Chương 28 - Đấu Thần Khảo Thí (2)



Đỗ Trần cúi đầu nhìn xuống dưới, đó là sinh vật "thằng bé đen xì" mà hắn mới thấy, nó ngồi trên bộ bàn ghế với kích thước của loài người chỉ còn lộ ra cái đầu. Dung mạo khá giống với loài người, nhưng đôi mắt cực to, hai tai là hai cái lỗ tròn nhỏ, toàn thân một màu đen xì.

Bên cạnh hắn còn có một tên Chu Nho Cino cao chưa tới mặt bàn, cũng rất đen, ngón tay giống với người bình thường, nhưng chỉ có ba ngón.

Đỗ Trần bắt tay hắn: 
"Xin chào, ta là Francis, huân tước ở Lanning. Rất vui được gặp ngài, vương tử điện hạ."

"Ồ ngài khách sáo quá, công quốc Cino chỉ là một nước nhỏ, một vương tử như ta cũng chẳng lãnh đạo được mấy người. Đúng rồi, giám thị nói ngài là hậu duệ phong hiệu đấu thần, là vị nào vậy?"

"Tổ tiên ta là Shigeru St. Kain."

"Hả? Thánh huy đấu thần?" 

Cem vừa nghe tên tổ tiên của Đỗ Trần liền mở to mắt hưng phấn nhìn hắn. Liền sau đó, hắn chống tay nhẩy lên ghế, ngực hắn lộ lên khỏi bàn: 
"Thần Shigeru là tín ngưỡng của tất cả ma đấu sĩ hệ hỏa, ta nên gọi ngài là thần duệ1 rồi. Lúc đấu võ nếu như ta là đối thủ của ngài, xin hạ thủ lưu tình."

"Yên tâm, đối thủ của ta nhất định không phải là ngài." - Đỗ Trần liếc nhìn Kaman.

Cem há miệng cười lớn, đôi mắt to của hắn thể hiện nhiều lọai cảm xúc: 
"Sắp khảo thí rồi, sau này chúng ta gặp lại. À, có thể gọi tùy tùng của ngài lùi lại một bước tới trước tùy tùng của ta không?"

Đỗ Trần gọi Ariza lùi lại một bước, nhưng hắn phát hiện ngay, Ariza cao hai mét đứng trước chu nho, lập tức che hết cả Cem và tùy tùng của hắn, chỉ cách một bước mà Đỗ Trần đã không thể thấy hai tên Chu Nho, càng không phải nói đến vị giám thị nữa.

"Trời ạ, Cem, không lẽ ngươi muốn..."

"Hắc hắc, thần duệ tôn kính, giúp chút đi." - Cem thò đầu ra khỏi cánh tay của Ariza, đôi mắt to tràn đầy vẻ cầu khẩn, nói nhỏ - "Não ta bé, không nhớ nổi nhiều sách vở, chỉ đành dùng biện pháp này thôi."

Đỗ Trần nhún vai, quay người vờ như không quen biết hắn, đồng thời nghĩ, giúp người lừa đảo, có phải là việc tốt không?

Khảo thí bắt đầu rồi.

"Thí sinh số bảy, bảo tùy tùng của ngươi đứng xa ra chút." - Một giám thị nhắc nhở Đỗ Trần.

Đỗ Trần thầm nhủ, đã giúp người thì giúp đến cùng luôn, hắn cười: 
"Giám thị à, ta là Francis, tới từ đại giáo đường thành St. John, ngài chắc cũng biết tên ta rồi, chắc cũng biết đây là người hầu của ta, Ariza."

"Hóa ra là Ariza, ừm, nếu hắn đã không thông minh lắm thì tùy ý."

Thật ra, giám thị nghĩ, giáo phụ Ferdinand nhắc nhở rồi, chỉ cần Francis không cho phao lên bàn chép để người khác thấy thì thế nào cũng không cần quản.

Cem thở phào, Đỗ Trần ngồi trước hắn cảm thấy rõ ràng nỗi lo của hắn.

Khảo thí tiếp tục.

Buông bút xuống, Đỗ Trần vươn vai, hắn dựa vào Liên Hoa Bảo Giám giúp cho trí nhớ siêu tuyệt, trả lời hết trang giấy một cách dễ dàng.

Hắn đang chuẩn bị nộp bài, Cem ở phía sau lập tức vội vàng, hạ giọng cầu khẩn: 
"Xin ngài đấy, ngồi thêm một chút đi."

Giọng hắn run rẩy, dường như sợ hãi gì đó.

Cái thằng bé đen xì này quả là thú vị, Đỗ Trần chẳng có việc gì, liền vờ cầm bút lông lên sửa sửa, nhưng lúc đó, mông hắn tê tê, Liên Hoa Bảo Giám lại phát triển rồi.

Không thể. Giúp người lừa đảo tuyệt đối không thể là việc tốt. Đỗ Trần suy nghĩ mãi mà không hiểu, hắn là ăn trộm, không phải là loại tốt, nhưng những vấn đề đạo đức cơ bản thì rất rõ ràng, giúp người lừa đảo không thể là việc tốt được.

Nhưng cảm giác trên mông cực kỳ chân thật, Bảo Giám cho Đỗ Trần biết, ngươi vừa làm một viếc tốt.

Mẹ nó, Liên Hoa Bảo Giám đến thiện ác thị phi cũng không phân biệt nổi ư? Đỗ Trần nghi ngờ.

Cem cảm kích Đỗ Trần đến chảy nước mắt, Chu Nho não nhỏ trời sinh đần độn, tuy rất giỏi ma đấu khí nhưng trí nhớ thì không đủ qua cửa, nhưng bọn họ là một chủng tộc cực kỳ tự tôn, không chịu được miệt thị và thất bại.

Nếu như Cem vì thi văn mà bị đánh trượt thì dù hắn là vương tử cũng sẽ bị thiêu chết, đó là phong tục của Chu Nho.

Vì thế, việc Đỗ Trần làm đã cứu hắn một mạng.

Khảo thí kết thúc xong, Cem đứng trên bàn bắt tay Đỗ Trần cảm ơn.

"Ngài không hổ là thần duệ, ta thay mặt công quốc Cino cảm tạ ngài."

"Không cần khách sáo, thật ra ta có làm gì đâu."

"Không, ngài đã giúp đỡ ta rất nhiều, thần duệ Francis. Ta thay mặt công quốc Cino cảm tạ ngài, xin mời ngài lúc nhàn rỗi tới nước ta làm khách, toàn thể Chu Nho đều nhiệt tình chiêu đãi ngài."

Đối với lời mời của Cem, Đỗ Trần không để ý chút nào, nhưng sau khi Cem giải thích hắn đã hiểu một việc, trong con mắt của Liên Hoa Bảo Giám, vì cứu người mà làm việc xấu, cũng tính là việc tốt.

Cái đó...

Đỗ Trần không biết nên đánh giá nó thế nào.

Kaman nộp bài xong, rời khỏi trường thi nhìn Đỗ Trần nhếch mép cười, nói một câu rồi bỏ đi: 
"Lúc đấu võ ta sẽ chờ ngươi."

Sau khi thi văn, những thí sinh không rời cung Verne mà đều nghỉ lại trong trướng bồng của quân đội cạnh đó, tùy tùng cũng đi theo hầu.

Thật ra mọi năm trong đấu thần khảo thí đấu võ mới là trọng yếu, dù sao đối với đấu thần thì vũ lực mới là thứ quan trọng nhất. Ngày thứ hai sau kỳ thi văn, trong cung Verne bốn nghìn thí sinh chia thành hai mươi tổ, đối đầu sát phạt. Bên trong cung Verne tại mỗi góc đều lập lôi đài, tổng cộng có hai mươi tòa.

Đỗ Trần được phân vào tổ bảy, hơn nữa hắn còn phải đấu vào ngay ngày đầu tiên.

Quả là thú vị.

Có lẽ là do chủ hội đồng thi, lễ pháp đại thần Videnov bố trí.

Đêm trước cuộc đấu, Đỗ Trần ở trong trướng nghịch dây chuyền, tính toán xem ngày mai nên làm thế nào, Ariza nằm ngủ bên cạnh, gáy như sấm.

Dù nhìn kỹ thế nào, Đỗ Trần cũng cảm thấy giọt nước mắt treo trên dây chuyền mang lại một cảm giác rất quái dị. Mà không hiểu vì sao hắn lại nghĩ đây là một giọt nước mắt, giọt nước mắt của phụ nữ.

"Francis, ta có thể vào không?" - Bên ngoài trướng có người gọi nhỏ.

Là giọng nói của Ferdinand.

"Ồ, giáo phụ, ngài sao lại tới đây?" - Đỗ Trần giấu dây chuyền đi, mời lão già vào trướng, hắn định gọi Ariza dậy nhưng bị ngăn cản.

Lão già mặc một bộ trường bào giáo sĩ rất phổ thông, chiếc mũ vành rộng che kín khuôn mặt, rõ ràng là lén tới đây.

Cởi mũ xong, lão nhíu đôi mày màu tím, trầm giọng nói: 
"Francis, hậu duệ phong hiệu đấu thần tất phải tham gia một lần khảo thí, đó là thánh giáo pháp điển, ta không thể vi phạm, vì thế trước đây ta không ngăn cản ngươi tham gia khảo thí, nhưng ta cũng rất lo lắng."

"Ngài lo cái gì?"

"Thánh giáo pháp điển quy định, vì để quan sát được toàn bộ tiềm chất của thí sinh, trong lúc đấu võ chấp nhận có người chết." - Lão thổ lộ - "Đó là luật, không ai có thể thay đổi. Vì thế trong cuộc đấu ngày mai, có thể đối thủ sẽ đánh ngươi bị thương, sau đó..."

"Sau đó đấu thần bảo vệ ta ra tay, lột hết da cả nhà kẻ đó?" - Đỗ Trần nói.

"Đúng vậy, tuy đấu thần bảo vệ ngươi là bạn bè của thánh giáo, nhưng nếu như hắn giết cả nhà thí sinh tham gia trong lúc còn khảo thí, thánh giáo sẽ gặp khó khăn."

Ferdinand đang khẩn cầu, bộ dạng lo lắng của hắn khiến Đỗ Trần rất nghi hoặc, đấu thần bảo vệ của mình lợi hại thế sao? Khiến cho Lanning giáo phụ khó khăn như vậy.

Lúc này Ferdinand cũng đang thầm tính, Francis cuối cùng có bao nhiêu bí mật, mà có một vị phong hiệu đấu thần bảo vệ hắn.

Đúng vậy, hôm qua chuyên gia khám nghiệm tử thi của thánh giáo đã phán đoán, từ kỹ thuật lột da mà đánh giá, vị đấu thần đó là phong hiệu đấu thần, chẳng kém tổ tiên Shigeru của gia tộc St. Kain.

Sau chiến dịch đó, phong hiệu đấu thần trên ba khối đại lục còn ít hơn xử nữ trong kỹ viện, dùng ngón tay cũng đếm được: Bản thân giáo hoàng, một lão điên ở đấu thần học viện, một ở phía đối diện Iaeste - đại lục Welkin, được gọi là tuyệt đại hùng chủ Sư Tâm Vương...

Trời ạ, cuối cùng là vị phong hiệu đấu thần nào vô công rồi nghề, tới bảo vệ một thằng ngốc đây?

Không kể thế nào, phong hiệu đấu thần là thần sống, không thể đắc tội. Vì thế Ferdinand hạ quyết tâm, nhất định phải vì thánh giáo mà kết giao với vị bằng hữu đó.

Còn trước tiên, phải khiến Francis bình an vô sự lúc khảo thí, tránh cho vị đấu thần đó đi lột da.

Ferdinand ngồi trên thảm đối diện với Đỗ Trần, đầu tiên cười khổ, sau hạ giọng nói:
"Thằng bé lương thiện, ta phải làm một việc bất đắc dĩ, hi vọng ngươi có thể phối hợp, phải giữ bí mật."

Đỗ Trần nhìn Ferdinand nói: 
"Giáo phụ, ngài muốn ta làm gì."

"Là thế này, ngày mai..."

Cung Verne phủ trùm dưới màn đêm, trong một căn lều, giáo phụ tôn kính nhất của đế quốc Lanning, và sự cao quý của thành St. John, dưới tiếng gáy phô phô của thú nhân hậu duệ Ariza, cùng thương nghị một kế hoạch vô sỉ...

________________________________________
1Thần duệ: hậu duệ của thần.
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #28


Báo Lỗi Truyện
Chương 28/522