Chương 101: Họa Tượng




Vấn đề của Đỗ Trần khiến cho Tuyết Ny rất lấy làm quái lạ, nàng dừng chân, quay đầu nhìn Đỗ Trần, ngạc nhiên nói: 
"Ngươi không biết Green sao? Điều này sao có thể?"

"Ta chưa bao giờ nghe qua cái tên này, mẫu thân chỉ để lại một người hầu gọi là Fuye."

"Fuye? Chẳng lẽ Green đổi tên sao?" - Tuyết Ny hỏi - "Fuye kia có bộ dáng thế nào, thực lực của hắn ra sao?"

Đỗ Trần tức cười nói: 
"Lão Fuye chỉ là một người thường, căn bản là không phải đấu thần. Bộ dáng ư? Lão là một người không cao, nhìn qua chỉ là một lão nhân rất hiền lành. Được rồi, lão nhân gia năm nay hẳn là chín mươi ba tuổi rồi!"

"Hắn không phải là Green! Green so với mẫu thân ngươi không lớn hơn hai mươi tuổi, năm nay… nhiều nhất cũng chỉ khoảng bảy mươi tuổi!"

Tuyết Ny lắc đầu: 
"Hơn nữa, Green không thể là người thường, thực lực của hắn rất cường đại, bằng không năm đó hắn cũng không có khả năng uy hiếp cha ngươi! Được rồi, trọng yếu nhất chính là Green là một người tương đối cao."

Tuyết Ny ước lượng đỉnh đầu Đỗ Trần. Năm nay Đỗ Trần mới mười sáu tuổi, thân thể còn chưa có hoàn toàn trưởng thành nên chỉ có một thước bảy, theo Tuyết Ny nói thì Green cao hơn Đỗ Trần nửa cái đầu, đại khái hắn cao ngang với hai vị huynh trưởng.

Lão Fuye thấp hơn Đỗ Trần không là bao!

"Tuyết Ny a di, người có thể kể cho ta nghe về Green này không? Ta trước kia chưa bao giờ nghe qua về người này."

"Sao lại như vậy? Ta còn tưởng rằng Green đi theo mẫu thân ngươi gia nhập Shigeru gia tộc. Như vậy đi, ta còn lưu lại bức họa thành hôn của mẫu thân ngươi, đợi lát nữa a di cho ngươi xem."

Tuyết Ny dẫn Đỗ Trần đi thăm một vòng Đỗ Thư quán, trên đường giảng giải chuyện cưới xin của Anginus cùng Mayfair năm đó, Đỗ Trần chú tâm lắng nghe.

Green! Hắn có thể xuất hiện bên người mẫu thân thì nhất định là người của Da Tát thánh giáo. Có lẽ hắn chính là một trong bốn thánh đồ, bởi vì Bác Bì có nói qua, chức trách của bốn thánh đồ ngoại trừ chấp hành hình pháp còn có bảo vệ thánh nữ.

Đỗ Trần hỏi tới, Tuyết Ny liền kể lại hết thảy về Green năm đó, bất quá không có nhiều điều cơ mật. Dù sao Tuyết Ny chỉ là tỷ muội chung phòng với Mayfair nên cũng không có khả năng biết nhiều chuyện cơ mất của Da Tát giáo hội, bất quá nàng chính là một người tính tình cổ quái, thần kinh lại có vài phần quá mẫn cảm nhưng hết sức quan tâm đến hình tượng đấu thần bên cạnh Mayfair.

"Đây là bức họa cha mẹ ngươi thành hôn!"

Tuyết Ny dẫn Đỗ Trần đi tới phòng mình, từ trong tủ lấy ra một bức họa tinh tế, chỉ vào nói: 
"Năm đó, nghi thức thành hôn được thực hiện sau khi tiến hành lễ tốt nghiệp, chủ hôn chính là sư phụ của Mayfair - phó viện trưởng Phillip. Có rất nhiều bằng hữu của cha mẹ ngươi đến tham dự."

Nói xong, nàng nở nụ cười: 
"Biết không? Năm đó Mayfair là nữ nhi của một tiểu quý tộc, mà cha ngươi lại là hậu duệ của thần Shigeru, hắn sợ tổ phụ của ngươi vì thân phận mà không đồng ý hôn sự nên sau lễ tốt nghiệp đã ra tay trước, chuyển thành gạo đã nấu thành cơm."

Đỗ Trần đối với việc năm xưa cũng không quan tâm, hắn nhìn bức họa. Green kia đứng cách không xa Mayfair trong hôn lễ, mặc trang phục màu lam tiêu chuẩn của ngũ cấp vũ đấu sĩ, vóc người cao lớn, nhìn qua hết sức cường hãn.

Từ thân hình nhìn không ra đầu mối gì, trong bốn thánh đồ ngoại trừ vóc người hóa thi như đàn bà, còn lại đều là bộ dáng này.

Đỗ Trần chuyển ánh mắt lên những người khác trong bức họa, ngoại trừ Phillip cùng bạn của Mayfair, hắn không nhận ra ai nữa.

"Tuyết Ny a di, những người này là ai?" - Đỗ Trần chỉ vào mấy người gần Mayfair hỏi.

"Đó là giáo vụ trưởng Kerry, người đã qua đời, lúc ấy người là các chủ Thượng Thủy Các…. Đây là đạo sư của cha ngươi - Domino, mấy năm trước hắn từ chức rồi trở thành quốc sư của một tiểu quốc tại Nhã Cầm đại lục."

Tuyết Ny giới thiệu những người nàng biết, còn lại mấy người nàng không nhận ra thì nhíu mày nói: 
"Ngươi không hỏi ta cũng suýt quên. Mấy người này khi ấy rất kỳ quái, bọn họ không nói gì lẫn vào trong hôn lễ tửu yến, trong bức họa còn đứng bên đoàn thân hữu của mẫu thân ngươi. Sau đó ta có hỏi mẫu thân ngươi, a a…"

"Mẫu thân ta nói không nhận ra bọn họ sao?" - Đỗ Trần tiếp lời.

"Đúng vậy, Phillip cùng Anginus đều nói không nhận ra bọn họ, xem ra những người này có chức nghiệp là… ăn chực!" - Tuyết Ny hé miệng cười khẽ.

Ăn chực? Những người này rõ ràng là thành viên của Da Tát thánh giáo tới tham gia hôn lễ của thánh nữ, chỉ là bọn họ không tiện lộ ra thân phận của mình.

Cẩn thận suy nghĩ: Có tám người, sáu nam hai nữ, Đỗ Trần âm thầm nhớ kỹ dung mạo của bọn họ, hắn có chút lo lắng hỏi:
"Tuyết Ny a di, ta chưa bao giờ nhìn bức họa này, người có thể cho ta mượn không, để ta cho vẽ lại một bức giống như vậy?"

"Nếu vậy ta giúp ngươi vẽ một bức, họa kỹ của ta cũng miễn cưỡng coi là được." - Tuyết Ny cười nói.

Sau một khắc, Đỗ Trần ngơ ngác nhìn hai bức họa cơ hồ giống nhau như đúc, không, chính là vẽ giống nhau như đúc. Hắn không biết nói gì, Tuyết Ny cười nói:
"Thật lâu không có vẽ, dường như đã kém đi…"

Đỗ Trần cầm bức họa rời khỏi Đồ Thư quán. Lúc đi, Tuyết Ny còn dặn hắn thường xuyên lui tới, cần tư liệu gì có thể trực tiếp tới tìm nàng. 

Nhìn vị a di này bình phàm tới cực điểm, nhưng mới vừa rồi tiếp xúc Đỗ Trần biết vị a di có vẻ bình phàm này đã ở trong Đồ Thư quán mười năm, mỗi ngày đều sửa sang, tra duyệt tư liệu, tích lũy tri thức, cho dù có xưng là học giả tri thức nhất nhất trên Đấu Thần đảo thì lão thầy bói Bowen cũng phải cam bái hạ phong.

Đỗ Trần đương nhiên còn có thể đến thăm vị a di bình phàm này.

Bên trong học viện, những người có quan hệ thân mật với cha mẹ hắn đều phải nhất nhất tới bái phỏng.

Trên đường về túc xá, Đỗ Trần mừng thầm trong lòng, hôm nay thu hoạch được một chuyến không nhỏ. Hiểu được hai hài tử có tiềm lực siêu nhiên do dung hợp là thứ yếu, trọng yếu là bức họa vẽ các thành viên chủ trốt của Da Tát giáo hội.

Cơ hội tìm được Mayfair lại lớn hơn vài phần.

Trăm việc thiện lấy hiếu làm đầu! Một đại việc thiện mà hắn dễ dàng hoàn thành. Hơn nữa, Bác Bì không hạ diện cụ xuống, lão tử không tin không tra ra ngươi là ai! Hắc hắc!

…………

"Đại tiểu thư, người xem có được hay không?"

Trong khi Đỗ Trần đẩy cửa vào, Tuyết Bỉ Nhân đang ở trong đại sảnh lầu một coi hài tử. Trong tay hắn cầm nhiều món đồ chơi, còn có một loại vú giả gì đó khiến tiểu nha đầu cười "khanh khách."

"Harry, ngươi làm tốt lắm!" - Đỗ Trần tán thưởng.

"Không, chủ nhân, đây là việc Harry nên làm!" - Tuyết Bỉ Nhân nửa quỳ nửa đứng ôm đại tiểu thư tới trước mặt Đỗ Trần.

"Được rồi, ngươi không phải tìm mẹ nuôi, ta đổi chủ ý rồi, ta muốn tự mình chăm sóc tiểu tử này!" - Đỗ Trần ôm lấy hài tử, phân phó - "Được rồi, ta còn thu dưỡng một hài tử, lúc trước đại ca tới đã gặp nó. Bây giờ, ngươi theo tiêu chuẩn của Beiermengde mua một bộ dụng phẩm cho nam hài."

"Nhi tử? A, chủ nhân, xin cho phép ta ca ngợi ngài, ngài muốn đồng thời thu dưỡng hai cô nhi, đây thật sự là quá nhân từ!" – Harry cao giọng ca ngợi.

Đỗ Trần thở dài, nắm lấy cái mũi nhỏ của Beiermengde cười nói: 
"Bảo bối của ta, ngươi không đơn giản! Bất quá từ hôm nay trở đi ngươi chính là "nữ nhi" của ta…"

"Phốc" Beiermengde biến thành Alex.

"Trong lúc kêu "nữ nhi", ta - Alex sẽ đến! Hiểu chưa? Ngốc!"

Alex trừng mắt liếc Đỗ Trần, hình như oán giận "ba ba" lại thuận miệng kêu hắn đến.

Tiểu tử ngươi cũng không thông minh, một tiểu nha đầu cũng có thể lừa ngươi nhận ba ba a! 

Đỗ Trần cười nói: 
"Tiểu tử, ngươi nói ngươi là cao thủ, vậy ngươi có cái gì? Biểu diễn một chút cho ba ba xem!"

Alex mở to mắt, nói: 
"Trong mắt cao thủ mọi sự đều bình phàm, chỉ có chiến đấu mới hiện chân bản lĩnh. Lời ta nói, bản lĩnh ta hơn, chuyện gì trong mắt ta đều rất bình phàm, bản lãnh lớn nhất của ta là chiến đấu, bất quá lại không có địch nhân, không có đối thủ, ta biễu diễn cho ngươi làm cái gì? Bản lĩnh cao siêu của ta chỉ dùng để chiến đấu, không phải bản nghệ."

Đỗ Trần cực kỳ bất đắc dĩ lắc đầu, nói thầm: 
"Nhi tử này thật sự quá thổi phồng a."

Phốc, tiểu tử kia biến thành Beiermengde, nó cười duyên gật đầu: 
"Ân, đệ đệ không thích chơi đùa, ba ba càng làm Beiermengde thích, thân thân ba ba!"

Ba, nàng thân mấy cái lên mặt Đỗ Trần, lại nói nhỏ: 
"Beiermengde đáng yêu chứ, đệ đệ thật ngốc, ba ba không gọi "nữ nhi", đừng cho đệ đệ đến! Để cho Beiermengde một mình chơi với người!"

Ách, nha đầu xấu xa!

"Bảo bối nhi, chờ ba ba có chuyện, ngươi để cho đệ đệ ra ngoài chốc lát, ngàn vạn lần đừng nói cho người khác biết các ngươi hai người cùng dụng một thân thể, hiểu chưa?"

"Bối bối rất thông minh, bối bối hiểu, người khác biết chúng ta cùng dụng một thân thể sẽ bắt chúng ta tiến thành thực nghiệm. Hì hì!"

Trong chốc lát, Harry đi ra ngoài mua đồ trở về, Đỗ Trần giao nam hài Alex cho hắn rồi dặn dò: 
"Đây là nhi tử của ta, thiếu gia của ngươi, nhớ chiếu cố tốt cho hắn. Beiermengde tiểu thư ngủ trên lầu, ta đi bồi tiếp nó, ngươi không có lệnh của ta thì không được lên, sau này cũng vậy, hiểu chưa?"

Đỗ Trần đi lên lầu hai, sau đó phóng ra ba đóa liên hoa.

Trong hoa sen phần lớn là tư liệu cùng nguyên liệu thực nghiệm của Phillip, trong đó có hơn mười khối kim loại, toản thạch một hộp nhỏ, kim chúc quý hiếm bất kể mấy loại, ba bao văn đường, mặt khác còn có nhiều thứ Đỗ Trần cũng không nhận ra. Ngoài ra còn có hai người hôn mê, một là Dịch Cốt, người kia là Louise.

Mang vàng bạc châu báu để ngoài, sau đó mở cửa sổ, hắn nhìn Dịch Cốt.

Lúc này trên người Dịch Cốt không có tầng hắc vụ, nhìn qua hắn là một trung niên nhân diên mục ác độc.

Nhìn bộ dáng Dịch Cốt, Đỗ Trần so sánh với bức họa của Tuyết Ny a di, đột nhiên hắn cười hắc hắc: 
"Ngươi quả nhiên cũng tham gia tràng hôn lễ này!"

Tìm chén nước lạnh đổ lên đầu Dịch Cốt, Đỗ Trần khiến hắn tỉnh dậy: 
"Dịch Cốt tiên sinh tôn quý, chúng ta lại gặp nhau!"

"Đây là đâu? Ta hẳn là còn ở Thiên Vương sơn?"

Dịch Cốt nhìn hai bên, ôm ngực rồi ngồi lên ghế. Thương thế của hắn rất nặng, hơn nữa trí nhớ của hắn dừng lại tại Thiên Vương sơn, tại thời điểm trước khi trúng một đòn nghiêm trọng của Phillip khiến hắn bị hôn mê.

"Đây là túc xá của ta. Dịch Cốt tiên sinh, trước hết mời ngươi xem bức họa này!" - Đỗ Trần đưa bức họa cho hắn.

Dịch Cốt liếc mắt một cái rồi nói: 
"Ngươi có ý tứ gì?"

Hắn cầm lấy thiết câu bên người, quát: 
"Năm đó giáo hữu chúng ta đều tham gia vào tràng hôn lễ này, ngươi muốn hỏi cái gì?"

"Ta thấy, Green chính là Bác Bì, bất quá…"

Dịch Cốt đột nhiên ngậm miệng: 

"Bác Bì đứng đầu trong bốn thánh đồ, thủ hộ đấu thần của Da Tát thánh nữ đâu có đơn giản như vậy, bất quá tại sao ta phải nói rõ cho ngươi?"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #101


Báo Lỗi Truyện
Chương 101/522