Chương 685: Mưu kế độc ác.


Lăng Nhất cười hắc hắc, chắp tay sau lưng nhìn hơn hai mươi người ở phía trước, giống như một con mãnh hổ nhìn hơn hai mươi con thỏ: "Cảm giác làm mưa làm gió sướng lắm hả? Tống đại công tử, vận khí của ngươi đúng là không tồi, đảm lượng cũng khá. Cả Thiên Phong đại lục có thể nhìn thấy chân diện mục của Điền Chi Di ta tính ra cũng không có được mấy người, ngay cả cha ngươi là Tống Thiên Kiều cũng không có được vinh hạnh này. Mà ngươi không ngờ lại đồng thời nhìn thấy cả ba huynh đệ chúng ta, chỉ bằng vào điểm này, ngươi cũng đáng để kiêu ngạo rồi, có muốn để mấy huynh đệ chúng ta quỳ thành hàng xuống trước mặt ngươi nữa không?"
"Ta... ta..." Không ngờ ba vị đương gia thần bí nhất của Thuận Thiên Minh đều ở đây! Tống Cuồng hoang mang lo sợ đảo mắt, trên đầu mồ hôi lạnh to bằng hạt đậu túa ra, cơ hồ muốn bật khóc. Mẹ của con ơi, vận khí này có gì đáng để kiêu ngạo đâu? Vận khí của ta không tồi, nhưng là vận xui mới đúng, ta căn bản là người xui xẻo nhất Thiên Phong đại lục mà!"
"
Đại đương gia, người là cao nhân tiền bối,quả thực là công tử nhà ta không đúng, xin đại đương gia đại nhân đại lượng, niệm tình đại công tử trẻ tuổi không hiểu chuyện, mà nể mặt Tống gia ta, có thể bỏ qua lần này, Tống gia chúng ta nhất định sẽ hậu báo!" Lão già áo đen kiên trì cầu xin tha thứ, tuy biết rõ đối phương mười phần thì đến chín phần là không bỏ qua, nhưng vẫn gắng sức lần cuối.
"
Trẻ tuổi không hiểu chuyện ư? Ngươi sẽ không muốn nói với chúng ta rằng có trò như vậy, tên tiểu tử này trước đây chưa từng chơi chứ? Tống gia? Gia tộc lớn quá nhỉ, mặt mũi lớn quá nhỉ, ha ha, dọa chết ta rồi đó." Người có thể nói ra những lời châm chọc như vậy đương nhiên chính là Lăng Nhị, chỉ thấy mặt hắn sầm xuống, bước lên trước một bước, hất hằm về phía lão gia áo đen, khinh thường nói: "Lão gia hỏa ngươi tên gì, nói cho nhị gia ta nghe xem nào."
Lão già áo đen mặt mày co quắp, cúi đầu xuống, khúm núm nói: "
Tại hạ là Đinh Hồng Quốc, bái kiến nhị đương gia."
"
Kinh Hồng Kiếm Đinh Hồng Quốc, thì ra là lão tiểu tử ngươi." Lăng Nhị cười nhạt, đột nhiên nghiêm giọng quát: "Quỳ xuống cho lão tử? Quỳ thành hàng ấy, có nghe thấy hay không! Các ngươi không phải là muốn thấy người khác quỳ thằng hàng sao? Lão tử hôm nay thanh toàn cho các ngươi!"
"
Ngươi!... Nhị đương gia, chớ có quá đáng như vậy!" Đinh Hồng Quốc mặt đỏ bừng, con ngươi cũng đỏ rực, nhìn chằm chằm vào Lăng Nhị, tay phải đặt lên chuôi kiếm.
Nếu có lựa chọn, lão hiện tại đương nhiên là lựa chọn đi được bao xa thì đi bấy nhiêu xa. Nhưng hiện tại bởi vì là thân phận bảo tiêu của Tống Cuồng, nếu hôm nay nghe lời đối phương để rồi mình và Tống Cuồng cùng quỳ xuống trước mặt đối phương, e rằng ngày sau dù còn mạng về Tống gia thì so với chết còn khổ sở hơn nhiều.
"Vì sao lại quá đáng? Bởi vì dưới gối nam nhân có hoàng kim ư? Vừa rồi lúc công tử của các ngươi bảo người ta quỳ thành hàng, sao không thấy ngươi nói gì? Như vậy chính là khinh người thái quá ư? Chuyện thật sự khinh người thái quá ta còn chưa làm đâu, lão tử hôm nay để ngươi mở mắt, cho ngươi kiến thức một chút cái gì mới gọi là khinh người quá đáng!" Lăng Nhị hừ lạnh một tiếng rồi vươn người ra, cánh tay đột nhiên vang lên tiếng lách cách, không ngờ lại lại dài ra tới hai thước, hướng tới đỉnh đầu Đinh Hồng Quốc mà tóm tới, chưởng còn ở trong lưng chừng không mà năm đạo kình phong đã phát ra tiếng rít.
Quốc Hồng rống lên một tiếng, râu tóc dựng đứng, trường kiếm rời vỏ đón đỡ. Thân ảnh của hai người nhoáng cái chập lại với nhau. Tiếng rầm rầm vang lên không ngớt, đột nhiên Lăng Nhị rít lên một tiếng, thân hình bay lên không rồi xoay tròn, rồi lại vù một tiếng hạ xuống trước mặt Lăng Nhất.
Đinh Quốc Hồng rên lên một tiếng, thân hình lảo đảo, hai cánh tay vô lực rủ xuống, trường kiếm keng một tiếng rơi xuống đất, khóe miếng ứa máu, khuôn mặt già nua trong thoáng chốc biến thành trắng bệch.
Mắt Lăng Thiên lóe sáng, liếc nhìn Lăng Nhị.
Lăng Nhị cười hắc hắc, trên mặt xẹt qua một tia xấu hổ.
Lão tiểu tử này cũng biết làm người đấy. Lăng Thiên thầm nghĩ, với sự lão luyện của Đinh Hồng Quốc, đương nhiên nhìn ra hôm nay Tống Cuồng đã chết chắc, cũng không có nửa điểm hy vọng. Nhưng lão vẫn không muốn trở mặt đắc tội với Tống Cuồng, càng không tình nguyện vứt lại tính mạng ở chỗ này. Còn muốn liều mạng xuất thủ để tránh tội danh hộ chủ không chu toàn. Cho nên mới ở trước mắt Tống Cuồng mở miệng chống lại, rồi động thủ với Lăng Nhị. Hơn nữa còn cố ý để thụ thương. Nhưng lại ở lúc bản thân có thể ứng phó, tận sức khống chế thương thế của mình trong phạm vi mà bản thân có thể chịu đựng ược.
Như vậy, hắn đã nói rõ với Lăng Nhị, lại chứng tỏ được sự nỗ lực đối với chức trách của mình. Cho dù hôm nay Tống Cuồng chết ở đây thì Tống gia cũng không trách được hắn. Nếu không với võ công của hắn, cho dù là còn kém xa Lăng Nhị, nhưng cũng đến nỗi thua ngay trong một chiêu. Trong nháy mắt đã có cân nhắc kỹ càng được như vậy, quả thực là hạng người cực kỳ khéo léo.
Phần tâm tư này, loại công tử hoàn khố như Tống Cuồng đương nhiên là nhìn không ra, nhưng há có thể qua được mắt Lăng Thiên?
"Cứ án chiếu theo lời nói vừa rồi của ngươi, tổng cộng hai mươi sáu người, năm mươi hai cái đầu gối." Lăng Thiên ở phía sau lạnh lùng nói: "Ta muốn thấy một hàng thẳng tắp!"
Đây chính là lời mà Tống Cuồng vừa rồi đã nói, Lăng Thiên hoàn toàn không thay đổi, nhắc lại nguyên văn, lọt vào tai Tống Cuồng thì còn khó chịu hơn là chết.
Lăng Nhất trừng mắt, gầm lên một tiếng: "
Không nghe thấy à? Mau bước lên, quỳ một hàng cho lão tử! Nếu mà quỳ không thẳng thì lão tử dùng chân giẫm chết các ngươi đó,
Thân hình của Đinh Hồng Quốc lảo đảo muốn ngã, máu ở khóe miệng chảy ra càng lúc càng nhiều, đột nhiên thân hình mềm ra, rất gọn gàng sạch sẽ mà ngất đi.
"Lão hồ ly!" Lăng Nhất chửi khẽ một tiếng.
Bịch bịch mấy tiếng, năm võ sĩ Tống gia ở gần Lăng Nhất nhất không chịu nổi khí thế áp bức cường đại, tất cả ý chí đề kháng đều mất hết, hai chân mềm ra, quỳ xuống đất.
Đôi mắt đầy uy thế của Lăng Nhất nhìn về phía Tống Cuồng: "Ngươi! Quỳ xuống!"
"
Điền Chi Di, cho dù ngươi là Thuận Thiên Minh chi chủ thì sao chứ, Tông gia ta so với Thuận Thiên Minh của các ngươi cũng chẳng kém hơn là bao. Muốn ta quỳ xuống trước mặt ngươi ư, ngươi tưởng rằng mình xứng à?" Tống Cuồng rống lên, đột nhiên tung cước, rầm rầm hai tiếng, thân hình của hai thị vệ ở trước mặt bị đá về phía Lăng Nhất, mà bản thân hắn thì điên cuồng thổ ra một ngum máu, bất chấp bị nội thương mà cường hành thôi động nội tức, thoát khỏi khí thế phong tỏa của ba người bọn Lăng Nhất, chạy như điên vào trong viện.
Chuyện đã xong rồi, duy có tẩu vi là thượng sách. Tống Cuồng biết vô luận như thế nào họ cũng sẽ không bỏ qua cho mình, cho nên kích khởi dũng khí liều mạng đào tẩu. Nguồn: http://truyenyy.com
"Hừ!" Một tiếng hừ lạnh mang theo sát khí vô tận ập vào trong tay Tống Cuồng, trong nháymắt trong thất khiếu của Tống Cuồng máu tuôn ra như suối, từ trên không rơi xuống đất. Thân hình khi còn ở trong không trung đã bị một cỗ lực lượng mạch danh kỳ diệu ép cho rơi xuống đất, đã thế còn rơi xuống trước mặt tất cả võ sĩ của Tống gia, lại còn quỳ trước mắt Lăng Thiên.
Tống Cuồng vốn ở trong không trung đã bị tiến hừ ẩn tàng áp lực cự đại chấn cho hôn mê lại một lần nữa phát ra tiếng hô thảm, trong nháy mắt đã tỉnh lại, nhưng rồi lại ngất đi. Từ trong không trụng rơi xuống, hai đầu gối đập xuống đất nát vụn. Nhưng cỗ lực lượng đó lại một mực bó buộc hắn, khiến hắn té ngã.
Có vết xe đổ sờ sờ trước mặt, các võ sĩ còn lại nào còn dám phản kháng, nhao nhao quỳ xuống ở hai bên cạnh Tống Cuồng, cẩn thận xếp thành một hàng dọc, chỉ sợ có một chút nào đó không phù với yêu cầu, sợ chọc cho mấy vị sát tinh này lại tức giận.
"Tốt." Lăng Thiên than khẽ một tiếng: "Những người này không đi làm đội nghi trượng gì đó thì đúng là đáng tiếc."
"
Người của Tống gia đã toàn bộ bị bắt, dám hỏi công tử định xử trí chúng như thế nào?" Ánh mắt của ba người bọn Lăng Nhất nhìn về phía Tống Cuồng với vẻ bất thiện, bộ dạng như hận không thể lập tức lóc thịt hắn. Bởi vì dạng phế vật như thế này, lại khiến ba người lộ ra cái xấu ở trước mặt công tử. Cổ oán khí này, ba người nói thế nào cũng không nuốt xuống được.
"Xử trí bọn chúng ư?" Lăng Thiên mỉm cười, ngón tay bắn ra, một đạo kinh phong bay tới, phong bế huyệt đạo của Đinh Hống Quốc, khiến cho lão gia hỏa đang giả vờ hôn mê thật sự ngất đi. Lăng Thiên nhẹ nhàng búng tay một cái, tựa hồ như rất hài lòng với năng lực khống chế của mình, nói: "Gết bọn hộ vệ này đi, chỉ lưu lại một mình Tống đại công tử là được rồi."
Lăng Nhất ngây người, thấp giọng nói: "Vâng!"
Ba người đồng thời xuất thủ, hai mươi bốn người cơ hồ là đồng thời biến thành hai mươi bốn cỗ thi thể.
Lăng Thiên khịt khịt mũi, có chút không hài lòng với bầu không khí sặc mùi máu tanh này, nhíu này nói: "Tông Thiên Kiều có mấy nhi tử? Có tôn tử không?"
Lăng Tứ nói: "Tống Thiên Kiều tính tình âm hiểm, nhi tử Tống Cuồng và Tống Ngạo đều là hạng người vô cùng xấc láo bướng bỉnh. Có điều, hai người này đều chưa cưới vợ, chắc là vẫn chưa có con." Hắn không biết Lăng Thiên hỏi câu này là có ý gì, nhưng thân là nhân vật túi khôn của Thuận Thiên Minh, đối với nội tình của những gia tộc này tất nhiên là nói ra rất thuận miệng.
"Như vậy thì dễ giải quyết rồi." Lăng Thiên trên mặt thoáng hiện một nụ cười lạnh: "Có hai lựa chọn cho các ngươi. Thứ nhất là chúng ta sắp đặt để Tống gia cho ràng Tống Cuồng và những người này là Hoàng Phủ thế gia giết, khiến hai nhà bọn chúng triển khai chém giết nhau, chúng ta ngư ông đắc lợi, nhất cử thôn tính hai nhà này. Có điều, hiện tại làm vậy hình như là rất khó, cần phải suy tính chu toàn."
"
Thứ hai, mấy người các ngươi đi bắt nhi tử thứ hai của Tống Thiên Ki có lẽ thuận tay dắt luôn mấy con dê cũng được, sau đó thì trắng trợn bắn tin, nếu không muốn tuyệt hậu thì Tống gia phải lấy việc diệt Hoàng Phủ thế gia làm giá cả, tới chuộc hai nhi tử bảo bối về. Ừ, vị Tống nhị công tử đó tên là Tống Ngạo đúng không? Nghe nói còn là tình địch của ta? Cho nên ta càng có khuynh hướng lựa chọn người thứ hai hơn, không có vấn đề chứ?"
Ba người bọn Lăng Nhất gật đầu đáp ứng, đồng thời cùng lạnh run, kế sách của công tử… quá độc rồi.
Lăng Tứ nói: "Công tử, Hoàng Phủ thế gia có phải là cũng cần gõ cho chúng một cái không? Hoàng Phủ Nghiêm Hàn chuyên đâm bị thóc chọc bị gạo, chỉ một giải Bích Thủy thành đã có vô số người phải chịu sự ức hiếp của Hoàng Phủ thế gia. Năm ngoái còn vì chiếm một khối đất mà đào cả tổ phần nhà người ta lên. Thôn tử đó chỉ hơi có kháng nghị, không ngờ lại nhân lúc trời tối mà tru sát hơn bốn trăm mạng người. Thủ đoạn tàn khốc, thiên lý khó dung. Lại có rất nhiều xung đột làm ăn với Thuận Thiên Minh chúng ta, tuy không dám chọc giận chúng ta, nhưng cũng tạo thành không ít phiền ức không lớn nhưng cũng không nhỏ..."
"
Ừ, đúng rồi, còn có Hoàng Phủ thế gia nữa." Lăng Thiên day day trán, bộ dạng như đang đau đầu, nói: "Đã như vậy thì cũng kiếm cách chơi đùa với mấy tên thỏ đế của Hoàng Phủ thế gia đi. Có điều, sau này cứ trông mèo vẽ hổ, nói cho Hoàng Phủ thế gia gia chủ Hoàng Phủ Nghiêm Hàn biết, nếu không muốn tuyệt hậu thì diệt Tống gia cho ta."
Ừ, chính là như vậy, khiến thế gia số hai, số ba của Thiên Phong đại lục biểu diễn một vở kịch chém giết nhau cho chúng ta thưởng thức.
Quyển 7

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #685


Báo Lỗi Truyện
Chương 685/795