Chương 73: Chiến sự quỷ dị


"Báo!"
Một tiếng kêu vui mừng lẫn sợ hãi vang lên từ xa.
"Tướng quân. Thám tử đã trở về!" Một gã thiên tướng vừa nhìn thấy liền nói.
Lăng Khiếu vội vàng xoay người, ánh mắt sáng lên nói: "Mau truyền!"
Sáu gã thám tử tiến vào trong soái trướng, quỳ một chân xuống đất nói: "Khởi bẩm đại soái. Ngàn vạn điều vui!"
Lăng Khiếu tỉnh táo nói: "Vui gì?"
Một gã thám tử đáp lời: "Sáu người chúng ta sau lần điều tra này không hề thấy tung tích của địch nhân cho nên đã đi lên đỉnh tang Hồn Sơn liền nhìn thấy hai ngàn binh mã của địch đã chết toàn bộ. Trên núi như bị phóng hỏa vậy, không còn chút cây cỏ nào."
Một tên thám tử khác cũng vui vẻ nói: "Phía nam Tang Hồn Sơn cũng như vậy. Hai ngàn quân địch không còn một ai. Trên núi cũng có dấu vết bị hỏa thiêu!"
Lăng Khiếu mở to hai mắt: "Lời ấy có thật sao?"
Sáu gã thám tử đồng thời quỳ xuống: "Thuộc hạ nguyện lập quân lệnh trạng!"
@Quân lệnh trạng: Giấy bảo đảm thực hiện quân lệnh.
Một tên thám tử khác lớn tiếng nói: "Thuộc hạ lên đến đỉnh núi liền nhìn thấy trong quân doanh của Tây Hàn dường như đang hỗn loạn , không biết vì sao?"
Lăng Khiếu bổng nhiên đứng lên quát: "Truyền lệnh tam quân: Toàn quân xuất động. Vương Phương Chí!
"
Có mạt tướng!"
"
Ngươi mang theo một vạn quân mã ra hạp cốc trực kích Tây Hàn. Đem quân mã Tây Hàn ngăn chặn lại. Lập tức lên đường!"
"
Mạt tướng tuân lệnh!"
"
Lý Minh Dương! Chương Mạnh Kỳ! Hai người các ngươi mang theo năm ngàn bộ binh phân ra chiếm nam bắc Tang Hồn Sơn!"
"
Mạt tướng tuân lệnh!"
"
Những người còn lại đi theo bổn soái. Cùng Hàn Thế Trạch quyết chiến!"
"
Rõ!"
Lăng Khiếu giục ngựa mà tiến, vừa đi trên đường vừa đánh giá. Đối với sự kiện li kỳ này khiến trong lòng hắn nghi hoặc không thôi. Hai sườn đỉnh núi đã phóng ra tín hiệu biểu thị bổn quân đã thành công chiếm lĩnh đỉnh núi. Lăng Khiếu lại càng thêm buồn bực. Hắn cố ý ra dẫn đại đội di chuyển như thế này nhằm phòng ngừa gian kế của địch thì nào biết được hai nhánh quân kia lại không gặp một điểm phản kháng nào đã thuận lợi chiến lĩnh đỉnh núi. Đỉnh núi một khi bị Thừa Thiên quân chiến được thì có âm mưu quỷ kế cũng không cách nào dùng được. Chẳng lẽ có đội nhân mã khác đang âm thầm hỗ trợ? Nhưng tại sao ta lại không hề biết?
Chúng tướng đều biết Lăng Khiếu dụng binh như thần, tất cả đều cho rằng Tang Hồn Sơn là do Lăng Khiếu âm thầm phái người đi thu thập cho nên vui vẻ cực kỳ. Lăng Khiếu cũng không thể phủ nhận nên đành hàm hồ đồng ý.
Đại quân gia tăng nhanh tốc độ, không quá một khắc đã xuyên qua hạp cốc. Cảnh tưởng đập vào mắt đã nằm ngoài suy đoán của tất cả mọi người.
Chỉ có đội nhân mã một vạn người của Vương Phương Chí đóng quân một mình phía tước. Quân đội Tây Hàn không hề có chút tung tích nào. Nhìn thấy bản doanh trước kia của Tây Hàn tán loạn vô cùng, lều vải, cẩm kỳ ngả nghiêng. Ngẫu nhiên có ánh sáng phản xạ lại trong tầm mắt mọi người. Đúng là binh khí trên mặt đất. Hiển nhiên đại quân Tây Hàn sớm đã bỏ chạy rồi, hơn nữa bỏ chạy cực kỳ vội vàng. Còn có hai lều vải bốc lên khói xanh. Đó là hai lều chứa lương thảo. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Lăng Khiếu nhíu mày! Việc này rất rõ ràng là có người đang âm thầm tương trợ chính mình. Nhưng không thể hiểu nỗi người hỗ trợ mình là thế lực nào? Nếu giúp mình lớn như vậy thì tại sao lại không hiện thân ra gặp mặt?
Vương Phương Chí giục ngựa lại, vẻ mặt trần đầy nghi hoặc: "Nguyên soái. Khi quân ta đến thì binh mã Tây Hàn đã rút ra hơn mười dặm rồi. Một người cũng không nhìn thấy. Điều này quả thực rất kỳ quái!" Vừa nói vừa gãi đầu, vẻ mặt buồn bực cực kỳ. Hắn vốn định lần này cố gắng lập công lớn để hãnh diện quay về soái trướng nhưng nào biết được chưa hề xuất ra một đạo thì quân địch đã bỏ chạy thật xa.
Lăng Khiếu lặng yên suy nghĩ không nói gì. Hồi tưởng lại mấy năm gần đây khi mình tác chiến mỗi lần gặp phải thời khắc mấu chốt thì mình thủ thắng một cách vô cùng kỳ diệu. Có mấy chủ tướng của quân địch đều bệnh chết một cách rất khó hiểu. Cùng với sự kiện hôm nay nên Lăng Khiếu có thể xác định đang có một lực lượng thần bí âm thầm trợ giúp mình.
Nợ ân huệ người ta lớn như vậy nhưng mà ngay cả mặt mũi họ ra sao cũng không nhìn thấy. Lăng Khiếu thở dài một tiếng. Bất quá người thần bí này không có địch ý với mình, hơn nữa là vì trợ giúp mình mà đến. Nhưng hết lần này đến lần khác mình lại hoàn toàn không biết chút gì cả. Thật là quỷ bí vô cùng. Từ xưa đến nay đã không có biết bao nhiêu trận thắng mạc danh kỳ diệu như vậy. Mấy năm trôi qua, mỗi lần Lăng Khiếu xuất binh thì mỗi lần đều chiến thắng. Hắn trở thành một nhân vật mà quân đội các nước sợ hãi.
Mặc kệ như thế nào thì Tang Hồn Cốc đã lọt vào trong tay Thừa Thiên Quân rồi. Từ này về sau, một địa phương này đã trở thành Khấp Hồn Cốc của quân đội Tây Hàn.
Lăng Khiếu bực mình khoát tay nói: "Chỉnh tu phòng ngự. Toàn diện chiếm lĩnh Tang Hồn Sơn. Cần phải đem Tang Hồn Sơn trở thành quân doanh của chúng ta. Nữa tháng sau hồi triều!"
Nói xong cũng không đợi chúng tướng trả lời liền giục ngựa trở về. Nhìn bóng lưng của Lăng Khiếu mà mọi người không hiểu chút nào. Rõ ràng là đại thắng nhưng tại sao Nguyên Soái lại rầu rĩ?
Kinh thành. Lăng Phủ...
Lăng Thiên đang nằm trên một cái ghế dựa thật lớn bên dưới một góc cây bồ. Đôi mắt có chút híp lại. Sau lưng hắn có một thiếu nữ bận quần áo tuyết trắng xinh đẹp tuyệt trần đang vươn nhẹ ngọc thủ xoa bóp trên vai Lăng Thiên. Một đôi mắt long lanh như nước lộ ra thỏa mãn cực kỳ. Dường như cứ ở bên cạnh Lăng Thiên, xoa bóp cho hắn là hạnh phúc lớn nhất của nàng.
Xoát! Một âm thanh nhỏ cơ hồ không thể nghe được vang lên. Một hắc y nhân vượt tường mà vào.
Lăng Thiên vẫn híp mắt như cũ, thần sắc không động chút nào nhưng đôi mắt của bạch y thiếu nữ sau lưng hắn bỗng nhiên tăng thêm vài phần lạnh lùng. Nụ cười động lòng người trên mặt thoáng chốc biến mất. Thay vào đó là hàn ý lạnh như băng. Ánh mắt như đao hướng đến thân ảnh hắc y nhân kia quét tới.
Hắc y nhân kia nhất thời cảm thấy lạnh cả người. Vội vàng đi đến trước người Lăng Thiên quỳ xuống một chân nói: "Thuộc hạ Lăng Cửu bái kiến công tử!"
Trong miệng Lăng Thiên nhẹ 'Ồ' một tiếng. Tỏ vẻ đã biết rồi.
Hắc y nhân đứng dậy cung cẩn ôm quyền hành lễ với bạch y thiếu nữ: "
Thần cô nương hảo!"
Hàn băng trên mặt bạch y thiếu nữ không tiêu tan chút nào. Ánh mắt không nhìn lên một cái mà vẫn tiếp tục xoa bóp bả vai cho Lăng Thiên. Nhưng ánh mắt lạnh như băng khi nãy hoàn toàn tiêu tan.
Hắc y nhân Lăng Cửu nhất thời cảm thấy cả người buông lỏng như được đại xá vội vàng lấy một phong thư trong lòng ra hai tay dâng lên. Bạch y thiếu nữ nhẹ nhàng phất tay một cái khiến cho phong thư vốn nằm trong tay Hắc y nhân không biết khi nào đã nằm trong tay nàng.
Hắc y nhân dường như nhìn nhiều thành quen nên không cảm thấy kỳ quái chút nào: "Cuộc chiến ở Tây tuyến Tang Hồn Sơn lần này Phùng Mặc cùng Tôn Thiết đái lĩnh một ngàn người phân là hai đội tiến vào. Lăng Trì ở trong đại quân Tây Hàn thành công ám sát Hàn Thế Trạch. Toàn thân trở ra. Trước mắt quân đội của Lăng nguyên soái đã toàn diện tiếp quản Tang Hồn Sơn và Khấp Hồn Cốc."
Trong miệng Lăng Thiên lại phát ra một tiếng 'Ưm'. Dường như đối với kết quả này đã biết trước. Thản nhiên nói: "
Ô! Là Lăng Trì đi sao? Thương vong của các huynh đệ như thế nào rồi?"
Lăng Cửu"
Chết trận năm mươi ba người. Trọng thương bốn mươi mốt người. Bị thương nhẹ khoảng một trăm ba mươi người. Tôn Thiết đại ca bị thương vai phải."
Thân thể Lăng Thiên chấn động: "
Tổn thất to như vậy? Ngay cả Tôn Thiết cũng bị thương? Lần này là từ quân đội của ai cử đi?"
Thân thể Lăng Cửu run lên nói: "
Lấy năm trăm người trong ba nghìn thủ hạ của Nhạc Siêu tấn công Nam Sơn, Lý Hàn lấy năm trăm người tấn công Bắc Sơn..." Hắn âm thầm cầu khẩn công tử không nên hỏi chuyện này nhưng lúc này nghe công tử lên tiếng liền biết được hai người kia xui xẻo rồi.
Lăng Thiên thẳng người lên, hung hăng trừng mắt hắn một cái nói: "
Nói hết một lần cho ta. Giấu diếm làm gì? Còn chờ ta hỏi thêm nữa sao?"
Mồ hôi lạnh đổ ướt cả người Lăng Cửu. Hắn không dám lau mà vội vàng thẳng người nói: "
Thủ hạ Nhạc Siêu năm trăm người chết bốn mươi ba người trọng thương mười tên, bị thương nhẹ chín mươi người; Thủ hạ Lý Hàn năm trăm người chết trận mười người trọng thương ba mươi mốt người, bị thương nhẹ bốn mươi người."
Lăng Thiên nhíu mày, âm thanh có chút tức giận: "
Nhạc Siêu làm ăn cái gì thế không biết? Thương vong nhiều như vậy! Nói cho Phùng Mặc đội ngũ của Nhạc Siêu cần phải gia tăng huấn luyện lên. Bản thân Nhạc Siêu lĩnh hai mươi quân côn, các đội trưởng dưới trướng hắn đều lĩnh hai mươi côn! Về Lý Hàn thì để cho Phòng Mặc tự thưởng cho đi!"
Lăng Cửu cuối cùng cũng có thời gian lau mồ hôi lạnh, trong lòng thầm nghĩ: "
Lấy năm trăm người diệt sạch hai ngàn người mà chỉ có hơn ba mươi người chết trận. Vô luận là chiến tích này phóng ra nơi đâu cũng là huy hoàng cực kỳ. Chỉ có công tử nói rằng vô công mà thôi. Còn phải chịu phạt đánh quân côn nữa? Bất quá tên Lý Hàn kia cũng quá mức biến thái đi."
Lăng Thiên nằm xuống lần nữa, nhắm hai mắt lại. Lăng Thần ở phía sau hướng đến Lăng Cửu phất tay nói: "
Ngươi có thể rời đi. Có tình huống gì thì phải báo lại lập tức."
Lăng Cửu như được đại xá vội vàng cúi người hành lễ. Sau đó thân thể nhẹ nhàng như một chiếc lá khô, đảo mắt liền bay khỏi tường biến mất không thấy. Vừa đến vừa đi nhưng trong Lăng Phủ không một người nào phát hiện ra
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #73


Báo Lỗi Truyện
Chương 73/795