Chương 102: Khế Ứớc




Đỗ Trần thấy hình dáng của Dịch Cốt đột nhiên nở nụ cười, hắn cười rất tươi, thật sự rất tươi.

Năm đó bốn thánh đồ tranh đấu, Bác Bì đối với Mayfair chuyên tâm bảo vệ, mà Dịch Cốt, Hóa Thi, hai người đều muốn mình trở thành giáo chủ, Trừu Cân thuộc băng đảng của Phillip. Mấy người này đánh nhau sống chết, cuối cùng Bác Bì với thực lực mạnh nhất bảo hộ Mayfair chạy đi, Hóa Thi quy thuận Phillip, còn Dịch Cốt thế đơn lực cô lại không chịu theo Phillip nên không có biện pháp nào hơn là hợp tác cùng Bác Bì, ủng hộ Mayfair đồng thời hai người bọn họ liên thủ tự vệ, nếu không hắn sớm đã bị Hóa Thi cùng Trừu Cân giết.

Cho nên xác thực Bác Bì cùng Dịch Cốt trong lúc đó là hợp tác giả, không phải là bằng hữu, chuẩn xác hơn một chút thì bọn họ dưới sức ép của Phillip mới miễn cưỡng ở cùng một chỗ với địch nhân.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Bác Bì đưa Dịch Cốt đến tay Đỗ Trần, để cho hắn tùy tiện "chơi đùa"

Bây giờ Phillip đã chết nên cả hai đều không bận tâm đối phương, thực lực mạnh hơn tự nhiên phải…

Đỗ Trần trầm tư, Bác Bì muốn cho mình thừa dịp Dịch Cốt bị trọng thương kiếm được trên người hắn một điểm tốt cuối cùng, sau đó tự mình ra tay lột da hắn!

"Ngươi bây giờ còn có tư cách cự tuyệt ta sao?" - Sắc mặt của Đỗ Trần trở nên tà ác, nụ cười âm trầm, so với giết Dịch Cốt còn muốn kinh khủng hơn.

Dịch Cốt thầm kiểm tra cơ thể mình, cả kinh nói: 
"Đáng chết! Thương thế của ta…"

"Dịch Cốt tiên sinh thân ái, Bác Bì dám đưa ngươi đến tay ta dám chắc có thể xác định bản lĩnh của ngươi không đủ thương tổn đến ta, cho nên không nên do dự, nói cho ta hết thảy!"

"Hừ… ta không nói thì làm sao? Ngươi có thể giết ta? Giết chết thủ hộ đấu thần cho hai vị huynh trưởng của ngươi?" - Dịch Cốt cười lạnh lùng.

"Phillip đã chết, Hóa Thi cùng Trừu Cân đều trọng thương nên cơ bản là không còn gì uy hiếp, mà ngươi cũng bị trọng thương. Ngươi nói ta sẽ hồi báo chuyện ngươi dọa ta thế nào? Dát dát…"

"Ta không tin ngươi có thể làm gì đối với ta?" - Dịch Cốt cười lạnh.

"Louise, ngươi còn nhớ Louise chứ?"

Dịch Cốt thần sắc biến đổi, cả giận nói: 
"Mấy ngày trước việc ở trên Thiên Vương sơn gấp gáp nên ta còn chưa kịp hỏi ngươi. Ngươi mang Louise dấu ở nơi nào? Tại sao ta rõ ràng cảm ứng được hắn ở bên người ngươi nhưng lại tìm không được hắn? Ngươi đã làm cái quỉ gì vậy?"

Đỗ Trần vuốt mũi, cười nói: 
"Không có ta chỉ điểm ngươi vĩnh viễn không tìm được hắn, cũng không có biện pháp hoàn thành Hắc Ám Thánh Hình, đến lúc đó ngươi chuẩn bị hướng Da Tát thần tạ tội đi! Các hạ thân ái, không biết là thái độ cầu người của ngươi rất không tốt sao?"

"Ngươi!" - Dịch Cốt đứng bật dậy, chỉ vào Đỗ Trần muốn chửi.

Đỗ Trần thấy bộ dáng tức giận của Dịch Cốt thì kinh thường bĩu môi, nhàn nhạt nói: 
"Ngươi bây giờ không có tư cách chỉ vào ta, thu hồi ngón tay của ngươi lại! Ngươi thương thế quá nặng khiến động tác bị ảnh hưởng, ta có thể giúp ngươi…"

Nói xong, thân hình Đỗ Trần bất động, hắn thầm thả ra tấm chắn liên hoa, "hô" tự hướng tới Dịch Cốt.

Dịch Cốt mù mờ chưa phát giác ra. Hắn mở miệng, gầm lên, vừa mới đi tới phụ cận, còn chưa có nói ra khỏi miệng liền cảm thấy một hơi thở cực kỳ thần thánh áp tới. Không đợi hắn phản ứng, "ba" một tiếng, tấm chắn liên hoa đã nện Dịch Cốt xuống mặt đất, ép hắn không thể động đậy.

Mặc dù lúc Dịch Cốt toàn thịnh có thể không thèm để ý uy lực của tấm chắn, nhưng đấu khí của hắn sớm đã tiêu hao sạch sẽ, làm sao có thể chống đỡ lực lượng của tấm chắn này.

Nhãn lực của Dịch Cốt cũng không thấy, cũng bởi vì không thấy cho nên hắn mới mơ hồ.

Đây là lực lượng gì? 

Đỗ Trần thích ý ngồi xuống, thân thể không một động tác, không khí đột nhiên như một bức tường áp đảo chính hắn.

Đấu khí thực thể hóa? Không có khả năng! Nếu là đấu khí thực thể hóa thì chính mình không có khả năng cảm ứng được đấu khí sao? Hay đây là vận dụng cao cấp thực vật hệ - khí tường?

Ngưng khí thành tường, vô hình áp định! Chỉ cần có không khí liềp lập vào bất bại.

Ân, nhất định là vậy, một chiêu này chỉ có cao cấp đấu thần thực vật hệ mới có thể dùng, Francis dựa vào cái gì có thể sử dụng một chiêu này?

Đỗ Trần cúi người đoạt lấy thiết câu từ trong tay Dịch Cốt, bảo trì ẩn hình tấm chắn ngăn chặn hắn, một mặt bình thản nói: 
"Dịch Cốt, ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ với thực lực của ngươi còn muốn gặp ta - nhị cấp ma đấu sĩ - hành đại lễ sao?"

Chẳng lẽ hắn còn chưa bằng nhị cấp ma đấu sĩ? Đầu óc Dịch Cốt mơ hồ. Từ biểu hiện trước kia của Đỗ Trần, hắn bình thường không để nhị cấp tiểu ma đấu sĩ vào mắt, nhưng sự thật sờ sờ truớc mắt nói cho Dịch Cốt biết…

Ngươi nếu tin tưởng Francis là nhị cấp đấu sĩ thì thật ngu ngốc.

Thân thể Dịch Cốt trên mặt đất không cách nào phán đoán được cụ thể tấm chắn kia khống chế hắn mạnh mẽ tới đâu, hơn nữa nó cũng không có đấu khí. Nhưng hắn cảm giác khí tức trên lưng vô cùng thần thánh, lúc nhỏ hắn đã được cảm thụ khi Da Tát thần hạ xuống thần dụ cũng thần thánh như thế. Không, khí tức của Francis còn thần thánh hơn của Da Tát thần gấp mầy lần.

Khí tức thần thánh như thế, chẳng lẽ… chẳng lẽ hắn là thần? Trong lòng Dịch Cốt nảy sinh ra một ý nghĩ hoang đường, lập tức hắn chối bỏ, hắn nghĩ: Được rồi, Da Tát thần tứ dư lịch đại giáo chủ thần lực, từ ngoại công Francis một đời giáo chủ bắt đầu Da Tát thần lực đã đoạn, cho nên Phillip kế nhiệm mới có thể làm nhiều chuyện như vậy.

Chẳng lẽ Francis chính là huyết mạch thánh nữ, kế thừa chung cực thần lực của Da Tát thần? Ít nhất tại huyết mạch thì điểm này hoàn toàn thông.

"Lạp mễ mạt đế tô! Ngươi không có khả năng chỉ là nhị cấp đấu sĩ, nhị cấp đấu sĩ tuyệt không có loại năng lực này! Lạp mễ mạt đế tô! Chẳng lẽ… Da Tát thần mang vinh quang của ngoại công ngươi đang mất tích chuyển tới người ngươi?"

Đỗ Trần sửng sốt, hắn không biết trong lòng Dịch Cốt nghĩ tới nhiều chuyện như vậy, bất quá nếu Dịch Cốt hiểu lầm vậy thì mình sao không thích được. Học ngữ khí của thần thánh, Đỗ Trần nhìn về phía cửa sổ. 

"Lạp mễ mạt đế tô, ngươi nói gì?"

"Được rồi, trước khi ta hôn mê đã thấy một đóa liên hoa thần thánh màu vàng giết Phillip một lần, vậy đó cũng là…"

Nói không nổi nữa, bởi hắn đã thấy Đỗ Trần chậm rãi vươn tay, chầm chậm hiện lên trên tay hắn, chầm chậm xoay tròn kim quang ánh ngọc.

"Đây là siêu cấp thần lực Da Tát thần tứ dư cho ngươi ư?"

Dịch Cốt kinh hãi. Tiếp đó, Liên Hoa trên tay Đỗ Trần tiêu thất, Dịch Cốt cảm thấy bụng hắn căng lên, một cỗ cảm giác tử vong áp bức dấy lên trong lòng hắn, đây là cường đại lực lượng có tính nổ mạnh, tùy thời có thể cướp đi tính mạng của hắn.

Đỗ Trần dương dương tựa ở cửa, nói như không có việc gì: 
"Ta thầm nghĩ, bây giờ ta không cần động thủ cũng có thể giết ngươi!"

Dịch Cốt chỉ cảm thấy cường lực trong bụng đang bành trướng bỗng nhiên biến mắt, hắn há miệng, giật mình nhìn Đỗ Trần: 
"Được rồi, ngươi muốn biết cái gì? Bác Bì không nói cho ngươi biết sự tình gì sao?"

Bất quá, hắn lại nói thầm: "Mấy năm nay ta có cảm giác Bác Bì là lạ, tựa hồ hắn không muốn nhắc tới chuyện năm đó."

Đỗ Trần nghe được trong lòng chớp động, nói: 
"Tiếp tục lời nói mới rồi, Green chính là Bác Bì, bất quá cái gì?"

"Green chính là Bác Bì, bất quá Bác Bì không phải Green!"

Dịch Cốt nói: 
"Thuật dịch dung của Bác Bì ngươi đã thấy, hắn không bao giờ hiện chân diện mục cho dù là trước ba thánh đồ khác, chỉ là khi còn nhỏ ta có nhìn qua hình dáng của hắn, nhưng sau khi trưởng thành dung mạo của mỗi người đều có sự biến hóa. Bây giờ ngươi để cho Bác Bì bỏ mặt nạ ra đứng trước mặt ta, ta cũng không thể xác nhận hắn là Bác Bì."

"Ngươi nói Green cũng là do Bác Bì hóa trang thành sao?" - Đỗ Trần gật đầu - "Tiếp tục nói, từ sau khi ngoại công ta mất tích có gì đều nói cho ta biết. Bác Bì, tên cổ quái kia nói rất không rõ ràng."

"Năm đó ngoại công ngươi cùng Tả trưởng lão mất tích, ta cùng Hóa Thi đều muốn làm giáo chủ nhưng Bác Bì cùng Trừu Cân kiên trì theo quy định của pháp điển, ủng hộ Phillip, bọn họ một người là Hữu trưởng lão, thực lực của thánh đồ so với ta mạnh hơn, ta cùng Hóa Thi chỉ có thể chấp nhận. Sau chuyện đó ngươi hẳn biết Phillip dùng mẫu thân ngươi làm vật nghiệm phẩm, dẫn đến bốn thánh đồ tranh đấu quyết liệt."

"Lúc ấy Bác Bì thực lực cường đại nhất mang theo Mayfair tới Beins (Ái Nhân Tư). Ta cùng Hóa Thi nhân cơ hội muốn tranh làm giáo chủ nên ở lại Đấu Thần đảo cùng Phillip tranh đấu… Đến mấy năm trước, Hóa Thi đầu phục Phillip, ta không có biện pháp nào khác đành đi tìm Bác Bì cùng hắn liên thủ!"

Nói đến dây, Dịch Cốt dừng một chút, lại nói: 
"Lúc ấy Mayfair đã qua đời rất lâu, Bác Bì đột nhiên xuất hiện, thực lực của hắn càng tăng mạnh nên dễ dàng đánh bại ta, hắn cùng ta đạt thành hiệp nghị: Chúng ta liên thủ đối phó sự đuổi giết của Phillip, nhưng ta phụ trách bảo vệ an toàn cho hai vị huynh trưởng của ngươi."

Đỗ Trần âm thầm gật đầu, Dịch Cốt nói so với Bác Bì không hơn bao nhiêu nhưng hẳn là hắn không có nói xạo: 
"Bác Bì tiên sinh của chúng ta thật sự là thần bí. Được rồi, nếu ngươi mấy năm trước mới bắt đầu bảo vệ hai vị huynh trưởng của ta, vậy hẳn đối với người ở Shigeru trang viên rất quen thuộc, ngươi cho rằng Bác Bì có thể cũng giống năm đó hóa thân thành Green, hóa trang thành một người ở bên ta?"

"Người bên ngươi thật sự chỉ có lão Fuye, còn có một đứa nhỏ ngốc nghếch là Ariza, thân thể bọn họ cùng với Bác Bì khác xa nhau, trong bốn thánh đồ cho dù là ta - Dịch Cốt tinh thông nhất cũng không có biện pháp làm cho thân xác biến thành hình dáng kia!"

Nói xong, Dịch Cốt nghi hoặc nhìn Đỗ Trần: 
"Ngươi… không, ngài kế thừa thần lực Da Tát thần, nếu ngài muốn trọng chỉnh Da Tát giáo hội, ta có thể giúp ngài. Ta nguyện ý hướng ngài tuyên thệ thuần phục!"

Hắn hướng mình thuần phục sao? Đỗ Trần khép hờ hai mắt, trầm ngâm một lúc, hắn suy nghĩ Dịch Cốt là người thế nào.

Dịch Cốt không chính thức là bằng hữu, điểm này Đỗ Trần dám chắc, hắn thuần phục mình vì cho rằng liên hoa pháp bảo là Da Tát thần lực, loại trung thành này cũng không thể được. Bây giờ Bác Bì đang bế quan chữa thương nên không chiếu cố mình được, mình phải đề phòng Dịch Cốt.

Vậy bây giờ giết chết Dịch Cốt sao? Thật đáng tiếc, hắn là cửu cấp đấu thần.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng đập cửa "đông đông", tiếp đó là thanh âm của Beiermengde truyền đến: 
"Ba ba, Harry ngất rồi, không ai chơi với bối bối nữa."

Tuyết Bỉ Nhân đáng chết, ngươi sao lại ngất a!

Đỗ Trần ý bảo Dịch Cốt chờ trong phòng, hắn vừa đi ra đã thấy tiểu nữ nhi đáng yêu chính đang gõ cửa: 
"Nữ nhi, tại sao Harry…"

Lời vừa khỏi miệng, Đỗ Trần ý thức được có chút không đúng, lập tức đóng cửa lại - hắn lại kêu "nữ nhi".

Phốc, tiểu tử kia biến thàn Alex, hắn rất giản đơn giải thích: 
"Tuyết Bỉ Nhân không đủ trung thành, tỷ tỷ không thích nên muốn thành lập với hắn tinh thần khế ước, kết quả Tuyết Bỉ Nhân không chịu nổi tinh thần lực của tỷ tỷ, ngất rồi!"

"Tinh thần kế ước? Là cái gì?"

Alex liếc mắt nhìn Đỗ Trần, chu miệng nói: 
"Cao thủ hiểu được cái gì, ngươi nghe không hiểu là rất bình thường."

Nói xong, hắn nhắm mắt lại, cũng không có giải thích.

"Hắc, tiểu bại hoại ngươi, còn dám vậy sao! Nhi tử!"

Beiermengde đến, Alex trở về, tiểu nha đầu tự nói: 
"Tinh thần khế ước là dị năng chủng tộc của bối bối, chuyên môn dùng để nuôi sủng vật. Ba ba không phải sợ Harry không nghe lời, bối bối cùng hắn lập khế ước, trừ phi tinh thần lực của Harry cường đại hơn so với bối bối thiệt nhiều thiệt nhiều lần, nếu không hắn phải nghe lời! Hì hì, bối bối đáng yêu không?"

"Lão thiên, nữ nhi thân ái, ba ba yêu ngươi!" - Đỗ Trần mừng rỡ, tiểu tử còn có năng lực này? Quá mạnh mẽ a!

"Nữ nhi, ngày mai ba ba mua cho ngươi thiệt nhiều thiệt nhiều món đồ chơi… cái gì, lại biến thành Alex!"

Theo tiếng "nữ nhi" của hắn, Beiermengde biến thành Alex, tiểu tử bất mãn nghĩ thầm: "Tinh thần khế ước? Đáng chết, trong mắt cao thủ không đáng giá."

Bất quá ba ba hình như rất thích tinh thần khế ước của tỷ tỷ…. Đã biết là cao thủ, có đúng là phải xuất ra tinh thần khế ước gì đó để ba ba cao hứng không? Nếu không thật mất mặt.

Đỗ Trần không biết Alex nghĩ cái gì, hắn lập tức để tiểu tử kia biến thành nữ nhi, nụ cười trên môi: 
"Bảo bối nhi, ngươi có thể giúp ba ba một chút không?"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #102


Báo Lỗi Truyện
Chương 102/522