Chương 36: Siêu cấp hoàn khố


Quay đầu lại thấy ánh mắt Lăng Chiến như cười như không đang nhìn mình khiến Tiêu Phong Hàn không nhịn được cả giận: "Lão già kia. Vừa rồi ngươi câm điếc sao?"
Lăng Chiến hừ một tiếng lạnh lùng nói: "Việc này ngươi còn trách ta được sao?"
Tiêu Phong Hàn tức giận hừ một tiếng nhưng không biết phải phản bác như thế nào. Vốn đó là chuyện nhất thời dưới cơn giận dữ gây ra. Hình như cũng không thể trách được người ta.
Tâm trạng buồn bực vô cùng liền đưa mắt xung quanh quan sát. Đột nhiên hắn cảm giác được thiếu thiếu điều gì, sau khi suy nghĩ kĩ liền tím mặt nói: "Tôn tử bảo bối của ngơi đâu?"
Trong lòng Lăng Chiến đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái. Vừa rồi còn nhìn thấy tên tiểu gia hỏa kia đến nhưng chỉ trong chớp mắt đã không còn thấy tăm hỏi nữa? Ánh mắt nghi hoặc nhìn về Lăng Khiếu đang đứng bên cạnh: "Thiên nhi đi đâu
Lăng Không với Lăng Chân đang đứng gần đó nghe vậy không khỏi cảm thấy hả hê trong lòng. Tiểu hoàn khố kia dám xuất hiện sao? Như vậy không phải là tự tìm khó ư?
Ngay lúc phụ tử Lăng Chiến không biết phải làm gì thì một thanh y lão nhân từ trong nội viện vội vàng đi ra: "
Ha ha, nghe nói Tiêu gia chủ đại giá quang lâm nên lão phu dày mặt ra đây nghênh đón. Từ biệt năm đó đến nay Tiêu gia chủ biến mất không chút tung tích nào? Ha ha..."
Tiêu Phong Hàn vừa nhìn thấy liền cảm thấy có chút ngoài ý muốn: "
Tần huynh? Ngươi như thế nào lại ở đây?" Vừa nói vừa vội vàng đi ra nghênh đón. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Phụ tử Lăng Chiến âm thầm cảm ơn Tần đại tiên sinh đến đúng lúc liền nhân cơ hội này mời mọi người vào trong đại sảnh dự tiệc rượu. Lăng Chiến cũng không quên nháy mắt ra hiệu cho một tên hộ vệ đi tìm Lăng Thiên.
Tần đại tiên sinh cùng với Tiêu Phong Hàn cầm tay nhau mà nói chuyện, thân thiết vô cùng.
Tiêu Phong Hàn cố ý đi chậm từng bước tạo khoảng cách với mọi người nói nhỏ: "Tần huynh. Tiêu mỗ có một chuyện cần xin ý kiến. Mong tiên sinh chỉ giáo phải làm như thế nào?" Bọn hắc y vệ nghe gia chủ có việc cần hỏi Tần đại tiên sinh liền im lặng tách ra xung quanh âm thầm hộ vệ.
Trong lòng Tần đại tiên sinh đương nhiên biết được hắn muốn hỏi gì. Không khỏi cảm thán trí tuệ kinh người của Lăng Thiên. Tiểu gia hỏa này có thể tính được từng bước đi của Tiêu Phong Hàn, đưa ra kế sách đối phó thật hoàn mỹ. Tâm kế như vậy thì trong thiên hạ có được mấy người đây?
Tiêu Phong Hàn nói: "Tần huynh đã đến Lăng Phủ cũng được một thời gian rồi thì phải? Tiêu mỗ cũng nói thẳng luôn. Không biết Tần huynh cảm thấy Lăng tiểu công tử như thế nào?"
Quả nhiên. Tần đại tiên sinh âm thầm cười trong lòng nhưng thần sắc trên mặt lại đặc sắc vô cùng. Vừa lắc đầu vừa biến đổi thần sắc, có chút khó tin, có chút xấu hổ, có chút buồn bả nói: "
Ôi! Tiêu huynh, không dối gạt chi ngươi. Việc này một lời có có thể nói hết được. Lấy học thức của Tần mỗ mà nói thì thật sự thẹn khi làm gia sư của Lăng tiểu thiếu gia!" Lời vừa dứt liền lắc lắc đầu thở dài. Vẻ mặt có chút thổ
Sắc mặt Tiêu Phong Hàn đột nhiên lạnh lẽo hẳn đi. Hắn chậm rãi nói: "
Nói như vậy thì lời đồn đãi không hề sai! Hừ!" Sau đó là một trận giận dữ vô cùng.
Tần đại tiên sinh trợn mắt cứng lưỡi. Lăng Thiên có thể suy đoán được phản ứng, thậm chí cả những lời Tiêu Phong Hàn một cách chính xác vô cùng. Tiêu Phong Hàn đang nói chuyện cứ như đọc lại lời Lăng Thiên nói lúc trước. Đáng sợ nhất là một chữ cũng không hề sai. Tiêu Phong Hàn như một con vẹt đang học lại lời của hắn. Khóe miệng của Tần đại tiên sinh khẽ nhếch lên lộ ra một nụ cười bí ẩn. Trong lòng không biết được nên khóc hay cười. Hắn sợ không kiềm nén được sẻ mở miệng cười lớn.
Theo như lời nói của Tần đại tiên sinh thì những người nghe khác nhau có những giải thích không giống nhau. Thật ra Tần đại tiên sinh không hề nói sai sự thật. Học thức của hắn không đủ nên không thể làm thầy của Lăng Thiên. Bất quá câu nói này lọt vào tai của Tiêu Phong Hàn khiến cho hắn hiểu được ý nghĩa hoàn toàn ngược lại.
Tiêu Phong Hàn hừ một tiếng rồi phất tay áo đi vào trong đại sảnh. Tần đại tiên sinh không nhịn được phải mở miệng ho khan vài tiếng rồi với đi theo sau.
Trong đại sảnh rất náo nhiệt. Những người trong Lăng Gia sớm đã rời khỏi đây, chỉ còn lại Lăng lão phu nhân đang nắm tay tiểu cô nương kia nói chuyện rất vui vẻ.
Tiêu Phong Hàn với gương mặt tối sầm tiến vào liền nhìn xung quanh vẫn chưa thấy vị tiểu thiếu gia kia đến đây khiến trong lòng hắn càng thêm giận dữ, trầm giọng nói: "Tuyết nhi, đến đây với gia gia."
Tiểu cô nương Tiêu Nhạn Tuyết đáp lời liền từ trong lòng Lăng lão phu nhân bò xuống nhảy chân sáo đến bên người gia gia. Trong miệng còn đang nhai cái gì đó vươn cổ tay trắng như ngọc lên khoe với Tiêu Phong Hàn: "
Gia gia xem, đây là của Lăng nãi nãi tặng cho Tuyết nhi đó." Đó là một cái vòng ngọc tinh khiết như nước không hề có tạp chất nào. Trong đó còn có một con phượng hoàng màu đỏ rất sống động như còn sống đang chuyển động theo vòng tay muốn vỗ cánh bay lên.
Tiêu Phong Hần vừa nhìn thấy con phượng hoàng màu đỏ này không phải do nhân loại khảm vào mà là do tự nhiên hình thành. Bảo vật này cho dù bỏ ra vạn kim cũng khó có thể gặp vậy mà Lăng lão phu nhân lại tiện tay tặng cho tôn nữ của mình. Rất hiển nhiên Lăng lão phu nhân đã xem tôn nữ mình là vợ của Lăng Thiên rồi. Tiêu Phong Hàn vừa nghĩ vậy không khỏi cười khổ một trận.
Tiêu Phong Hàn vừa nhìn thấy liền biết được đây là bảo vật gia truyền của Lăng gia - Bích Ngọc Huyết Phượng Trạc. Là một bảo vật quý trọng vô cùng, khi mang nó trên tay có thể khiến cho người đeo bình tâm tĩnh khí, tâm cảnh tường hòa. Là một kiện bảo vật có cầu cũng không được. Trong lòng hắn âm thầm cảm thấy kinh hãi, thầm nghĩ rằng hôm nay phải nhanh chóng giải quyết chuyện này mới tốt.
Đúng lúc này thì một âm thanh từ bên ngoài truyền đến: "Mời thiếu gia mau theo tiểu nhân đi vào. Lão gia đã chờ lâu lắm rồi."
Sau đó một âm thanh hài tử giận dữ gầm lên: "
Hỗn trướng! Cẩu nô tài ngươi muốn chết hay không? Đã sớm bảo không được gọi ta là thiếu gia mà? Mẹ nó! Tiêu lão đầu là cái gì mà bắt ta phải quay về đây chứ!" Một âm thanh "Phốc!" Vang lên tiếp theo là một tiếng kêu đau đớn. Có lẽ là tên hộ vệ kia bị tiểu hài tử đánh rồi.
Trong nháy mắt khiến cho sắc mặt của tất cả mọi người trong đại sảnh đặc sắc vô cùng!
Vẻ mặt của Lăng Chiến lão gia tử với Tiêu Phong Hàn tối sầm lại. Tức giận như ngọn núi lửa sắp bộc phát.
Lăng lão phu nhân đang cầm chén trà trên tay vừa đưa lên đến miệng đột nhiên giật mình buông tay khiến chén trà rơi xuống đất vỡ nát. Hai mắt tràn ngập thần sắc không thể tin tưởng được nhìn ra cửa.
Hai mắt Tần đại tiên sinh trừng lớn lên. Mặc dù sớm đã biết được vị thiếu gia này hôm nay sẽ có cử chỉ kinh người nhưng có đánh chết hắn cũng không cho rằng Lăng Thiên lại ngang ngược và kiêu ngạo như vậy!
Lăng Khiếu đột nhiên giận dữ gầm lên một tiếng. Thân thể đi ra ngoài nhanh như bay rồi sau đó là chuỗi âm thanh 'bùm bùm' vang lên kèm theo tiếng khóc thét của tiểu hài tử. Ngay sau đó Lăng Khiếu đi vào đại sảnh lại, trong tay kéo theo một tiểu nam hài có mặt mũi bầm dập. Đó là Lăng Thiên, từ gương mặt của hắn có thể thấy được Lăng Khiếu ra tay không nhẹ chút nào. Hai bên má sưng phù lên.
Lăng Khiếu tức giận quăng Lăng Thiên lên mặt đất như ném bao cát. Lăng lão gia tử tức giận méo cả miệng nhưng hắn biết được đây không phải là thời gian dạy dỗ tốt nhất đành phải giận dữ gầm lên: "Nghiệt xúc! Còn không đến Tiêu gia gia của ngươi?"
Lăng Thiên xoay người bò lên, trong lòng âm thầm mắng to: Lão gia tử ngươi thật là tàn nhẫn mà! Vuốt vuốt khuôn mặt không còn thanh tú nữa mà giờ đã sưng vù lên giương mắt nhìn thanh sam lão giả xa lạ trong đại sảnh đang nắm lấy tay một tiểu hài tử xinh đẹp như được điêu khắc từ ngọc thành. Lão gia tử này với ánh mắt như muốn ăn thịt người đang nhìn mình. Xem ra đây chính là Tiêu gia gia chủ Tiêu Phong Hàn rồi.
Mạnh mẽ lau đi nước mắt còn vương trên mặt cất bước đi đến gần Tiêu Phong Hàn. Trong khi mọi người cho rằng hắn sẽ thi lễ với Tiêu Phong hàn thì đột nhiên ánh mắt Lăng Thiên sáng rực lên rồi thét kinh hãi. Bước đi cũng nhanh hơn rất nhiều: "Oa! Tiểu nha đầu này sẽ là vợ ta sao? Hắc hắc. Lớn lên chắc chắn sẽ rất xinh đẹp đây. Ha ha, đến đây cho ta thân chút nào! Ha ha ha." Mọi người trong đại sảnh hoàn toàn hóa đá. Vẻ mặt lúc xanh lúc trắng khi nhìn bộ dáng tà ác này của Lăng Thiên.
Tiêu Phong Hàn tức giận đến nỗi cả người run rẩy không ngừng. Hắn hận không thể đánh chết tên tiểu tử trước mặt này. Giận dữ quát lớn: "
Biến!" Tiểu cô nương Tiêu Nhạn Tuyết hoảng hốt quay đầu vào trong lòng gia gia không dám nhìn hắn nữa.
Lăng lão gia tử tức giận muốn hôn mê tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi nói: "
Nghiệt chướng! Lăng Khiếu đem gia pháp đến đây. Hôm nay lão phu phải thanh lý môn hộ!"
Lăng Khiếu đang tức giận muốn tiến lên giáo huấn con mình đột nhiên biến sắc dừng bước lại. Vẻ mặt của Lăng lão phu nhân đang trắng bệch bỗng nhiên run cả người gằn giọng nói: "
Ngươi dám!" Rồi vội vàng chạy lên ôm Lăng Thiên vào trong lòng "Thiên nhi còn nhỏ tuổi như vậy thì biết gì? Đáng sử dụng gia pháp sao?"
Lăng lão gia tử tức giận đến nỗi cả ria mép cũng run rẩy: "
Còn nhỏ còn nhỏ! Trước kia các ngươi cũng nói vậy. Xem đi, các ngươi đã nuông chiều nó trở thành cái gì rồi! Cho dù Lăng Gia tuyệt hậu thì hôm nay cũng phải xử trí tên tiểu xúc sanh này! Mau tránh ra!"
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #36


Báo Lỗi Truyện
Chương 36/795