Chương 646: Ý thân tình thâm (1).


.
Từ khi Thủy Thiên Nhu đi đến đại lục Thiên Tinh, đả kích gần như chưa từng gián đoạn. Đối với người tâm cao khí ngạo như Thủy Thiên Nhu mà nói. Đoạn thời gian này quả thực chính là ác mộng. Cạn kiệt dốc lực vì gia tộc mà phấn đấu. Thậm chí quyết tâm hi sinh tình cảm cá nhân vì gia tộc. Nhưng đổi lấy lại là vứt bỏ vô tình của gia tộc. Thậm chí hãm hại cực kỳ đê tiện. Điều này làm cho tính kiên trì vốn luôn tồn tại trong lòng Thủy Thiên Nhu rốt cục bị buông lỏng hoàn toàn.
Huống hồ. Có Ngọc Băng Nhan là một vết xe đổ rõ ràng ở đây. Lập trường của Thiên Nhu càng thêm dao động. Mỗi lần thấy Ngọc Băng Nhan không chút cố kỵ biểu đạt tình yêu của mình với Lăng Thiên, dáng vẻ tràn ngập hạnh phúc, Thủy Thiên Nhu luôn ước ao. Lại có chút đố kỵ. Đều là nữ nhi của đại gia tộc như nhau. Đều là đối thủ của nhất giáp chi chiến như nhau. Vì sao Băng Nhan dám dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của bản thân nàng ấy. Còn ta thì lại không thể?
Đổi với một nữ nhân mà nói. Còn cái gì quan trọng hơn điều đó đây? Điều quan trọng là cả đời này phải có một người biết nóng biết lạnh là bờ vai để mình tựa vào làm bạn đời. Nếu không thể chung sống với người trong lòng mình. Như thế, cho dù có leo lên được đỉnh cao của thế giới, há có ý nghĩa gì nữa? Cho dù mình có thể biến Thủy gia thành gia tộc đệ nhất thiên hạ. Thậm chí là độc bá thiên hạ. Thì hạnh phúc của bản thân mình ở đâu đây?
Cho nên khi Thủy Thiên Nhu đang trầm mê trong chính mê võng của nàng, thì Lăng Thiên sai sử Lăng gia tạo thế lực cho nàng. Từng bước bang trợ nàng thực hiện nguyện vọng của Thủy gia. Điều này làm cho Thủy Thiên Nhu cảm thấy Lăng Thiên làm tất cả những việc này là vì nàng. Đã thay đổi nàng bồi thường rất nhiều cho Thủy gia.
Mỗi lần nghĩ như vậy, trong lòng Thủy Thiên lại cực kỳ hạnh phúc. Nhưng nàng cũng biết rõ ràng rằng, một khi tình hình của đại lục Thiên Tinh đi đến bước cuối cùng. Lăng Thiên quyết sẽ không dừng bước chân khuếch trương thế lực. Vô luận vì ai cũng sẽ không buông bỏ. Mà đến lúc đó nàng cũng phải trở về đại lục Thiên Tinh. Tới tranh giành những thứ mà mình hẳn là nên có. Chỉ có như vậy. Mới có thể chân chính giúp người mà nàng yêu nhất.
Thời gian gấp gáp. Nên Thủy Thiên Nhu cũng cấp tốc làm ra quyết định truy cầu hạnh phúc của chính bản thân mình. Không hề sợ đầu sợ đuôi. Nhất là trong cuộc ẩu đả sinh tử mấy ngày trước, Lăng Thiên và Thủy Thiên Nhu đều bị trọng thương. Làm cho Thủy Thiện Nhu cảm giác được sinh mệnh thật quý giá và ngắn ngủi. Nói không chừng bất cứ lúc nào cũng có thể nhắm mắt xuôi tay. Cảm giác thật kinh khủng như vậy. Càng là một trong các nguyên nhân thúc đẩy Thủy Thiên Nhu hạ quyết tâm.
Thủy Thiên Nhu không hi vọng khi mình chết đi, còn phải chôn chặt tâm sự ở trong lòng không cho người ta biết. Nhất là Lăng Thiên không hiểu rõ được tâm ý của chính mình. Nếu như vậy, thì sẽ là chuyện hối tiếc cả đời.
Cho dù là chỉ có thể có được một ngày một đêm hạnh phúc. Ta cũng thỏa mãn rồi. Trong lòng Thủy Thiên Nhu đã quyết định chủ ý.
Cho nên vào ngày hôm nay nàng không hề rụt rè mà biểu lộ cõi lòng với Lăng thiên. Phản ứng của Lăng Thiên đã vượt hoàn toàn khỏi những dự liệu trong đầu của nàng. Thủy Thiên Nhu đã sớm biết Lăng Thiên không phải là vô tình với mình, ít nhất cũng có một chút hảo cảm. Đây cũng là nguyên do lớn nhất để hôm nay nàng có dũng khí biểu lộ tình cảm của mình.
Tuy rằng Lăng Thiên trả lời không rõ ràng. Nhưng THủy Thiên Nhu đã minh bạch. Giờ khắc này. Nàng muốn khóc. Là những giọt nước mắt của hạnh phúc cùng kích động. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Qua một thời gian nữa. Lhi chuyện tình bên này ổn thỏa. Muội cũng nên trở lại đại lục Thiên Phong, triển khai hoạt động một chút. Nếu chỉ bị động gặp chiêu đỡ chiêu. Sẽ rất không ổn. Tình huống đối với muội sẽ càng ngày càng bất lợi. Cho nên nhất định phải nắm giữ thế chủ động, chỉ có nắm giữ thế chủ động, mới có thể có cơ hội thắng lợi. Nếu trong nhất giáp chi chiến người của chi thứ chiếm được ưu thế về chiến tính. Như vậy, chỉ sợ sẽ rất khó để xoay chuyển cục diện." Lăng Thiên nhàn nhạt cười khẽ, thong thả bước hai bước, tựa hồ rất tùy ý mà nói ra. Lòng Thủy Thiên Nhu trầm xuống. Đau xót đến vậy sao?
R khỏi đại lục Thiên Tinh là rời khỏi nơi cho mình những giấc ngủ bình yên. Trở lại Thiên Phong là trở lại phiến đại lục mà mình lớn lên nhưng tràn ngập "đất của ta đất của người". Tiếp tục sống trong cảnh lục đục tranh đấu với nhau hay sao? Đến…bao giờ mới kết thúc đây? Bây giờ mới gặp lại đấy? trong lòng Thủy Thiên Nhu phiền muộn dâng lên nồng đậm. Tựa hồ như cả trái tim đang đau nhói từng cơn. Nàng cúi đầu, mím chặt môi anh đào, đầu ngón chân vô ý thức vẽ lên mặt đất những vòng tròn, im lặng.
"Muội sẽ không cô đơn đâu. Huynh sẽ cùng trở về với muội." Lăng Thiên cười cười, nói: "Cảnh sắc của đại lục Thiên Phong, thực sự huynh ngưỡng mộ đã lâu. Truyền thuyết lừng lẫy của Mạc Không Sơn. Cũng cho huynh rất nhiều hứng thú. Yên tâm chưa nào?"
"Thật sao? Huynh thực sự muốn đi cùng với muội ư?" Thủy Thiên Nhu vội ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt long lanh lóe ra tia kinh hỉ không chút giấu diếm. Đại hỉ đại bi của nhân sinh đến rồi đi rất cấp tốc. Một khắc trước, còn rơi vào địa ngục. Giờ khắc này lại trở lại thiên đường. Trên mặt nàng đã hiện lên ý cười tươi sáng. Trong mắt. Lại vẫn lấp loáng lệ quang. Chỉ cần có "hắn" ở bên cạnh, nhân gian đâu có chỗ nào không phải cõi yên vui?
"Sao? Thế nào? Huynh vừa nói sẽ đi thì muội đã khóc rồi? Huynh đáng ghét thế sao? Quên đi. Nếu không muốn gặp huynh. Huynh sẽ không đi cùng nữa vậy" Lăng Thiên giả vờ làm ra vẻ thở dài. Làm bộ xoay người định đi ra ngoài.
"Đi, nhất định phải đi nha." Thủy Thiên Nhu như cá chép vượt ngũ môn, lao lên ôm chặt lấy hắn. Tựa như bạch tuộc quấn trên người hắn. Vừa cười vừa nói: "Huynh rõ ràng nói là huynh muốn đi. Huynh không thể nói mà không giữ lời được. Huynh nhất định phải đi. Không muốn cũng phải đi".
Trăm vạn lần cũng không thể ngờ được Thủy Thiên Nhu lại có thể phản ứng kịch liệt như vậy. Lăng Thiên chỉ cảm thấy có một cỗ hương thơm chạy ào vào trong mũi mình. Một thân thể nóng bỏng mềm mại tràn ngập mê hoặc vô hạn đột nhiên quấn trên người mình. Chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn. "Xúc tua" lại càng trắng mịn dị thường. Bộ ngực cao vút của Thủy Thiên Nhu dính sát lên lồng ngực của Lăng Thiên. Quần áo đơn bạc gần như không mảy may ngăn cản xúc cảm nhạy bén của Lăng Thiên. Nhất thời cảm thấy có hai thứ gì đó như hạt đậu tương nhỏ chống lên lồng ngực của mình. Nhẹ nhàng cọ xát…
Rõ ràng là nha đầu này không mặc nội y mLăng Thiên chỉ cảm thấy đáy lòng bộc lên một luồng nhiệt hỏa vô dạnh. Lại nhìn kiền nhan như hoa đang ở trong lòng minh. Còn mang theo nụ cười vô hạn thỏa mãn vui ve. Cái miệng nhỏ nhắn tựa như một củ ấu đỏ tươi. Môi hơi run rẩy. Mơ hồ có thể thấy được hàm răng trắng như tuyết ở bên trọng. Toàn thân Lăng Thiên nóng lên. Gần như là không thể kiềm chế được mà cúi đầu xuống, cấp tốc, kiên quyết hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng ấy.
Thủy Thiên Nhu vừa mới thỏa tình. Cho nên sau một hồi lâu mới phát hiện tư thế của mình thực sự quá mức ám muội. Đâu còn nửa điểm rụt rè của một cô nương nữa. Trong lòng chợt xấu hổ. Chỉ lo sẽ hạn thấp địa vị của mình trong lòng người yêu. Đang định tụt xuống. Thì đột nhiên thấy trước mắt tối sầm lại. Đôi môi mình đã bị cái miệng rộng của Lăng Thiên lấp kín.
Trong đầu Thủy Thiên Nhu nhất thời nổ vang một tiếng. Biến thành một mảnh trống rỗng. Cặp mắt xinh đẹp mở to. Nhìn mắt Lăng Thiên đang gần trong gang tấc. Trong ánh mắt có thẹn thùng, có bối rối còn mang theo chút lúng túng.
Đây là những gì mình tha thiết ước mơ ư? Nhưng mà, vì sao cảm giác lại quái dị như thế? Trong lòng hoanh mang rối loạn, nhưng phần nhiều là ngọt ngào, hạnh phúc trong vòng tay ấm áp này. Vì sao lại thấy an toàn như thế?
Thủy Thiện Nhu chỉ cảm thấy đôi môi mình bị một đoàn ấm áp vây quanh. Tiếp đo, có một đầu lưỡi khéo léo linh hoạt khiêu khích đôi môi mình. Mở hàm răng của mình ra, chui vào.
Ngay sau đó một cỗ cảm giác tiêu hồn thực cốt trước nay chưa từng có từ đáy lòng tràn lên. Thủy Thiên Nhu khẽ hé cái miệng thơm tho. Thừa nhận sự xâm phạm của nam nhân ở trước mặt. Toàn thân phảng phát như trở lên cứng ngắc. Một lát sau mới khôi phục tinh thần. Mở miệng kêu lên sợ hãi. Ai ngờ cái miệng nhỏ nhắn mới hé ra, cái lưỡi nhỏ nhắn thơm tho của mình lại bị đối phương câu dẫn. Toàn thân Thủy Thiên Nhu chấn động. Chỉ cảm thấy đầu óc si ngốc. Cứ như thế mà treo trên người Lăng Thiên. Hoàn toàn quên chống đỡ. Đôi mắt to mỹ lện. Vẫn như cũ mở trong trong ngượng ngùng nhìn mặt Lăng Thiên.
Thủy Thiên Nhu nhất thời toàn thân vô lực. Ngay cả tì lên người Lăng Thiên cũng không còn sức. Tụt xuống phía dưới. Nhưng chợt cảm thấy kiều đồn ấm áp. Một bàn tay nóng bỏng đặt lên. Bàn tay to lớn không thành thực ấy khẽ dụng lực nâng mình lên. Không ngờ lại còn nhẹ nhàng xoa nắn tại nơi thần bí của mình.
Thủy Thiên Nhu trừng mắt bối rốiLăng Thiên đang điên cuồng hôn mình. Cuối cùng không có phản ứng. Hoàn toàn không phản kháng lại. Hoặc có lẽ là hoàn toàn không biết mình nên phản ứng như thế nào.
Đột nhiên Lăng Thiên ngẩng đầu lên. Rời khỏi môi của Thủy Thiên Nhu. Hô hấp có phần gấp gáp nhìn mặt Thủy Thiên Nhu. Giọng khàn khàn mà giáo huấn : " Chuyên tâm một chút nào."
Ngữ khí thực sự bá đạo phi thường.
Ngữ khí của câu nói ấy rất khác thường khiến cho Thủy Thiên Nhu đang đầu óc trống rỗng trong nháy mắt phản ứng lại. Nhưng nàng lại không cảm thấy ý vị bá đạo trong đó. Mà chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khẩn trương. Nhịn không được tự hỏi: hắn muốn ta chuyên tâm một chút. Chuyên tâm một chút là sao ? Vừa nghĩ đến đây, Thủy Thiên Nhu ngây ngô hỏi: " Chuyên tâm một chút là cái gì?"
"Cái gì…Chuyên tâm cái này!" Lăng Thiên thở ồ ồ. Lại cúi đầu. Mút lấy cánh môi tựa như đóa hoa của nàng vào trong miệng.
Thủy Thiên Nhu thực sự có phần ngạt thở.
Một lúc sau. Lăng Thiên mới buông nàng ra. Nhưng lại ôm lấy nàng vào trong ngực. Nhìn mỹ nhân tuyệt sắc thẹn thùng chúi vào trong lòng mình. Hơi thở gấp gáp. Hai mắt gắt gao nhắm chặt. Hàng mi không ngừng run rẩy. Nhẹ nhàng mỉm cười. Ôn nhu hỏi: "Tư vị thế nào?"
Thủy Thiên Nhu chỉ cảm thấy tâm hồn mình đang bay lượn giữa không trung. Còn chưa kịp hạ xuống. Nghe thấy câu hỏi kia. Căn bản chưa kịp phản ứng. Bất tri bất giác hỏi lại: "Tư vị thế nào
Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #646


Báo Lỗi Truyện
Chương 646/795