Chương 297: Một người diệt ba trăm Ám Ảnh quân, thần cũng vị tất có thực lực đó.



Từ mặt sau đi lên, nắm lấy Ám Ảnh giáo phụ, hô lớn: 
- Ba trăm người bị tiêu diệt? Nhưng đó là huynh đệ tinh duệ nhất Ám Ảnh điện! Đối thủ xuất động bao nhiêu? Một vạn? Hai vạn?

Ám Ảnh giáo phụ vốn trọng thương, bị Thomas vỗ kêu vừa nắm lấy, càng cuống càng đau đớn, hắn lắc lắc đầu: 
- Không phải quân đội nhân loại...

- Vậy là đại quân Long tộc đóng ở núi Miguel phát hiện các ngươi sao? Nhưng huynh đệ Ám Ảnh quân ba người có thể đấu với một cự long! Chẳng lẽ Long tộc suất lĩnh mấy trăm Trùng bay tới?

Ám Ảnh giáo phụ thở dài một hơi, đẩy Thomas ra.

Thomas vội la lên: 
- Ngươi nói mau! Chẳng lẽ đối thủ dùng đại quy mô chiến tranh thánh khí?

Ám Ảnh giáo phụ miễn cưỡng đẩy Thomas ra: 
- Chấp pháp đấu thần, đối thủ không phải quân đội, cũng không phải bọn cự long... đối thủ chí có.... một người.
Ám Ảnh giáo phụ nói nhưng chữ cuối cùng lạnh như bưng, sau đó...

Thiên Mục thần điện tĩnh lặng, rất tĩnh lặng! Thật sự rất an tĩnh.

Giáo hoàng chậm rãi ngước đầu lên, quang mang của thủy tinh kim đang trên đỉnh thần điện khiến hắn có chút nhắm mắt.

Tối nay, là một đêm rất thú vị! Đầu tiên là Đỗ Trần thần bất ngờ đánh bại Long thần Samuel, tiếp đó, ba trăm Ám Ảnh quân bị diệt tuyệt... nhận được một vương kỳ, lại mất đi ba trăm binh kỳ! Được? Mất?

Người chết đi có thể tìm người thay thế, nhưng, bọn họ chết rất bất ngờ, cũng quá không đúng lúc.

Giáo hoàng thu hồi ánh mắt đang nhìn thủy tinh kim đăng trên đỉnh điện, hỏi: 
- Ám Ảnh, nói chuyện đã trải qua cho đại biểu chúng thần trên đời! Francis, ngươi cũng cùng nghe với ta.

Ám Ảnh giáo phụ là một lão nhân cao gầy, mặc dù là mặc một kiện trường bào màu đen, dung mạo ẩn hiện, thấy không rõ, nhưng từ tóc bạc rũ xuống có thể phán đoán tuổi của hắn, mà giờ phút này hắc bào trên người hắn đầy vết rách, máu đỏ, nước, nước hủ thực hắc bào, ẩn ẩn có thể nhìn cả da tay đang rữa nát của Ám Ảnh giáo phụ.

Ám Ảnh nói hết sức giản lược, hắn nói: 
- Bệ hạ! Năm ngày trước, ta suất lĩnh ba trăm Ám Ảnh quân tới Bàn Thạch sơn ngoài núi Miguel, đang chuẩn bị chấp hành kế hoạch của ngài - chế tạo cảnh giả là Constantine chưa bao giờ cùng thánh giáo phát sinh liên lạc, từ đó bức bách Long thần xin lỗi.

- Lúc màn đêm buông xuống Bàn Thạch sơn, một người đột nhiên xuất hiện trong sơn động bí mật của chúng ta, không nói một lời, động thủ giết người! Không tới nửa khắc, ba trăm Ám Ảnh quân toàn quân chết sạch, thuộc hạ liều chết đón đánh, nhưng chỉ ba chiêu đã bị đánh bại, may mắn nhờ bí pháp mà bệ hạ tặng cho nên chạy thoát trở về! Xin bệ hạ trách phạt.

- Ba chiêu?
Giáo hoàng mắt trợn lên, ngay vừa rồi Đỗ Trần thần định hạ ba chiêu, mình còn suy nghĩ, Ám Ảnh giáo phụ hẳn là có thể cản Long thần ba chiêu, nhưng bây giờ, có người trong vòng ba chiêu đánh bại Ám Ảnh . Vậy, thực lực người này...

Ám Ảnh giáo phụ thở ra mấy hơi mệt mỏi, bĩnh tĩnh chữa trị thương thế, lại bổ sung: 
- Đối thủ vóc người trung bình, gầy! Trang phục rất giống hồng y giáo sĩ của giáo đình! Đều một thân trường bào màu hồng, giầy cao màu đen, đai lưng bạch ngọc! Nhưng trên đầu hắn mang theo hắc thiết quân khôi rất kỳ quái, như là trọng khôi thường gặp trong quân đội, nhưng lại lớn hơn, che mất nửa mặt hắn, thuộc hạ chỉ có thể thấy một bộ phận mặt hắn rất đặc thù - môi bạc, da tay rất trắng.

- Ngoài cái này ra, bí pháp của người nọ, chiêu thức cực kỳ tàn nhẫn, hắn dụng mười ngón tay giết người, một ngón giết mấy mạng, thuộc hạ không thấy rõ lắm, chỉ có thể tính toán ra, hắn nhiều nhất dùng hai mươi tới ba mươi chỉ, liền giết sạch ba trăm Ám Ảnh quân.

Nói xong, Ám Ảnh giáo phụ rên lên, trường bào trên người lộ ra một cánh tay nát bấy: 
- Quần áo của thuộc hạ cùng miệng vết thương, chính là người nọ dùng ngón tay điểm tới, xin bệ hạ xem! Ngoài ra, thuộc hạ còn mang về toàn bộ tình báo.

Ám Ảnh giáo phụ này thật sự là thuộc hạ đắc lực, trong lúc sinh tử còn có thể mang về tin tức như thế, khó trách giáo hoàng có thể để cho hắn ngồi vào vị trí đứng đầu cửu đại giáo phụ.

Đỗ Trần theo giáo hoàng đứng dậy, xem xét thương thế của Ám Ảnh giáo phụ.

- Là bí pháp kết hợp của thực vật hệ cùng thủy hệ! Người động thủ thân kiêm hai loại nguyên tố, ít nhất đã ngoài thập cấp... nhưng chỉ ba chiêu đánh bại Ám Ảnh, hắn ít nhất cũng đồng cấp với ta cùng Long thần.
Giáo hoàng chậm rãi đi vòng quanh Ám Ảnh giáo phụ, hắn một mặt nói, một mặt có người ghi chép lại.

- Miệng vết thương hủ nát hết sức nghiêm trọng, nhưng chỗ da tay bị xuyên qua chỉ có mười ngón tay lớn nhỏ, điều này cho thấy, chỉ pháp của đối thủ tầng tầng phát lực, gây nhiều thương tổn! Từ xưa tới nay, thế lực am hiểu loại chỉ pháp này cũng không nhiều, chủ yếu có, hậu duệ thái dương thần Micheal, gia tộc St. Darke "Thái dương lệ"... lôi kích Tucker "Quang lôi thiểm"...

Một mặt bội phục kiến thức uyên bác của giáo hoàng, Đỗ Trần một mặt lại cảm thấy da đầu tê dại khi nghe thấy mấy cái tên giáo hoàng nhắc tới.

- Cho những người ta vừa nói vào trong nhóm hiềm nghi chính, triệt để điều tra động thái gần đây của họ.
Giáo hoàng xoay người ngồi trên ghế, phất tay: 
- Thomas, đưa Ám Ảnh giáo phụ tới đại trướng của ám điện chữa thương, lần này chiến bại, không đáng truy cứu, Ám Ảnh đã làm mất ba trăm tinh duệ.

Trong Thiên Mục thần điện chỉ còn lại Đỗ Trần cùng giáo hoàng hai người.

Giáo hoàng ngồi lại trên ghế màu vàng, thở dài, rất đau thương: 
- Đáng tiếc ba trăm tướng sĩ trung dũng của thánh giáo! Francis, lễ an táng Ám Ảnh quân thuộc Ám Ảnh điện, ngày mai do ngươi chủ trì nghi thức tế tự với bọn họ.

- Francis thân là ám điện chấp sự giáo phụ, vì tướng sĩ tống hành cũng là chuyện nên làm.
Đây là giáo hoàng sau khi kiến thức thực lực của Đỗ Trần thần, bắt đầu cho mình thực quyền tham dự sự vụ của giáo đình.

Giáo hoàng lại nói: 
- Constantine là do Đỗ Trần thần tự thân bắt tới, hôm nay hắn bị người khác cứu đi, giáo đình lại bị Long tộc dây dưa, tạm thời không có nhiều nhân thủ, chẳng biết Đỗ Trần thần có thể lại ra tay hiệp trợ hay không?

Đỗ Trần hơi trầm ngâm: 
- Ta sẽ mời Đỗ Trần thần ra tay, bất quá thần của ta lúc này ở tít Tiêu Kinh đại lục, sợ rằng phải một đoạn thời gian nữa mới có thể...

- Đỗ Trần thần cần xử lý chuyện hết sức khẩn yếu, vậy cũng không phiền toái hắn.
Giáo hoàng nói chỉ là thể diện thôi, Đỗ Trần thần cút đi càng xa càng tốt.

Thời khắc mấu chốt tranh đấu kiện thánh khí kinh khủng nọ, sói nhiều thịt ít.

- Bệ hạ.
Đỗ Trần dò hỏi: 
- Về chuyện Constantine bị cứu đi, ngài vừa rồi nói ra mấy hiềm nghi có thể ra tay, vậy ngài cho rằng, trong bọn họ ai bị hiềm nghi lớn nhất? Có thể là Kinh Ức sơn cốc hay không?

Lòng hắn còn thích thú, Constantine còn chưa chết, chỉ biến thành thực vật long mà thôi, vạn nhất ngày nào đó hắn thật sự tỉnh lại, phiền toái của mình nhất định không nhỏ a.

Bất quá cũng không cần quá lo lắng, với trình độ xuống tay tàn nhẫn của Dịch Cốt khi ấy, xác suất Constantine có tỉnh lại so với Thomas dùng âm mưu qủy kế còn nhỏ hơn.

- Khó nói lắm, Ám Ảnh mặc dù xuất toàn lực, nhưng tin tức hắn mang về quá ít! Bất quá Kinh Ức sơn cốc không nhiều khả năng có thể. Bọn họ sẽ không cứu đi người bị bắt, chỉ bảo vệ ác nhân khi ơ trong trong sơn cốc không bị bắt đi mà thôi.
Giáo hoàng nói một câu, quay về chính đề, nói ra ý đồ chính thức của hắn: 
- Francis, về thánh khí mới xuất hiện, ngươi cùng Đỗ Trần thần có ý kiến gì không?

Vẻ mặt giáo hoàng hòa ái dễ gần, nhưng trong lời nói lại thêm vào áp lực lớn lao.

- Mới vừa rồi ngươi nói Đỗ Trần thần tựa hồ với thánh khí này cảm thấy hứng thú, thật sao? Đỗ Trần thần không muốn tranh đoạt thánh khí với ta, thật không?

Đỗ Trần cười lạnh trong lòng, theo tân thánh khí xuất hiện, tiêu điểm tranh chấp của Long tộc cùng thánh giáo, đã không quan hệ tới Constantine nữa, mà là... tân thánh khí.

Vậy muốn "Vượt qua ải này", mấu chốt là tân thánh khí thuộc về ai.

Đỗ Trần liếc nhìn chúng thần kim hoàn trên đầu giáo hoàng, âm thầm khinh thường "Phì" một tiếng, cười nói: 
- Bệ hạ hiểu lầm rồi, Đỗ Trần thần với tân thánh khí không hề hứng thú! Vừa rồi ta nói vậy, là vì bịt miệng Donna mà thôi! Theo ta thấy, tân thánh khí ngoại trừ bệ hạ, không ai thích hợp là chủ nhân của nó cả.

Giáo hoàng gật đầu, mỉm cười nói: 
- Vậy ngày mai chuyện thương nghị cùng Long tộc và Thấm Thủy Hồ, ngươi có ý kiến gì không?

Đỗ Trần nhấn giọng, cao giọng nói: 
- Margaret tuy mạnh, nhưng ở tít tận Thấm Thủy Hồ, Donna thần sứ không đủ lực! Đại quân Long tộc ngay bên, nhưng Long thần thương thế không nhẹ, tự nhiên không đủ lực! Vậy ngày mai bệ hạ muốn làm gì, chỉ cần không để họ kết minh! Mà ta vừa rồi giả vờ đối với tân thánh khí có hứng thú, thật ra là vì bệ hạ mà lo lắng.

- A? Lo cho ta?
Giáo hoàng điềm tĩnh, trên mặt ý cười càng nhiều, hắn biết rõ còn hỏi.

- Ta nói rồi, Thiên Mục lâm này vốn là cục diện bốn nhà tranh đoạt một kiện thánh khí, trong đó bệ hạ thế lực lớn nhất, Long tộc tiếp theo, ta Francis lại đứng tiếp, Donna yếu nhất. Bây giờ ta vờ như có hứng thú với tân thánh khí, đại biểu thần của ta thành một trong bốn nhà, vậy trong mắt Long thần cùng Donna, ta chính là địch hữu khó phân, bởi vậy ta có thể giả ý cùng họ kết minh, đối phó bệ hạ có thực lực cực mạnh, nhưng trên thực tế...

Nói xong, Đỗ Trần hơi khom người, lớn tiếng nói: 
- Ngày mai, Francis nhất định hiệp trợ bệ hạ là người đầu tiên câu thông thánh khí.

- Làm phiền Francis giáo phụ rồi, thay ta hướng Đỗ Trần thần cảm tạ! Ngày mai nếu người trong thánh giáo không ai có thể câu thông, thì nó, chính là, của Đỗ Trần thần.

Đỗ Trần đi ra Thiên Mục thần điện, đi ngang qua bên người hai tên thị vệ, hắn mặc trường bào tuyết trắng, ưu nhã, tuấn lãng, mỉm cười thân thiết: 
- Mọi người khổ cục rồi.

Tóc vàng theo gió đêm bay bay, nhất thời nhận được sự thân thiện của vô số binh sĩ đối với tân nhiệm giáo phụ.

Nhưng vừa quay đầu, Đỗ Trần đột nhiên khóe miệng nhếch lên trào phúng: 
- Samar lão nhi, yên tâm, ngày mai lão tử nhất định ủng hộ ngươi lấy được tân thánh khí… chỉ cần tân thánh khí còn tại đó.

Trong trướng bồng của hắn, Dịch Cốt dùng hắc vụ bao phủ Andy tuyết lang đang ngủ khò khò, Ariza ôm tiểu Bối Bối cùng ăn thịt bò, vừa thấy Đỗ Trần tiến tới, Dịch Cốt nói: 
- Thiếu gia, xin lỗi, ta đêm qua dò xét Nguyệt hồ đã sơ thất.

- Không quan hệ! Ngay cả giáo hoàng đều bị lừa, ngươi tự trách cái gì?
Đỗ Trần từ tay Ariza cầm lấy mấy miếng thịt bò, nhưng không cho vào miệng mà nói: 
- Xuất hiện đại sự rồi.

Dịch Cốt nói: 
- Đích xác, tân thánh khí nọ khiến cho Minh Nguyệt Tử Thủy đao của ta rên rỉ thần phục, vậy cho thấy nó tuyệt không phải thánh khí bình thường! Sợ rằng ngày mai Thiên Mục lâm sẽ xảy ra một hồi đại chiến.

Đỗ Trần vươn một ngón tay, phe phẩy: 
- Đối với thiếu gia ta mà nói, chỉ cần có quan hệ tới thánh khí, thì là chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới! Đại sự của ta chỉ là... Constantine bị người cứu đi.

Dịch Cốt có chút sững sờ, lập tức cười lạnh nói: 
- Đừng nói hắn cơ hồ không thể tỉnh lại, cho dù tỉnh lại, ta bây giờ tự tin cùng hắn chính diện giao phong mà bất bại.

Đỗ Trần hai tay ôm mặt, trầm giọng nói: 
- Constantine dù khả năng tỉnh lại phi thường nhỏ, nhưng chúng ta không thể không đề phòng! Dịch Cốt, hôm nay đánh một trận, Long thần thương thế không nhẹ, ta nghĩ tứ đại thần thánh cự long nhất định đi bảo vệ Long thần! Trong cả hành cung núi Miguel không có ai là địch thủ của ngươi.

- Ngươi mang Đỗ Tư theo một chuyến, cần phải tra rõ tất cả về Constantine, ta muốn xem, ngoại trừ Kinh Ức sơn cốc mà giáo hoàng nói không có khả năng, hắn tới cùng còn có bằng hữu nào, có thể vì hắn ra tay mà cùng giáo đình thành địch! Hừ, giáo hoàng không nói, ta không thể tra ra sao?
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #297


Báo Lỗi Truyện
Chương 297/522