Chương 600: Nước sông đổi dòng (1)


Liệt Thiên Kiếm được thức dậy bởi chân khí cuồng bạo của Lăng Thiên như một thanh thần binh cực kỳ mạnh mẽ khoan mở vào vách núi, từng khối đá cứng hơn cương thiết bị tách ra mỗi một khối nặng chừng trăm cân không ngừng được quẳng tung ra ngoài,rơi tõm vào dòng nước. Tiến độ của Lăng Thiên càng lúc càng nhanh. Liệt Thiên Kiếm không hổ là thiên cổ thần binh, hơn nữa cùng với chân khí tinh thuần của Lăng Thiên không gì không phá được, lúc phá hoại đối với đá núi đương nhiên cực đại! Đợi đến lúc Lăng Thiên rốt cục nhớ đến việc phải nghỉ ngơi, thở gấp vài hơi, thì mặt núi đá cũng đã bị hắn đào ra một hố hình quạt rất lớn cao gấp đôi người thường rộng chừng mấy chục thước, sâu bảy tám thước
Nếu để cho các thế lực khác trên đại lục biết rằng Lăng Thiên không ngờ lại dùng Liệt Thiên Kiếm vốn là biểu tượng của cả thiên hạ đi khoét đá chỉ sợ nước bọt của chúng nhân cũng đủ để dìm chết hắn...
"Hẳn là cũng gần được rồi." Lăng Thiên lau mồ hôi trên mặt, dường như có chút suy nghĩ đánh giá thành tích của hắn. Chợt nhớ ra cái gì đó, Lăng Thiên huy khởi Liệt Thiên Kiếm, chém xuống hơn mười tảng đá lớn, dựa vào cửa động, cho dù thế nào cũng phải ngăn cản bọt nước một chút chứ, bằng không nó bắn lên tung tóe chẳng phải sẽ ướt nhẹp hết hay sao, con ca xướng diễn kịch cái nỗi gì? Mấy thứ đồ chơi kia kị nhất là nước, nếu như để nó ướt thật, chẳng lẽ lại thu thập thêm một lần nhỉ! Hơn nữa cứ cho là có thể thu thập được những thứ đÓ, mi cũng phải xuất động toàn bộ Lăng phủ biệt việt, gắng sức tìm tòi trên này!
Tất cả đã chuấn bị sắn sàng Lăng Thiên tra kiếm vào vỏ, tay nắm dây thừng giống như một con khỉ leo lên.,.
" Dừng! Dừng ! Dừng lại hết cho ta..." Lăng Thiên gào to: " Khốn kiếp, các người thật sự muốn đào rộng ngọn núi này hay sao?"
Lăng đại công tử lại càng hoảng sợ. Vì hắn không đưa ra yêu cầu cụ thể nào, đám người vạm vỡ kia triệt để biến thành một lũ tê tê, đào ra một cái động vừa rất có mỹ quan lại vừa xinh xắn hơn nữa độ sâu càng có thừa... Từng người một tựa như thổ hầu rút ra khỏi động ngoác miệng cười khanh khách làm cho Lăng Thiên muốn á khẩu. Ai nói mở núi quá khó chứ? Đây không phải quá dễ dàng hay sao? Lăng Thiên thầm nói trong lòng. Đương nhiên Lăng đại công tử cũng không nghĩ đến, cũng không phải ai cũng đều giống như mình có một đám thủ hạ nội lực cao thâm da đồng xương sắt, lực đại vô cùng, Hơn nữa binh khí trong tay những người này đều là vật bất phàm mỗi cái binh khí đều được trộn lẫn huyền thiết vào. Cự thạch đối với người thường mà nói. cứng rắn vô ngần vô pháp phá hư, nhưng đối với những người này thì chẳng khác nào đậu hũ... Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đeo "đồ" lên trên lưng, hai người Lăng Thiên Lăng Kiếm lại leo xuống phía dưới, Lần này dùng một số lượng nhỏ. Dù sao cũng là lần đầu tiên. Lăng công tử đương nhiên biết rõ cách dùng thuốc nổ ở kiếp trước, Nếu muốn đặt được thành công lớn nhất. Thì tốt nhất là trước khi cho nổ một lượng lớn, thì làm vài vụ nổ nho nhỏ. Triệt để gây ra chấn động cho toàn bộ ngọn núi, Sau đó dùng cường lực phá nổ ở một hướng ngược lại, Đó mới là cách làm chính xác nhất...
Tỉ mỉ kiểm tra một lần các vị trí đặt thuốc nổ, đầu đầy bụi nước, Lăng Thiên cùng với Lăng Kiếm từ đường cũ trở ra, Bất quá lần này trên lưng Lăng Thiên còn mang theo một cái sợi dây nho nhỏ... Ách. Là ngòi nổ mới đúng. Cứ cách bảy tám trượng lại xuất hiện một vòng dây quấn,, đậy là điều cần thiết. Lăng Thiên cũng không quên cái động cánh quạt mình móc ra lúc trước, chỉ cách mặt nước chừng chưa tới mười trượng, Nếu mình đốt từ phía trên ngòi nổ cháy mạnh mà lọt vào trong nước. Thì thật sự là vô cùng không hay! Vấn đề nghiêm trọng nhất chính là: ở vào loại tình huống đó, muốn xuống kiểm tra sẽ quá mức mạo hiểm, bất cứ lúc nào cũng đều có thể phát nố,.. Cuối cùng cũng leo lên trên mặt núi, Lăng Thiên ra lệnh: "Tất cả mọi người lùi ra sau ít nhất năm dặm '. Suy nghĩ một chút lại bổ sung thêm một câu: " Núi lỡ đất rung ngay!"
Hắn không nói một cậu này còn tốt. Vừa nói thêm câu đó. Các vị đại hán lập tức lộ ra ánh mắt vô cùng hứng thú, cả đám đều dây dưa nhất định không chịu đi.,, đều muốn xem "
Núi lỡ đất rung" mà công tử vừa nói là như thế nào, Đang êm đẹp thế này chẳng lẽ lại có chuyện "Núi lở đất rung " ư ? Lẽ nào công tử thật sự bị ma ám, Đang nói mê hay sao?! Lăng Thiên vừa tức giận vừa cấp bách chân nhảy tưng tưng, chửi ầm lên một trận, đám người kia mới rất không tình nguyện rời đi. Mỗi bước đi đều rất là cẩn thận biểu tình vô cũng lưu luyến...
nhìn mọi người đã lùi đến phạm vi an toàn Lăng Thiên không hề do dự, "
Xoẹt" một tiếng, đốt ngòi nổ, nhất thời một ngọn lửa bốc lên khói xanh xuất hiện, chạy cực nhanh lao xuống phía vách núi, cùng lúc đó, thận thể Lăng Thiên áp sát mặt đất lao như bay ra ngoài, một thân khinh công, vào giờ khắc này, khỏi phải nghi ngờ, chính là trình độ tối cao của Lăng Thiên! So với lúc bị Tống Quân Thiên Lý truy đuổi thậm chí còn xuất sắc hơn, Vừa bay vun vút vừa đổ mồ hôi lạnh: mẹ oi, đã lâu không chơi cái trò này. Ngòi nổ sao lại chạy gấp đến thế chứ! Cháy thế này phải gọi là quá nhạnh rồì.,,
Tự làm bậy không thể sống, Lăng Thiên sợ ngòi nổ bị nước làm ướt, cho nên dứt khoát đưa thêm vào một ít hỏa dược, kết quả khá hơn nhưng lại khiến cho mình thêm hoảng sợ. Lăng Kiếm đối mặt với hướng Lăng Thiên đang lao đến, ngạo nghễ đứng thẳng khuôn mặt lạnh khốc không chút biểu tình
"Bộp!" Đầu Lăng Kiếm bị Lăng Thiên không chút khách khí vỗ một cái, nhất thời lảo đảo: "Lúc nào rồi mà còn có tâm tư ra vẻ lãnh khốc! Mau nằm úp sấp xuống cho lão tử! Thực sự sẽ long trời lỡ đất đấy!"
"
Nằm úp xuống hết! Há mồm ra cho lão tử!" Mệnh lệnh tàn khốc này của Lăng Thiên khiến cho đám đại hán ngây ngốc. Há miệng có thể giảm thiểu chấn động do vụ nổ mạnh gây ra cho màng tại, tránh cho màng tai bị đánh rách, Bất quá lúc này Lăng Thiên đương nhiên không kịp giải thích những thứ đó, hắn chỉ có thể dùng mệnh lệnh nghiêm khắc nhất, tận lực tránh tổn hại cho những người của mình ...
Lăng Thiên chưa dứt lời, một loạt tiếng nổ mạnh nặng nề hùng hậu tới cực điểm vang lên, lại càng thêm bất chợt. Luồng thanh âm hùng tráng này so với tiếng nước chảy của con sông kia còn lớn hơn gấp trăm lần, Trong lúc nhất thời trong lổ tai chúng nhân không còn bất cứ một thanh âm nào khác tồn tại, Mặt đất dưới thân kịch liệt rung động, chính là đại địa đều kịch liệt rung động đến mức khiến chonằm rạp trên mặt đất, cũng cảm thấy như đang cưỡi trên một chiến mã bướng bỉnh khó thuần, nhô lên hụp xuống không ngớt, thậm chí có không ít người, thân thể bị chấn động bay lên khỏi mặt đất, sau đó bị quăng xuống một cách nặng nề.
Tiếp đó là những thanh âm uỳnh uỳnh uỳnh của ngọn núi không ngừng vang lên. Từng tảng đá lớn bị chấn bay ra lăn xuống phía dưới, bốn phương tám hướng đều có. Một lúc lâu sau những ba động đó mới qua đi, Một đám đại hán lưng hùm vai gấu, một đám nam nhi thiết huyết xưa nay không sợ trời không sợ đất, môi xanh mặt trắng, từ trên mặt đất lồm cồm đứng dậy. Ánh mắt ai nấy đều vô cùng hoảng sợ, vẻ mặt ngây dại tựa như một đám hài tử bất lực, bị hù dọa đến mức u mê.
Lăng Trì duỗi đầu lưỡi nói: "CÔng tử vừa mới nói cái gì mà uy thế to lớn, còn cho là công tử bị điên, ai ngờ công tử nói vậy còn chưa đủ lớn, ta thấy trái lại, uy thế bực này, đừng nói là hủy diệt một ngọn núi cho dù nói là hủy thiên diệt địa ta cũng sẽ tin ngay"
Trong lỗ tai vài tên đại hán bên cạnh vẫn còn vang lên tiếng rầm rầm tựa như vô số cự nhân cầm cự chùy điên cuồng gõ ở bên trong tai của mình, Mắt rõ ràng thấy môi Lăng Trì máy động nhưng hoàn toàn không nghe thấy hắn nói gì, không khỏi đồng loạt nói vài câu những lời vừa ra khỏi miệng mới phát hiện, chính mình nói cái gì mình cũng không làm sao nghe được.
Uy thế thật sự quá khủng khiếp, đây đúng là uy thế kinh thiên do sức người làm ra sao? Người duy nhất có sự chuẩn bị cả tâm lý lẫn sinh lý là Lăng Thiên buông hai tay đang bịt lỗ tai ra từ trên mặt đất đứng dậy, Tuy rằng hắn rất tự tin với tay nghề chế tác hỏa dược của mình nhưng không thể không nói, đã lâu lắm rồi mới nghịch đến cái trò này. Quả thực cũng không nghĩ rằng dưới tình huống bào chế đơn sơ vài cái thứ đó, lại tạo ra uy lưc lớn đến như vậy. Ngay cả lổ tai mình cũng gần như bị nó chấn điếc.,. Mà lần này, mới chỉ dùng một lượng nhỏ, bất quá chỉ là một cái số lẻ trong tổng số mà thôi! Xem ra lần sau phải chạy ra xa hơn một chút mới được. Lăng Thiên thầm quyết định chủ ý.
Mọi người rốt cục đều là những tay nội công bản lĩnh, trước đó cũng coi như đã có chút chuẩn bị, chỉ trong chốc lát công phu liền đã khôi phục lại, vội vội vàng vàng đi tới phía trước ngọn núi không khỏi thất vọng thở dài một trận, ngọn núi vẫn như cũ đứng vững bất động tưa hồ như vụ nổ lớn vừa rồi không gây ra bao nhiêu ảnh hưởng với nó.
Ánh mắt Lăng Thiên như điện, nhìn những vệt nứt chằng chịt hoặc lớn hoặc nhỏ trên vách núi không ngờ lại nở nụ cười mừng rỡ. Hiệu quả còn tốt hơn so với những gì mình tưởng tương
"Công tử, mực nước tựa hồ tăng thêm một ít" Lăng Kiếm đứng ở bên vìa đá nhin nước sông chảy xiết phía dưới, lạnh lùng nói: "Xem ra kế hoạch của công tử rất hiệu quả, Những cây nhỏ mọc loạn phíạ dưới vốn cách mặt nước chừng một trượng hiện tại đã có phân nữa nằm trong mặt nước."
Lăng Thiên tán thưởng liếc mắt nhìn hắn cười nói: "
A Kiếm à, coi như là người quan sát khá tỉ mỉ đấy, không sai, Mực nước quả thực là đã tăng lên, lúc trước nhìn thoáng qua tuy rằng không có hiệu quả gì, thế nhưng sau Vụ nổ, Cự thạch rơi xuống không ít, mà Cự thạch liên tục rơi xuống, cho dù nước sông chảy xiết cũng không kịp đẩy đi hết, cho nên, hiện tại thoạt nhìn thì nước sông có dâng lên, bất quá như thế vẫn còn xa mới đủ." Lăng Thiên khẽ cười tàn nhẫn: "Thứ ta muốn không phải mực nước đang lên, mà ta muốn chính là nó hoàn toàn bị chặn đứng "
Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #600


Báo Lỗi Truyện
Chương 600/795