Chương 150: Tù nhân là nô bộc




Sáng ngày thứ hai, tam mẫu bạo long thoạt nhìn rất thỏa mãn, lưu luyến rời khỏi địa lao. Yến tiệc ngày hôm qua, trong khi Đỗ Trần đã ám chỉ trào phúng các nàng không đủ "Quý tộc" nên sáng sớm hôm nay để bảo trì phong độ "Quý tộc", ba tỷ muội không thể làm gì khác hơn là bỏ xuống thần tứ bá tước Brockman "Anh vĩ", "Cường kiện", bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

Tự nhận là quý tộc trong long tộc, hết sức quý trọng thể diện của mình, họ muốn trong bữa sáng lấy lại thể diện mà buổi yến tiệc hôm qua đã mất.

- Hai vị muội muội, các ngươi đi giết chết dị thú trong phạm vi trăm dặm! Ai, biểu đệ Andy của chúng ta quá ham ăn, thật không biết thân thể nhỏ bé của hắn sao có thể dung nạp được nhiều thực vật như thế. Ngày hôm qua, hơn phân nửa yến tiệc tiêu chuẩn của cự long cũng bị hắn ăn hết, cũng là phần thức ăn đủ cho ba tỷ muội chúng ta ăn hai ngày! Hơn nữa có thể thấy rõ, hắn cũng thật sự chưa no. Nếu để cho người khác biết, chúng ta để cho khách nhân ăn không no, thật sự là dọa người.

- Đúng vậy, biểu đệ Andy quả nhiên không tầm thường.
Linđa cùng Betty gật đầu, sau đó vội vã đi chuẩn bị thực vật.

Bữa sáng vẫn ở đại sảnh tầng một của cổ bảo, nhìn các dạng thịt như tiểu sơn chất trên bàn, Đỗ Trần thầm nghĩ, tổ hợp thí nghiệm dị thú rất nhanh sẽ hấp thu chuyển hóa công năng sao? A a, khoa học, quả nhiên là khắc tinh lớn nhất của ngu muội.

Trong lòng nghĩ, Đỗ Trần đột nhiên nhìn thức ăn đầy phòng mà bĩu môi, sau đó không ăn mà đặt dao dĩa trên bàn.

- Huynh đệ, ngươi có gì không hài lòng sao?
Jennifer sửng sốt, bởi vì trong lễ nghi, cử động của Đỗ Trần ám chỉ, chủ nhân, ta ăn xong rồi, ngươi có thể dọn bàn... phối hợp với cử chỉ không ăn, thì là rõ ràng nói, ta đối với an bài của chủ nhân rất không hài lòng.

- Ba vị tỷ tỷ, mọi người đều là người mình, tiểu đệ có câu không thể không nói, thủ nghệ của ba vi tỷ tỷ không kém, nhưng chúng ta là người nhà, ba vị tỷ tỷ chuẩn bị như vậy không tính là thất lễ. Nếu trước mặt ngoại nhân, lại là bữa sáng của một đại quý tộc mà không có một người thị hầu, thì rất là thất lễ! Thật sự mất đi thể diện của quý tộc...

Ba tỷ muội mặt đỏ lên, lại đắc ý nở nụ cười, ngày hôm qua ba tỷ muội không để ý tới chuyện người hầu nên thật sự mất thể diện, hôm nay sao có thể phạm loại sai lầm này? 
- Huynh đệ, ba vị tỷ tỷ thất lễ, thật không dám dấu, chúng ta thiếu chút người hầu, chỉ có hai người, trong đó một người trọng thương không thể đi.

Linda tiếp lời cười nói: 
- Bây giờ người hầu khỏe mạnh kia đang ở trong phòng bếp. Yên tâm, hắn lập tức tới phục vụ. A a, Francis huynh đệ. ngươi còn không có nếm qua thức ăn do một vị thần tứ bá tước nấu a?
Mặt nàng lộ vẻ thỏa mãn.

- A? Ba vị tỷ tỷ có thể có thần tứ bá tước làm người phục vụ sao? Đấu thần tại thượng, có thể cho hắn đến mau một chút không? Ta đợi không được rồi, ha ha, do một vị thần tứ bá tước nấu... khách khách.
Đỗ Trần hâm mộ nhìn ba tỷ muội.

Ba tỷ muội đắc ý gọi lớn, có lẽ đó là người hầu có thân phận cao nhất tam đại lục, Brockman nhanh chóng chạy tới cửa bước vào đại sảnh.

Lão thiên, đây chính là Brockman phong lưu hào sảng, ý khí phong phát sao?

Đỗ Trần nghĩ tới bắt đầu và kết cục, nhưng không có nghĩ tới quá trình, Brockman tiên sinh đáng thương đã vượt qua nhiều ngày với cuộc sống tù binh cùng nam sủng, có thể chăng trở lại cuộc sống trước kia, sớm đã không còn anh tư ngày xưa, mặc dù hắn mặc quần áo tiêu chuẩn của quản gia quý tộc dùng cho yến tiệc, tóc dài buông xõa, từ trên trang phục còn thấy được, nhưng bước đi hư phù (thất thểu), sắc mặt hôn ám, đôi mắt vốn tuấn mỹ giờ phút nãy đã vô thần, nhất là từ miệng, da tay lộ ra vết tích, cho thấy thân thể nhất định đã thụ qua cái gì đó "Phi nhân đạo", quả thật là "Phi nhân"...

- A!
Brockman vừa thấy Đỗ Trần trong mắt có thêm vài phần thần thái, suýt nữa xông lên kể lể bất hạnh mà mình gặp phải, nhưng hắn lại cúi đầu nhìn trang phục người hầu cùng bộ dáng thất hồn lạc phách của mình, lập lức xoay người rời đi.

- Hừ!
Jennifer âm lãnh nhìn Brockman, âm thanh lạnh lùng: 
- Làm gì? Muốn cho ta thất lễ trước mặt bằng hữu sao? Đáng chết, đêm nay nhất định phải chú ý "Thưởng" cho ngươi.

- Không, ta, ta không dám...
Ân, Linda phát ra một tiếng quái dị từ lỗ mũi. Đỗ Trần cố ý làm bộ kinh ngạc nói không ra lời, thầm nói, chờ ngươi lại gặp chuyện dọa người, lão tử sẽ cứu ngươi.

Linda hừ lạnh khiến Brockman run run, chẳng biết hắn nghĩ tới chuyện kinh khủng gì, lập tức run rẩy xoay người cúc cung, thay đổi ngữ ngôn cùng ngữ khí: 
- Không, ba vị chủ nhân cường đại, người hầu trung thành của ngài Brockman không dám cãi mệnh lệnh của ngài.

Giờ khắc nay, Brockman tâm như tro tàn, ai, có lẽ chính mình hẳn là buông bỏ nghiệp lớn của tổ chức, tự vẫn quên đi thôi.

- Biết là tốt rồi! Tới, ra mắt huynh đệ của chung ta, Francis đại nhân!
Jennifer hô.

Brockman hai chân như bị quán chú sức nặng vạn cân, gian nan đi tới trước mặt Đỗ Trần, sau đó đau khổ, không cam lòng, xấu hổ nhìn bằng hữu của mình... mà Đỗ Trần, hoàn toàn "Sững sờ".

Ai, không thể tưởng tượng được Francis các hạ cũng bị hình dáng của mình bây giờ dọa sợ ngây người. Brockman đau khổ cúi đầu: 
- Chúc ngài tốt lành, khách nhân tôn quý.

Jennifer hài lòng gật đầu, cười với Đỗ Trần: 
- Huynh đệ, ngươi xem nguời hầu này của ta thế nào? Tam đại lục còn có nguời hầu cao quý như vậy sao, anh tuấn như vậy sao, nghe lời như vậy sao?

- Không có, không có.
Đỗ Trần tiếp lời, sau đó, hắn đứng bật dậy, nắm lấy tay Brockman, cả kinh nói: 
- Trời ạ, Brockman, bằng hữu của ta! Ngài sao lai... ai!

Đỗ Trần súyt nữa giậm chân miệng muốn nói lời tiếc hận cho những tao ngộ của "Bằng hữu", hắn than vãn: 
- Lão thiên, tại sao ngài lại gặp nhiều thống khổ như vậy, tại trấn York, ngươi đã bị thiết tặc đáng hổ thẹn lấy sạch tiền tài cùng quần áo, trần truồng trong phòng, còn suýt nữa bị bán làm nam tính nô đãi! Tại sao vận xui không thể rời ngài? Bây giờ, ngài lại...

- Francis, có thể gặp ngươi...
Brockman kích động nắm chặt tay Đỗ Trần. Trời ạ, hắn rốt cục từ trong khiếp sợ hồi phục lại, bản thân có hi vọng được cứu rồi! Trong sự kích động, Brockman ngay cả phương thức nói chuyện Quý tộc đều quên mất, cầm lấy tay Đỗ Trần la lớn: 
- Cầu ngài, cứu ta, lại cứu ta một lần nữa.

Ba tỷ muội đột nhiên da đầu tê dại. Đáng chết, tại sao tù binh của mình đều là bằng hữu của Francis? Trời ạ, chính mình đã… Brockman… Francis sẽ không trong cơn thịnh nộ giết sạch chúng ta chứ?

Ba tỷ muội lặng lẽ đề phòng, chăm chú vào phản ứng của Đỗ Trần.

Đỗ Trần khó khăn nhìn trái nhìn phải, đột nhiên thở dài: 
- Ba vị tỷ tỷ, ta không nói nhiều, chúng ta là người một nhà.

- Đúng, đúng, là người một nhà.
Linda lập tức nói: 
- Được rồi, Brockman cùng bằng hữu của ngài không giống nhau, bằng hữu của ngài là chúng ta chủ động bắt, không thể phủ nhận, là chúng ta sai! Nhưng Brockman chính mình xông vào lãnh địa của chúng ta, ngài biết đó. Chúng ta bắt hắn là theo quy củ làm việc của long tộc, cùng là quy củ của núi Miguel.

- Brockman tiên sinh, là như thế sao?
Chờ Brockman gật đầu. Đỗ Trần giật mình gật đầu: 
- Nếu như vậy, ba vị tỷ tỷ không sai, quy củ của núi Miguel tam đại lục đều rõ, Brockman tiên sinh xúc phạm vào quy củ của các người, nên đã bị trừng phạt.

Brockman khẩn trương, thầm nói, lúc mình tới thì ba tỷ muội còn chưa lập dấu hiệu, hơn nữa cho dù lập, chính mình cũng có thể tới xem tình huống của cơ địa số 5.

Hắn khẩn trương nhìn Đỗ Trần, Đỗ Trần lại nói: 
- Nhưng, ta tuyệt sẽ không mặc kệ bằng hữu, không bằng thế này, chúng ta dựa theo quy củ của gia tộc làm việc, ba vị tỷ tỷ ra giá, ta nguyện ý bỏ ra hết thảy để chuộc hồi tự do cho tiên sinh Brockman.

Đây mới là bạn tốt! Brockman khẩn trương, ánh mắt biến thành cảm kích.

Ba tỷ muội ngạc nhiên thật lâu, thương nghị một hồi, Linda nắm lấy tay hai vị tỷ muội, cướp lời nói trước: 
Nói thật, người hầu của chúng ta thật không thể, ai có thể kêu ngươi là đệ đệ của chúng ta chứ? Hai vị tỷ tỷ, các ngươi nói đúng không? A a, nếu là quy củ của quý tộc, tỷ tỷ ta cũng không thể phá hủy nó, nhưng không thể không chiếu cố thể diện của đệ đệ, không bằng thế này, lấy một mai đồng tệ tượng trưng.

Nàng vươn một ngón tay.

Cứ như vậy, Đỗ Trần dùng một mai đồng tệ mua lại Brockman, lại lâu la nửa ngày, mọi người rời cổ bảo của ba tỷ muội, đương nhiên Fancino bị đánh thành trọng thương kia cũng được Đỗ Trần thuận tay mua về, bất quá hắn ngay cả một đồng tệ cũng không đáng giá, là phụng tống.

Sau khi rời đi khá xa cổ bảo, các học sinh không hề e ngại ba tỷ muội đuổi giết, mông đít Đỗ Trần rốt cục bắt đầu nở hoa. Việc thiện chỉ mấy nhân mạng mặc dù không đủ để Liên Hoa nở ra nhiều lắm, nhưng Đỗ Trần nhìn đóa thứ năm đã nở hết, đóa thứ sáu còn chưa nở - được rồi, gần đây từ thiện cơ kim đã tăng lên, cho Đỗ Trần không ít việc thiện.

Tin tưởng không bao lâu, các lão tổ mẫu sẽ hoàn thành chuyển hóa, đến lúc đó sẽ cho nhân gia một đại việc thiện đáng giá hơn trăm tính mạng! Đến lúc đó, lão lục phỏng chừng sẽ hoàn toàn nở hết.

Đỗ Trần lấy cớ để Harry một lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người, sau đó trong lúc các học sinh chuẩn bị dựng trại, liền đi tới bên Brockman.

Brockman thấy Đỗ Trần tới, ngồi ở bên gốc cây, thở ra một hơi, nhìn lại phương hướng cổ bảo, buồn bã lắc lắc đầu.

- Brockman các hạ, hãy quên đi mọi việc.
Đỗ Trần an ủi vài câu, lại hỏi: 
- Ta cùng các học sinh sắp đi trước, ngài kế tiếp có tính toán gì không?

- Ta không biết...
Brockman mờ mịt, Hắn còn không có thoát khỏi bóng ma của ba tỷ muội trong lòng.

Bất quá, Brockman còn không quên nhiệm vụ của tổ chức, hắn nhìn qua Andy ở bên cạnh đang ăn cái gì đó. Thầm nghĩ, con vật này sao khí thế lại cường đại như vậy, trong tổ chức cũng chỉ có vài người có khí thế như vậy! Có hắn tại đây, nhiệm vụ của mình khó rồi. 
- Francis huân tước, ngài từ đâu có được một thần sủng cường đại như vậy? Lại trở thành bằng hữu của ba tỷ muội đó?

|- Thần sủng cường đại? Ha ha!
Đỗ Trần cười thần bí, nhẹ nhàng phất tay: 
- Dụng thịt mà có được.

- Cái gì? Ngài nói giỡn sao? A, không, ta không phải hoài nghi ngài, nhưng.... thật không thể tưởng a.

- Ngài không tin cũng bình thường, dù sao chuyện này có chút không thể tưởng tưởng nổi, nhưng là sự thật.

Đỗ Trần nhún vai: 
- Sáng nay trên bàn ngài cũng thấy, miệng của con này lớn thế nào! Ngày đó, chúng ta đang ăn thịt giữa rừng, Andy đột nhiên đến... quá trình này rất phức tạp, cũng rất thú vị, ngày sau ta kể lại cho ngài! Dù sao, cuối cùng Andy cam tâm tình nguyện đi theo ta… bởi vì ta nuôi được nó! Cũng là một trong những người hiếm hoi trên tam đại lục nuôi được nó.

Brockman trợn mắt cứng lưỡi nhìn Đỗ Trần, thầm nói, chẳng lẽ thật sự người tốt có báo đáp hậu hĩ sao! Francis quá thiện lương, ngay cả ông trời đều chiếu cố hắn! Chẳng lẽ bởi vì mình có tâm xấu với Francis thiện lương mà ông trời mới trừng phạt mình?

- Sau đó, ba tỷ muội hình như hiểu lầm cái gì đó, vừa thấy Andy đã nói nó là biểu đệ của các nàng, còn nói chắc rằng Andy là hậu duệ của Constantine cùng Sophia... mà chuyện này Andy đều nói không rõ! Bất quá, có thể khiến cho ta cùng ba vị tỷ muội nọ trở thành bằng hữu.

Đỗ Trần từ trong bao lấy ra một túi nhỏ, chân thành nói: 
- Brockman các hạ, bằng hữu của ta! Theo ta thấy, Fancino tiên sinh cũng bị trọng thương, ngài theo chúng ta về trấn York, rồi trở về nhà.

Hắn từ trong túi lấy ra hai khối hồn tinh, đặt vào tay Brockman: 
- Về phần thọ lễ của tổ phụ ta cho ngài... mấy ngày nay, Brock giết được một ít cao cấp dị thú, nơi này có hai khối lục cấp hồn tinh...

- Francis tiên sinh, ngài đây là....
Brockman cả kinh.

- Chúng ta là bằng hữu, cho nên ta chân thành khuyên ngài, không nên tiếp tục mạo hiểm, ngài gầy đây vận khí cùng trạng thái bây giờ thật sự.. ai, hồn tinh này cũng đủ để khiến tổ phụ ngài vui vẻ rồi.

- Điều này, điều này sao có thể, Francis, ta sao có thể lấy của ngài, hơn nữa giá trị của hồn tinh này đều...

- Xin thu lấy, chúng ta là bạn tốt, một khối ngài làm thọ lễ, một khối, là tâm ý của ta với tổ phụ của ngài.
Đỗ Trần ấn vào tay Brockman, buộc hắn nhận hai khối hồn tinh, sau đó lại nhìn túi, bên trong còn có mấy khỏa châu báu cùng "Số 6".

- Được rồi, vị khẩu của Andy rất thú vị! Hắn chẳng những ăn những thực vật bình thường, còn thích ăn những thứ cổ quái.
Nói xong, Đỗ Trần lấy ra một viên châu báu đưa tới miệng Andy, phì lang "A ô một ngụm nuốt đi.. hắn ngay cả luyện kim phẩm đều có thể tiêu hóa, huống chi là châu báu.

Brockman cả kinh:
- Trời ạ, quá thần kỳ.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn "Số 6".

- Đúng vậy, phì lang đích xác có thể ăn châu báu, vô cùng thần kỳ, nếu không sao có thể nói trên tam đại lục có mấy người có thể nuôi nổi nó.
Đỗ Trần từng khối từng khối châu báu cho Andy ăn, cuối cùng, ngay cả "Số 6" đều cho vào miệng Andy.

Đáng chết, Andy ăn mất số 6 rồi! Brockman trong lòng mất mát.

Xong hết rồi, chẳng lẽ chính mình phải từ bụng một đầu dị thú cường đại như vậy lấy ra số 6 sao?

Đỗ Trần cho tất cả những thứ có trong tay, cười cười: 
- Tốt lắm, rốt cục Andy đã no, phì lang này! Cái gì đều tốt, duy có cái miệng quá lớn, cũng quá ham ăn! Ta thật sự rất hoài nghi, nói không chừng một ngày có người dụng mấy khối thịt có thể dụ hắn đi theo! Chỉ cần thịt ngon là được, a a...

Brockman nghe xong câu nói đùa này của Đỗ Trần, ánh mắt bắt đầu sáng lên...

Vân vụ sâm lâm, đêm.

Mọi người đều đang ngủ, Dịch Cốt phụ trách tuần tra một phương, mà Andy lại nằm ở hướng ngược lại, dùng khí thế của nó gác đêm, thuận tiện dọa chết mấy con thỏ nhỏ để xỉa răng.

Hai thân ảnh lảo đảo đi ra khỏi trướng bồng, lặng lẽ tới bên Andy.

Brockman trong lòng tiếc hận nghĩ thầm, Francis, ngươi là người tốt, nhưng chúng ta là địch nhân, ta không thể làm gì khác hơn, xin lỗi ngươi, thật sự xin lỗi, bằng hữu của ta...
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #150


Báo Lỗi Truyện
Chương 150/522