Chương 195: Lánh loại (*)




Đỗ Trần nhìn Betty, cười cười, ý tứ rất rõ ràng: "Betty a di, ta có chút việc phải xử lý bây giờ, ngươi nên cáo từ rồi?"

Vô luận là lễ nghi quý tộc hay là nhân tình thế thái, Betty trong lúc này nên cáo từ rời đi, nhưng không ngờ, Betty từ đầu phi thường giảng giải lễ nghĩ, lại mỉm cười nói: 
- Xem ra ngươi gặp một chút phiền toái nhỏ, ngươi là "Bạn tốt" của Anne, bay giờ gặp chút phiền toái, ta là a di cùng ngươi đi xem sao.

Nói xong, nàng đứng lên.

Đỗ Trần cười lên hai tiếng, nhưng cũng không trực tiếp cự tuyệt nàng, không thể làm gì khác hơn là uyển chuyển nói: 
- Người đến bên ngoài là bạn ta, hắn có thể có chút hiểu lầm đối với ta, chuyện này sẽ không phiền đến a di, nếu không, ngài ngồi chỗ này nghỉ chốc lát, ta đi rồi trở về.

- Ân, như vậy cũng tốt! Ta còn có chuyện trọng yếu muốn thương lượng với ngươi.
Betty nở nụ cười, cười rất quý tộc, rất ưu nhã! Nghi thái vô cùng cao quý, phong hoa tuyệt đại.

Dịch Cốt cũng đi theo ra, trong lúc này, Harry sớm lấy cớ chuẩn bị cơm đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Betty cùng Keane hai người.

Keane thong thả di động cước bộ, đánh giá túc xá của Đỗ Trần một chút, không khỏi lắc đầu nói: 
- Francis mặc dù phẩm hành tốt, nhưng lễ nghi có thiếu sót, bài trí trong đại sảnh mặc dù đều có chút ý tứ, nhưng không hài hòa, không hiểu kết cục...

Betty hoàn toàn không còn cử chỉ mới rồi của quý tộc phu nhân, liếc mắt không thích nhìn Keane, phất tay nói: 
- Ngươi trực tiếp nói hắn là người phối hợp không được sao? Ta thấy bài trí thế này thật thoải mái, tổng thế không có cái gì không thật dụng!

Keane cúi đầu không nói, thầm nói, tiểu thư Betty, quý tộc, quý tộc! Nếu lão gia tử thấy hình dáng ngài bây giờ, không phát hỏa mới là lạ.

Betty đột nhiên vén quần, leo lên bàn, từ đó nhìn ngắm đánh giá đại sảnh: 
- Ngươi xem nhiều thứ bố trí tùy ý! Khiến người thoải mái, thống khoái! Được rồi, vừa rồi chuyện này đều là lão gia tử hỏi, ai… dù sao là cũng bị Francis gây hứng thú... ngươi nói, hắn trả lời thế nào?

Keane hơi khó khăn nhìn tư thế ngồi của Betty. Nhíu mày, nhưng vẫn cung kính trả lời: 
- Non nớt, bất quá với tuổi của hắn có thể đạt tới bước đó, đã là tốt rồi! Betty tiểu thư, chờ Francis trở về, ngài hẳn là tiếp tục hỏi hắn giải thích thế nào với nghệ thuật...

- Đủ rồi! Đủ rồi! Lùi qua một bên.
Betty khóat tay: 
- Vấn đề này không có tác dụng gì! Có thể ăn cơm sao? Lão gia tử cũng thiệt là! Muốn hỏi, sao không trực tiếp...

- Tiểu thư, ngàn vạn lần không nên! Lão gia tử nếu biết, nhất định sẽ nổi giận.
Keane khẩn trương, hắn hình như biết Betty muốn nói gì.

Betty nhún vai, từ trên bàn nhảy xuống, tiện tay đi tới bên tường, dừng trước thụ cầm. 
- Lễ nghi có thể bồi dưỡng, năng lực cũng có thể tài bồi! Nhưng, dung mạo trời sinh! Hắc, ánh mắt của Anne nhà ta cũng tốt lắm.

Keane thở phào nhẹ nhõm, cười nói: 
- Vậy ngài đồng ý hôn sự này sao?

- Không, ta chấp nhận có tác dụng cái rắm gì! Còn quá sớm.
Betty lắc lắc đầu: 
- Ngươi chẳng lẽ đã quên, hôn sự của Anne ta chỉ có một bộ phận quyền quyết định, đại ca chỉ có một bộ phận, nhưng cuối cùng người quyết định là lão gia tử. Mà lão nhân gia coi trọng nhất là cái gì?

Keane thử hỏi: 
- Lão gia tử đấu khí thông thần, trong thiên hạ khó gặp địch thủ, từ hai mươi năm trước cùng Hải hoàng Sainz đánh một trận, cảnh giới đã đột phá... hẳn lão nhân gia coi trọng thực lực cùng tiềm lực của Francis.

Dừng một chút, Keane cười nói: 
- Francis cần không tới thời gian một năm tấn cấp trở thành tứ cấp đấu sĩ, ngoại trừ tinh không hạ đệ nhất đấu thần Charlermagne, lão bộc còn chưa có nghe qua ai có thiên phú bậc này... ngay cả tiểu thư ngươi, dường như cũng mất thời gian ba năm?

Betty trừng mắt liếc Keane một cái.

Keane vội vàng nói: 
- Ta nói sai rồi! Nếu không phải thực lực, thì là bản lãnh thu phục thuộc hạ, quản lý gia nghiệp sao? Với gia nghiệp lớn như lão gia tử, nữ tế của gia tộc chúng ta, ít nhất cũng có thể giúp gia tộc chút ít... lãnh địa của Francis mặc dù chỉ có tám trăm dặm, tài phú cũng bất quá trăm vạn kim tệ, mặc dù thiếu điểm, nhưng xem cách hành xử của hắn rất tốt, ít nhất là nhân vật có thể thành khí.

Betty lại trừng mắt.

- Cái này cũng không phải? Vậy... gia thế? Gia thế của Francis cũng không thấp a, hậu duệ thần Shigeru mặc dù không có suy vong, thậm chí gia chủ hiện tại là bát cấp đấu thần, nhưng từ thân phận mà nói, đủ để phối với tiểu thư Anne...

- Keane, ngươi tưởng ta ngốc sao.
Betty phẫn nộ nói: 
- Đừng dùng đại ca ta đối phó với ta? Ngươi ở trong gia tộc ta hơn năm mươi năm, thị hầu hai đại gia chủ, còn không biết lão gia chủ nghĩ thế nào sao? Quản gia Keane của ta.

Betty chỉ vào đầu Keane, tự phụ nói: 
- Quan niệm gia tộc! Gia tộc chúng ta có thể đứng vững ngàn năm, không chút suy bại, chính là nhờ thành viên trong gia tộc vạn chúng đồng lòng, mỗi người đều đặt lợi ích của gia tộc lên cao nhất.

Nàng hai tay chống hông, đi tới trước cửa lén nhìn chằm chằm vào tình hình bên ngoài, nhỏ giọng nói: 
- Francis cùng phụ thân không hợp, điểm này lão gia tử ghét nhất! Bất quá ta nghe nói Angius cũng không phải thứ gì tốt đẹp... ha ha, mau nhìn, đánh nhau rồi, ha ha, có thể xem náo nhiệt, còn có thể tra ra tiểu tử này với bằng hữu cùng thân nhân thế nào, Keane, mau nhìn một chút....

Bên ngoài, Đỗ Trần khó hiểu nhìn Arthur.

Lúc tại biển Pal cứu người, Đỗ Trần thực tế đã gặp qua Arthur, bất quá lúc ấy Arthur hôn mê, không kịp nhìn kỹ. Giờ phút này nhìn lại, Arthur sau nửa năm đã cao hơn chừng nửa đầu, thân thể mặc dù không phải kiện tráng nhưng thân thể cân xứng, cao gầy, lộ ra hắc y bên trong, hai tay đầy chai sạn, rõ ràng đã khổ công rèn luyện!

Hơn nữa cách nửa năm, Arthur một đầu tóc vàng cũng có nhiều màu bạch kim, khiến khuôn mặt tuấn lãng của hắn có vài phần thương cảm.

Đỗ Trần bị hình dáng thiếu niên tóc bạc Arthur dọa suýt nhảy dựng lên, thầm nói, chẳng lẽ ngoại công công pháp mình cho hắn lại làm ra như vậy, khiến cho thân thể Arthur bị hao tổn, cho nên hắn mới tức giận tìm đến tìm mình tính sổ? Nếu thật như thế, vậy mình có chút lỗi với huynh đệ rồi...

Arthur tức giận hầm hầm chạy tới, tốc độ cực nhanh, vừa thấy Đỗ Trần xuất hiện, cũng không nói nhiều, "Choeng" rút ra trường kiếm bên hông, khẽ quát một tiếng liền chém về phía Đỗ Trần.

Đỗ Trần nhìn chằm chằm kiếm phong trước mắt giật mình, trường kiếm của Arthur lập lòe ngũ sắc quang mang, mà đấu khí của Arthur, không có khả năng trên binh khí huyễn xuất ra quang sắc, vậy, trường kiếm của hắn nhất định không phải phàm vật. Nếu bị hắn chém trúng, trả giá nhất định không nhỏ.

Bất quá Thệ Tuyết kiếm của Đỗ Trần càng không phải phàm vật, thánh khí trường kiếm biến ảo ra. "Dinh" chống một kiếm của Arthur.

Đỗ Trần trong lòng run lên, lực đạo thật mạnh. một kiếm này của Arthur, đủ để giết chết tam cấp đấu sĩ! Lão thiên, chẳng lẽ phế nhân không học được đấu khí dụng biện pháp của mình luyện ra thực lực tam cấp đấu sĩ sao.

Hai thanh trường kiếm giao nhau, Đỗ Trần quát: 
- Arthur, ngươi làm gì? Ngươi điên rồi sao? Ta là Francis.

- Chém ngươi.
Arthur huy kiếm chém ngang, nhưng lại một lần nữa bị Đỗ Trần cản lại.

Đỗ Trần trong lòng cũng nổi lên tức giận, tay tăng thêm lực đạo. Trường kiếm được quán chú Liên Hoa nội kình huyễn hóa ra một thủy mạc (mặt nước) che đi tầm mắt Arthur. Sau đó lắc mình đánh bất ngờ, thâm kiếm chém vào sau lưng hắn, chỉ một chiêu liền đánh ngã Arthur, sau đó trường kiếm chỉ vào hắn cả giận nói: 
- Đồ điên, nói rõ ràng đi.

Arthur nhìn chằm chằm mũi kiếm của Đỗ Trần, cả giận nói: 
- Còn nói cái gì tốt đẹp? Ngươi đã hại chết thúc thúc Leonardo của ta.

Leonardo đã chết? Thủ hộ đấu thần của Arthur Leonardo tướng quân đã chết? Sao có thể? Đỗ Trần không dám tin: "Huyết đồng" Leonardo chẳng những là một vị cao cấp đấu thần, càng là một đại tướng quân thống lĩnh mấy vạn binh mã, hắn sao có thể bị mình hại chết?

Đỗ Trần thu hồi trường kiếm, kéo Arthur đang kinh ngạc lên hỏi: 
- Rốt cục xảy ra chuyện gì? Ngươi nói rõ với ta xem.

Arthur hừ lạnh nói: 
- Cũng là do bản bí tịch ngươi lưu lại cho ta? Leonardo thúc thúc mang bí tịch đó về nước, trước mặt gia gia ta lập quân lệnh trạng, nói nhất định bồi dưỡng một quân đoàn thiết huyết hùng sư! Nhưng kết quả, lại hại chết hơn một ngàn chiến sĩ tinh duệ của Renault chúng ta!

Hắn mím môi, kích động, rồi nói: 
Gia gia của qua thiết huyết trị quân, phán Leonardo thúc thúc tử hình, ta trong khi rời đi Renault, thúc thúc đã ở trong tử lao rồi.

Hắn cắn răng nhịn không khóc: 
- Nói không chừng, hắn bây giờ đã bị... đều là do bí tịch của ngươi.

Khi thân nhân trọng yếu gặp phải sinh tử hoạn nạn thì, tuyệt đại đa số mọi người sợ rằng đều sẽ không nghĩ thân nhân mình làm gì sai, mà tìm nguyên nhân chung quanh, đây là tư duy lợi thân cơ bản nhất, không thể bỏ - dù sao Đỗ Trần với Arthur cho dù tốt, có bao nhiêu ân huệ, cũng kém thúc thúc bảo vệ hắn từ nhỏ, tuy không phải huyết duyến quan hệ nhưng còn hơn cả thân thúc thúc, ít nhất trước mắt thì kém hơn.

Nhưng Đỗ Trần vừa nghe, cũng nổi giận, hắn coi Arthur là bạn tốt, là huynh đệ! Đỗ Trần miễn cưỡng đè nén lửa giận trong lòng, phẫn nộ nói: 
- Là ta sai sao? Arthur, ngươi nghĩ kĩ lại xem! Thật uống ta coi ngươi là huynh đệ! Ngươi thật làm ta thất vọng.

Hắn chỉ thân thể Arthur, lớn tiếng nói: 
- Thực lực của ngươi bây giờ rốt cục ra sao? Có phải là dựa theo bản bí tịch của ta luyện ra không?

Arthur hung dữ gật đầu: 
- Đúng vậy, ta dựa theo bí tịch của ngươi luyện ra, một thân bản lĩnh của ta cũng do ngươi cấp cho! Ngươi cho ta đại ân, nhưng ta thật thất vọng về ngươi! Với mạng của thúc thúc Leonardo...

Hắn nghẹn ngào không nói nổi nữa: 
- Gia gia của ta quân lệnh như sơn, sẽ không sửa đổi quân lệnh.

Đỗ Trần lại nói: 
- Ngươi thật sự thất vọng với ta sao, Leonardo tướng quân cũng thật là người ..., ta lúc ấy không nói rõ với ngươi sao, bí tịch này căn bản là không phải người bình thường có thể tu luyện sao? Ai cho phép ngươi công khai với Leonardo, lại đem ra luyện binh? Ngươi làm ta mất tín nhiệm.

Arthur nhất thời á khẩu không nói được gì: 
- Ta...

- Ta cái gì mà ta? Ta lúc ấy chẳng nhẽ không có nói rõ ràng rằng, bản bí tịch này hạn chế rất nhiều, chỉ có thể cho một người sử dụng sao? Hơn nữa chỉ cần không khỏe, lập tức tới tìm ta sao, là ta không nói rõ sao, hay là ngươi không nghe rõ, ta vốn tưởng rằng Leonardo là thủ hộ đấu thần của ngươi, không tính là ngoại nhân, các ngươi lại bán đứng ta! Làm mất đi sự tín nhiệm của ta.

Từ sau khi Leonardo bị giam vào tử lao, Arthur vẫn hỗn loạn, lâm vào tư duy tuyệt vọng có chút vòng vo, hắn ngồi trên mặt đất: 
- Đúng vậy, ngươi đều đã nói! Leonardo thúc thúc có lòng muốn lập công, không để ý tới lời khuyên của ta, cầm bí kỹ của ngươi tới Renault cho luyện binh, ta ngăn cản hắn nhiều lần, nhưng, hắn nói tuyệt giai bí tịch này có thể tăng lên thực lực của chiến sĩ, nhưng sự thật... bây giờ thúc thúc đã trong tử lao...

Arthur đau khổ ngước đầu lên: 
- Xin lỗi, ta biết vấn đề này là ở ta. nhưng Leonardo thúc thúc thật sự phải chết... ta thay Leonardo thúc thúc xin lỗi, cũng xin lỗi vì xúc động lâu này mà tạo ra sai lầm...

Đỗ Trần thấy Arthur đã có chuyển biến, hơn nữa cũng không phải không giảng đạo lý, lửa giận liền đè ép xuống, hỏi: 
- Hừ, các ngươi thật là! Tới cùng, chuyện gì xảy ra, ngươi nói tỉ mỉ với ta xem sao.

Ngày đó khi Đỗ Trần rời đấu thần đảo di du học ở tam đại lục, lưu lại cho Arthur một quyển bí tịch tu luyện ngoại công, nhưng thứ này mặc dù nói là bí tịch, nhưng đều là Đỗ Trần kết hợp một chút phương pháp rèn luyện thân thể kiếp trước, còn có một vài phương pháp ngoại công ngẫu nhiên trộm trược gộp lại. Nếu là luyện bậy bạ chẳng biết có thể luyện thành cái gì. Cho nên Đỗ Trần dặn Arthur tuần tự nhi tiến, ngàn vạn lần không thể quá ham.

Nhưng không nghĩ… Leonardo thấy Arthur thật sự dựa vào bí tịch chẳng ra gì này từ phế vật trở thành tam cấp đấu sĩ, nhất thời mừng rỡ hi vọng. Xuất từ tư duy quân nhân, hắn thừa dịp này theo vương tôn về nước và lập quân lệnh trạng, muốn dựa vào bí tịch này luyện một quân đoàn siêu cấp thiết huyết hùng binh, nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Renault vương Alonso sau khi tụ tập ba ngàn lính tinh duệ trong cả nước tu luyện theo bí tịch này, chẳng những thực lực không tăng, ngược lai gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

Hơn một ngàn người đã chết, trong hai ngàn còn lại, một bộ phận thương tàn, một bộ phận thể chất chẳng những không có đổi ngược lại càng thêm suy yếu. Chỉ có ba trăm người đích xác tăng cường thể chất, nhưng cũng không có tiến bộ kinh khủng như Arthur, nhiều nhất xem như một binh lính cường tráng. Tiến bộ thậm chí còn kém hơn luyện tập bình thường.

Vốn Leonardo khi biết mười mấy người đã chết đã phát giác có chút bất thường, nhưng hắn nhìn Arthur không ngừng tiến bộ, tự nhiên kiên trì tin tưởng bí tịch không có sai, hơn nữa đã lập quân lệnh trạng, hắn vốn không có đường quay đầu lại. Cứ như vậy, Leonardo sai lầm càng thêm sai, cuối cùng rơi vào tử lao.

Arthur sau khi nói xong, yên lặng cúi đầu, không ngừng thở dài.

- Đáng chết!
Đỗ Trần nghe xong lửa giận càng thêm bốc cao:
- Leonardo tướng quân thật tốt, là người cao thượng a, dùng độc môn bí kỹ của người Lanning huấn luyện quân nhân Renault các ngươi, ngươi rất tuyệt, thủ hộ đấu thần của ngươi sau khi xuất sự lại muốn kiếm chém ta? Đổ hết thảy lên đầu ta? Arthur, ngươi là huynh đệ thật có nghĩa khí, ngươi quá có nghĩa khí đó.

Arthur bị Đỗ Trần nói mặt đỏ tía tai, đột nhiên, hắn dùng nghi lễ long trọng của đấu thần quỳ xuống đất, tát mình một cái: 
- Ta.. ta có lỗi với ngươi...

Nói xong, Arthur mạnh mẽ rút ra trường kiếm, cắt tay mình, sau đó giơ cao cánh tay đang chảy máu, cúi đầu.

Không cần nói thêm gì, đây là huyết thệ xin lỗi chân thành nhất của đấu thần.

Đỗ Trần thở dài, Arthur còn không có điên! Hắn kéo Arthur dậy: 
- Chúng ta đã cường hóa huấn luyện, đã bị vây ở cô thuyền, đã bị Phillip chiếm đoạt thân thể làm thực nghiệm, đã bị ác ma giám thị... sau này ngươi nếu còn coi ta là bằng hữu, là huynh đệ, vậy đừng làm chuyện như vậy nữa.

Arthur nắm lấy tay Đỗ Trần, kiên định gật đầu: 
- Cám ơn ngươi đã khai sáng cho ta! Ta Arthur tuyệt sẽ không mê mẩn nữa, không làm ra chuyện có lỗi với huynh đệ nữa.

Đỗ Trần nở nụ cười, bất quá hắn trong lòng thầm nghĩ, tinh duệ binh lính của Renault có thể nói là nhân loại có thể chất cường tráng, bọn họ sau khi luyện chỉ có hại, nhưng Arthur sao lại luyện thành chiến lực ngang tam cấp đấu sĩ?

Thân thể Arthur... không phải loài người, tuyệt đối không phải nhân loại! Đỗ Trần chẳng biết hình dung Arthur thế nào nữa.

Suy nghĩ một chút, Đỗ Trần nói: 
- Leonardo là thủ hộ đấu thần của ngươi, càng là thúc thúc của ngươi... như vậy đi ngày mai, không, đêm nay ta sẽ đi tìm ngươi, ngươi nói cho ta một lần về tình thế của Renault, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp. Ai, chỉ mong Leonardo tướng quân còn không có bị...

Đỗ Trần trong lòng đang nghĩ, xã hội thần quyền, thánh giáo mặc dù không thể can thiệp nội chánh các quốc gia, nhưng có ảnh hưởng lực lớn lao, vậy mình thông qua thánh giáo có lẽ có thể âm thầm vận động, cứu ra Leonardo, mặt khác dù sao bí tịch nọ là mình viết, Renault vương Alonso sẽ có phản ứng gì với tác giả, cũng cần lo lắng a. Cho nên mình mặc kệ với lí do gì, cần hiểu rõ tình hình Renault mới tốt.

Arthur cũng không biết Đỗ Trần có thể vận dụng lực ảnh hưởng của thánh giáo làm nhiều việc nên hắn không nghĩ tới, hắn rời đi, vẻ mặt cô đơn, trong lòng tràn ngập lo lắng với sinh tử của Leonardo.

Trong phòng, Betty cuống quít gật đầu: 
- An, tốt lắm! Tốt lắm! Ít nhất Francis đối với huynh đệ cũng không tệ! Keane, điểm ấy nhớ kỹ, trở về nói cho lão gia tử, Francis người này có nghĩa khí, dám nhận trách nhiệm! Thứ nhất không phải cái loại bị huynh đệ hiểu nhầm thì trở mặt, cái gì cũng không hỏi mà trực tiếp động thủ, hoàn toàn không phải là tiểu thí hài không hiểu sự, càng không trơ mắt nhìn huynh đệ gặp khó khăn, tốt lắm, lão gia tử thích người như vậy.

Keane nhíu mày, nhỏ giọng nói: 
- Tiểu thư Betty, ngài mau một chút, nếu như bi Francis thấy hình dáng ngài bây giờ, ngày sau truyền tới tai lão gia tử...

- Lo cái gì?
Betty đột nhiên xắn ống tay áo, lộ ra hai cánh tay, không hề có phong độ của quý tộc, cười lớn: 
- Ha ha, bỏ con mẹ nó quy củ đi, lão nương đã thay lão gia tử hỏi xong những gì lão muốn hỏi, tiếp theo, ta cần dùng phương thức của mình tuyển "Nữ tế"! Ha ha ha ha...

------------------------

* - Lánh: Riêng, khác biệt; Loại: Giống loài. Ở đây ám chỉ Arthur là 1 kẻ biến thái hay gì gì đó, không phải người thường.
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #195


Báo Lỗi Truyện
Chương 195/522