Chương 245: Điều giáo! Chesini



Ngay trong ngày gặp hai Brockman, thật sự là một cái vuốt mũi, trong lòng thầm cười lạnh.

Brockman chính thức bên người có thú Seattle nhỏ, không tiện theo dõi, mà tên giả kia cũng phi thường cẩn thận, Dịch Cốt mau mang tin trở về, hắn cùng mấy dong binh đã rời đi căn nhà nát kia, xuất hiện tại một cứ điểm khác, bất quá, chỉ cần bọn họ còn tại cảng New Zealand thì chạy không thoát, dù sao, tòa thành thị này đều là của Đỗ gia hắn.

Tai nạn đã qua đi hai ngày, hiểu rõ với tình hình xảy ra, quả nhiên, tràng cảnh so với quan viên miêu tả càng thêm tồi tệ, nhưng có chút làm Đỗ Trần phi thường nghi hoặc, kể cả những tên khất cái lưu dân đã trải qua tai nạn, tất cả mọi người đều nói, chưa từng thấy mấy vạn Ngư nhân tập kích thành thị, nhưng cuối cùng hơn ngàn lão nhược phụ nữ không kịp chạy nạn nên chết, mấy vạn đối với một ngàn, tỉ lệ này so với kẻ khác không dáng là gì - dù cho năm ba Ngư nhân ăn thịt một người, vậy thương vong cũng vượt quá con số đó.

Chẳng lẽ Ngư nhân đối với việc lấy nhân loại làm thức ăn, đã đại phát thiện tâm, không động tâm với nhiều "Lương thực" như vậy?

Mặt khác còn thành trì bị tổn thất đích xác có, nhưng tổn thất tài vật chính thức cũng không nhiều, chỉ xem một chút, trong thành kim khố thậm chí không có dấu vết cướp bóc (cướp bóc)... ý tứ chính thứ là, tiền trong kim khố cũng không thiếu chút nào.

Xem ra không có giống tin tức mà quan viên hồi báo cho Đỗ Trần, bất quá nhớ kỹ mấy con số để thuận miệng nói lão với lĩnh chủ.

Đúng, Porter thức mắt kính nói: 
- Một là không có giết người số lượng lớn, hai là không có cướp bóc kim khố, chẳng lẽ Ngư nhân cùng đạo phỉ cấu kết, chỉ là để đi dạo quanh cảng New Zealand một vòng? Hay là...bọn họ làm chuyện khác mà lại không cướp bóc một thành thị nhân loại?

Tình báo không đủ, Porter cũng không tìm ra nhiều manh mối, hắn đứng sau Đỗ Trần, cùng mọi người hứng chí nhìn một tiểu khất cái ở xa xa.

Giờ phút này đã là đêm tối, sắc trời âm trầm, mây đen âm ám, gió lạnh, rác bụi nhảy múa trên đường, thỉnh thoảng, hạ xuống trên người khất cái, mà tiểu khất cái cả người quần áo rách nát, đầy người bùn đất, vẻ mặt sợ ngãi ngây ngốc khóc bên đường, một đôi chân không thể cử động, môi chỉ có thể phát ra tiếng "Ô ô".

Miệng hé ra lại ngậm lại "oa oa", tựa như một con cóc lạc đường.

Khóe mắt có hai hàng nước, hai má đen thui để lại hai vệt trắng nõn, hắn cố sức cử động thân thể, muốn tách ra khỏi ánh mắt trào phúng của người đi đường, nhưng hình dáng của hắn, lại thỉnh thoảng đổi được vài tiếng "Đinh đương" - lại có người bố thí cho hắn mấy đồng tệ...

Ta, ta không muốn tiền, ta không phải tên khất cái.

Hắn ngây ngốc nhìn hơn mười đồng tệ trước mắt, đầu óc trống rỗng.

- Đại nhân tôn quý, xin cho ta ít tiền...

Có mấy khất cái lớn tuổi ngồi bên người tên khất cái, bọn họ há mồm hướng người đi đường xin thức ăn, kim tệ, trong đó một người bẩn thỉu, dang ăn như hổ đói, thấy tiểu khất cái ngây ngốc đáng thương, không khỏi mềm lòng, đẩy hắn: 
- Uy, nói chuyện nha, ngươi không nói hai câu dễ nghe được sao, ai có thể cho ngươi đồ ăn. Hiện tai dân trong thành nhiều, lương thực thánh giáo phát không đủ, chúng ta phải ăn cơm nếu không sẽ chết đói. phải...

Mạnh mẽ, tiểu khất cái hai mắt vô thần phẫn nộ trợn tròn, "oa oa" kêu lên, hồ loạn huy vũ hai tay.

Đáng chết, đáng chết! Ta là vương tử Nanotimor, Chesini sao có thể ăn thức ăn như các ngươi? Trời ạ, quá dọa người a.

Còn có, các ngươi hỗn trướng tránh xa ta một chút, thối chết mất.

Chesini miệng không thể nói, chân không thể đi, không thể làm gì khác hơn là huy vũ hai tay, đẩy mấy tên khất cái bên người.

- Hắc, ngươi xú tiểu tử này, ta thiện tâm nhắc nhở ngươi, ngươi còn dám đẩy ta?
Tên khất cái nhất thời giận dữ, nắm lấy Chesini: 
- Thấy ngươi đáng thương, nhỏ tuổi như vậy phải xin cơm, mới cho chỗ địa phương "Nhiều người" của chúng ta, tốt lắm, còn dám dương oai sao, cút.

- Ô! Ô!
Chesini nằm trên đường, cường nộ đấm xuống đất, nhưng miệng nói không nên lời.

Francis, ngươi dám để cho lão tử làm tên khất cái, ngươi chờ đấy, lão tử không để yên cho ngươi đâu, mẹ nó, ta không muốn làm tên khất cái.

Không ai phản ứng với sự rên rỉ của Chesini, a, trừ lão thiên, không bao lâu, sắc trời hôn ám trầm muộn, mưa nhỏ rơi tí tí tách tách trên mặt đất, rơi xuống đầu Chesini.

- Ô!
Chesini một tay bịt mũi, trên người hắn đầy chất bẩn, giờ phút này nước mưa gột rửa, toàn thân tản ra mùi nôn mửa hôi thối, mà một tay lại giữ chặt lấy áo - bên trong là sư huynh cấp cho, "Giải dược" trong mười ngày a, tuyệt không thể bị nước mưa làm ướt. Francis, ngươi điên rồi! Lão tử, lão tử tuyệt sẽ không buông tha cho ngươi! Ngươi chờ sự trả thù của lão tử đi! Hắn cắn chặt răng.

Xa xa, Porter có chút không đành lòng nói với Đỗ Trần: 
- Như vậy được sao? Dù sao Chesini còn là một hài tử, ngươi để cho hắn làm tên khất cái, sao lại còn nhờ tiên sinh Brook dẫn động mưa trêu chọc hắn.

Đỗ Trần nhún vai, cười nói: 
- Như vậy tốt hay xấu, sau một đoạn thời gian sẽ biết.

Mưa trên đường càng lúc càng lớn, Chesini còn nằm trên đường, không cẩn thận bị người đi đường đá phải mấy cái, đau đến mức hắn khóc lớn, nhưng thanh âm hắn vẫn kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay... chỉ có tịch mịch cô đơn.

Cuối cùng, chính là một tên khất cái thấy hắn đáng thương đi đến, mang hắn về: 
- Ai, nguyên lai là một kẻ tật nguyền liệt chân, quên đi, hình dáng của ngươi cũng có thể khiến nhiều người đại phát từ bi, sau này theo chúng ta a, cam đoan ngươi có khẩu phần ăn.

Chesini bị mấy tên khất cái kéo vào ngõ tắt nhỏ, cả kinh hai tay loạn trảo, ánh mắt sợ hãi bất an, hình như ngõ tắt nhỏ hôn ám là một quái thú ăn thịt thường nhân...

Nhìn thấy hết thảy, Đỗ Trần trong lòng nổi lên một cỗ cảm giác nao nao, năm đó, chính mình cũng như vậy mà tiến vào băng hội a. Tiếp đó, Chesini hẳn sẽ thấy sự âm u của tầng lớp thấp nhất xã hội, cũng có thể sẽ hiểu được sự khốn khổ của tầng lớp thấp nhất xã hội... về phần kết quả thì hắn sẽ hận thấu xương, nhưng cũng có thể xúc động, chỉ xem vận mệnh nữ thần an bài. A, là tạo hóa.

Ở lâu trong thế giới đấu thần, chính mình cũng nhanh chóng bị nơi này đồng hóa.

Động thân đứng lên, cởi đi phục sức dân thường bên ngoài, sắc mặt Đỗ Trần trầm xuống: 
- Tình huống không chút sai biệt, đi, về thành chủ phủ, tiếp quản tòa thành thị này.

Thành chủ phủ tọa lạc tại khu trung ương của New Zealand, là địa phương chịu tai nạn nặng nhất, nhưng cũng là nơi chữa trị xong thương tổn nhanh nhất, lúc này bốn phương hướng, một trang viên quý tộc, ngay cả cửa lớn đều thay mới.

- Đứng lại, nơi này là thành chủ phủ, người ngoài miễn tiến vào!
Hai hộ vệ ngoài cửa hoành mâu cản Đỗ Trần, vốn hộ vệ những hộ vệ đã gặp qua Đỗ Trần trong cuộc cướp bóc của Ngư nhân hoặc là bỏ mình, hoặc là chạy trốn, những người này được triệu tới cũng không nhận ra hắn.

Đỗ Trần hừ một tiếng, trước người băng tuyết biến ảo, chấn lùi trường mâu, đi nhanh vào, âm thanh lạnh lùng: 
- Để cho tất cả những người từ tử tước trở lên trong thành, những người có chức vụ trong phủ đều tới gặp ta, ta là Francis, chủ nhân của tòa thành này.

Harry ở phía sau lấy ra lệnh bài cùng tín vật, vệ binh cả kinh, lập tức mừng như điên, hét lớn: 
- Lĩnh chủ đại nhân hồi phủ! Toàn viên cung nghênh, truyền lệnh của lĩnh chủ đại nhân, thành nội tất cả tử tước...

Sau khi thành trải qua đại tai thì cần cái gì nhất? Thực vật, vật tư, đội cứu viện... đây đều là thứ yếu, bây giờ mười vạn bình dân trong cảng New Zealand cần thiết nhất phải là một lãnh đạo có thể cho họ hi vọng, một người có thể cho họ thấy tương lai! Trong tai nạn, tinh thần chi trụ mới là trọng yếu nhất, điểm này, thánh giáo có thể cấp, chính phủ đế quốc có thể cấp, nhưng bọn hắn đều không bằng chủ nhân chính thức của New Zealand, Francis bá tước đại nhân.

Bởi vì chủ nhân của ba mươi vạn người dân New Zealand chỉ có một, Francis.

Rất nhanh, hai mươi mấy quan viên xuất hiện trước mặt Đỗ Trần, một bộ phận cúi đầu sợ hãi, một bộ phận xuất thân từ Liên Hoa từ thiện cơ kim lại hưng phấn nhìn đại nhân ngồi ở chủ vị.

Nhìn lướt qua các vị quan viên phía dưới, Đỗ Trần vỗ vào ghế, lạnh nhạt nói: 
- Ta đã về ba ngày rồi, đều đã thấy hết, lần này Ngư nhân công nhập từ bến cảng phía nam, từ cửa đông đánh vào, cuối cùng tiến sâu vào New Zealand bốn mươi dặm mới rút vào hải dương... cướp bóc suốt một đêm, toàn thành mười sáu vạn dân thì tử vong hơn một ngàn, bị thương hơn một vạn, kiến trúc hai thành khu đông nam tổn thất vô số, tây bắc hai nơi coi như hoàn hảo.. từ lộ tuyến cùng thương vong cho thấy, lúc này đây tuyệt không phải đơn giản là Ngư nhân cùng đạo phỉ cấu kết, nếu không, tây bắc dân cư đông đúc, kim hành thành khu không có khả năng được Ngư nhân bỏ qua...

Đỗ Trần một mặt nói, một mặt lạnh như băng nhìn mười mấy kẻ cúi đầu không nói, nói xong tình huống thành thị, hắn phất tay đối với quan viên: 
- Ngước đầu lên, các ngươi có thể sau tai nạn cùng bình dân đồng cam cộng khổ, điểm này ta rất vừa lòng.

Tiếng thở phào nổi lên trong đại sảnh, sự sợ hãi lĩnh chủ sẽ giết bọn họ tạo áp lực quá lớn.

Tiếp đó Đỗ Trần quát: 
- Nhưng những người khác đâu? Ngư nhân đầu tiên, bọn họ đã bỏ chạy vào trong đại lục, bỏ lại bình dân đi tị nạn, thú vị nhất là, chưởng quản thành khu thủ bị của ta, hắn cũng trơ mắt nhìn pháo đài bị đạo phỉ công phá, sau đó để cho binh lính hộ tống thân quyến hắn chạy ra khỏi thành! Kết quả ngày thứ hai sau tai nạn, bên trong không có người quản lý trị an, trật tự hỗn loạn, ngư tai biến thành nhân họa.

Các quan viên nhất thời không dám thở mạnh.

Đỗ Trần hừ một tiếng: 
- Hắn nếu đi, vậy không cần phải trở lại, từ hôm nay trở đi, lực lượng võ trang toàn bộ tám trăm dặm New Zealand do ta tự mình tiếp quản, ti lệnh trong cảng do đấu thần tùy tùng của ta Brook đảm nhiệm, thành chủ phủ nội vụ giao cho Porter cùng Harry chưởng quản... đồng thời, ta sẽ nhờ thánh giáo phái người hiệp phòng cảng khẩu, hiểu chứ?

- Rõ, hiểu rồi.
Mọi người thấp giọng ứng thanh, có mấy người xuất thân từ từ thiện cơ kim liếc mắt nhìn nhau, tuyển xuất một người thấp giọng nói: 
- Đại nhân, thánh giáo dù sao không được can thiệp vào nội chánh các nước, nhờ bọn họ hiệp trợ nhất thời có thể, nhưng không có khả năng vĩnh viễn nhờ vào họ... cảnh chịu đại nạn này, binh lực đã không đủ năm trăm người...

Đỗ Trần gật đầu:
- Đây là sự kiện thứ hai ta muốn nói...
hắn liếc mắt nhìn Porter.

Porter tiến lên một bước, mở quyển tông trong tay, cao giọng nói: 
- Bây giờ, ta tuyên bố kế hoạch khuếch trương quân lực của lãnh địa New Zealand...
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #245


Báo Lỗi Truyện
Chương 245/522