Chương 570: Nhạn Tuyết kinh sợ


Lăng Thiên từ cửa sổ đi vào, yên lặng không một tiếng động. Nhưng bên trong, Lăng Thần đã cảnh giác mở mắt, xoay người ngồi dậy: "Ai đó?"
Lăng Thiên quái thanh quái khí cười hắc hắc nói: "Tiểu mỹ nhân, là ta đây. Ta là kẻ trộm hoa, đặc biệt tới thưởng thức đoá hoa thơm nhà ngươi. Ngàn vạn lần ngươi không nên phản kháng nha." Nhanh như hổ đói vồ mồi, thân mình Lăng Thiên đã nhào tới trên của mỹ nữ, hai tay thành thạo, trên dưới bắt đầu công thành chiếm đất, lướt qua núi đồi rồi chiếm giữ nơi cao nhất . Lăng Thần từ lâu đã nhận ra giọng Lăng Thiên bèn "A" một tiếng, vừa thẹn vừa mừng, nào còn có thể giãy giụa được nữa.
Động tác của Lăng Thiên chậm rãi gia tăng, Lăng Thần rên lên một tiếng, toàn thân nhũn ra, ngã vào lòng Lăng Thiên thở dốc. Nàng đang hé miệng định nói điều gì đó thì Lăng Thiện đã nhanh nhẹn dùng chính miệng mình ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào của nàng. Tức thì đầu óc nàng chấn động, cả người mê mẩn. Hai người xa cách quá lâu nên trong nụ hôn có phần nồng nhiệt hơn. Môi Lăng Thiên gắn sát vào miệng của Lăng Thần. Hai tay cũng không nhàn rỗi, thành thạo cởi áo, dây lưng. Đợi khi Lăng Thần tĩnh trí một chút, thì đã thấy mình thân không chút vài, vóc người xinh đẹp đã bị khống chế bởi ma chưởng của người trong lòng, không ngừng run rẩy…
Nỗ lực mở hai con mắt tràn đầy xuân tình, một tay che bộ ngực đang bị quấy phá bởi một bàn tay to, Lăng Thần mắc cỡ, đỏ mặt, nỉ non nói: "Công tử đừng nóng nảy quá… Nhan muội muội còn đang ở bên cạnh. Thật sự là không tiện…"
Lăng Thiên cả kinh, một tay đang tự cởi quần áo của chính mình bèn ngừng lại, duỗi đầu nhìn lại. Giường bên trong, Ngọc Băng Nhan hơi thở đều đều, vẫn đang say ngủ, với việc Lăng Thiên đến, gần như không có cảm giác gì.
Nỗi đau khổ hiện lên mặt Lăng Thiên: "Giỏi lắm Thần nhi! Đối với nàng… Bốn tháng rồi…" Lăng Thần xấu hổ, nằm gọn trong ngực hắn, nhỏ giọng nói: "Nếu không… Chúng ta đi vào phòng trong?"
Lăng Thiên mừng rỡ, hung hăng bóp mạnh một cái trên cặp mông tròn trĩnh cao ngất của nàng, đồng thời cúi đầu xuống cắn vào núm hồng nhạt của quả anh đào , hàm hàm hồ hồ nói: "Lăng Thần cô nương quả đúng là người đáng yêu. Xem ra hôm nay, trộm hoa ta không thể không hái đoá hoa tươi nhà ngươi rồi. Thực là diễm phúc không cạn mà. Hì hì…"
Lăng Thần kêu lên một tiếng yêu kiều, mềm mại giấu mặt vào hõm vai Lăng Thiên, thở hổn hển, nói: "Công tử! Thần nhi vốn là người của công tử. Hiển nhiên công tử muốn thế nào… thì cứ làm như thế… Thần nhi cũng muốn… Công tử…"
Những lời này tựa như xuân dược cường lực. Huyết mạch toàn thân của Lăng Thiên tức thì sôi sục lên, khẽ thở dốc, nói: "Hôm nay ta sẽ không khách khí mà chà đạp hoa tươi…"
Khuôn mặt Lăng Thần đỏ hồng, cánh tay ngọc vòng quanh cổ Lăng Thiên, mắt phượng đóng chặt, rên rỉ nói: "Cứ theo ý người…"
Lăng Thiên thấp giọng cười, dùng một chút sức của cánh tay, bồng Lăng Thần đứng lên rồi biến mất.
Trên giường, hàng mi của Ngọc Băng Nhan xinh đẹp run rẩy một hồi. Hình như tỉnh mà cũng hình như chưa tỉnh. Khuôn mặt dường như đang nóng dần lên rồi chuyển sang đỏ lựng tựa hồ như đang mơ một giấc mộng đẹp. Đột nhiên nàng xoay người, lấy chăn trùm kín đầu… Ách. Xem ra nha đầu kia không ngờ lại ngủ một cách không thành thật như thế…
Mặt trời đã lên cao. Lăng đại công tử thần thanh khí sảng từ trong phòng đi ra, nheo mắt nhìn vầng thái dương trên bầu trời, nhẹ nhàng duỗi sống lưng đang mỏi, khoé miệng khẽ mỉm cười.
Suốt bốn tháng ròng rã sinh hoạt như hoà thượng, sự thèm muốn trong Lăng Thiên đã lên đến đỉnh điểm. Đêm qua, hắn không cần biết Lăng Thần đã không ngừng cầu xin, tuỳ ý điên cuồng "tàn sát" một hồi. Hậu quả là cho tới bây giờ, dù võ thuật đã đạt cảnh giới cực cao, Lăng Thần vẫn đang ngủ rất say trên giường chưa tỉnh, toàn thân tựa hồ như không còn một chút khí lực nào cả.
Nghĩ đến đêm qua, Lăng Thần e thẹn hùa theo, bất giác Lăng Thiên lại cảm thấy phấn chấn, suýt nữa không nhịn được, lại muốn quay trở lại trong phòng để tiếp tục. Vội vàng hít một hơi thật sâu, mới đè nén được ham muốn nhưng trong lòng cũng vẫn cảm thấy buồn bực. Thời gian gần đây, ham muốn tình dục của chàng càng ngày càng mạnh mẽ, không thể kìm nén được. Trong quá khứ cũng từng có thời gian xảy ra tình hình tương tự. Nhưng mỗi lần như vậy mình chỉ cần vận khởi nghịch chuyển tâm pháp của kinh long thần công. Chung quy cỗ âm hàn đó cũng có thể ngăn chặn được ham muốn tình dục. Nhưng bây giờ mỗi lần ngăn chặn ham muốn ấy. Thì sau đó, khi ham muốn quay trở lại còn bùng lên mãnh liệt hơn nhiều. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lăng Thiên đau khổ cười trong lòng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ ngay chính bản thân mình muốn kiên định một vợ một chồng cũng không thể thực hiện được. Bởi vì, hiện tại mà nói, chỉ một nữ nhân hoàn toàn không thể làm thoả mãn tinh lực tràn trề của mình. Như tình huống với Lăng Thần đêm qua, một lần hai lần thì còn có thể, nhưng dần dà thì nhất định thân thể sẽ tổn thương. Ngay cả nữ nhân có tố chất thân thể tốt như Lăng Thần còn không chống đỡ nổi, nói gì đến những người khác.
May là vượt qua được! Lăng Thiên hậm hực nghĩ rằng: Nếu bản thân mình ở kiếp trước chỉ có thể lấy một thê tử mà mỗi ngày đều làm như vậy thì sợ rằng không có một người đàn bà nào chịu nổi. Sau cùng có lẽ phải làm kẻ lưu manh mất.
Vẫn còn vượt qua được! Lăng Thiên cảm khái suy ngẫm.
Lăng Thiên nhạy bén nghe được bên ngoài có tiếng người vội vã đi lại không ngừng. Vội vã đi vào, rồi lại có người vội vã đi ra. Bộ dạng mỗi người đều bận rộn đến mức dường như chân không chạm đất.
Tất cả mọi người đều không biết vì sao bên cạnh mật thất sơn động lại mọc lên một cái tiểu viện tử. Không ai tỏ ý vô cùng ngạc nhiên, hoặc giả cũng có kẻ đàm tiếu nhưng lâu dần cũng trở nên bình thường.
Rất xa, lại có hai người vội vã đi tới. Dọc đường đi còn có tiếng nói chuyện rất nhỏ lọt vào tai Lăng Thiên.
"Lão Thiết! Nghe nói vị tài thần đại nhân mới không hề đơn giản đâu."
"Bên ngươi không có vấn đề gì chứ? Nhìn xem bọn lão Tiền vừa mới đi ra ngoài về đã giống như mẹ chết kìa, ai cũng bị đánh. Ha ha! Thực là hả lòng hả dạ!" Tiếng một người cười trên nỗi đau của người khác.
"Ài! Ai mà biết được." Tiếng một người bất đắc dĩ: "Người thì dễ dàng rồi, chỉ phụ trách lô đao kiếm mới, kiểm tra số lượng mỗi ngày xem vào bao nhiêu, ra bao nhiêu, phẩy vài nét bút trướng là đã xong việc. Ta đây mới thật là phiền phức, làm tổng giám thuế ruộng một phương, có thể là một nhân vật quan trọng nhưng thật rườm rà. Chỉ hy vọng vị đại tài thần này sẽ lưu tình với thủ hạ mà thôi."
"Nhất định là không có việc gì hết! Ai lấy đều nói Lão Thiết làm việc rất ổn thoả. Nhất định không xảy ra chuyện gì đâu. Yên tâm đi!"
Thoạt tiên tiếng của người kia rất ung dung, thoải mái, nói là đang an ủi nhưng nỗi mong chờ sự náo nhiệt hiện rõ trong khẩu khí.
"Ngươi lăn ra chỗ khác cho ta! Muốn xem lão tử ta bị chê cười hả? Nằm mơ!" Một người khác tàn bạo
Nói đến đó, hai người đi xa dần. Trước đó, người có giọng nói ung dung còn nói một câu gì đó, tiếp đó là hai tiếng cười ha ha. Sau đó, hai người đi vào mật thất trong sơn động.
Lăng Thiên bừng tỉnh, hiểu ra. Thì ra vị chủ quản tài vụ mới Tiêu Nhạn Tuyết vừa đến đã triển khai công tác. Xem ra những thuộc hạ đang giúp phụ trách làm ăn ở các nơi, ít hoặc nhiều thì cũng phải ăn chút khó chịu. Vị quan mới nhận chức, Tiêu đại tiểu đang hừng hực khí thế.
Lăng Thiên há miệng, động tác thật nhanh.
Không thể không nói, Lăng Thiên phi thường tán thưởng tác phong làm việc như mưa giông sét giật này. Có điều cũng không loại trừ Tiêu Nhạn Tuyết đã rời khỏi chức vụ lâu ngày nên cũng có phần ngứa ngáy chân tay. Hiện tại lại quay về với nghiệp cũ, tự nhiên nhiệt tình mười phần cũng là điều dễ hiểu. Hơn nữa, trong lòng hiểu rõ đây là cơ nghiệp của Lăng Thiên nên Tiêu Nhạn Tuyết đương nhiên càng để tâm.
Nhưng cứ như vậy, thì nguyên bản các đại chủ quản càng thêm khó chịu với sự giúp đỡ này. Với sự chuyện nghiệp của Tiêu đại tiểu thư, không thể đại khái như vậy, kể cả những chỗ rất nhỏ, cho dù là so sánh với mẫu thân của Lăng Thiên, Sở Đình Nhi, cũng không có chút thua kém nào, thậm chí ở một số phương diện còn vượt trội hơn. Mà những người này trước đây tuy cũng đã làm qua việc chỉnh lý sổ sách, có một vài người trước kia còn giỏi hơn những người từng làm nhân viên thu chi, nhưng trong khoảng thời gian gần đây, triển khai làm việc có phần thô kệch có chút khó coi. Lăng Thiên gần như có thể khẳng định, có không ít người sẽ bị Tiêu Nhạn Tuyết giáo huấn, mặt mũi bầm dập đi ra, ách, tỷ như, người vừa đi vào là lão Thiết kia.
Chỉ sau khi trải qua sự chỉnh đốn chính thức của Nhạn Tuyết, năng lực tài chính khổng lồ có phần hỗn độn của Lăng phủ biệt viện mới có thể đi vào nề nếp. Lăng Thiên cơ hồ có thể tưởng tượng ra nền móng vững chắc mà hắn gây dựng, dự trữ thật đầy đủ tiền lương, binh khí, khôi giáp… những vật tư chuẩn bị cho chiến tranh thông qua vận hành thao tác của vị kỳ tài trù tính thương nghiệp Tiêu Nhạn Tuyết này, thì đối với chiến tranh sắp xảy ra sẽ có tác dụng cực lớn.
Có điều Lăng Thiên không biết rằng: sau khi hạ xuống những mệnh lệnh này, đang an vị bên trong mật thất, Tiêu Nhạn Tuyết cũng kinh hãi đến cực điểm. Nàng tuyệt đối không ngờ rằng Lăng Thiên đã âm thầm súc tích được lực lượng đến mức kinh người như vậy đã quen việc, từng thấy không biết bao nhiêu là tiền bạc, khoản mục ghi chép những con số lên tới hằng trăm triệu vốn như cơm ăn hằng ngày đối với Tiêu Nhạn Tuyết thì nàng cũng không tránh khỏi bị hoảng sợ.
Bốn phía của Lăng phủ biệt viện đều hướng vào mục đích dự trữ, mà việc hồi báo mặc dù chỉ vừa mới bắt đầu. Vậy mà số liệu cụ thể thu thập được đã cực lớn, khiến cho Tiêu Nhạn Tuyết hoa mày líu lưỡi. Thực sự khó mà tin được rằng thuộc hạ của Lăng Thiên lại có thủ đoạn vơ vét của cải với tốc độ nhanh đến như vậy. Chỉ cần một bộ phần cơ hồ đã vượt lên nhiều so với hơn một nửa việc làm ăn bên ngoài của Tiêu gia!
Nhưng điều căn bản khiến Tiêu Nhạn Tuyết không cách nào có thể giải thích chính là so sánh cách thức thu gom của cải điên cuồng với kể hoạch dự trữ khổng lồ thì công bằng mà nói, phương diện quản lí ở đây lại quá hỗn loạn, gần như không có bất kỳ một hệ thống quản lý nào. Tiêu Nhạn Tuyết thấy rằng, nơi đây căn bản ồn ào như ong vỡ tổ, ngay cả thu vào, chi ra cũng không có sự tách bạch riêng rẽ. Chi ra bao nhiêu, thu vào bao nhiêu, tất cả đều ghi chung trên cùng một sổ sách. Còn những loại khác đều không có sự phân loại, phân công tỉ mỉ, mà gần như phải ghi nhớ hết!
Trong tưởng tượng của Tiêu Nhạn Tuyết cũng như theo kinh nghiệm của nàng, để có thể thu được nhiều của cải như vậy, nhất định phải có một đoàn cố vấn lớn, lại còn phải nắm trong trăm nghìn nhân tài chuyên nghiệp, phối hợp chặt chẽ các phương diện, chung tay nỗ lực mới có thể tạo nên kỳ tích thế này. Nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng được, Lăng Thiên làm như thế nào mà dựa vào một nhóm người, gần như có thể nói, là một đám ô hợp trên phương diện làm ăn buôn bán mà có thể tạo ra một gia nghiệp khổng lồ như vậy!
Hơn nữa, xem qua một lần thì chính sự thô sơ, giản lược ấy lại có một sự trùng khớp lạ kì. Ngay cả chuyện chi tiêu hỗn loạn như vậy nhưng lại hoàn toàn minh bạch, không hề tìm thấy dấu vết rằng có người tham ô. Vốn dĩ, ngay cả với tiền tài, thế lực, thuộc hạ và chuyện làm ăn buôn bán khổng lồ của Tiêu gia, Tiêu Nhạn Tuyết dù có là thương nhân giỏi giang hơn người cũng không thể hoàn toàn loại bỏ được việc thủ hạ tham ô ít hoặc nhiều. Tiêu Nhạn Tuyết biết rõ rằng chắc chắn không thể cấm đoán hoàn toàn việc tham ô một vài thứ gì đó. Đó là lí do vì sao chỉ cần thủ hạ dưới quyền mình không làm quá phận thì cũng đành nhắm mắt làm ngơ. Nhưng Lăng Thiên bên này, tuy bên ngoài thì hỗn loạn, trướng mắt quá chừng, nhưng điều quan trọng là có cách thức phòng bị để có thể thu gom được một lượng của cải hết sức to lớn như vậy mà hết lần này đến lần khác đều không có loại dấu hiệu nà
Đây căn bản là chuyện không có khả năng!
Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #570


Báo Lỗi Truyện
Chương 570/795