Chương 122: Hung tập chú ý




Chỉ là "mở" thánh khí mà không phải Đỗ Trần mở thánh khí tỏa, thánh khí nhận chủ!

Hai cái trong lúc này có bản chất khác nhau.

Lại nói một chút, trước kia Đỗ Trần đối với Bạo Phong chùy cùng Vân Vụ Tỏa Liên cũng là "Thệ Tuyết" kiếm bây giờ, đều dựa theo trình tự khai tỏa bình thường để mở thánh khí tỏa, vậy tự nhiên có thể thu lấy để sử dụng. Nhưng bây giờ, hắn không theo trình tự bình thường mở ra, mà là hủy đi lỗ khóa ở trong, linh kiện của tỏa tâm, vậy, Đỗ Trần chỉ có được không đầy đủ, chiếc khóa này không thể sử dụng nữa, kể cả nguyên chủ của khóa cũng đừng mong dùng nữa.

Nói đơn giản, chính là phá hủy cái vỏ của thánh khí.

Nhìn Đỗ Trần lấy xuống một đôi linh kiện lớn, lộ ra một thông đạo đi thông bụng "ngạc ngư", Dịch Cốt nghi hoặc nói:
"Thiếu gia, người làm như vậy không sợ L"G thông qua liên lạc với thánh khí phát hiện ra chúng ta sao?"

"
Sẽ không!"

Đỗ Trần cười thần bí. Căn cứ nghiên cứu của hắn, bộ phận hạch tâm của thánh khí chính là một tiểu quang cầu bên trong thánh khí, cái đó mới chính thức là trọng điểm - điểm này hắn nghiên cứu Bạo Phong chủy thủ đã hiểu rất rõ. Nếu Đỗ Trần mở khóa theo trình tự bình thường thì tiểu quang cầu sẽ bị động, tự động nhận chủ. Nhưng Đỗ Trần không muốn động tới tiểu quang cầu này mà trực tiếp hủy diệt kết cấu bên ngoài của thánh khí, tự nhiên sẽ không tác động tới liên lạc của tiểu quang cầu với chủ nhân.

Dụng lời nói của đại ca Đỗ Trần "
Steven" mà nói thì, loại tình huống này chính là thừa dịp trong khi một vị mỹ nữ ngủ, lột quần của nàng, sau đó nhìn ngắm... chờ vị mỹ nữ đó tỉnh lại nhất định biết mình đã bị người khác ăn đậu hũ, nhưng không biết bọn ta là ai...

Để Dịch Cốt đứng trước mặt mình, Đỗ Trần thúc dục liên hoa lại tiến vào trong ngạc ngư.

Bên trong âm khí dày đặc, từ bốn phía tản ra luồng khí ngân bạch, nhưng vụ khí này khi tiếp cận Liên Hoa tất cả đều hóa thành khói xanh biến mất.

Không cần phải nói, vụ khí này hẳn là hung thủ gây ra dị biến cho lão thử tiến vào bụng ngạc ngư.

Hướng nữa "
bên trong ngạc ngư" cũng thật sự có một người đang nằm, hay nói là một cỗ thi thể. Nhìn thi thể, Đỗ Trần nhoẻn miệng cười:

"
L"G làm việc rất tinh tế, bằng vào cỗ thi thể này, một khi phát sinh việc ngoài ý muốn hắn có thể xí xóa sạch trơn."

Suy nghĩ một chút, Đỗ Trần lấy từ tay áo ra hai đóa liên hoa còn thừa, để cho chúng biến thành hình thái lớn nhất bay vòng quanh không gian bên trong ngạc ngư một vòng, vụ khí ngân bạch toàn bộ hóa thành khói xanh biến mất.

Trong bụng ngạc ngư động chút tay chân, Đỗ Trần sờ sờ cái mũi:
"Được rồi, chúng ta chờ ngày mai xem kịch!"

Hắn điều động Liên Hoa bay đến, trầm giọng nói: 
"Helen, ta đã hủy thánh khí này của L"G!"

"
Miện hạ vô cùng cường đại, thực lực của ngài khiến Helen kính nể!" - Helen hạ mình nói.

"
Ngày mai tất cả đấu thần đều sẽ không gặp phải nguy hiểm, chuyện còn lại các ngươi tự mình làm đi, không nên tới quấy rầy ta!" - Đỗ Trần cước đạp hoa sen, chắp tay nói.

"
Miện hạ không định tự mình giết L"G sao?" - Helen nói.

"Ngươi chẳng lẽ còn hy vọng ta ra tay sao?" - Đỗ Trần tùy ý hỏi lại.

Helen chuyển ý, tình thế hiện tại quả thật không cần vị miện hạ thần bí này ra tay. L"G mất đi thánh khí, thực lực nhất định hao tổn rất nhiều, chỉ nhìn vào Ziege sau khi mất đi Vân Vụ Tỏa Liên, thậm chí ngay cả độc môn chiến kỹ cũng đều phải cải biến thì biết mất đi thánh khí đối với một vị đấu thần có ảnh hưởng lớn thế nào - cha con mình liền có thể tự tay báo thù.

Càng huống chi với thân phận thần bí của miện hạ, thực lực siêu nhiên, nhất định cũng khinh thường việc tự tay giết một L"
G nho nhỏ.

Chẳng lẽ cha con mình dùng thủ đoạn thầm đánh lén còn giết không chết một L"G sao?

Nghĩ vậy Helen gật đầu:
"
Miện hạ vô cùng thông thái, ta hiểu ý tứ của ngài! Helen thay cha cảm tạ sự nhân từ của ngài, cho chúng ta một cơ hội báo thù."

Đỗ Trần nếu biết trong lòng Helen tưởng thế nào nhất định cười chết mất, hắn căn bản không có bản lĩnh tự tay giết chết L"
G, huống chi phát hiện đêm nay khiến cho hắn thay đổi chủ ý - L"G tạm thời không thể động đến.

Xử lý 'ngạc ngư thánh khí"
một chút, Đỗ Trần dùng liên hoa pháp bảo mang mọi người ra ngoài, đồng thời còn có mấy thi thể chuột biến dị cũng bị hắn mang đi để hủy đi chứng cớ. Sau khi bọn họ rời đi không lâu, bốn hộ vệ bị đánh ngất dần tỉnh lại, nhưng căn bản không nhớ rõ vừa rồi phát sinh chuyện gì - nhiếp hồn thuật của Helen đích xác có chỗ độc đáo riêng.

Sau khi bí mật tách khỏi Helen, Đỗ Trần để Dịch Cốt quay về túc xá của mình, sau đó độc thân đi tới Hồng Sa đổ trường của Pier.

Đây chính là nơi đổ đấu lần trước, Bác Bì dịch dung đang ôm tiểu bối bối cùng L"G ngồi đối diện, bọn họ đang ngồi chơi.

Nhìn bộ bài trên mặt, Bác Bì vỗ vỗ tiểu bối bối: 
"
Bảo bối nhi, giúp ba ba mở bài."

Tiểu tử kia giơ tay lên, vươn cánh tay nhỏ bé trắng nõn mở bài:

"
Hi!" - Bối bối vui vẻ - "Ba ba lại thắng!"

Tiểu tử kia cười rất tươi, Bác Bì cũng cười rất vui. Đánh cuộc lần này L"
G yêu cầu "toa cáp", đổ pháp này chú trọng nhất chính là trí tuệ, nhãn lực, đoán lòng đối phương cùng với năng lực chịu nổi năm lần đấu tố. Đây mới là đổ pháp mà L"G am hiểu nhất, cũng là thâm ảo nhất trong đổ pháp - khiêu chiến đổ pháp, bất quá cũng là đổ pháp hợp với tâm ý Bác Bì nhất.

Có thể nghĩ một chút, nếu Bác Bì cùng L"
G đổ xúc xắc, vậy Bác Bì cầm lấy chung, L"G lập tức có thể từ kỹ thuật lắc chung nhận ra Bác Bì là giả, còn toa cáp thì không, toàn bộ quá trình Bác Bì để cho tiểu bối bối mở bài, hắn ngay cả chỉ bài đều không có làm, như vậy chẳng những biểu hiện chính mình không xuất, hơn nữa để cho L"G trong chốc lát không nhận ra sự giả dối. 

Vốn muốn trì hoãn thời gian, thuận tiện quan sát tâm tư của tả trưởng lão, Bác Bì đột nhiên phát hiện, tiểu bối bối đáng yêu cũng là một cao thủ trong cao thủ, chỉ cần L"G không "thu gà" tất nhiên sẽ bị tiểu bối bối phá, L"G nếu thật sự là bài tốt, tiểu bối bối nhất định nhanh chóng bỏ qua, đương nhiên thoạt nhìn tất cả đều là "Bác Bì- Francis" chỉ thị, cho nên nửa chung đầu ngắn ngủi tiểu bối bối đã kiếm được tiền thắng rất lớn so với cha nàng.

L"G tiếp nhận bình hồng tửu của người hầu, nhẹ nhàng uống một ngụm, đột nhiên lắc đầu nói:
"
Không thể tưởng được kỹ thuật chơi bài của ngươi cũng lợi hại như thế, ta không phải đối thủ, thua tâm phục khẩu phục!"

Bác Bì cố nén cười, bình thản gật đầu nhưng trong lòng hắn lại khóc cười không được. Ngươi thua tâm phục khẩu phục, đối với ngươi từ đầu tới cuối ta đều không có sờ qua bài a.

"
Ta chơi bài không bằng ngươi, đổ xúc xắc cũng không bằng ngươi, chúng ta luân bàn thế nào đây?" - L"G đột nhiên nói.

Đáng chết, luân bàn chính là đánh cuộc chính thức của cao thủ trong lúc so bì kĩ thuật gì đó, bản thần hắn vừa ra tay dám chắc bị lộ. Bác Bì vừa định cự tuyệt, đột nhiên thấy ngoài cửa sổ trên mặt Beieralex treo lên một cờ nhỏ, hắn mỉm cười:

"Nếu ngươi thích ta đương nhiên có thể phụng bồi, bất quá trước tiên nên nghỉ ngơi một hồi, ta muốn đi giải quyết môt chút!"

L"G tự nhiên sẽ không ngăn cản yêu cầu thiên kinh địa nghĩa, Bác Bì xoay người đi tới nhà vệ sinh xa hoa trong đổ tràng, Đỗ Trần chính đang chờ phía trong. 

"
Thế nào? Không có thua hết gia sản của ta chứ?

Bác Bì vỗ vai Đỗ Trần:
"
Nói với tiểu bối bối, kiếm ít thôi, nếu không ta sợ hôm nay L"G không có đủ tiền để trả cho các đấu thần."

Đỗ Trần nhún vai:
"Không có biện pháp, chơi bài kì thật là đoán lòng đối phương, mà tinh thần lực của tiểu bối bối quá mạnh mẽ, L"G cùng nàng chơi đã sớm nói cho nàng, ngươi nói L"G không phải thua ngược sao..."

"
Được, luận bàn tiếp theo là chính thức đổ thuật, ngươi lên chứ?"

Bác Bì giống hệt Đỗ Trần tiến tới cửa, đột nhiên hỏi:
"Ngươi từ đâu học được thứ này? Đừng lấy cớ buồn cười gạt ta, từ mười ba năm trước ta đã thấy ngươi lớn lên, ngươi không có cơ hội học đựợc thứ này."

"
Muốn biết sao? Trước tiên nói cho ta biết ngươi là ai?"

Bác Bì hừ một tiếng:
"Vậy quên đi, dù sao ngươi là Francis là được, ta không quản ngươi có cái gì kì quái..." – Nói xong, hắn biến mất.

Đỗ Trần đẩy cửa đi ra, mỉm cười:
"L"G tiên sinh thân ái, luận bàn thật không? Ta đề nghị chúng ta gia tăng tiền cược, một vạn kim tệ khởi điểm, thế nào?"

Một đêm này Đỗ Trần đổ rất khoái, cũng thắng được rất nhiều. Hơn nữa tựa như không thể phủ nhận Phillip là khoa học gia thiên tài thì cũng phải thừa nhận L"
G là một đổ thần chính thức, không có liên hoa nội kính cùng siêu cấp tinh thần lực của tiểu bối bối hỗ trợ, Đỗ Trần thật không thắng được hắn.

…………

Ngày thứ hai, đại điện Ôn Tuyền sơn của Đấu Thần đảo.

Nghị trình hạng nhất của đấu thần tụ hội đã được bắt đầu, đó là phá giải thánh khí mà L"G mang tới.

Đỗ Trần với thân phận là thân truyền đệ tử của Ziege tự nhiên rất dễ dàng có tư cách tiến vào hội trường. Có một lượng lớn nhân viên phục vụ đại hội này, điểm này làm Đấu thần học viện giống như những trường đại học làm trong kiếp trước của Đỗ Trần, tìm hội viên Đệ Tử Hội bổ sung lực lượng.

Poster, Jason hai tiểu đệ này bởi vậy rất vinh hạnh đi theo Đỗ Trần tiến vào hội trường, mà Bác Bì cùng Dịch Cốt cũng trà trộn tiến vào.

Đấu thần đại điện bố trí như một gian phòng học, phía trước là đài chủ tịch tiếp đó là một loạt ghế ngồi, bất quá trên bốn vách có rất nhiều pho tượng đấu thần.

Đỗ Trần đứng bên dưới một pho tượng, thấp giọng chỉ hay hai tiểu đệ:
"
Jason, ngươi làm tốt lắm! Hắc, Poster, động tác nhanh một chút, các đấu thần đã vào hội trường, ngươi phải lập tức chuẩn bị điểm tâm thật tốt!"

Lắc đầu, Đỗ Trần bước nhanh tới bên người Poster, vỗ trên ngực hắn một cái:
"
Đây là hai hào điểm tâm… Lão thiên, ngươi cư nhiên đặt ngư sinh phiến trên bàn của đấu thần hải tộc, muốn tìm chết sao?"

Poster kinh hãi ôm ngực cúi đầu, sau đó tay hoạt động nhanh hơn rất nhiều.

Cách đó không xa, Bác Bì cùng Dịch Cốt dịch dung giả mạo khách nhân ngồi cùng một chỗ, nhìn Đỗ Trần giáo huấn Poster, Dịch Cốt đột nhiên nói:

"
Này… phải nhắc nhở thiếu gia chứ?"
Bác Bì mỉm cười lắc đầu:
"
Không, rất thú vị không phải sao? A, Brook thân ái, không nên lo lắng tinh thần khế ước của ngươi, ngươi không nói cho Francis cũng không tính là phản bội hắn, mà là... A a, tóm lại chuyện này chúng ta xem náo nhiệt tốt hơn."

Dịch Cốt lắc đầu: 
"
Vậy Anne thì sao? Nha đầu nọ gần đây dây dưa thiếu gia!"

"
Brook, ngươi bây giờ là người hầu không nên quá để ý cuộc sống của chủ nhân, đúng không? Hơn nữa Francis của chúng ta cũng tới tuổi đính hôn, có mỹ nữ dây dưa với hắn là chuyện phi thường tuyệt vời, không phải sao?"

"
Hừ, chính ngươi nói đó!" - Dịch cốt tựa trên ghế không nói nữa.

Các đấu thần đều ngồi vào vị trí, mỗi người tiến vào trong lòng Đỗ Trần lại thầm kêu một chút. Hắn yên lặng đếm, một người, hai người,.... có hơn mười đệ tử là phục vụ sinh, tổng cộng ba trăm chín mươi bảy người, tính mạng của những người này đều do mình cứu, không có bất luận kẻ nào nhúng tay.

Hắc hắc, đợi lát nữa trong khi kế hoạch của L"
G hoàn toàn thất bại, Liên Hoa của mình sẽ nở bao nhiêu đây?

Poster ôm ngực nhìn trộm Đỗ Trần, trong lòng thầm hận: Francis cười thật xấu! Hoàn hảo là ngực mình có phòng bị sẵn...
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/522