Chương 700: Tam gia khai chiến (Hạ).


.
Thủy Mạn Thành trợn mắt, đột nhiên há miệng phun một bãi nước bọt lên mặt Ngọc Mãn Thiên. Ngọc Mãn Thiên giận dữ muốn phát điên, phốc một cái phun ngược trở lại, trong nháy mắt trên mặt hai người đều đầy nước bọt, vẫn còn chưa đủ, Ngọc Mãn Thiên dứt khoát há miệng thúc giục nội lực, oa một tiếng, trong bụng có cái gì phun hết cả lên mặt Thủy Mạn Thành. Nhất thời trong đại sảnh mùi chua tanh xông lên khiến ai nấy đều cau mày muốn ói…
Cao thủ hai nhà đồng thời đưa một tay che mũi, tay kia kéo chân hai người về như kéo lợn chết. Tuy vậy hai người vẫn cố chống cự, mười đầu ngón tay cắm xuống mặt đất tạo thành mười vết cào sâu trên mặt đất đồng thời hai cái đầu vẫn như cũ ngước nhìn đối phương, cổ bành ra trông như hai con rắn hổ mang…
Ngọc Mãn Lâu và Thủy Mạn Không đều giận đến xanh mặt, gân trán nổi vồng lên. Vừa mới bị kéo trở về, Thủy Mạn Thành đã lại nhảy lồng lên, chỉ cảm thấy trên mặt mùi vị chất ọe từ bụng Ngọc Mãn Thiên giống như phân thì không nhịn được há miệng nôn thốc nôn tháo mà bên kia Ngọc Mãn Thiên dùng tay áo lau mặt rồi lại thao thao bất tuyệt, khí dũng như núi cất tiếng mắng to…
Thân hình Ngọc Mãn Lâu chợt lóe lên rồi có thanh âm ba một tiếng, Ngọc Mãn Thiên nặng nề một cái rồi xanh cả mặt mắng: "Hỗn trướng câm miệng!"
Ngọc Mãn Thiên trừng hai mắt quát: "Lão tử không phục, ngươi cắn ta a!"
Ngọc Mãn Lâu nhất thời tức giận đến ba hoa chích chòe…
Hai người bát nháo như vậy làm cho gần ngàn người trong bữa tiệc không ai muốn ăn nữa, người nào muốn ăn thì thật là bất bình thường. Ai nấy sắc mặt quái dị, oán hận nhìn hai gã này mà có một loại cảm giác muốn nôn mãnh liệt.
Hai vị Tam gia này mặc dù không đánh nhau nhưng hành động nháo loạn hôm nay của hai người nhất định sẽ được ghi vào sử sách của hai nhà, cũng có thể nói là thiên cổ lưu danh.
Trong đại sảnh lạnh ngắt như tờ, tất cả mọi người đúng là ngươi xem ta, ta nhìn ngươi không biết nói gì, đúng là vô kế khả thi.
Đột nhiên, "Sách" một tiếng truyền tới, gần ngàn người đồng thời quay đầu nhìn qua.
Nhưng là lúc cơn giận của Ngọc Mãn Thiên Ngọc Tam gia đang nguôi đi thì mới phát hiện ra trong bụng trống trơn, đột nhiên cảm giác đói bụng nên thuận tay cầm lấy một cái đùi gà trên bàn mở to miệng gặm một cái. Trước mắt bao người nhưng Ngọc Tam gia há mồm nhai nhồm nhoàm rồi lại bưng chén rượu lên, chẹp một tiếng đã tợp hết một chén rượu.
Bên kia thì Thủy Tam gia đã nôn đến mức cả người vô lực. Đồng dạng đều là Tam gia nhưng Tam gia này cùng Tam gia kia quả nhiên vẫn có chút bất đồng.
Mọi người thấy hắn phùng mồm ăn đùi gà rồi lại nghĩ đến bãi nước bọt ở trên mặt hắn vừa rồi thì đều trợn mắt há mồm, chỉ cảm thấy trong cổ họng nhưn đang có kiến bò ngứa ngáy…
Rốt cục có mấy người vừa xoay mặt rồi nôn ói ra, mà cái này lại tạo ra phản ứng dây chuyền, một khi có người không chịu nổi mà nôn mửa thì cơ hồ người bên cạnh cũng như vậy…
Cũng chỉ có gia chủ hai nhà và Thủy gia Đại trưởng lão Thủy Vô Lãng và Nhị gia Ngọc Mãn Đường là xem như định lực kinh người, miễn cưỡng cố nén được!
Tiệc rượu Thủy Ngọc hai nhà kết cụ cơ hồ tất cả mọi người đều nôn thốc nôn tháo, tất cả cao thủ tham gia đều có bộ dáng như là vừa tham gia một trận đại chiến, hữu khí vô lực, thái độ hung dữ như muốn ăn thịt người.
Lúc tuyên bố yến hội chấm dứt, Ngọc Tam gia quát to một tiếng: "Ta còn chưa ăn no!" Sau đó hậm hực đứng lên, hai tròng mắt nhìn kỹ mỹ vị trên bàn rồi đơn giản duỗi bàn tay to ra, tay trái bưng một bình, tay phải cầm lấy một cái tay gấu không để ý đầy mỡ mà ôm vào trong lòng rồi cúi đầu há to miệng uống một ngụm vừa ngửa đầu, ực ực hai tiếng, rượu ngon thuận đã trôi xuống, chỉ thấy được cái trái cổ rất lớn vận động qua lại.
Ngọc Mãn Lâu lắc đầu thở dài, Ngọc Mãn Đường sầm mặt còn Ngọc Băng Nhan che miệng nhỏ giọng cười, tất cả cao thủ Ngọc gia cũng không hẹn mà lui ra sau vài bước, dùng hành động thực tế tỏ vẻ "Ta không nhận ra người này". Về phần Thủy gia thì đều tỏ vẻ khinh bỉ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hôm nay thật sự là làm cho mọi người đều mất mặt. Ngọc Mãn Lâu oán hận nhìn Tam đệ mình, hận không thể đánh cho hắn một trận. Đang muốn nói cáo từ thì vừa lúc đó một tiếng vang nặng nề "Ầm" một tiếng đột nhiên từ rất xa truyền tới.
Tất cả mọi người đều ngẩn ra dừng bước, tiếp theo một cỗ khí thế cường đại tới cực điểm phô thiên cái địa xuất hiện, luồng khí thế cường đại này bao phủ cả thiên địa. Vào giờ khắc này, tất cả mọi người đều cảm giác được giống như là cả trời xanh đang hướng về chính mình đè ép xuống, căn bản là không thể chống đỡ được, căn bản là không thể có chút ý tứ kháng cự nào.
Nếu như nói trên thế gian này có thần linh thì cỗ khí tức này chính là hơi thở của thần! Khí thế như vậy chỉ sợ đã siêu thoát khỏi phạm trù của võ đạo, hoàn toàn lên tới trình độ mọi người không thể hiểu được. Điều này khiến tất cả mọi người đồng thời biến sắc, lần này thì không có người nào là ngoại lệ!
Đến tột cùng là ai có thể có được khí thế kinh khủng tới cực điểm như vậy! Nếu người này muốn ra tay đối với những người ở chỗ này thì chẳng phải là không thể chống cự sao.
Ngọc Mãn Lâu hai tròng mắt sắc như dao sắc bén nhìn Thủy Mạn Không, theo hắn phán đoán, nhân vật võ lâm đỉnh phong rốt cuộc cũng không phải là người Thủy gia. Nhưng nơi này là Thiên Phong đại lục, là địa bàn của Thủy gia tự nhiên lại xuất hiện một nhân vật kinh thiên động địa như vậy, trong lòng có thể không nóng như lửa đốt.
Tuy nhiên chỉ là liếc mắt một cái Ngọc Mãn Lâu đã phán định, người này khẳng định không phải là người của Thủy gia bởi vì tất cả người của Thủy gia đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ!
Kể cả Thủy Vô Lãng cùng Thủy Mạn Không! Một khi đã như vậy, Ngọc Mãn Lâu cũng có chút yên tâm, mặc kệ võ công của người nọ cao bao nhiêu nhưng nếu giống như Tống Quân Thiên Lý đều không thuộc về bất kỳ gia tộc nào mà là phiêu nhiên thế ngoại thì sẽ tuyệt đối không can thiệp vào đại kế của ta!
Mà nhân vật ngang trời xuất thế này rất có thể là người như vậy bởi vì trước đó chưa từng nghe nói qua trên đời này lại có một nhân vật như vậy!
Bọn Thủy Mạn Không trong lòng cũng đang lo sợ nghi hoặc bất an, đột nhiên lại xuất hiện một cỗ khí thế như vậy là có ý gì, chẳng lẽ là người của Ngọc gia. Nếu không tại sao trước kia chưa từng xuất hiện mà lại nhằm vào lúc Ngọc gia vừa đến mà xuất hiện?
Vì vậy, lúc Ngọc Mãn Lâu đánh giá Thủy Mạn Không thì đồng thời Thủy Mạn Không cũng đồng dạng đang đánh gia kỹ Ngọc mãn Lâu, hai người đồng thời yên lặng.
Nếu Ngọc Mãn Lâu cũng nhìn về phía mình, đó chính là đang quan sát chính mình, như vậy chứng minh nhân vật này không phải là người của Ngọc gia. Nếu không phải thì chỉ cần kính nhi viễn chi là được, như vậy hắn sẽ không tùy tiện gây hấn, càng huống chi người này xuất hiện ở Thiên Phong đại lục, rất có thể người của Thiên Phong đại lục. Nếu gia tộc của mình có lễ cầu thì hoặc là còn có thể…
Hai người bốn mắt tương đối, đồng thời cười cười nhưng ngay cả mình cũng không biết mình đang cười. Cái gì là như trút được gánh nặng hay là chê cười, trong lòng trăm vị hỗn tạp nói không rõ.
Sau khi nói vài câu vô vị, hai bên bèn chia tay, đều tự mang theo cao thủ gia tộc trở về. Bây giờ vô luận cái gì cũng không nhất định cần lo lắng, cái duy nhất phải lo lắng chính là ước chiến ba ngày sau.
Tiệc rượu âm dương mặc dù không thành nhưng vẫn là tiệc rượu! Ngày mốt chính là ngày hai nhà sẽ có không ít người âm dương ly biệt.
So sanh với Thủy Mạn Không cảm giác yên tâm hơi sớm. Hắn tuyệt đối không nghĩ tới người phát ra luồng khí thế cực kỳ mạnh mẽ này mặc dù không phải là người Thủy gia nhưng lại cũng không phải là người của Thiên Phong đại lục. Nếu để cho hắn có quyền lựa chọn mà nói thì Ngọc Mãn Lâu tình nguyện để cho người này đúng là người của Thủy gia.
Vì người này chính là Lăng Thiên! Đối thủ lớn nhất trong kiếp này của Ngọc Mãn Lâu cũng đúng là địch nhân cùng cấp cuối cùng của Ngọc Mãn Lâu.
Chẳng lẽ võ công của Lăng Thiên thực sự đã tăng lên tới trình độ vang dội cổ kim như vậy sao? Nếu không, vì sao có thể phát ra khí thế giống như thần tiên vậy.
Sơn Đông phong, trong một sơn động phía trong vách núi đá. Trên mặt đất, có một cái kén tằm có ánh huỳnh quang lóe ra đồng thời đang phồng lên, từ từ phồng lên giống như một cái khí cầu thật lớn đang được bơm đầy không khí.
Sau nhiều lần phình ra co lại, rốt cục cái kén này to lên với tốc độ điên cuồng lấy mắt thường có thể thấy được, khí cầu càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn…
Không biết từ địa phương nào đột nhiên có tiếng xèo xèo truyenf ra rồi "ầm" một tiếng trầm thấp, cái kén tằm nổ tung để lộ ra bên trong một cái cơ thể người trần truồng như nhộng, làn da trắng hồng, trong suốt non mịn, cho dù là mỹ nữ khắp thiên hạ có làn da tay mịn nhất cũng tuyệt đối không thể so sánh với làn da của người này.
Người này đương nhiên chính là Lăng Thiên!
Luồng khí thế bọn Ngọc Mãn Lâu cảm thấy chính là khí lãng của vụ nổ này tạo ra. Vạn niên linh thạch sau khi cải tạo xong thân thể Lăng Thiên thì năng lượng còn thừa rốt cục nương theo vụ nổ này mà phát ra hoàn toàn. Luồng lực lượng ngàn năm tích lũy này há nhân lực có thể so đo với. Cái này cũng khó trách mọi người sợ hãi như thế.
Lăng Thiên đương nhiên không biết trong tình huống mình ở không hề hay biết đã tạo ra một hồi khiến cả cao tầng của Thiên Phong đại lục cùng cả Thiên Tinh đại lục đều khủng hoảng đến cực điểm. Nếu hắn biết thì tin tưởng là không biết nên khóc hay cười.
Quyển 7

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #700


Báo Lỗi Truyện
Chương 700/795