Chương 650: Thạc thất hương diễm (2).


.
"Ai nói là không có thiên lý, Thiên Lý không phải đang ở ngoài hay sao? Dám chơi dám chịu, biến ra! Mau lăn qua một bên!" Tam nữ đồng loạt hô lên, cực kỳ đắc ý, ai nấy đều tinh quái nhìn Lăng Thiên.
Toàn thân Lăng THiên run rẩy, nhất thời có một loại cảm giác thiếu nam ngây thơ sa vào trong một tổ nữ sắc lang. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Haitay đặt lên trên đai lưng, cười khổ. thảo nào ba nhau đầu kia không chịu thoát y. Người ta ăn mặc chỉnh chu. Mình lại cởi áo gỡ đai lưng ra trước mặt người khác, loại chuyện này thật đúng là vô cùng xấu hổ nha.
Da mặt La Thiên công tử vốn dày như khúc ngoặt của Vạn lý trường thành, không ngờ cũng hơi đỏ lên...
"Mau cởi ra đi chứ! Huynh ngơ ngẩn cái gì đó? Có phải là lão gia của bọn muội hay không đó? Sao lại có vẻ mặt thế kia! Đây chính là chuyện mạng của người quán thiên đó nha". Tam nữ cùng lúc ồn ào, trả lại Lăng Thiên nguyên văn câu nói lúc trước của hắn.
Mặt Lăng Thiên đỏ bừng, thiếu chút nữa muốn đào lỗ mà chui xuống, ngơ ngơ ngẩn ngẩn không nói nên lời.
"Cởi! Mau cởi ra nào!" Tam nữ đồng thanh
"Trời ơi, mấy vị nữ đại vương à, tiểu sinh... nhất định tuân mệnh, vạn mong ba vị đại vương ôn nhu một chút... Đây vẫn là lần đầu tiên mà". Tư tâm chợt chuyển, Lăng Thiên thẳng thắn giả bộ một tiểu gia hỏa vô cùng ngân thơ.
Lần đầu tiên, ngươi đi mà lừa thần gạt quỷ đi.
Dưới sự thúc ép cùng những cái nhìn khinh bỉ của tam nữ, Lăng Thiên chật vật mở đai lưng ra... Ngẫm nghĩ một chút, sớm muộn gì thì mình cũng vô pháp tránh khỏi, tâm tư chợt chuyển , mắt chợt nhắm lại, động tác cấp tốc vô bì, phịch một tiếng, toàn thân trên dưới đã sạch trơn nhẵn nhũi, ách, chỉ để lại một cái quần đùi nho nhỏ, bao lấy một đám lỉnh kỉnh rất lớn.
"Đăng đồ tử. Không biết xấu hổ . Sắc lăng!" Tam nữ đồng loạt kinh hô, đều bưng kín mặt. Ba người không ngờ Lăng THiên lại sảng khoái đến như thế, xoát một tiếng, đã không còn cái gì che thân...
Lăng Thiên buông thõng tay xuống, vẻ mặt bất dắc dĩ: "Huynh không muốn cởi, các muội cương quyết bắt huynh cởi. Huynh cởi rồi, huynh lại trở thành đăng đồ tử, sắc lang... Ba vị cô cô à, các nàng cũng thật khó chiều nha. Đây chẳng phải là không có thiênlys hay sao?"
Tam nữ che mặt cười ha ha, Lăng Thiên rõ ràng phát hiện, ba nha đầu này tuy rằng lấy tay che kín mắt, nhưng ai nấy đều giữ lại vài cái khẽ nhỏ giữa mấy ngón tay... rõ ràng là nhìn lén!
Lăng THiên hừ hừ hai tiếng, đọt nhiên bày ra một bộ dáng mỹ tiên sinh, cong tay thu chân, nói: "Sao? Đẹp không? Vóc ngươi huynh là tiêu chuẩn tuyệt đối đó!"
"Hứ!" Tam nữ đồng loạt khinh bỉ một lần nữa.
"Đừng bàn về huynh nữa, các muội mau lên đi, tiếp tục dây dưa là trời tối mất đo".
Lăng Thiên không nhịn được mà thúc giục. Trong ánh mắt lấp lóe tinh quang, giống như là sắc quang của một sắc lang...
Nghe hắn thúc giục, ba nàng nhất thời quên cả trêu chọc hắn, bắt đầu khẩn trương. Từng người đều giấu kỹ nắm tay ở sau lưng, thần tình vô cùng
Kịch liệt triển khai lần thi đấu thứ hai.
hai đợt qua đi, sau hai tiếng cười duyên đắc ý, lại có thêm một người bại trận...
Bại trận chính là nhân vật chính của lần tiêu độc này - Ngọc Băng Nhan.
Trên mặt Ngọc Băng Nhan đã sớm là một mảnh đò bừng, sớm đã quên đi nỗi sợ hãi đối với Huyền Âm Thần Mạch, cúi đầu đứng tại chỗ, toàn thân cứng ngắc...
"Dám chơi dám chịu, cởi!" Lăng Thiên gào lên một tiếng, đột nhiên cảm thấy rất là vui vẻ.
"Không đâu!" Ngọc Băng Nhan ưm một tiếng, bụm mặt đặt mông ngồi trên mặt đất, một tay nắm chặt lấy váy, hai chân gấp lại như chân chim, giấu mặt vào bên trong.
Tiểu nha đầu này rõ ràng là chơi xấu nha.
Lăng Thần cùng Lê Tuyết nhìn nhau.
Lăng Thiên vô cùng tức giận, tựa như thượng cấp vung tay: "Các muội mau tiếp tục, huynh tới thu thập nàng ta!"
Vẻ mặt như kẻ trộm đi đến, cười hắc hắc nói: "Nhan nhi à, cho muội hai lựa chọn , thứ nhất, muội tự mình cởi, đương nhiên nhiên, có thể giữ lại áo lót, thứ hai, huynh sẽ giúp muội cởi, hề hề, bất quá, huynh có thể cam đoan, ngay cả quần lót cũng không lưu lại, sao nào?"
Ngọc Băng Nhan cực kỳ e thẹn, ngẩng đầu lên, hai mắt vụt sáng nhìn Lăng Thiên: "... Có thể giữ lại áo lót ư?"
"Nếu muội không muốn giữ lại, đương nhiên cũng được mà". Lăng THiên gật đầu khẳng định.
"Hừ!" Ngọc Băng Nhan yêu kiều hừ một tiếng, chân chà xuống mặt đất, đột nhiên len lén nhìn ba người: "Huynh... Mấy người... xoay người sang chỗ khác đi...".
Lăng Thần và Lê Tuyết cười hi hi, bộ dạng như đang xem kịch hay: "Băng Nhan muội muội, chúng ta đều là nữ nhân, muội việc gì phải xấu hổ. Khi ba người chúng ta cùng tắm với nhau, còn cái gì là chưa từng nhìn thấy. Nhìn bộ dạng e lệ của muội, thật không tiền đồ tí nào!"
Ngọc Băng Nhan có phần uất ức, tức giận nhìn hai người.
Lắp bắp nói: "Các tỷ có tiền đồ... Hai tỷ cũng đừng đắc ý vội, tiếp đó sẽ là hai tỷ, lẽ nào các tỷ... thoát được hay sao?"
Vẻ mặt hai nàng tức khắc cứng đờ, phẫn nộ trừng mắt nhìn Ngọc Băng Nhan.
Lăng Thiên lại có phần hứng thú, nhìn ba nàng, mỗi khuôn mặt xinh đẹp đang bắt đầu đỏ bừng lên, trong lòng nhất thời cảm thấy khoái mỹ vô bì. Thấy mình ở đây, chỉ sợ tam nữ sẽ xấu hổ không thôi, tròng mắt xoay động nói: "Huynh đi đốt than củi trước, các muội cũng không cần phải bao bố kéo tiếp nữa, sớm muộn gì cũng đều như vậy thôi, nhanh tay lên, giúp Băng Nhan loại trừ Huyền ÂM Thần Mạch mới là việc chính, những việc khác để sau hãy nói. Lê Tuyết, nàng hiểu rõ nội đan của Lân Giáp Long nhất, nhất định phải chuẩn bị cho kỹ. Lăng Thần, bây giờ nàng giúp Băng nhan ăn một viên đại hoàn đan đi. Nhớ kỹ, giúp nàng thôi hóa dược lực ngay lập tức. Sau khi dược lực của Đại Hoàn Đan hoàn toàn khai mở, lúc đó kinh mạch sẽ ở trạng thái hoạt động mạnh nhất, thì mau chóng ăn một chút nội đan Lân giáp long vào. Liền có thể đạt được hiệu quả tốt nhất. Mà đến lúc đó, toàn bộ than củi trong phòng này cũng đã được đốt xong. Thân thể chúng ta ở giữa, vừa văn nội hỏa xông ra, ngoại hỏa bức vào, vừa đủ để thôi động hàn độc trong cơ thể, lúc đó Kinh Long Thần Công của huynh có thể mượn hỏa lực nội ngoại, nhất cử khống chế hàn độc".
Chép chép miệng, Lăng THiên có chút tiếc hận nói: "Đáng tiếc, loại than đá đỏ mà huynh mang đến đây chỉ có thể duy trì cháy liên tục ba ngày ba đêm, nếu có thể tạo ra loại tiên thiên chân hỏa trong truyền thuyết, thì quả thực là hoàn mỹ".
Lê Tuyết cười ha hả: "Nếu huynh có thể tạo ra tiên thiên chân hỏa, phỏng chừng phải đạt đến tầng thứ mười ba của Kinh Long Thần Công. Đây căn bản là cảnh giới trong truyền thuyết, làm gì có ai từng đạt đến?! Hơn nữa, nếu huynh thật sự có bản lĩnh như thế, vậy có thể trực tiếp luyện hóa Huyền Âm Thần Mạch trong nội thể Băng Nhan muội muội, hơn nữa chỉ trong một đêm liền có thể sản sinh ra một cao thủ tuyệt đỉnh. Đáng tiếc, hiện nay huynh mới chỉ là tầng thứ mười mà thôi". Nói rồi, Lê Tuyết bĩu môi, hơi có bộ dáng khinh bỉ.
Những lời chen ngang như vậy, đã khiến cho xấu hổ của tam nữ tiêu trừ không ít, mỗi người đều bưng miệng nhỏ mà nhìn Lăng tiêu gần như trần truồng đi châm than củi, không khỏi mắc cỡ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, đôi mắt khép hờ.
Lê Tuyết phất tay, vài tiếng liên tục vang lên, tiếp đó tấm vải bố màu trắng duy nhất bị khai mở, tựa như nước chảy mây trôi, bay lên giữa không trung, treo trên đó. Kỳ quái chính là, rõ ràng là treo giữa không trung, trong giây lát đã hình thành một cái vòng tròn. Tiếp đó, ở giữa thạch thất, tạo thành một cái tiểu không gian do vải bố trắng tạo lên.
Thiên tàm ti.
Loại sợi cực nhỏ vô sắc lại cực kỳ bền chắc này, ngoại trừ thiên tàm ti ra, cũng không có bất kỳ thứ nào khác có thể đạt đến hiệu quả như vậy. Từ sau khi Lăng Thiên đưa thiên tàm ti cho Lê Tuyết mượn ở Bắc Ngụy, thì trực tiếp trở thành Lưu bị mượn Kinh Châu, một đi không trở lại...
Những âm thanh cực nhỏ vừa rồi, chính là Lê tuyết dụng tang hồn đinh găm lên tường bằng đá trong mật thất, liền đó nổi lên những thanh âm của thiên tàm ti.
Lăng Thiên vội vàng châm lửa ở vòng ngoài. Phương pháp của hắn cực kỳ đơn giản. ở bốn bức tường, đều là từng đống than củi, cao thấp bằng nhau, nếu hắn dùng một chút thuốc gây cháy để châm lửa, không những mất thời gian, mà còn bốc khói mù mịt, trong không gian tuyệt đối kín mít thế này, bất kỳ ai cũng có thể bị sặc mà ngất xỉu.
Biện pháp của Lăng THiên lại là, trực tiếp vận khởi Kinh Long Thần Công đến tối cao, sau đó chuyển hóa thành nội lực thuần dương phóng ra, trong nháy mắt châm lửa, như vậy, chỉ tạo thành một chút khói xanh, tiếp đó sẽ không còn gì khác. Thoải mái đi một vòng quanh thạch thất, đã đốt cháy toàn bộ than củi ở bốn bức tường.
Lúc này trời vừa mới nhập thu khí trời vẫn còn khá nóng bức, tuy rằng thạch thất trong lòng núi có cảm giác dịu mát, nhưng với số lượng than củi khổng lồ như vậy, một khi cháy lên , nhiệt lượng sản sinh ra không phải là chuyện đùa. Lăng Thiên trong nháy mắt có một loại cảm giác như đang tắm hơi ở kiếp trước. Thậm chí, so với tắm hơi còn nóng hơn nhiều.
Đương nhiên, cùng với than củi không ngừng bị đốt cháy, nhiệt độ trong thạch thất cũng không ngừng tăng lên kịch liệt.
Lăng Thiên nhìn lê tuyết treo màn trắng giữa thạch thất, cảm giác dở khóc dở cười.
Ở trong mắt hắn, bốn tấm màn trắng này gần như hoàn toàn không có, đây chẳng phải là giấu đầu hở đuôi ư?!
Không phải sao? Không treo màn lên cũng chỉ có bốn người bọn hắn, treo lên thì cũng chỉ là bốn người, chỉ tăng thêm một chút biến hóa, hơn nữa, Lăng Thiên chính là nhân vật quan trọng nhất trong lần triệt bỏ Huyền ÂM Thần Mạch lần này. Vô luận thế nào thì hắn cũng phải đi vào trong. Sớm muộn gì thì cũng phải trần truồng nhìn nhau, như thế, treo màn lên hay không thì có khác gì nhau?
Lăng Thiên không biết rằng, ba người Lăng Thần treo màn này lên, cũng có ý riêng của các nàng. Chí ít là những nữ nhi gia, cảm giác của các nàng không giống như hắn. Nếu trực tiếp cởi quần áo ở bên trong thạch thất, tam nữ sẽ khó tránh được cảm giác cởi quần áo ngay tại hoang giao dã ngoại. tuy rằng trong thạch thất tuyệt sẽ không có người thứ năm tiến vào, nhưng loại cảm giác vi diệu tựa bản năng của nữ nhi gia này vốn đã tồn tại trong tiềm thức mỗi nàng.
Lúc này ở bên trong thạch thất treo lên một tấm màn trắng, cảm giác của tam nữ sẽ khác đi. giống như giữa hoang giao dã ngoại dựng lên một phòng nho nhỏ, tuy rằng nhân số vẫn như vậy, nhưng không gian khá nhỏ ấy, lại làm cho tam nữ có cảm giác an toàn vô hạn. Thậm chí, có thêm Lăng Thiên ở giữa chúng nữ, nhưng lại chỉ khiến cho họ cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào, hưng phấn, thậm chí là kích thích.
Đương nhiên, với tâm lý tinh tế của những cô nương gia, Lăng Tiêu không buồn nghiên cứu, đương nhiên sẽ không hiểu rõ những thứ rối rắm như vậy.
Hiện tại trong lòng Lăng đại công tử, tràn ngập những tâm tư hỗn loạn cùng với xấu xa.
Không thể trách được hắn. Bởi dưới sự chiếu rọi của ánh lửa, thân hình của tam nữ ở bên trong mờ mờ ảo ảo, dường như là ở trong sương mù ngắm hoa, lại càng tăng thêm vài phần thần bí và mê hoặc. Nghe tam nữ thấp giọng đùa giỡn nhau, còn có cả tiếng kinh hô yêu kiều được đè xuống, Lăng Thiên biết rõ rằng là không thích hợp, nhưng phản ứng trong lòng lại vẫn cứ cường liệt không gì sánh nổi.
Từ chỗ này nhìn qua, có thể thấy rõ ràng, bên trong màn trắng, trên người ba vị mỹ nhân tuyệt sắc đã không còn một mảnh vải che thân, loại cảm giác phiêu dật này, ngược lại như đang ngắm ba khối bạch ngọc vô hạ. Thậm chí nếu đến gần tỉ mỉ một chút, xuyên qua màn trắng, có thể loáng thóagn nhìn thấy thân thể thanh xuân mỹ lệ tới cực điểm của tam nữ...
Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #650


Báo Lỗi Truyện
Chương 650/795