Chương 608: Đại cục đã định (1)


"Là Lăng Thiên công tử tới! Lăng Thiên công tử tự mình tới trợ giúp chúng ta!"Tiếng gào thét, phấn chấn trong nháy mắt truyền khắp chiến trường!
Lăng Thiên! Hai chữ này tựa hồ mang theo ma lực thấn kỳ, giữa chiến trường thảm liệt, từng chiến sĩ của Lăng gia đột nhiên như ăn phải xuân dược, sinh khí dồi dào, còn những binh sĩ của Tiêu gia lại đột nhiên như bị một đòn cảnh cáo muộn màng thoáng cái héo rút, ánh mắt sợ hãi thỉnh thoảng lại liếc nhìn về nơi đại kỳ đang lay động sĩ khí giảm đi rất nhiều.
Bên này tăng lên, bên kia giảm xuống, Không ngờ binh sĩ Lăng gia vốn đã ngập trong nguy cơ, dĩ nhiên mở ra một vòng công kích, chống lại đại quân của Tiêu gia. Lăng Thiên hiện tại là thần tượng của toàn bộ chiến sĩ, quân đội dân chúng trên khắp đại lục, Cưỡi ngựa dũng mãnh xông pha giữa năm mươi vạn đại quân cứu người, vậy mà toàn thân trở ra, thậm chí còn có thể bẻ gãy gần năm mươi vạn đại quân, giết người đầy đống xương cốt chất thành núi, hơn nữa mượn cơ hội đánh một trận tiêu diệt toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Bắc ngụy!
Mà những chiến tích hiển hách đó sớm đã loan truyền khắp đại luc Thiên Tinh, người người đều nghe nhiều thành quen trong khi đó nhân vật chính Lăng Thiên đã gần như trở thành một tồn tại giống như thần vậy. Nguồn: http://truyenyy.com
Giữa lúc này nghe thấy Lăng Thiên bất ngờ đến đây, tức thì trong lòng các chiến sĩ của Lăng gia tràn lên kiên định, ai nấy đều cảm thấy hơn mười vạn đại quân chó má của Tiêu Phong Dương đã không đáng để quan tâm nữa rồi.,,Đây chính là đòn phủ đầu trong kế công tâm của Mạnh Ly Ca! Mạnh Ly Ca vốn là người luôn luôn tính toán chính xác làm sao có thể bỏ qua loại phương pháp cực kỳ hiệu quả để đề thăng sĩ khí chiến sĩ bên mình này?? Hắn gần như không cần suy nghĩ đã lập tức làm như vậy,,,
chấn động do "Lăng Thiên" đến gây ra cho chiến sĩ song phương còn chưa qua đi, viện binh tinh nhuệ của Mạnh Ly Ca đã xuyên đến trước trận, không có chút nào dừng lại, vài tiếng kèn lệnh chói tai kéo dài như cắt phá trường không, run rẩy vang lên. Những chiến sĩ Lăng gia đang ở trên chiến trường tức thì đồng loạt tách ra hai bên, tiếp đó tiễn ngập trời tựa như mây đến che lấp cả vầng thái dương rực rở giữa trời xanh khi khắp cả bầu trời chợt tối sầm lại, hàng ngàn hàng vạn lợi tiễn đã bắn vào trong trận doanh của Tiêu gia! Vô số tiếng kêu thảm thiết vừa vang lên, ba ngàn kỵ binh vừa đến của Lăng gia đã tựa như một con sóng tựa như lôi đình vạn quân mang theo khí thế thái sơn áp đỉnh xông vào chiến trường, xông vào trận địa địch! Tựa như một bầy voi hùng tráng tới cực điểm xông vào bầy dế giữa thảo nguyên!
Ba nghìn kỵ sĩ đồng loạt huy xuất trường đao sắc bén! MỘt loạt những ánh đao sắc bén mà chỉnh tề nháy mắt trảm phá trời Cao, hóa thành một đạo thiểm điện trắng sáng rực rở, trảm phá ra vô số máu tươi đỏ rực. Vẻ mặt của ba ngàn kỵ sĩ kiên cường lạnh lùng. Ánh mắt càng lạnh lẽo. Không dừng lại một phút, xuyên phá trận địa của địch. Lưu lại một con đuờng đầy máu tươi. Đã công kích đến ranh giới phía sau binh mã của Tiêu gia!
Khi tất cả mọi người đều cho rằng đội nhân mã này chắc chắn sẽ ghìm ngựa quay đầu để lần thứ hai lao vào giết chốc, thì đội binh mà này lại hành động vượt ra ngoài dự liệu của chúng nhân, sau khi phá tan trận địa địch nhân, Không ngờ không đứng lại. Mà là cả đám đều thúc chiến giầy vào bụng ngựa. Lần thứ hai đề thăng tốc độ của chiến mã. Cứ như vậy lao thẳng về phía trung quân của Tiêu Phong Dương! Trung quân của Tiêu Phong Dương không những là mắt xích yếu hại quan trọng nhất, mà còn là nơi được phòng hộ nghiêm mật nhất. Cách làm của ba ngàn kỵ binh này, gấn như là đang tự minh đâm đầu vào chỗ chết! Tất nhiên Bọn họ thực sự đang đi tìm tử địa, Nhưng là bọn họ muốn cái chết của mình có giá trị!
TỐC độ của chiến mã đã được đề thăng tới cực hạn, Ngựa không ngừng xoải chân chạy như bay về phía trung tâm, Mũi ngựa không ngừng phun nhả bạch khí, Đây chính là biểu hiện của chiến mã đã tiêu hao sức lực đến cực điểm, Mà đại bộ phận lực lượng bị tiêu hao. Đã Chuyển hóa thành những bước chạy nhanh nhất, sắc bén nhất! Các kỵ sĩ huy vũ trường đao vừa nhiễm máu tươi đỏ lồm, mang theo sát khí lạnh thấu xương vừa mới bắt đầu bốc lên, thẳng tiến không lùi nhắm phía Tiêu Phong Dương, nhắm phía đại quân Tiêu gia!
Tử Sĩ!
Đội nhân mã đang tự tìm đến cái chết này chính là nhóm tử sĩ tinh nhuệ chịu sự quản lý của Lăng gia! Lấy ý nghĩ chắc chắn phải chết, khai mở một lổ hổng giữa đại quân của Tiêu Phong Duơng! lợi ích hóa tối đa cái chết của bản thân!
Ở một phía khác trong trận doanh của Lăng gia, tấm lệnh kỳ được huy đồng loạt, cùng lúc đó, một đội kỵ binh của Lăng gia lại vọt ra vẫn là ba ngàn người! Bám sát con đường máu mà những chiến hữu vừa mở ra điên cuồng phóng ngựa lao lên!
Vừa có một lộ quân!
Tiếp đó... lại thành một lộ quân..
Tổng cộng có tám lộ quân hai vạn bốn ngàn kỵ mã của Lăng gia, cực kỳ chỉnh tề lại thêm điên cuồng tới cực điểm xông ra! Hoàn toàn coi những khuôn mặt dữ tợn của đội ngũ công thành bên Tiêu gia như không có, cứ như thế không tiếc hi sinh không tiếc phải trả giá, không ngại trúng tên lao lên! Sau kỵ binh tiếp đó là bộ binh dày đặc giống như nộ hải phong ba uy thể như bài sơn đảo hải ép đến!
Tròn hai vạn bốn ngàn kỵ binh tinh nhuệ! Tám vạn năm ngàn bộ binh! Quân lực tổng cộng vượt quá mười vạn, đây đã là lực công kích mạnh nhất trong giai đoạn hiện tại Mạnh Ly Ca có khả năng xuất ra! Vừa mới đến chiến trường liền không bảo lưu, toàn bộ quân lực được ném vào trận chiến này!
Không có đội ngũ dự bị nào khác, không nhìn trước ngó sau không một chút do dự!
Quyết chiến một trận!
Trong trận doanh của Lăng gia, chỉ còn lại duy nhất một vạn bang chúng của Cuồng Phong bang hộ doanh! Bọn họ đương nhiên có sức chiến đấu nhưng dù sao cũng không phải là quân đội chính quy, do đó bọn họ không thể trực tiếp tham dự vào trận chiến này! Lăng Tam, Lý Tam hai vị bang chủ của Cuồng Phong Bang cặp mắt đỏ hồng tay nắm chặt đao, cánh tay không ngừng múa máy, toàn thân sôi sục chiến ý, kích động đến mức bắt đầu run rẩy, hận không thể lập tức lao thân vào chiến đấu, trong trận chiến thảm liệt tới cực điểm này. Nhưng dưới nghiêm lệnh của Mạnh Ly Ca một bước cũng không dám vọng động, gân xanh cấp bách nổi đầy trán!
Đây cũng là một kế hoạch chiến đấu điên cuồng tới cực điểm!
Bằng thương vong cực đại, đổi lấy trận chiến này, bằng vào phương thức cực nhanh để kết thúc sau đó lập tức điều quân quay về lại Thừa Thiên! Đây chính là chiến thuật được ăn cả ngã về không của Mạnh Ly Ca cho dù thực lực của Thừa Thiên hùng hậu nhưng muốn duy trì ba mặt đồng thời khai chiến, cũng không thể gánh vác nổi Ba phương cũng lúc khai chiến đã gần như hút sạch toàn bộ binh lực nội bộ Thừa Thiên, Thừa Thiên lúc này tựa như một xử nữ t cũng là một thành thị hoàn toàn không bố trí phòng vệ! Lúc này đã không còn thời gian để giằng co với Tiêu gia nữa rồi
Tiếp tục hao phí, tiền của Tiêu gia cố nhiên không còn khả năng hao phí vào chiến tranh Vì thế trên phương điểm này, Thừa Thiên buộc phải dùng tốc độ lôi đình vạn quân một kích tiêu diệt gọn lực lượng trung quân của Tiêu gia! Đánh một trận hoàn mỹ về mặt thời gian!
Truớc khi Ngọc gia, đại địch phương bắc kịp phản ứng, triệt để kết thúc chiến đấu ở bên này! Bằng không vạn nhất, thời gian kéo dài một chút, tất nhiên sẽ bị Ngọc Mãn Lâu tìm được thời cơ chiến đấu huy binh tiến xuống phía Nam, đến lúc đó bốn phía giáp công, Lăng gia rất có khả năng sẽ lập tức rơi vào cục diện tứ phân ngũ lit mà bại vong! Tuy rằng Lăng Thiên và Ngọc Mãn Lâu có ước hẹn năm năm nhưng vấn đề là, tất cả mọi người bao gồm đám người Lăng Thiên, Mạnh Ly Ca, Lê Tuyết, Lăng Thần đều không cho rằng Ngọc Mãn Lâu sẽ bảo trì phong độ quân tử của hắn, mà bỏ qua cơ hội tuyệt hảo này! Bởi vì đó là chuyện tuyệt đối không có khả năng!
cho nên Mạnh Ly ca kiên quyết áp dụng loại đấu pháp thương địch một ngàn tự hại tám trăm này! Muốn thần tốc chiến thắng ai binh chỉ có dùng thương vong thật lớn, phải trả một cái giá đắt đến mức không thể thừa nhận! Trừ cách này ra không còn phương pháp nào khác! Phàm lạ có một chút biện pháp khác là một đại gia binh pháp, Mạnh Ly Ca sẽ tuyệt không như vậy, lựa chọn được ăn cả ngã về không, bí quá hóa liều! Nhưng hiện tại thật sự là không có lựa chọn nào khác thà rằng chọn hi sinh trả giá thật đắt, cũng phải nhất cử dẹp yên uy hiếp lớn nhất ở phía Đông!
Trong mắt của Tiêu Phong Dương bắt đầu kịch liệt co rút! Rốt cục đến rồi! Không ngờ động tác của Lăng gia lại nhanh đến như vậy. Tất cả những bố trí này, quả thực giống như đã an bài tốt từ trước đó, sớm đã có sự chuẩn bị. Chẳng lẽ, trận lũ lụt bất thình lình kia quả thực do Lăng gia tạo ra? Nhưng là, bọn họ đã làm như thế nào đây? Đẩy ngã một ngọn núi lớn sao? Điều này sao có thể chứ, đây là Chuyện mà nhân lực vô pháp làm nổi, Nếu như nhân lực thực sự có thể làm được, Tiêu gia cũng sẽ không yên ổn tiêu dao hơn năm trăm năm như vậy!
Chuyện đã tới trước mắt, Tiêu Phong Dương không có thời gian tự hỏi Lăng gia có phải đã sớm có chuẩn bị hay không, cũng không có thờl gian để suy nghĩ sông Bích Lân bị cắt ngang có phải là âm mưu của Lăng gia hay không, Những điều này đã không còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa rồi, Tiêu Phong Dương chỉ biết rằng trận chiến hôm nay, rất có khả năng chính là trận chiến cuối cùng của đời
Nếu là loạt kỵ binh đầu tiên của Lăng gia thực sự phá tan phòng tuyến của trung quân, đại quân Tiêu Phong Dương sẽ lập tức rơi vào một mãnh loạn cục! Tuy rằng biết nó tất bại Tiêu Phong Dương cũng sẽ không để cho loại chuyện sỉ nhục đó phát sinh!
Hắn thà rằng Chết trận một Cách oanh oanh liệt liệt!
Hai tròng mắt đỏ như máu của Tiêu Phong Dương bắn ra những tia điên cuồng, kiên quyết phất lệnh kỳ trong tay xuống! Nhất thời bầu trời bị lợi tiễn đen kịt che phủ! Trong trận doanh của Tiêu gia, lợi tiễn không ngừng được bắn vun vút ra ngoài! Nhất thời kỵ binh của Lăng gia có không ít người theo vũ tiến ngã xuống nhưng thế lao lên quá nhanh một bộ phận nhân mã xuất trận đầu tiên đã thành công thoát khỏi phạm vi uy hiếp của cung tiễn, khoảng cách đến quân trận của Tiêu gia, đã không quá độ dài một mũi tên bắn ra. Loại cự ly này, trừ phi Tiêu gia tiến hành các loại công kích khác, bằng không liền vô pháp tổn thương được bọn họ!
Tiếng kèn thê lương vang lên, gần mười vạn binh mã còn lại của Tiêu gia đồng loạt lớn tiếng hét vang thanh âm chấn động thiên địa, tiếp đó đồng loạt tấn công nữa số nhân mã của Lăng gia vừa lao đến. Tiếng bước chân như sét giật, nghênh đón phương hướng trùng kích của kỵ binh Lăng gia, liều chết quên mình mà nhào đến!
Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #608


Báo Lỗi Truyện
Chương 608/795