Chương 109: Giám Thị




Theo như lời Dịch Cốt, năm đó Phillip quen viện trưởng Ziege khi ông ta làm viện trưởng đã được mười năm, như vậy tính ra, Ziege cùng Phillip đã quen nhau hơn bốn mươi năm. Thời gian bốn mươi năm, chỉ cần bọn họ không phải là cừu nhân thì dám chắc đã trở thành bằng hữu tương đối tốt.

Ziege đối với thực nghiệm của Phillip hiểu rõ bao nhiêu? Hắn có biết bối bối đền từ tầng thực nghiệm thất thứ mười chín không?

Đỗ Trần nghi hoặc nhưng mặt ngoài vẫn nhanh chóng cười nói:
"Tốt lắm, đạo sư, ngài lúc nào có thời gian? Ta tùy thời có thể mang hài tử tới. Bảo bối của ta thật sự rất đáng yêu!"

Với ảnh hưởng lực của Ziege trên Đấu Thần đảo thì hắn muốn gặp bối bối là quá dễ dàng, Đỗ Trần cởi mở một chút, không chối từ.

"Mau đi, bởi vì ta lập tức sẽ chuẩn bị một mang lục phi thường!"

Nói xong, Ziege từ tủ lấy ra bút kí đưa tới trước mặt Đỗ Trần:
"Ta là thủy hệ phong hào đấu thần cùng thiên phú của ngươi vừa tương ứng, đây là tâm của đấu khí do ta tu luyện được, ngươi trước tiên cầm lấy xem. Có gì không hiểu thì hỏi ta."

Đỗ Trần tiếp nhận bút khí, nói lời cảm tạ, Ziege lại nói:
"Với tư chất của ngươi thì trước khi đại khảo trong năm vào tháng sáu tới ít nhất cũng có thể tấn thăng tam cấp ma đấu sĩ, chiến kỹ của ngươi có chưa?"

Một cấp ma đấu sĩ là bước đầu câu thông tự nhiên nguyên lực, có thể vận dụng thánh khí cấp thấp. Hai cấp đấu khí càng thêm câu thông thành thục, biểu hiện lớn nhất là sinh ra đấu khí hộ thuẫn bên ngoài cơ thể. Mà ba cấp đấu sĩ còn có sự giải thích đối với tự nhiên nguyên lực đạt một trình độ nhất định, có thể bắt đầu căn cứ giải thích của chính mình với tự nhiên nguyên lực, tu luyện độc môn chiến kỹ của mình.

Độc môn chiến kỹ có hai loại phương thức, một loại là tiền bối khai sáng truyền cho hậu nhân, tựa như St. Kain gia tộc bí truyền có Thánh Viêm Kiếm Shigeru, cùng với một số bí kỹ thông dụng trong Đấu thần học viện, đương nhiên đều rất thấp, so ra kém độc môn bí kĩ của gia tộc. Thứ hai, là dựa vào sự giải thích của chính mình lĩnh ngộ được, tựu như hỏa niệm của Sino Joinet Sem – đây là căn cứ vào vóc người hắn mà nghiên cứu ra.

Bây giờ Đỗ Trần không thể nhờ tới sự trợ giúp từ hỏa hệ thế gia St. Kain, huống chi cho dù gia tộc khẳng định trợ giúp cũng không được bởi vì thuộc tính không hợp nên không có cách nào tu luyện, cho nên chỉ có thể lựa chọn con đường chính mình khai sáng lĩnh ngộ, hoặc là hướng những người khác xin chỉ dạy.

Đỗ Trần nói: 
"Đạo sư, ngài có vấn đề gì phải không?"

Ziege đột nhiên lộ ra một nụ cười khổ:
"Vốn "Vân Vụ" bí kỹ của ta có thể truyền thụ cho ngươi, nhưng ta đã mất đi thánh khí Vân Vụ Tỏa Liên nên rất khó phát huy toàn bộ uy lực của vân vụ. Bây giờ ta đang tiến hành cải tiến bí pháp, trước mắt còn chưa xong, dùng loại chưa xong này truyền thụ cho ngươi ngược lại là hại ngươi. Nếu thời gian ngươi tấn cấp nhanh, tấn cấp mà không thể lập tức có được bí kỹ đối với ngươi càng thêm bất lợi….

Cho nên, ta đề nghị ngươi trong khoảng thời gian này chăm chú nghiên cứu bút ký của ta, thông ngộ tất cả lý luận căn bản của thủy hệ, sau đó căn cứ vào đó tự thân lĩnh ngộ!"


Đáng chết! Đỗ Trần trong lòng khóc không ra nước mắt. Bí kỹ của Đấu thần học viện viện trưởng Ziege, dùng chân để nghĩ cùng biết đó là thứ đồ tốt, nhưng bây giờ, bởi mình trộm thánh khí của hắn mà không học được.

Cũng quả nhiên là ác giả ác báo a!

Đỗ Trần còn phải cười a a trả lời: 
"Khiến cho đạo sự phí tâm, ta sẽ cố gắng."

Tâm Đỗ Trần đổ máu, thậm chí còn muốn tại chỗ trả lại Vân Vụ tỏa cho Ziege, đương nhiên, đây chỉ là một loại xúc động mà thôi.

Nói lời cảm tạ xong, Đỗ Trần thấy Ziege đã nói xong hết mọi chuyện liền thử hỏi:
"Đạo sư, ngài cùng L'Griffins tiên sinh quen biết sao?"

"Chúng ta là bằng hữu. A, đúng rồi! Ta nghe nói ngươi đã thắng tất cả tài sản lữ hành của L'Griffins, chuyện này… thật không hay!"

Ziege trịnh trọng lắc đầu:
"Ta không phải nói ngươi không nên thắng hắn mà là nói ngươi không nên tham gia. Dù sao bây giờ ngươi vẫn còn là một đệ tử."

"Đạo sư dạy rất phải, ta nguyện ý tiếp nhận xử phạt!"

Đỗ Trần nhìn qua giống như một "bảo bảo ngoan".

"Đệ tử tham dự là phản giáo quy, giáo quy còn một điều nữa là – thân là đấu thần, phải cứu người nguy nan! Pier lại không phải là thập ác bất xá, ngươi vì cứu hắn mà đánh bạc, tình có thể tha, cho nên dù ngươi làm sai nhưng sẽ không thụ phạt."

Ziege nhìn chằm chằm Đỗ Trần: 
"Ngươi hỏi hắn có sự tình gì không?"

"Là thế này, ta muốn từ trong khoản tiền thắng L'Griffins tiên sinh xuất ra một bộ phận làm từ thiện, đồng thời dùng danh nghĩa hai người chúng ta. Cho nên ta muốn tìm hắn thương nghị về chuyên này."

Đỗ Trần thuận miệng nói láo. Kì thật, mục đích hắn tìm L'Griffins rõ ràng là muốn tìm hiểu quan hệ của lão nhân này cùng Beieralex mà tìm ra tin tức về ngoại công đã mất tích.

Ziege mỉm cười, trong lòng rất là vui mừng vì mình đã thu nhận được một đệ tử có phẩm hạnh cơ hồ không thể yêu cầu gì hơn nữa.

"Dùng tiền thắng được trên bàn đổ để làm việc thiện, Francis, quyết định này của ngươi phi thường tốt, nếu đệ tử trong học viện đều giống ngươi thì ta đây cũng an tâm. Bất quá L'Griffins tiên sinh đã rời Đấu Thần đảo, ba tháng sau mới có thể quay lại."

Đỗ Trần thử nói:
"Được gặp ngài sớm một ngày thì khoản từ thiện sớm một ngày giao cho người. Đạo sư, ngài có thể nói cho ta biết toàn danh quốc tịch của L'Griffins tiên sinh không? Ngài biết đấy, tam đại lục nhiều người gọi đơn danh của L'Griffins tiên sinh, như vậy về mặt lễ tiết cũng rất không tôn trọng hắn."

"Cái này có chút khó khăn!" - Ziege trâm ngâm nói - "L'Griffins tiên sinh có rất nhiều quốc tịch cùng tước vị, hắn đến từ một gia tộc thần bí từ xa xưa, không có bản thân hắn đồng ý ta không thể nói ra tộc tính của hắn."

Đỗ Trần chăm chú lắng nghe, trong lòng tổng kết tình báo: Rất nhiều quốc tịch cùng tước vị, còn là gia tộc cổ xưa, điều này nói lên rằng L'Griffins có một thế lực rất lớn, quyết không giống như Pier nói, bên người hắn còn có hơn hai mươi người hầu.

Vậy, ba tháng sau, lúc mình cùng hắn kết giao sẽ cẩn thận, không thể vì bên mình có hai đại bảo tiêu là Dịch Cốt cùng Bác Bì mà trở nên cuồng vọng.

"Không bằng như vậy đi, ngươi phân khoản quyên tặng, phần đầu ngươi dùng tên mình sau đó chờ ta gặp L'Griffins tiên sinh hỏi ý kiến của hắn."

Nói xong, Ziege đứng lên, nhìn quyển tông trên bàn nói:
"Hôm nay ta không có chuyện gì, không bằng chúng ta lập tức đi gặp nữ nhi của ngươi. A a , ta nghe nói tiểu bảo bối kia rất đáng yêu!"

Lúc này, Ziege nhìn qua chỉ là một lão nhân hiền lành muốn nhìn thấy cháu gái.

Đỗ Trần có thể cự tuyệt sao? Hắn chỉ cười nói: 
"Vậy cũng tốt, chúng ta đi thôi!"

Về tới túc xá mười tám, không thấy Tuyết Bỉ Nhân cùng bối bối có mặt, bất quá trên thềm trang viện có một phong thư được đè dưới một viên đá, nguyên lai tiểu bối bối sau khi lên Beieralex không thể quên được. Theo Đỗ Trần dặn dò, bọn họ không có việc gì thì không nên ra ngoài để đề phòng bất trắc, dù sao túc xá là khu nhiều người nên tính an toàn cũng tương đối cao. Nhưng hôm nay Đỗ Trần vắng mặt, tiểu bối bối tay nắm tinh thần khế ước của Harry, nàng buộc Harry đưa nàng lên thuyền đi chơi.

Hai người vừa đi tới bên bờ biển nơi Beieralex đỗ, lúc này tiểu tử kia mới vui vẻ.

"A a, tiểu tử thật sự đáng yêu!" - Ziege đứng ở đầu thuyền vẫy lá cờ của Beiermengde.

Không đợi Đỗ Trần nhắc nhở, tiểu nha đầu cơ trí lập tức ngọt ngào kêu một tiếng "gia gia", sau đó lại xử ra tuyệt chiêu đáng yêu đã thông sát vô số người - thân Ziege một cái, còn lưu lại trên sơn dương hồ của Ziege một giọt cáp lạt tử trong suốt.

Ziege lơ đễnh, ngược lại nhìn bóng đêm hạ xuống hải cảng, lão nhìn về ngoài khơi xa, cười nói:
"Francis, nữ nhi này của ngươi từ đâu thu dưỡng được vậy?"

Đỗ Trần căng thẳng. Đêm tháng tư gió lạnh như băng, thủy thủ trên đường phụ cận đã sớm thu dọn đi nghỉ, Beieralex tĩnh lặng. Lúc này hào khí tĩnh ái khiến Đỗ Trần không hiểu được trong âm thanh thâm trầm của Ziege lộ ra ý tứ không giống bình thường.

Không đợi Đỗ Trần mở miệng nói xạo, tiểu bối bối đã ôm Ziege đầy chân thật nói:
"Gia gia, bối bối ngày đó tỉnh ngủ ngay bên sông nhỏ, ba ba ôm bối bối từ sông lên!"

Hắc, tiểu tử kia thật xinh đẹp! Đỗ Trần tán thưởng liếc nhìn tiểu nha đầu. Lời này nếu chính mình nói ra Ziege không nhất định tin tưởng, nhưng lời này được nói ra từ miệng tiểu bối bối, độ tin cậy tăng lên vô số lần.

"A, sông! Hài tử đáng thương!"

Trong lúc Ziege nói chuyện thì Đỗ Trần trong lòng lo lắng, Harry ở một bên đầu càng đầy mồ hôi, hai chân run run. Bởi vì trong lúc Ziege nói chuyện thì trong mắt lão tỏa ra một cỗ hàn quan sắc bén khiến người bị nhìn kinh ngạc đảm chiến.

Ziege tức giận sao? Đỗ Trần chỉ cảm thấy nhiệt độ chung quanh giảm mạnh tới độ đóng băng. Tiếp đó, lỗ mũi hít thở không khí trở nên khó khăn.

"Tiểu bối bối, ngươi còn nhớ kỹ hình dáng cha mẹ ruột của ngươi không?"

Ziege một mặt nói, một mặt nghiệm lạnh nhìn phía thuyền.

"Không biết, bối bối quên thiệt nhiều thiệt nhiều chuyện. Ân, ba ba nói người là dưỡng phụ của bối bối, mà theo bối bối, người là thân ba ba của bối bối."

Tiểu tử kia không muốn xa Đỗ Trần, trong mắt có thân tình nồng đậm:
"Gia gia, hình dáng người bây giờ thật dọa người, bối bối sợ!"

Ziege cười ngạo nghễ, trong miệng an ủi:
"Bối bối đừng sợ, gia gia phát hiện mấy tên đáng ghét, bây giờ tựu bắt bọn họ. Hừ! Cút ra đây!"

Nói xong, không thấy thân hình Ziege di động, tiểu bối bối trong lòng hắn thậm chí còn không cảm nhận được thân hình gia gia có một chút run rẩy. Nhưng, nước biển xung quanh Beieralex đột nhiên dâng lên.

Tiếp đó bị ép lại một khối, nước dâng lên dọc theo thành tàu, trong nước còn hiện ra mấy bóng người cổ quái.

Trong lòng Đỗ Trần thở ra một hơi nhẹ nhõm, nguyên lai khí thế biến hóa vừa rồi của Ziege không phải nhằm vào mình mà là phát hiện có người giám thị Beieralex.

Đáng chết, tới cùng là ai giám thị Beieralex? Không phải là thiết tặc lần trước đã "bái phỏng" túc xá của mình chứ?

Chậm rãi, nước biển vây lấy bóng người bên trong đưa tới trên sàn thuyền. Tuyết Bỉ Nhân Harry vốn nhút nhát cũng không sợ hãi, hắn nghĩ mọi người đang đứng đông đủ chỗ này, chính mình không có gì phải sợ, tiếp đó hắn thấy mấy tên rơi xuống sàn thuyền đột nhiên cười.

"Hắc, mấy tên đó so với Tuyết Bỉ Nhân chúng ta còn muốn đê tiện hơn!"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #109


Báo Lỗi Truyện
Chương 109/522