Chương 141: Ta không chê nhiều tiền



Đỗ Trần hồn nhiên chẳng biết các vị lão đại đối với hắn dị thường "Nhiệt tình" cố nhiên không phải vì một cái danh đổ thần của hắn bây giờ, mà là vì nguyên nhân khác lớn hơn là vì Anne đồng học nói tên hắn và yêu cầu chiếu cố, mà có sẵn lý do để tạo một cái nhân tình như vậy, các lão già thành tinh sao không cướp cơ hội tặng hắn chứ?

Suy ngẫm chút, trong lòng Đỗ Trần đưa ra một kết luận, chình mình mặc dù có hơn trăm vạn, nhưng thân phận còn là một đệ tử, bọn họ không cần phải xếp đặt một âm mưu phức tạp tự trả tiền như vậy để đối phó mình, nhưng nghĩ tới đây, bởi vì mình là một đệ tử, có một số việc phải xử lý!

Đỗ Trần rất "thành khẩn" cười cười:
- Ta mặc dù chỉ là một đệ tử, nhưng cũng hiểu được quy củ, chư vị lão đại đều là nhân vật có danh đầu, các ngươi đã mở miệng, ta không thể tổn hao thể diện các ngươi, tốt lắm, ta đưa ra dánh sách này!

- Lúc này mới sảng khoái!
Adelman vỗ vỗ tay, phân phó:
- Người đâu, Francis tiểu huynh đệ đã nói, các ngươi lập tức theo bản ghi chép mà làm!

Hắn thầm nghĩ, Francis xuất ngoại du học có thể mang theo bao nhiêu kim tệ? Cho dù thêm châu báu toản thạch khế ước cùng vật phẩm quý trọng, vạn kim tệ cũng là nhiều rồi.

Khoản tiền này đối với mình chả đáng gì!

- Tuyết toản mười khỏa sản xuất từ cực địa băng sơn!
Adelman trong lòng lặng đi một chút, Farmar ở một bên lại gật đầu ám chỉ hắn, quả thật có, ngày hôm qua dưỡng nữ của Francis đích thật cầm tuyết toản chơi, có thể có mười khỏa, rất cả thể đứa nhỏ mặt trắng này, bị trộm mất, chủ yếu nhất là, hắn cũng không phải hứa xuông!

Nhân viên đánh giá ở một bên lập tức báo giá:
- Một viên bốn trăm kim tệ, tổng cộng bốn nghìn kim tệ!

Đỗ Trần lại nói:
- Một mai hồn tinh của lục cấp dị thú Ngư Nhân vương.

- Hồn tinh.. lục cấp... có thể tính năm vạn kim tệ không?
Nhân viên đánh giá trong lòng trù trừ, lúc này mới có hai kiện đồ vật, mà sắc mặt Adelman lão đại đã âm lạnh, chính mình cố ý áp giá a!

- Không quan hệ! Ta kỳ thật cũng không biết giá tiền cụ thể, đều là từ L"Griffins thắng được.
Đỗ Trần rất tùy ý trả lời, Farmar lại hướng cái mặt âm trầm của Adelman gật đầu, thực sự, so với giá thị trường ít đi rất nhiều, còn là chiếm tiện nghi nữa.

Sau đó chỉ nghe Đỗ Trần nói:
- Nam hải ngọc hàn hương, hai khối!

- Tám, tám trăm kim tệ...

- Dây cột tóc băng tằm ti, cho nữ nhân của ta sử dụng...

Các vị lão đại bĩu môi, nhưng không có nói, mà sắc mặt Adelman nhìn qua càng thêm khác thường, băng tằm ty? Cấp nữ nhi dùng?

Ngươi dụng thủy hệ cao cấp bảo bối thuộc băng tuyết hệ, cấp cho nữ nhân của ngươi sao?

Người, không thể xa xỉ tới bước này! Mặc dù ngươi rất có tiền!

Từng kiện từng kiện theo danh sách của Đỗ Trần xuất ra. Không riêng gì sắc mặt Adelman không dễ nhìn, sắc mặt của các hắc bang lão đại đang ngồi cũng chẳng tự nhiên gì, rốt cục có ngựời không nhịn nổi nói thầm:
- Ta là Hyde, Francis tiểu huynh đệ, ngươi xác định là thật sự mất nhiều như vậy sao?

Đỗ Trần cười nói:
- Chư vị, ta cũng không có lừa các ngươi, nếu các ngươi bắt được thiết tặc. Hơn nữa tìm được tang vật, sẽ biết ta nói đều là thật!
Hắn sờ sờ cái mũi giải thích:
- A a, vốn là ta không thích mang nhiều đồ như vậy đi du học. Nhưng mọi người xem bảo bối nhi của ta, nha đầu tuổi tuy nhỏ, nhưng hết lần này tới lần khác thích trang sức bảo thạch, cho nên, ta mang theo chút tiểu đồ vật cấp nàng làm đồ chơi, dù sao đều là thắng được, phá hủy hoặc đánh mất cũng sẽ không tiếc.

Tiểu Bối Bối trong lòng hắn lộ ra hai cái răng mới nhú, phối hợp với Đỗ Trần cuống quít gật đầu, còn nói:
- Ba ba cấp Bối Bối thiệt nhiều thiệt nhiều món đồ chơi, thích.

Đỗ Trần nhún vai, lại báo ra một chuỗi vật phẩm, cuối cùng tổng kết:
- Ta nguyền rủa tên thiết tặc đáng chết kia, hắn ngoại trừ thánh khí có liên lạc với chủ nhân, lấy đi tất cả tài sản của ta!

Trong lúc này nhân viên đánh giá đầu đầy mồ hôi giao cho Adelman số liệu, Adelman vừa nhìn, nhắm mắt.

Trời ạ, Francis muốn bức mình phá sản.

Đỗ Trần cười mị mị nói:
- Được rồi, súyt nữa quên một việc, Brockman tiên sinh đã tặng Á Long liễn cho ta, vậy bốn đầu Dực long bị trọng thương coi như là tài sản ta báo mất, nhưng quên đi, cái đó không trọng yếu, bất quá ta rất thích...

Thế nào, hắc bang lão đại, các ngươi không phải muốn tặng tiền cho ta sao? Vậy đưa đây, ta không chê nhiều.

Adelman nhìn các vị hắc bang lão đại một chút, đột nhiên vỗ cái bàn:
- Chúng ta là người trấn York, nói được là làm được, đây là quy củ, giờ đã là giữa trưa, ngươi đâu, chuẩn bị tửu yến chiêu đãi Francis tiểu huynh đệ! Mặt khác, tiểu huynh đệ phiền người theo thủ hạ dưới tay ta nói tỷ mỉ chuyện trải qua đêm qua, để chúng ta truy tra thiết tặc.

Chờ Đỗ Trần rời đi, Adelman nhìn mọi người:
- Tất cả mọi người hiểu được, ta cũng không nói nhiều! Vừa rồi, ta thật là tưởng kiếm cơ hội thông qua Francis giao hảo với Anne tiểu thư, nhưng...

- Nhưng lão đại ngươi không có nghĩ đến, cơ hội này ngươi lại không ăn nổi! Ha ha!
Farmar thích thú nói:
- Thế nào? Chúng ta tới cùng có muốn bồi hay không? Không phải không thừa nhận, cái đứa nhỏ kia quả thật không biết giá trị chính thức của tài sản, đó là một con số trên trời đủ để một tiểu quốc kinh hãi, hơn nữa...

Farmar chỉ vào nhân viên đánh giá bên kia:
- Các ngươi cũng thật to gan? Ít nhất đã giảm giá trị đi một phần ba, các ngươi căn bản là phá hư quy củ! Đương nhiên, các ngươi làm tốt lắm! Ngày mai tới hương hội của ta báo cáo!

Mấy nhân viên đánh giá nghe được nửa câu trước của Farmar, thiếu chút nữa bị dọa chết, bất quá câu nói kế tiếp, lại khiến bọn họ cao hứng.

- Bồi nhất định bồi! Lời đã nói ra khỏi miệng, chúng ta phải làm được! Hơn nữa tiểu thư Anne...
Adelman lau trán, đấy danh sách ra giữa bàn:
- Tính ra Francis vừa rồi thắng đổ trường, tổng cộng ba mươi lăm vạn kim tệ! Chúng ta bình tĩnh một chút, mỗi người cũng không cần xuất ra nhiều lắm!

- Lão đại, xin nói rõ ràng, Francis từ đổ trường của ngươi mà thắng được, chúng ta mặc kệ! Chúng ta chỉ bồi thường vật phẩm bị trộm mất, ngươi vừa rồi cũng nói, đổ chú quy đổ chú, không thể cùng tiền bồi thường gộp chung lại được.
Adelman hào sảng nở nụ cười:
- Xem ra các ngươi thật muốn ta thương cân động cốt! Được rồi, cứ vậy đi! Lập tức phái người đi chuẩn bị kim tệ! Ta thật ra muốn xem, Francis làm sao có thể mang nhiều tiền như vậy rời đi.

Với mười vạn kim tệ, vận chuyển cũng là một chuyện vô cùng phiền toái.
Không lâu, Đỗ Trần kể lại "
vụ án", sau đó trong gian phòng trang nhã tại lầu ba đổ trường cùng với các hắc bang lão đại của trần York uống rượu.

Trên bàn tiệc, Adelman chúc rượu liên tục. Sau một lúc hàn huyên "
lơ đãng" nói:
- Tuổi trẻ thật tốt, tiểu huynh đệ, ngươi cùng các học sinh đã kinh nghiệm qua nhiều chuyện thú vị? Có thể nói cho lão già này một chút không?

Đỗ Trần không suy nghĩ, nói ra một chút bí mật rất có thú của đồng học.

Susan ôm tiểu Bối Bối đáng yêu, một mặt nghe Đỗ Trần nói, một mặt hỏi:
- Tiểu Bối Bối, ngươi tại sao gọi đồng học Anne của cha là tỷ tỷ? Ngươi hẳn là phải gọi a di mới đúng chứ?

Tiểu tử kia chân thật trả lời:
- Không đúng a, nữ nhân đều thích gọi là tỷ tỷ, không thích gọi a di! Có đúng không, Susan a di?

Susan thơm Bối Bối:
- Vậy sao ngươi gọi Susan là a di?

Tiểu tử kia lại "
Ngây thơ chân thật" nói:
- Đúng, Susan tỷ tỷ là tỷ tỷ không phải a di!

Tất cả mọi người bị nàng chọc cười ha ha, nhưng tiểu tử kia đột nhiên còn nói:
- Hư! Bối Bối nói một bí mật nhỏ, không muốn nói cho người khác nha, trong khi ở tại cổ bảo, Anne tỷ tỷ trộm nói cho tiểu Bối Bối, để cho Bối Bối gọi nàng là mụ mụ...

Xoát, hắc bang lão đại ở đây hoàn toàn lặng người, giờ khắc này thời gian dường như đứng lại, rất nhanh bọn họ lại khôi phục tràng diện nói cười vui vẻ, thời gian trôi qua phi thường nhanh, thậm chí Farmar cuốn lấy đấu tửu, Đỗ Trần cũng không có phát giác.

Nhưng tiếp theo, các hắc bang lão đại nhìn qua vui vẻ rất nhiều, trời ạ, khó trách Anne tiểu thư đặc biệt chiếu cố Francis, nguyên lai... haha, tiền này bỏ ra cũng đáng giá! Có thể lấy lòng con rể của gia tộc kia, bao nhiêu tiền đều giá trị! Không được, tiền thua bạc chúng ta cũng phải chia đều... Adelman cũng vui vẻ, a a, tiền đổ là một mình ta, ai cũng đừng nghĩ...

Các lão đại bắt đầu dụng một ánh mắt rất mập mờ nhìn Đỗ Trần, trong lòng không ngừng đánh giá, ân! Thân phận thần duệ, tuổi trẻ đẹp trai, đổ thuật siêu phàm nhập thánh, còn là phú khả địch quốc, tiền đồ hẳn là vô hạn lượng! Khách khách, hắn đích xác phù hợp hết thảy tiêu chuẩn lựa chọn của gia tộc kia.

Tiệc rượu chấm dứt. Adelman đưa ra khế ước, cười nói:
- Tiền bồi thường chúng ta đã chuẩn bị tốt, các vị lão đại ngồi đây cũng có một chút tâm lý bên trong.
Hắn đặc ý nói về mọi người có mặt ở đây:
- Bất quá, chư vị lão ca cũng không phải giàu có, hiện kim không nhiều lắm, hay dùng một phương thức bồi thường khác a.

Đỗ Trần nhìn tới khế ước, hỏi:
- Năm phần trăm cổ phần của hắc thủy đổ trường sao!

Adelman cười ha ha gật đầu:
- Đúng vậy, hắc thủy đồ trường này không chỉ có tại trấn York. Tuy không dám nói nó trải rộng tam đại lục, nhưng tại thủ đô của mỗi cường quốc, trọng yếu thành thị đều có một cái....

Lão hồ ly a! Mọi người trong lòng đều mắng, nhưng không thể không bội phục thủ đoạn của Adelman. Hắn cấp cổ phần, cứ như vậy, phu quân tương lai của Anne tiểu thư chính là hợp với hắn, vậy lão hồ ly cũng sẽ được gia tộc kia chiếu cố.

Đây chỉ là thứ nhất! Thứ hai, đổ trường cần nhất là cái gì? Là có cao thủ tọa trấn! Adelman cấp năm phần trăm cho Francis, vậy tương lai phát sinh cùng loại chuyện L"
Griffins đổ đấu tam đại lục, Francis nhân vật cấp đổ thần này dám chắc sẽ không mặc kệ ngồi nhìn! Thu phục một đổ thuật cao thủ điểm này, Adelman đã kiếm đủ rồi! Thậm chí là kiếm một khoản lớn.

Không được, loại chuyện tốt này không thể cho hắn độc chiếm.

Có ý nghĩ này, trong mọi người phản ứng của Farmar nhanh nhất, hắn đột nhiên cười nói:
- Ai nha! Tiểu huynh đệ ngươi nếu tham gia hắc thủy của lão đại, vậy coi như là một phần tử của trấn York. Chư vị, các vị nói đúng không?

- Đúng vậy, như vậy chúng ta chính là huynh đệ trong nhà, không phải ngoại nhân!
Những người khác tùy ý phụ họa.

Đỗ Trần cười nhìn hết thảy, tốt a, chính mình mơ mơ hồ hồ trở thành một trong những hắc bang lão đại của trấn York... nhân sinh, thật là cổ quái ngạc nhiên.

- Tốt lắm, tiểu huynh đệ cứ tiếp nhận kim tệ của ngươi. Mấy lão già chúng ta đi giúp ngươi truy tra thiết tặc.
Các lão đại đều rời khỏi bàn rượu, bọn họ cố ý không giúp Đỗ Trần chuyển tiền - đây là một vấn đề nhỏ vô thương đại nhã, bọn họ chính là muốn xem, Đỗ Trần sao có thể mang đi mười vạn kim tệ. 
Nhưng Đỗ Trần lại không vội vàng, ra khỏi đổ trường Dịch Cốt cùng Harry đã tới.

Harry cười nói:
- Chủ nhân tôn quý, ta đã nghe rồi, nguyên lai ở đây cũng có hồng sa kim hành của tiên sinh Piye! Ngay ở cửa vào mặt đông trấn.

- Ân, Brook, phiền ngươi mang toàn bộ trang sức vào trong xa sương của Á Long liễn - dù sao ta dám chắc muốn trang tu một lần nữa, sau đó dùng kim tệ, đưa đến thủ hạ của tiên sinh Piye, để bọn họ dùng kim tệ vận chuyển tới đấu thần đảo - nói là ta Francis xin họ hỗ trợ là được! Ni, nếu một xa sương không đủ, vậy phiền ngươi mấy chuyến, dù sao với thực lực của ngươi sức nặng này không đáng gì!

Trên tầng đổ trường, lẳng lặng nhìn Đỗ Trần vận chuyển kim tệ vào xa sương, các lão đại nhìn nhau:
- Lão đại, ngươi nói, Francis là dạng người gì? Hắn có thể thể làm bạn với con dao hai lưỡi Brockman, đơn thân tiến vào đổ trường kiếm công đạo, có thể xuống tay với kim tệ của chúng ta không lưu tình...

Adelman thật lâu không đáp, cuối cùng thấp giọng nói ra một câu:
- Có thể hắn biết, chúng ta còn chưa tính là bằng hữu của hắn, bất quá, hắn dám vì con dao hai lưỡi Brockman kết bạn không lâu mà làm ra chuyện này, vậy cùng hắn làm bằng hữu là không sai.

Trong lúc này, Đỗ Trần hưng phấn trở về lữ điếm lớn tiếng nói:
- Brockman các hạ thân ái, bằng hữu của ta, ta thắng được rất nhiều kim tệ, chúng ta có thể lập tức lên đường tới vân vụ sâm lâm.

Brockman còn trong phòng bọc miên bố (bao tải) đột nhiên thở dài "Ai, mặc dù là đối thủ nhưng ta không thể không thừa nhận, Francis là một bạn tốt đáng kết giao..."
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #141


Báo Lỗi Truyện
Chương 141/522