Chương 310: Cấp như tinh hỏa (1)


Thủy Thiên Nhu chấn động trong lòng, rốt cục đã triệt để từ trong mê loạn mà tỉnh táo lại, nhớ tới sự tuyệt tình tàn nhẫn khi Lăng Thiên thẩm vấn mình, không khỏi tức giận nói: "Lăng công tử thần thông quảng đại, tin tức này chắc sớm đã biết rồi, cần gì phải tới hỏi ta!"
Lăng Thiên sắc mặt lạnh dần, nói: "Thủy cô nương, ta không phải đang nói đùa với ngươi đâu. Chuyện liên quan đến phụ thân ta và những tử đệ binh mà ông ấy một tay bồi dưỡng, chuyện này quyết không phải là nhỏ. Vẫn mong Thủy cô nương sẽ nói thật, để Lăng Thiên có thể cứu phụ thân kịp thời, nói tới cùng, Lăng Thiên từ đầu tới cuối cũng không hi vọng thực sự trở thành cừu nhân bất cộng đái thiên với Thủy cô nương."
" Lăng Thiên cũng không hy vọng trở thành cừu nhân bất cộng đái thiên với Thủy cô nương." Những lời này lọt vào tai Thủy Thiên Nhu, khiến nàng ta bắt đầu mơ mộng: Hắn không hi vọng muốn làm kẻ địch với ta, chẳng lẽ... trong lòng hắn cũng có ta ư?
Linh quang chợt lóe vừa rồi đột nhiên lại tái hiện, cho tới bây giờ, gia tộc của mình hoặc là mình tuy đã cùng với Lăng gia, Lăng Thiên kết thù oán, nhưng quyết không phải là thâm cừu không thể hóa giải, nhưng nếu như phụ thân Lăng Khiếu đại tướng quân của Lăng Thiên thực sự mất mạng, vậy thù cừu oán giữa hai nhà sẽ vĩnh viễn không thể hóa giải được, ngược lại,nếu như mình vào lúc này bán cho Lăng Thiên một cái nhân tình cực lớn, vậy thì theo đó, không những cừu oán giữa gia tộc của mình và Lăng Thiên có thể giải quyết, mình cũng có thể...
Nghĩ tới đây, Thủy Thiên Nhu nhất thời lại đỏ mặt, "mình nghĩ gì vậy, ta chỉ muốn hóa giải cừu oán giữa Lăng gia và gia tộc của ta mà thôi, không có bất kỳ ý gì khác, cùng với Lăng Thiên chỉ là thuận tiện mà thôi
Lăng Thiên thấy Thủy Thiên Nhu sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng căn bản đã đỏ hây hây, thầm nghĩ: "
Đây là bệnh gì vậy, chẳng lẽ là vì vết thương còn chưa khỏi ư?"
"
Đã vậy thì Thiên Nhu sẽ thanh toàn cho tấm lòng yêu cha này của công tử. Và xin công tử hãy đáp ứng ta hai yêu cầu!" Nàng nhìn trộm Lăng Thiên, Thủy Thiên Nhu cấp tốc sắp xếp lại mạch suy nghĩ của mình, sau đó nói: "Nếu Lăng công tử có thể đáp ứng. Vậy thì, ta sẽ nói cho công tử biết tất cả, quyết không giấu diếm. Xin công tử yêu tâm, yêu cầu của ta tất nhiên sẽ không có gì quá đáng, cả ngươi cả ta đều có lợi!"
Lăng Thiên hỏi "
Yêu cầu gì vậy?"
Thủy Thiên Nhu nghiêm mặt nói: "
Yêu cầu của ta, thứ nhất chính là lúc trước Thiên Nhu đã mạo phạm tới công tử, cũng may là chưa làm thương hại gì đến Lăng gia, mong công tử không tính toán hiềm xưa, hóa giải đoạn ân oán này. Thiên Nhu nguyện thay mặt gia tộc mà hứa rằng, chỉ cần công tử không chạm tới lợi ích của Thiên Phong, Thiên Phong sẽ không tiếp tục là kẻ địch của công tử nữa! Nếu có thể, thậm chí nguyện ý đứng chung một trận tuyến với công tử. Công tử trong lòng mang đại chí, muốn giành cả thiên hạ, giữa Thiên Phong chi Thủy và Thiên Tinh chi Ngọc hai đại gia tộc, công tử phải có được sự trợ giúp của một trong hai nhà thì mới có thể đạt được mục đích này. Lăng công tử sẽ không phủ nhận điểm này chứ?"
Lăng Thiên ánh mắt chợt lóe sáng, nói: "
Yêu cầu thứ hai là gì?"
Thủy Thiên Nhu đảo mắt, mềm giọng và mang theo một chút khẩn cầu nói: "
Yêu cầu thứ hai này. Kế hoạch lần này, ta tới Thừa Thiên là một mặt, mà ở mặt Bắc Ngụy bên kia, chính là ca ca Thủy Thiên Huyễn của ta, hi vọng Lăng công tử đáp ứng, đừng làm thương hại đến ca ca và người nhà của ta."
Lăng Thiên cười khổ một tiếng, hờ hững nói: "
Các người trù bị đã lâu, mấy chục vạn đại quân nghiêm trận chờ đợi. Ta có thể bình an cứu được phụ thân ta ra đã là cảm ơn trời đất lắm rồi. Sao còn có thể làm thương hại đến bọn họ!"
"
Người khác có lẽ không thể, nhưng ta biết Lăng công tử thực sự có thực lực siêu phàm để làm vậy! Thiên Nhu chỉ có một thân ca ca. Công tử vì cứu cha, Thiên Nhu vì bảo vệ anh. Nếu như không có được sự bảo chứng này. Thiên Nhu thực sự không dám nói ra toàn bộ mọi chuyện." Thiên Nhu trong lúc Lăng Thiên chữa thương cho mình đã phát giác ra rằng công lực của Lăng Thiên không chỉ sớm đã đột phá hậu thiên cực hạn, bước vào cánh cửa tiên thiên. Hơn nữa tiên thiên chân khí lại cực kỳ dồi dào. Trong ấn tượng của Thủy Thiên Nhu, loại tiên thiên nội lực dồi dào này e rằng chỉ có trên người phụ thân của mình, cũng chính là đương đại gia chủ của Thủy gia mới cảm thấy được. Nếu Lăng Thiên bất chấp mọi giá để đối phó với ca ca của mình, e rằng ca ca khó tránh khỏi bất hạnh.
"Được!" Lăng Thiên trầm giọng nói: "Ta đáp ứng ngươi. Lần này Bắc thượng, tuyệt sẽ không làm thương tổn đến tính mệnh của ca ca ngươi. Có điều, tiền đề của tất cả hứa hẹn chính là phụ thân của ta phải không xảy ra chuyện gì. Chỉ tới khi ta cứu được phụ thân của ta ra mới có hiệu lực, nếu trước đó ca ca Thủy Thiên Huyễn của ngươi cứ quấn lấy ta, ta tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình đâu!"
Thủy Thiên Nhu thở phào một hơi, nói: "
Vậy là được rồi. Gia huynh không phải là người không thức thời."
Lăng Thiên lạnh lùng nói: "
Thủy Thiên Nhu, ta hiện tại có phải là được phép biết tất cả về kế hoạch của các ngươi rồi phải không?"
Đôi mày thanh tú của Thủy Thiên Nhu nhíu lại, nói: "
Từ lúc Bắc Nguỵ dựng nước, Thủy gia của chúng ta để đề phòng Ngọc gia cho nên luôn luôn tận sức an bài nhân thủ của chúng ta tại triều đình Bắc Ngụỵ, hòng tăng cường sức ảnh hưởng cho Bắc Nguỵ để khống chế Ngọc gia." Thủy Thiên Nhu nói: "Cũng do năng lực của người phe chúng ta xuất chúng, co thể giúp cho thế lực của Bắc Nguỵ không ngừng lớn mạnh. Chỉ có điều các vị quốc chủ của Bắc Nguỵ đều là hạng vô năng nhu nhược, căn bản không có gan đối phó với Ngọc gia. Cho nên, chúng ta mới chọn ra một nhân vật chí lớn nhưng tài mọn, dã tâm bừng bừng, chính là Bắc Nguỵ Thái tử Ngụy Thừa Bình."
"
Ồ!" Lăng Thiên trong lòng đột nhiên hiểu ra, chẳng trách Ngụy Thừa Bình lại hung hăng ngang ngược như vậy, không ngờ lại dám hạ thủ với Ngọc Băng Nhan và Ngọc Mãn Thiên, thì ra có Thiên Phong chi Thủy mạnh mẽ ở phía sau chống lưng.
"
Ngụy Thừa Bình này tuy có dã tâm, nhưng trên thực thế thì chẳng hơn một tên ngu ngốc là bao." Thủy Thiên Nhu khóe miệng cong lên, khinh thường nói: "Dưới nhiều năm dạy dỗ của người bên phe ta, hắn tuy rằng cũng coi như có chút tâm kế, bền ngoài trông rất thanh nhã lịch sự, nhưng lại rất dễ kích động. Theo sự lớn mạnh của binh lực và tài lực của Bắc Nguỵ, Ngụy Thừa Bình bắt đầu không cam lòng chịu tĩnh mch. Đồng thời, gia tộc của chúng ta cũng nhìn ra điểm này. Cho nên, chuẩn bị dấy lên chiến tranh giữa Bắc Nguỵ và Thừa Thiên, đưa cả khối Thiên Tinh từ bộ phận cho đến chỉnh thể đều dẫn vào trong loạn cục, sau đó chỉ cần cướp đoạt quyền lực trong tay Ngụy Thừa Bình, lại lợi dụng đại quân, rất có khả năng có thể nhất cử quét sạch kẻ địch cả ngàn năm là Ngọc gia. Thậm chí còn có thể đồng thời xưng bá Thiên Tinh. Đến lúc đó, Thiên Phong có uy thế của Thủy gia, muốn thống nhất xem ra cũng không phải là chuyện gì khó. Tiếp tục như vậy, rất có khả năng nhòm ngó ngôi vị bá chủ thiên hạ."
"
Dã tâm lớn thật!" Lăng Thiên sờ sờ cằm. Thế gia ngàn năm, quả nhiên nhân tài đông đúc, không ngờ lại có tính toán giống như ta.
"
Một tháng trước, ta bí mật đến Thừa Thiên, sau khi dò xét được tình thế của Thừa Thiên, vốn có dự định liên hợp với Lăng gia, gia tộc yếu nhất trong ba phương thế lực của Thừa Thiên, diệt trừ hoàng thất và Dương gia, sau đó khống chế Lăng gia, đưa Thừa Thiên vào trong bản đồ của Bắc Nguỵ." Thủy Thiên Nhu nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"
Liên hợp với Lăng gia? Vậy vì sao cuổi cùng các ngươi lại thay đổi chủ ý?" Lăng Thiên kinh ngạc hỏi.
"
Đó là bởi vì khi ta không có đủ thời gian để chuẩn bị." Thủy Thiên Nhu nhìn Lăng Thiên: "Tình thế của Thừa Thiên đã phát sinh biến hóa long trời lở đất! Lăng gia yếu nhất kỳ thực lại ẩn tàng thực lực cực kỳ hùng hậu. Hùng hậu tới mức ta khó có thể coi thường, đặc biệt là Lăng Thiên công tử ngươi hoành không xuất thế, sát phạt quả quyết, bá lực kinh nhân. Võ công lại càng kinh thiên tuyệt thế! Điều này khiến cho ta biết được rằng, Lăng công tử không ngờ lại là cao nhân thâm tàng bất lộ! Nhưng chính vì như vậy, nhân vật như Lăng công tử không phải là hạng nhân vật mà chúng ta có thể nắm chắc dễ dàng khống chế. Nếu cứ miễn cưỡng, sợ rằng ngược lại sẽ rơi vào trong bẫy của Lăng công tử, cho nên, ta liền lập tức thay đổi chủ ý."
Lăng Thiên vuốt mũi cười khổ, không ngờ tai họa này là do mình đột nhiên bạo phát thực lực dẫn tới. Chính bởi vì sự bạo phát của mình mà làm mất đi một cơ hội hiếm có như vậy. Nếu lúc đó Thủy Thiên Nhu hợp tác với mình, e rằng lúc này tình thế trên đại lục sớm đã có biến hóa cực lớn rồi.
Đúng là thế sự luôn giống như bàn cờ, Lăng Thiên trong lòng cảm thán một tiếng, im lặng không nói gì.
"Ta tìm tới Dương gia, khi tiếp xúc, bât ngờ gia ngoại trừ lão gia chủ già nua Dương Không Quần ra, không ngờ lại không có một người nào có thể thành đại sự. Mà Dương Không Quần cũng đã không còn bất kỳ hùng tâm tráng khí nào." Thủy Thiên Nhu tiếp tục nói: "Cho nên, ta ngay đêm khuya liền lẻn vào hoàng cung, khi đi qua thư phòng của Long Tường, vừa hay nghe thấy hắn đang ở bên trong nghiến răng nghiến lợi mắng chửi Lăng Thiên. Ta liền nhảy vào trong, dùng kiếm chế trụ hắn."
Lăng Thiên cười khổ không ngớt, tính toán thời giờ thì đó chính là lúc Lăng Nhiên trúng độc, mà đoạn thời gian đó Long Tường lại nổi sắc tâm với Lăng Thần. Nhưng bị mình không chút lưu tình không thèm nể mặt hắn, trong lòng đương nhiên nảy sinh oán hận đối với mình. Ở trong cung len lút chửi mình cũng không phải là chuyện lạ. Nhưng lại bị Thủy Thiên Nhu bắt gặp một cách rất trùng hợp, hơn nữa còn mượn cơ hội để lợi dụng, không biết là Thủy Thiên Nhu vận khí quá tốt hay là mình quá xui xẻo đây?
"Sau đó ta liền đặt điều kiện với hắn, ta giúp hắn diệt Lăng gia, ngồi vững ở ngôi vị hoàng đế. Sau đó lại tiêu diệt Dương gia, đồng thời tiến hành liên minh giữa Bắc Nguỵ và Thừa Thiên, bảo đảm khi thiên hạ được bình định, Thừa Thiên hoàng thất vẫn có thể tiếp tục tồn tại thiên thu vạn đại, duy có một điều kiện là hắn phải xưng thần với Bắc Nguỵ, hắn chỉ do dự một thoáng rồi đáp ứng ngay." Trong câu nói của Thủy Thiên Nhu lộ ra vẻ trào phúng.
"
Ấu trĩ! Cực kỳ ấu trĩ!" Lăng Thiên lắc đầu mắng: "Điều kiện như vậy mà cũng có thể đáp ứng được, Long Tường thực sự là một tên đầu heo!"
"
Hừ, hắn có thể không đáp ứng được sao?" Thủy Thiên Nhu có chút đắc ý nói: "Ta ép hắn uống một viên độc đan, nói với hắn đây là một loại độc dược, một năm phát tác một lần, ngoại trừ ta ra không ai có thể giải được! Cho dù hắn không tin thì trước tiên cũng chỉ đành đáp ứng mà thôi."
"
Ồ!" Lăng Thiên đột nhiên hiểu ra, Long Tường vừa trải qua chuyện Lăng Nhiên bị trúng độc, hiện tại lại uống một viên thuốc của Thủy Thiên Nhu, đương nhiên là hốn vía lên mây. Hơn nữa thế lực của Lăng gia đang từ từ bành trướng, cũng đã trở thành cái gai trong mắt hắn, hai phương diện thuận nước đẩy thuyền, vào thời khắc vi diệu ngươi tình ta nguyện. Không biết có nên nói là gian phu dâm phụ, vỗ tay hợp tác không nhỉ? Hắn không khỏi mỉa mai nói: "Thủy công nương làm việc quả nhiên là cực kỳ ổn thỏa, hai mặt đều chắc chắn. Kế ly gián cùng với sự uy hiếp lợi dùng này thực sự là dùng rất xuất thần nhập hóa
Thủy Thiên Nhu hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến hắn, tiếp tục nói: "Bắc Nguỵ xuất binh Thừa Thiên. Sau đó Long Tường phái Lăng Khiếu nghênh chiến, nhưng lại phái ba giám quân theo hắn, một khi thời cơ chín muồi, dụ được đại quân của Lăng Khiếu ra. Ba người này trước tiên sẽ dẫn quân chạy trốn, làm tan rã lòng quân, sau đó lại trấn giữ Yến quân, chặn đứng đường lui của Lăng Khiếu. Cho dù Lăng đại tướng quân có thể chạy thoát khỏi vòng vây của Bắc Nguỵ, thì cũng không thể chạy ra khỏi trù tính của người phe mình!"
Quyển 4

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #310


Báo Lỗi Truyện
Chương 310/795