắn ăn thịt bò, một mặt tính toán kế hoạch của mình.

Nhưng tiểu Bối Bối cắt đứt suy nghĩ của Đỗ Trần, đút một khối thịt bò vào miệng hắn: 
- Ba ba ăn! Hi, ba ba, Andy bây giờ thật lợi hại! Ít nhất cũng có thực lực bát cấp rồi! Ariza thúc thúc cũng đánh không lại Andy rồi.

Ariza vừa nghe, nghẹn luôn miếng thịt bò to tướng trong miệng.

Một bên, tiếng lẩm bẩm của Andy từ trong hắc vụ truyền ra. Tuyết lang ngủ rất không thành thật, lăn bên này lật bên kia, hắn xoay người, lộ ra một bộ móng vuốt màu đen.

Đỗ Trần nhíu mày nói: 
- Andy dám chắc phải tái kiến giáo hoàng vài lần, bộ dáng của hắn bây giờ đã thay đổi, sợ rằng khiến cho giáo hoàng sinh lòng nghi ngờ.

- Bị thấy thì sao! Sao phải sợ!
Ariza khó hiểu nói: 
- Bộ dáng tiểu cẩu của hắn so ra uy phong hơn trước kia, thiếu gia lo hắn làm người ta sợ hãi sao?

- Không phải sợ bị người ta thấy, mà là ta không muốn bị người khác thấy! Lần này ta dụng Đỗ Trần thần mơ hồ lừa giáo hoàng, cơ hồ mọi người đều biết, hơn nữa giáo hoàng biết trong tay ta còn một Bác Bì! Càng từng trợ giúp các lão tổ mẫu nhập học... vậy cứ như thế, toàn bộ thực lực của ta đều được ghi trong chấp pháp thần điện...

- Nhưng ngày sau cùng giáo hoàng phải giao tiếp trong cuộc sống, ta phải che giấu một vài quân bài mà không muốn người ta biết.

Đỗ Trần nhéo nhéo mũi nữ nhi: 
- Bối Bối, tình huống của Andy bây giờ tới cùng ra sao?

Tiếu Bối Bối giơ hai cái tay nhỏ bé trắng trẻo, trừng to mắt, khoa trương: 
- Andy vừa rồi không biết bị cái gì kích thích, đột nhiên tinh thần lực tăng vọt, cuối cùng lực lượng linh hồn của hắn nhanh chóng vượt qua Bối Bối... một nửa! Tiếp theo, tiếp theo cắn đứt một cái chân cùng một cái tay của con gấu lớn ngốc, bây giờ đại khái là bát cấp dị thú! Bất quá thân thể hắn cũng xuất hiện một chút đặc thù của tổ hợp dị thú... đáng tiếc không có cánh dài, còn không thể để Bối Bối cưỡi bay lên trời.

Đỗ Trần nhìn hắc vụ, mơ hồ có thể thấy một thân thể lớn gấp đôi bình thường: 
- Vậy hắn bây giờ có thể biến thân giống tổ hợp dị thú sao?

- Còn chưa được, hắn phải ăn được ít nhất một nửa thân thể của gấu lớn ngốc nghếch mới được.

- Bối Bối, ngươi xem bây giờ thực lực của Andy cùng hoàng kim bỉ mông như thế nào? Andy hoàn toàn ăn được hoàng kim bỉ mông cần bao nhiêu thời gian?

Tiểu Bối Bối ngẫm nghĩ, rất lâu, nói: 
- Khó nói, gấu ngốc thông minh hơn Andy, chạy trối chết, nếu Andy may mắn, một lần bắt được hắn, lập tức nuốt nó, nhưng Andy ngốc, bắt không được hắn, không biết là bao lâu nữa! Có lẽ là một ngày, có lẽ là cả đời.

Đỗ Trần hơi gật đầu, trong lòng hiểu được trạng thái của Andy - quý tộc tuyết lang bây giờ có thực lực của bát cấp dị thú, hơn nữa tùy thời có thể nuốt hoàng kim bỉ mông, tiến hóa thành thần cấp tổ hợp dị thú, nhưng phải xem lang phẩm thế nào, còn có hoàng kim bỉ mông kia có phối hợp không. 
Suy nghĩ một chút, Đỗ Trần dụng Liên Hoa thu lấy Andy: 
- Quên đi, nếu giáo hoàng hỏi thì nói Đỗ Trần thần mang Andy đi, thế là được! Sau này nói tới chuyện của Andy sau.

Hắn vỗ vỗ Ariza, cười nói: 
- Huynh đệ, ăn thịt bò mà không uống rượu thật vô vị a? Ngươi đi gọi Thomas tới, chúng ta cùng nhau uống.

Ariza ngơ ngác lên tiếng, đi tới cửa trướng thì đột nhiên quay đầu, nhếch miệng cười: 
- Thiếu gia, ngươi không phải lại muốn tìm Thomas giúp ngươi làm chứng nhân chứ?

Đỗ Trấn sửng sốt, huynh đệ ngốc không có trì độn như tưởng tượng a.

Hết thảy đều là giống như mấy ngày trước, Đỗ Trần cùng Thomas uống rượu tới ba bốn giờ sáng, tính toán thời gian, Đỗ Trần dụng rượu rời khỏi trướng bồng, bay tới bên Nguyệt hồ.

Thấy Nguyệt hồ bị tầng tầng trọng binh vây quanh, bờ bắc là mấy nhân hình cự long suất lĩnh năm trăm cự long bay trên trời, vừa nhìn thấy hai người tới, Đỗ Trần nở nụ cười! Nguyên lai mình theo giáo hoàng trở về, Long tộc lại tăng thêm binh lính ở chỗ này, hơn nữa điều hai thần thánh cự long tới coi sóc tân thánh khí. Phòng ngự trong hành cung Long thần nhất định càng bạc nhược, Dịch Cốt lại thêm vài phần nắm chắc! Nhưng khó khăn cũng tăng thêm.

Bờ nam Nguyệt hồ, thánh chiến đấu thần, thủ hộ đấu thần, Bairu ba vị giáo phụ suất lĩnh bốn ngàn hắc giáp võ sĩ chú mục mà đứng, mà điều binh, đương nhiên có cả viện trưởng đấu thần học viện, Ziege.

Xem ra phía giáo đình cũng cắt cử trọng binh trấn giữ.

Bờ tây, Donna thần sứ chỉ có bốn người, thế đơn lực mỏng, nhưng cũng đứng bên, không chịu rời đi! Nói ra, phòng thủ ở mặt đông của Nguyệt hồ là yếu nhất.

Đây toàn bộ là thủ vệ, Đỗ Trần trong lòng kích động phát run, một thập cấp Ziege, hai thần thánh cự long, ba giáo phụ, còn có mấy trăm cự long mấy ngàn võ sĩ, trước mắt bọn họ trộm đi bảo vật mà chúng thần tranh đoạt... kích thích! Khiêu chiến, đã lâu không có khiêu chiến như vây, quá kích thích, chỉ có một từ để hình dung - sảng khoái.

Tâm thần kích động, nhưng ý nghĩ của Đỗ Trần lại phi thường tỉnh táo, tiếp đó hắn nhìn quanh, Nguyệt hồ sâu tới ngàn thước, hình thành một cái hố phương viên ba bốn trăm thước, hôm nay bên bờ bị mười mấy tầng oanh địa vây lấy, bên trong không cho ai tiến vào - mà mấy nhà đã đạt thành hiệp nghị, ngày mai bắt đầu thương đàm, bất luận kẻ nào dám tiến nhập hố thì giết không cần tra xét.

Hơn nữa nguyệt hỏa của Long thần vừa mới tẩy lễ Nguyệt hồ, vậy nước trong hồ toàn bộ bốc hơi, bên trong đừng nói nhân loại, ngay cả côn trùng, thảo diệp đều không có.

Có thể tưởng tượng, nếu lúc này Đỗ Trần thao khống Liên Hoa bay vào, dù chỉ nhỏ như côn trùng, vậy cũng sẽ bị Ziege cùng thần thánh cự long cùng các cao thủ khác phát hiện, sau đó giết chết.

Thấy rõ tình thế, kế hoạch của Đỗ Trần cũng thành hình.

Dịch Cốt còn không có truyền tin đến, Đỗ Trần nhìn bố cục Nguyệt hồ, sau khi ghi nhớ tình hình mỗi nơi, thúc dục Liên Hoa tới gần Nguyệt hồ, bất quá hắn không có từ phía đông, mà đi tới phía tây nơi phòng ngự bạc nhược nhất tiến vào, lặng lẽ trốn trên người thần sứ Donna...

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Nguyệt hồ tuy có mấy ngàn người ở, nhưng lại không chút tiếng động, chỉ là ngẫu nhiên nghe được tiếng Donna thần sứ, mà nham thạch màu đen sau khi vỡ ra, bầu trời không có ánh trăng, trên mặt đất cũng không có ngân nguyệt huyễn tượng, chỉ dựa vào những tinh tú mỏng manh chiếu sáng, Nguyệt hồ một mảnh hôn ám. Đúng lúc này thì phương đông vang lên tiếng hò hét, tiếp đó, phía bắc Nguyệt hồ xuất hiện một đoàn quang mang màu lam, thoáng chốc chiếu rọi một mảnh Thiên Mục lâm.

Dịch Cốt động thủ rồi.

Đỗ Trần hai tay run lên, kim chúc ti, vạn năng thược, bách hợp tỏa, nhuyễn giao, dao mỏng nhọn,... các công cụ mở khóa xuất hiện trong tay hắn, theo đó...

Đỗ Trần thành thật nấp trên người Donna, căn bản là không có ý động thủ.
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #298


Báo Lỗi Truyện
Chương 298/522