Chương 335: Đại cục đã định


Bên trong Đoạn Hồn Quan vang lên từng tiếng trống nặng nề khiến cho khắp chiến trường như muốn rung động theo! Những binh lính Bắc Ngụy đang ngủ say liền giật mình tỉnh giấc, đột nhiên phát hiện ra khắp bốn phương tám hướng đều truyền đến tiếng reo hò long trời lở đất!
Cánh cửa Đoạn Hồn Quan đột nhiên mở rộng ra, một đội kỵ binh như một đoàn ác ma đang tiến nhanh vào như một mũi tên mang theo xu thế phá vỡ mọi ngăn cản, mang theo lưỡi dao sắc bén như lưỡi hái tử thần với tốc độ nhanh như tia chớp vượt qua khoảng cách vài dặm đường hung hăng đánh sau vào quân đội Bắc Ngụy khiến cho một màn máu tươi tràn ngập không gian.
Lăng Thiên đang cưỡi ngựa xung trận đi đầu, hai tay cầm đại đao đang chém giết điên cuồng như Tu La khiến cho xung quanh đoạn đường hắn đi qua hóa thành một địa ngục trần gian. Khi binh lính Bắc Ngụy chưa kịp phản ứng lại thì Lăng Thiên đã vọt sâu vào trong hơn mười trượng, dưới chân ngựa của hắn tràn ngập máu thịt! Không một ai có thể ngăn cản được cả!
Hai bên cạnh hắn là bốn người Lăng Kiếm, Lăng Phong, Lăng Trì, Lăng Vân. Mỗi một người đều cưỡi một con ngựa từ bốn hướng khác nhau tiến vào. Ở hai mặt khác là Phùng Mặc và Vương Hàn xuất lĩnh hai đội đại quân giết vào!
Xa xa đối diện bọn họ có mười mấy đơn vị binh mã tinh nhuệ như mãnh hổ xuống núi, rồng về biển đang điên cuồng chém giết!
Gần hai mươi đội ngũ tinh nhuệ với cùng một chiến thuật đánh sâu vào đội ngũ địch nhân, lấy sự hung ác và thực lực không thể ngăn cản đánh thẳng vào đại doanh của Bắc Ngụy như đang trở về nhà. Khắp bốn phương tám hướng đều có binh lính tiến công khiến cho đại quân Bắc Ngụy như một bầy dê đang đợi làm thịt.
Người nào nghĩ rằng gần năm mươi vạn đại quân đang vây khốn hơn vạn đại quân mà đối phương còn dám phản công như vậy? Người nào cho rằng tàn quân mình đang truy đuổi đột nhiên bộc phát ra thực lực mạnh mẽ như vậy? Càng nghĩ không ra là Lăng Thiên từ đâu chuẩn bị nhiều viện binh như vậy?
Ngụy Thừa Bình và Thủy Thiên Huyễn đều bị cả kinh mà tỉnh giấc, ngay cả chiến giáp chưa kịp mặc lên người đã vội vàng chạy ra khỏi lều vải quan sát, cảnh tượng đập vào mắt khiến cho bọn họ ngây cả người! Khắp doanh trại đều chìm trong biển lửa, địch nhân tung hoành khắp nơi như chỗ không
Dưới sự kinh hoàng nên Ngụy Thừa Bình khàn giọng hét lớn: "Nhanh truyền lệnh... Nhanh truyền lệnh cho Tây Hàn - Hàn Thiết Hiên tướng quân đến cứu viện!"
Dường như đáp lại lời này của hắn nên từ phương hướng của Tây Hàn truyền ra một tiếng nổ thật lớn. Kho lương thực của Bắc Ngụy bốc lửa đầy trời, chỉ trong nháy mắt thôi khắp nơi đều bị lửa thiêu đốt cao đến mấy chục trượng.
Tiếng hô hào đinh tai nhức óc vang lên không ngừng, hơn mười vạn binh mã của Tây Hàn đột nhiên nhắm thẳng vào doanh trại chủ soái của Bắc Ngụy chém giết. Mơ hồ còn có thể nghe được một người hô to: "Tiến vào đại doanh bắt sống thái tử Bắc Ngụy. Bắt sống Ngụy Thừa Bình!" Lập tức mấy vạn người đều hô lớn rung trời!
Lúc này sắc mặt của Ngụy Thừa Bình trắng bệch không còn giọt máu, hai chân mềm nhũn không đỡ nỗi thân thể của hắn nên đã ngồi bệt xuống đất. Hàm răng của Thủy Thiên Huyễn không ngừng nghiến vào nhau nhìn về phương hướng đại quân Tây Hàn tiến đến mà vẻ mặt tràn ngập sát khí và hận ý vô cùng.
Tây Hàn đột nhiên đánh ngược lại, lương thảo của bốn mươi vạn đại quân bị đốt đã hoàn toàn phá hủy một tia ý chí chiến đấu cuối cùng của Bắc Ngụy! Từng tiếng hét đinh tai nhức óc vang lên không ngừng: "Bỏ binh khí! Đầu hàng sẽ không giết!" Từ khắp bốn phương tám hướng vang lên khiến cho những binh lính Bắc Ngụy đều bỏ vũ khí đặt hai tay lên đầu ngồi chồm hỗm trên mặt đất.
"Thái tử điện hạ! Thái tử điện hạ!" Vài tên hộ vệ vội vàng chạy đến soái chủ trướng. Khi vừa đến nơi bọn chúng nhìn thấy Ngụy Thừa Bình đang run rẩy nằm trên mặt đất, gương mặt không còn chút máu. Mà Thủy Thiên Huyễn dưới sự bảo vệ của cao thủ Thủy Gia sớm đã rời đi không thấy bóng dáng. Mấy tên hộ vệ kia vội vàng ôm Ngụy Thừa Bình lên ngựa hô hào binh sĩ mở đường máu chạy thoát. Sau một lúc cũng tập trung được một nhóm lực lượng tử trung hộ tống Ngụy Thừa Bình sống dở chết dở chạy thoát.
Mười mấy đại đội càn quét khắp nơi, đại cục đã định!
"Ngọc Tam Gia? Sao ngài ở đây?" Dương Không Quần kêu lên một tiếng kinh ngạc mà trong lòng âm thầm than khổ không thôi. Tên này sao lại xuất hiện tại Lăng Phủ chứ? Vậy là không xong rồi.
Tuy nói võ công của Ngọc Mãn Thiên cực cao, đã đạt đến Tiên Thiên Chi Cảnh nhưng cũng chỉ là một người mà thôi. Nhưng mà phía sau hắn là Ngọc Gia, một đại gia tộc có thực lực mạnh nhất đại lục thì ai dám trêu vào chứ?
"A? Lão Dương? Lời này của ngươi là sao? Vì sao ta không thể ở đây?" Dường như Ngọc Mãn Thiên cảm thấy câu hỏi của Dương Không Quần rất ngu ngốc: "Đây chính là nhà nữ tế (cháu rể) của ta! Ta đi đến Thừa Thiên thì sao không được đi vào nhà nữ tế ta chứ? Chẳng lẽ phải đi ở khách sạn sao? Trước kia tuy ta ở miễn phí tại Mính Yên Lâu nhưng không thể ở cả đời dc. Tam gia là người rất bình thường, so với Dương Gia tài hùng thế đại của ngươi thì tam gia ta rất nghèo. Trên người không có một lượng bạc trắng nên không còn cách nào khác đành phải dọn đến đây ở thôi.!"
"Vậy..." Dương Không Quần có chút mơ hồ: "Ta chưa nghe nói rằng giữa Ngọc Gia và Lăng Gia có đám hỏi mà? Tam gia, nữ tế của ngài là ai vậy?"
"Ách! Nghe nói lại là Lăng Thiên, là một tên mặt trắng." Ngọc Mãn Thiên mở rộng miệng nói lớn như đối với cháu rể này hắn cảm thấy rất hài lòng: "Lão Dương à. Đứa nữ tế này của ta có tâm tư rất tốt, trong nhà còn có rượu rất ngon. Chậc chậc..." Nói đến cuối cùng hắn còn cố ý chậc chậc vài tiếng, sau đó còn nói thêm một câu: "Thật sự uống rất ngon!"
"Ngọc tiên sinh." Long Tường từ trên long liễn với vẻ mặt vui vẻ gọi một tiếng thân thiết: "Thừa Thiên hiện tại đang ở thời buổi loạn lạc, bên ngoài có cường địch dòm ngó, trong nước còn có nội loạn. Là một chủ nhân của một nước mà lại để cho cơ nghiệp tổ tiên xây dựng cả đời suy sụp đến tình trạng như vậy khiến cho Long Tường thật xấu hổ. Hiện nay Lăng Gia có xu thế lớn, nắm giữ quân quyền tài chính khắp Thừa Thiên. Đứa con nối dõi duy nhất của Lăng Gia là Lăng Thiên lại không biết trên dưới gây loạn hậu cung, không chút cấm kỵ nào cả. Có xu thế từ nô tài muốn lên làm chủ, vì giang sơn xã tắc nên không thể không trừ hậu loạn được. Tiên sinh dũng cảm hiền đạt, lỗi lạc anh hùng chắc sẽ không cản trở Thừa Thiên đuổi bắt khâm phạm chứ? Chỉ cần tiên sinh hỗ trợ Long Tường sẽ cảm kích vô cùng. Ngày sau sẽ hậu báo..."
Ngọc Mãn Thiên nghiêng nghiêng đầu làm bộ dáng mơ hồ. Dáng vẻ này của hắn không phải là giả bộ mà là mỗi một câu nói của Long Tường đều cẩn thận vô cùng. Thật sự khiến cho Ngọc Tam Gia luôn tự xưng là phong lưu nho nhã nghe như vậy cảm thấy bản thân lọt vào trong sương mù, cái hiểu cái không. Mã đến cuối cùng mới có thể hơi hơi giải thích được hai chữ 'khâm phạm' này.
"Ngươi nói chuyện rất có khí phách, câu chữ như ngọc ngà quả thật là đăng phong tạo cực, xuất thần nhập hóa. Tóm lại là tùy tâm sở dục, lô hỏa thuần thanh. Quả nhiên một lần nói chuyện với ngươi bằng mười năm đọc sách!" Ngọc Tam Gia lắc lắc đầu rồi nói một câu rất nho nhã: "Nhưng ta không hiểu một câu nào cả!"
Vừa nói Ngọc Tam Gia vừa hếch mũi lên trời, vẻ mặt đen đen của hắn lộ ra vài phần tươi cười thỏa mãn. Hắn đối với chính mình khi vừa mở miệng thành văn, bên trong lại còn có vài câu tuyệt đối sâu sắc khiến hắn đắc ý không thôi. Ở sâu trong nội tâm cảm giác được lời nói của mình rất có khí phách nên nhịn không được bắt đầu dương dương tự đắc.
Vẻ mặt của Trầm Như Hổ vặn vẹo một trận: "Ngọc Tam Gia. Hoàng thượng chúng ta nói rằng hi vọng ngài mau tránh ra một bên để cho chúng ta tiến vào đuổi bắt khâm phạm!"
"Khâm phạm?" Ngọc Mãn Thiên lại càng hoảng sợ hơn: "Ai là khâm phạm?" Hắn nghiêng đầu đánh giá Long Tường có chút nghi ngờ: "Chẳng lẽ ý tứ của tiểu tử ngươi là nữ tế ta là khâm phạm sao?"
"Đúng vậy! Trên dưới Lăng Phủ đều là khâm phạm của Thừa Thiên ta, tội không thể tha được." Vẻ mặt của Long Tường âm trầm: "Hy vọng tiên sinh không nên nhúng tay vào việc này. Thừa Thiên và Ngọc Gia luôn luôn là minh hữu!"
"Tránh con mẹ ngươi!" Đột nhiên Ngọc Mãn Thiên nổi giận lôi đình: "Chất nữ của lão tử lại trở thành khâm phạm của các ngươi? Còn nói cái gì trọn đời minh hữu? Minh hữu cái đầu con mẹ ngươi đó?" Vốn nhiệm của của hắn được Lăng Thần an bài chính là trì hoãn thời gian nhưng Ngọc Tam Gia thật không có năng khiếu này, sớm đã nổi giận lôi đình rồi. Đến hiện tại liền dựa theo cơ hội này mà bạo phát.
Lời vừa dứt khiến cho sắc mặt Long Tường xanh mét! Trầm Như Hổ hét lớn một tiếng: "Láo xược! Dám ở trước mặt mọi người vũ nhục chủ tử của ta. Cho dù ngươi là người của Ngọc Gia cũng phải chịu tội chết!"
"Ha ha ha..." Ngọc Mãn Thiên ngửa mặt lên trời cười lớn, đôi mắt toát ra sát khí: "Thật to gan. Dám ở trước mặt Tam gia ta vô lễ thì cho dù ngươi là vua của Thừa Thiên cũng chỉ có tử t
Dương Không Quần thở dài một tiếng, khi nhìn thấy Ngọc Mãn Thiên đột nhiên xuất hiện tại đây hắn đã biết chuyện hôm nay không dễ gì hoàn thành được. Sớm đã âm thầm chuẩn bị cho sau này đối phó với sự trả thù của Ngọc Gia cũng phải qua khỏi cửa khó trước mặt này. Lăng Gia không diệt thì Dương Gia tất vong. Bây giờ đang ở thế bất lưỡng lập há có thể vì một Ngọc Mãn Thiên mà thay đổi? Nghĩ vậy nên hắn vung tay lên lệnh cho hơn mười vị cao thủ võ lâm bao vây Ngọc Mãn Thiên vào giữa. Đối với với Ngọc Mãn Thiên cho dù phái binh lính bình thường đi cũng chỉ chịu chết mà thôi.
Ngọc Mãn Thiên cười lớn quát: "Tới tốt lắm. Lão tử rất thích đánh nhau!" Tiếp theo liền giơ hai tay lên nghênh đón.
Đúng lúc này thì ở phía xa xa đột nhiên truyền đến một trận ầm ầm ù ù, tiếp theo là ánh lửa phóng lên cao, khói bốc cuồn cuộn che kín bầu trời. Dương Không Quần thấy vậy sắc mặt liền đại biến.
Phương hướng tiếng nổ truyền đến chính là nơi của Dương Gia. Chẳng lẽ... Sắc mặt của Dương Không Quần không còn chút máu vội vàng quay về hướng đó nhìn lại, thần sắc kinh không bất định. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Dương lão tặc! Ngươi không cần hoài nghi đâu. Căn bản là sự nghi ngờ của ngươi đã trở thành sự thật." Một âm thanh bình tĩnh nhưng lại lạnh lùng như băng truyền đến: "Nhà của ngươi đã xong đời rồi!" Một thiếu niên bận đồ trắng không biết từ khi nào đã đứng lên trên cánh cửa của Lăng Phủ dùng một ánh mắt cao cao tại thượng nhìn mọi người như một thần tiên đang nhìn vào thăng trầm của nhân gian.
Người này không phải là ai khác mà là Lăng Lôi - Một trong ngũ tiểu.
Quyển 4

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #335


Báo Lỗi Truyện
Chương 335/795