Chương 100: Khỏa Đản




"Ta nói cái gì đản sao?"

Bowen cùng Demis từ túc xá của Đỗ Trầm trở lại trướng bồng ngồi uống rượu, thấy Đỗ Trần xông vào trướng bồng liền không chút động đậy, vẫn ngồi uống tiếp.

"Ngươi chưa nói qua sao?"

Đỗ Trần biết hai kẻ này tính tình cổ quái, hắn một tay ôm nữ nhi, một tay đặt vò rượu xuống giữa hai người, đây là vò thượng phẩm tửu giá mười hai ngân tệ.

Demis hoan hô một tiếng, vừa muốn đưa tay lấy thì Bowen đột nhiên đánh cho tay hắn rời ra, sau đó trợn con mắt, mở cái miệng đầy răng vàng, rất có khí khái của thầy bói nói:

"Tiểu tử, ngươi có ý tứ gì? Vừa rồi nữ nhi của ngươi còn không tin chiêm tinh thuật của ta mà. Lão nhân gia nói cho ngươi biết, đây chính là sỉ nhục, tuyết đối sỉ nhục! Hừ, đừng tưởng rằng ta sẽ quên nó. Có một bình rượu mà nghĩ là ta quên được à? Sao lại có việc dễ dàng như thế chứ!"

"Đúng, nàng còn đốt búi tóc quý giá nhất của ta, chính là vũ nhục một cách trắng trợn!" - Demis phụ họa gật đầu.

Đỗ Trần nhìn thoáng qua Beiermengde trong lòng, vẻ mặt tiểu bảo bối nhu thuận cười tươi tựa hồ chuyện vừa rồi căn bản là không phải nó làm. Nếu không phải mình là người đương sự, có lẽ thật sự sẽ tin tưởng "tiểu bảo bối" "thiên chân vô ta" sẽ không làm như vậy a! 

"A a, với thân phận của lão nhân gia ngài mà lại đi tức giận với một tiểu hài tử sao?"

Đỗ Trần còn muốn hòa hoãn quan hệ, đành cười nói:
"Lão nhân thích uống rượu, mấy ngày nay người hầu của ta Harry cũng chưa cho ngài rượu gì ngon nhỉ. Như vậy đi, từ ngày mai trở đi ngài cứ tùy tiện uống trên tửu điểm bên đường, ta trả tiền."

Trong lòng hắn bỏ thêm một câu, dù sao cung cấp cho các ngươi ăn uống cũng là tu luyện Bảo Giám.

Bowen khinh thường quay đầu, chuyển thân, hướng bố liêm tử (nơi bày rượu) trong trướng, không hề đáp lại Đỗ Trần.

Demis lưu luyến nhìn thoáng qua vò rượu, buồn bã cúi đầu, trong miệng phát ra tiếng chép miệng.

Hai tên cổ quái, các ngươi còn dám cầm lấy sao!

Đỗ Trần vừa cười vừa nói:
"Bowen tiên sinh, phiền ngài nhìn nữ nhân của ta một cái, nàng đã ăn…"

"Đi!"

Bowen ho khan một tiếng, nói:
"Muốn biết tin tức của khỏa đản hãy kêu nữ nhi của ngươi bồi tội, tiểu hỗn đản này dám hoài nghi chân lý của lão nhân gia ta. Hừ!" - Hắn nhắm con mắt lại.

"Ba ba, khi dễ ta, lão lưu manh!"

Beiermengde ủy khuất cúi đầu, bờ vai nhỏ run run.

Hài tử quá đáng yêu! Trong lòng Đỗ Trần tức giận: Lão tử cả đời cô nhi, thật vất vả mới có thân nhân, ngươi là một lão bất tử lại dám mắng nó là tiểu hỗn đản!

Mặc dù các ngươi rất có thể là cao nhân…. Nhưng cho dù các ngươi thật sự là cái gì cao nhân… mà cao nhân là có thể mắng nữ nhi của lão tử sao? Huống chi các ngươi chỉ là cao nhân trong giả thiết…

Nhưng, chính mình mặc dù mới biết Beiermengde một ngày nhưng tiểu bảo bối dù sao cũng kêu mình một tiếng "ba ba", danh phó kia thật sự là nữ nhi của mình.

Thanh âm của Đỗ Trần lạnh xuống:
"Hai vị, Beiermengde dù sao cũng là nữ nhi của ta. Hai vị trong khoảng thời gian này cuộc sống quá sức thoải mái ha?"

Ý tứ, hai người các ngươi - lão hỗn đản - ăn của lão tử, ở chỗ lão tử, vậy phải cấp cho lão tử cái gì chứ!

"Hải! Ta, ta…."

Lão thần côn nghe hiểu ý tứ của Đỗ Trần, lão cắn răng, đứng lên cởi quần áo trên người xuống đất.

"Ta sẽ không trợ giúp người dám hoài nghi chiêm tinh thuật của ta, tuyệt đối không! Lão nhân gia ta không ăn của ngươi thì không được sao!" - Nói xong, hắn đi ra ngoài trướng bồng.

Đỗ Trần "hừ!" một tiếng cũng không ngăn trở hắn. Demis nóng nảy bước lên phía trước cản lão thầy bói lại, sau đó nói:
"Francis, kêu nữ nhân của ngươi cho hắn một chút mặt mũi đi, ân?"

Hắn nháy mắt ra hiệu, ý bảo xin lỗi sẽ có chỗ tốt thật lớn.

"Ba ba, khi dễ ta, lưu manh, người xấu!"

Beiermengde nằm trong ngực Đỗ Trần ô ô khóc lớn, Đỗ Trần thấy bộ dáng ủy khuất của nó mà lòng mềm nhũn.

Cái gì mặt mũi? Ngoại trừ các ngươi ra lão tử chẳng lẽ không có biện pháp khác sao? Roland, Ziege, còn có đồ thư quán của Đấu thần học viện, nơi nào so với các ngươi kém hơn?

Nữ nhi của "Đỗ thiếu gia" ta như thế nào lại phải dạy thói quen xin lỗi kẻ bất lương?

Thấy Đỗ Trần không có chút ý tứ xin lỗi, Bowen liền phất tay hừ hừ đi ra. Nhưng đi chưa được mấy bước Bowen đã cảm thấy ở vị trí giữa đoản khố của hắn nổi lên một đám cháy nhỏ, nhìn lại nữ nhi trong lòng Đỗ Trần đang che miệng cười gian khách khách.

"Đáng chết, tiểu ma nữ, Francis, ta không để yên cho các ngươi!"

Bowen chạy vài bước đã "ùm!" một tiếng nhảy vào Thượng Thủy hà.

Demis cũng nóng nảy chỉ vào tiểu tử trong lòng Đỗ Trần cả giận nói:
"Ngươi không đốt ta lại đốt huynh đệ của ta, cả tiểu huynh đệ của huynh đệ ta cũng đốt! Francis, nếu ngươi tiếp tục mặc kệ không quản nữ nhi của ngươi thì khóa trình học kỳ này đừng nghĩ hợp cách."

"Ba ba, xin lỗi, phiền toái cho người!"

Tiểu bảo bối khiếp sợ, thân thể co lại, sau đó thân Đỗ Trần một cái.

"Bảo bối, không có gì đâu!"

Đỗ Trần nói:
"Ba ba mới không sợ việc đó." - Nói xong Đỗ Trần ôm hài tử đi ra khỏi truờng bồng.

Demis đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn bóng lưng Đỗ Trần, đột nhiên hắn xoay người duổi theo lão thầy bói mới từ trong nước mò lên. Mặc thêm áo cho hắn, sau đó thấp giọng nói:
"Ngươi sao lại cùng Francis tranh chấp, chẳng phải ngươi còn muốn nhìn biến hóa của hắn sao? Xong hết rồi, từ nay không có phiếu ăn trường kỳ miễn phí nữa rồi."

Lão thần côn rất tức giận, hừ hừ:
"Nha đầu kia ô miệt chiêm tinh thuật của lão nhân gia ta, còn làm chuyện bực mình! Ngươi không cần lo lắng, "phiếu ăn" sẽ có, hắn rất nhanh sẽ tìm đến ta…"

"Nhưng Francis có thể từ người khác mà biết tin tức của khỏa đản đó."

"Ai nha, ta không phải nói điều này. Ngươi chờ xem, không quá vài ngày Francis sẽ lại đến cầu ta trở về ăn, uống cho hắn." - Lão thầy bói cười rất bất lương - "Rồi hắn sẽ đến mời ta, hắc hắc!"

………..

Sự thật sẽ như thế sao…

Đỗ Trần trở lại cửa túc xá, cúi đầu nhìn thoáng qua tiểu tử đang cười a a trong ngực, thầm nói: "Trên người tiểu bảo bối có đúng là có mị hoặc ma lực không? Sao mình lại nuôi nó? Đặc biệt là không muốn nó chịu ủy khuất?"

Suy nghĩ một chút, Đỗ Trần chờ Harry trở về rồi giao nữ nhi cho hắn chiếu cố, sau đó đi theo dọc bờ Thượng Thủy hà tới đồ thư quán.

"Có người đến sao? Thật đáng tiếc, tương lai đồ thư quán này sẽ đóng cửa!"

Quản lý đồ thư quán là một nữ tử trung niên hơn bốn mươi tuổi, vóc người rất gầy nhưng nhìn qua rất thiện lương, một thân trường bào công tác tiêu chuẩn của giáo sư, thích quản lý và đọc các bộ sách.

Nàng ngước lên, nhẹ giọng nói:
"Phillip phó viện trưởng gặp chuyện ngoài ý muốn, Ziege viện trưởng hạ lệnh học viện phải khóa hết, tất cả các kiến trúc nhất loạt bị phong bế. Hôm nay…. Di? Ngươi là Francis?"

Đỗ Trần giật mình tiếc thương nói:
"Phó viện trưởng đáng thương…. Người nhận ra ta sao? Ta không có tới đồ thư quán bao giờ mà!"

"Ta tại án thất có xem qua bức họa của ngươi, cũng nghe rất nhiều người nhắc tới ngươi, bọn họ đều tán dương ngươi, nói ngươi có phẩm đức cao thượng mà tất cả đệ tử mơ ước!"

Thật sao? Đỗ Trần thầm buồn cười. Không lâu trước, tên đệ tử đáng mơ ước đã giết chết phó viện trưởng, trong lúc này lại cười thân thiết.

"Bất quá cho dù không ai nhắc tới thì ta cũng biết ngươi. Người nhà của ngươi có nói qua cho ngươi biết Tuyết Ny a di không?"

Đỗ Trần sửng sốt, mờ mịt lắc đầu:
"Không có, mẫu thân ta… lúc ta ba tuổi thì qua đời, mà cha ta rất không thích ta…"

"Ai, hài tử đáng thương!"

Đại thẩm bỏ quyển sách trên tay xuống, vỗ vỗ đầu vai Đỗ Trần.

"Năm đó ta cùng Mayfair tỷ muội chung một túc xá."

"A?" - Đỗ Trần chấn động.

"Sao vậy? Ngươi không tin ư? Năm đó sau khi ta tốt nghiệp liền lưu lại làm quản lý viên, mà mẫu thân ngươi cùng cha ngươi đính hôn rồi rời đi. A a, ta bây giờ vẫn còn lưu giữ bức họa cùng Mayfair, bằng không ta tại sao lại đặc ý xem bức họa của ngươi."

"Không, ta không phải không tin, chỉ cảm thấy quá ngoài ý muốn!"

Trong lòng Đỗ Trần hô lớn, thu hoạch ngoài ý muốn a!

Dị biến của hai đứa con mặc dù quan trong, nhưng Đỗ Trần thu dưỡng hai hài tử chẳng phải có mục đích là tra ra tin tức Mayfair sao? Bây giờ có a di thân thuộc với mẫu thân, tự nhiên có thể kể lại một chút.

"Người chính là Tuyết Ny a di sao? Thật sự xin lỗi, ta không biết người, nếu không ngày đầu tiền khai học ta đã đến bái phỏng rồi." - Đỗ Trần rất lễ phép cúi đầu.

"Hài tử này quá khách khí rồi!"

Tuyết Ny nâng Đỗ Trần dậy, để hắn ngồi một bên:
"Nếu là ngươi… vậy a di mở cho ngươi cửa sau, ngươi muốn mượn cái gì?"

"Ta đến tìm một chút tư liệu về đản (trứng) của dị thú."

"Đản? Ở tầng mười ba, giá mười bảy đến hai mươi chín." - Tuyết Ny a di rất nhanh báo địa điểm - "Bất quá, lại có hơn một ngàn quyển, ngươi muốn tìm tư liệu về loại dị thú gì?"

Đỗ Trần vươn ngón cái ra, mô tả một viên đá nhỏ màu đen. Tuyết Ny trầm tư lắc dầu nói:
"Không cần tìm, ngươi tìm không được tư liệu như vậy đâu!"

Nàng thấy ánh mắt nghi hoặc của Đỗ Trần liền giải thích:
"A di làm tại đồ thư quán hơn hai mươi năm, nơi này mỗi gốc cây ngọn cỏ đều phi thường quen thuộc, đồ thư quán không có tư liệu ghi lại loại đản này. Làm sao? Ngươi có một cái đản như vậy sao?"

Con mắt Đỗ Trần vừa chuyển, hắn nghĩ thầm, chuyện hai hài tử có thể nam nữ hô biến càng ít người biết càng tốt, nếu không bị mấy tên điên khoa học chộp làm thực nghiệm thì biết làm sao?

Hắn định biên tạo một bài nói dối, nhưng lúc này Tuyết Ny đã nói:
"Ai nha, ta suýt nữa quên, có một cuốn cổ tịch có nhắc tới một loại giống như ngươi nói. Có đấu khí, đản giống như viên đá, bình thường thấp nhất cũng là thần sủng có dị năng cường đại, còn siêu cấp có thể che dấu đấu khí, thậm chí là chung cực thần sủng."

"Phải cẩn thận sao?"

"Đúng vậy, loại thần sủng này quá mạnh mẽ, các đấu thần bình thường rất khó thu phục được những con trưởng thành. Chỉ có thể tại thời kỳ còn nhỏ, cũng chính là giai đoạn đản, bắt nó mang bên mình dùng đấu khí của mình chậm rãi dung hợp nó. Nhưng cái này vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận siêu cấp thần sủng sẽ phản lại hoặc cắn nuốt, hoặc chiếm đoạt thân thể của chủ nhân!"

Đáng chết, lão tử hiểu rồi.

Alex, chính là khỏa đản nọ.

Nữ nhi Beiermengde ăn Alex, hơn nữa còn ấp Alex trong bụng nó. Alex muốn cướp đoạt thân thể của tiểu nha đầu nhưng hai tiểu tử kia ai cũng không ai thắng ai, không thể làm gì hơn là hòa bình cộng xử, để cho Đỗ Trần "hài nữ song toàn".

Trong đó dám chắc còn có một số biến hóa kì diệu, bất quá cái này không có khả năng kiểm tra.

Nói như thế, Alex nhất định là tiềm lực vô cùng cường đại, là siêu cấp thậm chí là chung cực thần sủng, mà tiểu nha đầu cũng không đơn giản, không bị đoạt mất thân thể.

Thực lực song phương hẳn là đồng đều nên bây giờ bọn chúng dung hợp kỳ diệu, thật sự rất thú vị! Hai tiểu tử cường đại dung hợp một chỗ, nhưng hắn dám chắc đó là đản của siêu cấp thần sủng, nếu không nó không có khả năng rơi vào tay hắn.

Tuyết Ny cũng cười nói:
"Với lại, cao cấp thần sủng đều hết sức chú ý bảo vệ đản của mình, không có khả năng ngươi có được, nó nhất định là một sinh vật thấp kém. Bất quá ngươi cũng không nên quá mức thất vọng."

Tuyết Ny hiểu Đỗ Trần có thể thấy rất mất mác liền chuyển chủ đề:

"Được rồi, mẫu thân ngươi năm đó quen cha ngươi là ở đây, ngươi có muốn đi thăm địa phương mà cha mẹ ngươi đã yêu nhau không?"

Nàng không nói Đỗ Trần cũng sẽ đưa ra yêu cầu cùng loại, bây giờ Tuyết Ny chủ động đề cập tới thì càng tốt.

"Ai, thời gian thật nhanh!"

Tuyết Ny một mặt dẫn Đỗ Trần đi thăm, một mặt than vãn.

"Năm đó, Mayfair hoạt bát sáng sủa, mà người hầu Green bên nàng cũng cổ quái. Lúc ấy cha ngươi đã đi từ sau tới gần mẫu thân ngươi, kết quả Green…."

"Tuyết Ny a di, mẫu thân ta còn có một người hầu sao?"
Liên Hoa Bảo Giám

Liên Hoa Bảo Giám - Chương #100


Báo Lỗi Truyện
Chương 100/522