Chương 248: Tuyệt đỉnh cao thủ


"Thúi lắm! Ta xem người không cười chính thức là ngươi mới đúng!" Lăng Thiên tức giận mắng át đi. Vậy phải làm sao bây giờ? Sáu người này bộ dáng rất giống đám người lão nông mặc tử bào, đội ô sa đứng trên Kim Loan điện. Dù có trang nghiêm túc mục hào khí cũng không thể che dấu được vẻ ệch! Nếu mình mang theo mấy người đi vào thì sợ rằng mỗi người đều cho rằng mình tới đập phá chứ không phải tới tham gia Nhã văn hội. Đến lúc đó đừng nói là quan sát người khác, sợ rằng ngược lại mình lại bại lộ trước!
Kỳ thật Lăng Thiên sai Lăng Kiếm huấn luyện cho năm tiểu tử này tươi cười căn bản là tìm sai người. Lăng Kiếm cả đời ngoại trừ trước mặt Lăng Thiên là hơi có buông lỏng còn bảo hắn cười với những người khác thì sợ rằng mười năm sau ngay cả số lần nhe răng ra cũng tuyệt đối không quá năm lần! Để cho một người như vậy đi huấn luyện tươi cười thì thật sự là làm khó hắn.
Bất quá Lăng Thiên cũng không hề có biện pháp, năm tiểu tử kia tuyệt đối là đã bị hắn làm hỏng, ngoại trừ Lăng Thiên cùng Lăng Kiếm thì người nào nói cũng không nghe. Ngay cả Lăng Thần cũng bị bọn họ làm tức giận đến phát khóc vài lần. Mà Lăng Thiên nào thời gian rảnh mà tự mình đi dạy bọn chúng cười? Trông cậy vào Lăng Kiếm trong khi Lăng Kiếm chính mình cũng không cười.
"Ôi!" Lăng Thiên thở dài một tiếng, năm tiểu tử cũng câm như hến cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng, cũng không biết chính mình sai ở đâu.
Cẩn thận suy nghĩ một chút, Lăng Thiên nghiêm túc ra lệnh nói:" Bắt đầu từ bây giờ." Lăng Thiên chỉ vào biển người trên đường đang không ngừng tới lui: "Có thấy không, mỗi lần nhìn thấy một người các ngươi đi lại chào hỏi và cười lên cho ta! Cười thân thiết vào! Vừa đi vừa cười tới trước Mính Yên Lâu mỗi người ít nhất sẽ phải cười với một trăm người. Nếu người nào gây rối hoặc là cười không nổi hoặc là cười như hù dọa người ta bỏ chạy thì sẽ không được tiến vào Mính Yên Lâu mà lập tức quay về biệt viện, trong vòng nửa năm không cho phép xuất ngoại một bước! Nghe rõ không! A Kiếm, nhất là ngươi, ngươi là nghiêm trọng nhất!" Lăng Thiên quát một tiếng.
"Nghe. Rõ ràng" Năm tiểu tử cùng Lăng Kiếm nữa là sáu đều cúi đầu ủ rũ như nhà có tang!
"Bây giờ. Bắt đầu!" Lăng Thiên vung tay lên! Sáu sát thủ mặc trang phục thư sinh nhanh chóng chạy ra ngoài, đều tự tiếp cận một người. Nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ như cương thi đi lại gần mặt nhất thời trên đường cái đại loạn.
Lăng Thiên mặt âm trầm đi theo phía sau nhìn không chớp mắt. Tựa hồ một vùng hỗn loạn phía trước không có nửa điểm quan hệ tới hắnLăng Thần cùng Ngọc Băng Nhan cơ hồ là cười ra nước mắt! Không thể không một tay bám trên người Lăng Thiên, sau đó gần như là ôm lấy tay hắn, thật sự là cười rung cả người. Nguồn: http://truyenyy.com
Đầu lĩnh hộ vệ Vương Thông cùng năm tên thiết huyết vệ khác dắt ngựa đi ở phía sau, trên khuôn mặt đen đúa bây giờ cũng đỏ tím lên. Lăng Thiên và Lăng Thần có thể cười còn bọn Vương Thông cũng chỉ có thể cố nhịn, không dám cười ra tiếng. Vạn nhất bị sáu gã sát thủ kia phát hiện ra thì cho dù là hạ thủ lưu tình, không giết mình nhưng khẳng định là sẽ cho ăn một trận đau khổ.
Cho đến lúc mặt trời lên cao ba sào, cả bọn mới rốt cục đi tới trước Mính Yên Lâu. Giờ phút này nhìn đám Lăng Kiếm Lăng Trì sáu người vẻ mặt tươi cười hòa ái dễ gần trên mặt đã đến cứng ngắc. Ánh mắt đã có chút ngây ra. Vẻ mặt tươi cười nhưng trong mắt lại tràn đầy một bộ khóc không ra nước mắt.
Nếu sớm biết được nhiệm vụ lần này dĩ nhiên là khó như vậy thì sợ rằng sáu người này thà rằng chấp hành một cái nhiệm vụ ám sát ngoài ngàn dặm cũng tuyệt không dám yêu cầu đến Mính Yên Lâu này!
Trước Mính Yên Lâu có một cái ghế thái sư rất lớn. Ngọc Tam Gia như hắc tinh tinh đang ngang nhiên ngồi ở đó! Cổ thỉnh thoảng lắc trái lắc phải ngóng nhìn trong sóng người vãng lai như tìm kiếm cái gì.
Ở trong góc mấy người phụ trách nghênh tân ở Mính Yên Lâu đang sợ hãi rụt rè trốn ở trong mà nhìn về phía Ngọc Tam Gia.
Lăng Thiên từ xa nhìn thấy Ngọc Mãn Thiên như con gà chọi đầu tóc rối bời thì khóe miệng lộ ra một vẻ tươi cười. Trên người nội lực vận ra bất động thanh sắc đi trước mọi người nhằm phía Ngọc Mãn Thiên đi đến.
Đột nhiên! Một cỗ cảm giác cực kỳ nguy hiểm như tia chớp xâm nhập vào trong óc Lăng Thiên. Đồng thời trước người tựa hồ như có một cỗ áp lực cường đại đem nội lực của mình phản kích quay trở về!
Lăng Thiên cực kỳ hoảng sợ chấn động dừng lại, bất động thanh sắc quán chú nội lực vào ống tay áo hời hợt phất một cái mới đem lực lượng cường đại nọ tán đi. Nhưng Lăng Thiên rõ ràng cảm giác được đối phương vô luận là kỹ xảo hay là trình độ nội lực thâm hậu cũng cao hơn mình không chỉ một bậc! Coi như là người mạnh nhất mình nhìn thấy tại thế giới này là Diệp Khinh Trần, so sánh với người này cùng còn xa mới
Nếu như Lăng Thiên phỏng chừng không sai, nếu nói người này là thiên hạ đương kim đệ nhất cao thủ cũng không thẹn!
Người này là ai?
Nhìn làn sóng người lướt qua trước mắt, Lăng Thiên đồng thời mở ra lục thức, thần thức bất tri bất giác trong lúc đó đã lục soát trong phương viên mười trượng mà dĩ nhiên không thu hoạch được gì! Người này cao minh quả thực là không thể tưởng tượng nổi!
Lăng Thiên trong mắt thần quang như điện thiểm, lần đầu tiên vận hết sức lực cẩn thận tìm kiếm mỗi người đi qua phía trước, thần kinh cả người đã căng thng tới cực hạn. Tựa như dây cung đã kéo ra đến cực hạn, giờ phút này có người hơi có dị động là tùy thời đều đem mũi tên nhọn bắn đi!
Đưa mắt nhìn chung quanh một vòng dĩ nhiên không phát hiện nhân vật nào khả nghi! Đổi lại là một người khác có khả năng cho rằng có khả năng trong tình huống vô cùng khẩn trương mà sinh ảo giác nhưng Lăng Thiên lại tuyệt không nghĩ vậy!
Kiếp trước và kiếp này, Lăng Thiên đã vô số lần giãy dụa tại đường ranh sanh tử, vô số lần tìm được đường sống trong chỗ chết, dựa vào linh cảm thần thức nhạy cảm hơn xa người thường Lăng Thiên tin tưởng phán đoán của mình quyết sẽ không sai lầm! Vừa mới chính mình đột nhiên phát ra nội lực, sắp ly khai chúng nhân, người này khi đó nhất định là đứng cách chính mình không xa, xuất phát từ trực giác của võ giả một khi gặp nội lực công kích thi theo tiềm thức mà phản kích! Cho nên mới làm cho Lăng Thiên trong nháy mắt bắt được sơ hở.
Nhưng người này hiển nhiên phát hiện Lăng Thiên cũng không có ác ý nên trong nháy mắt lại đem nội lực thu trở về, hơn nữa ẩn dấu toàn bộ không lộ ra nửa điểm dấu vết! Thu phát tùy tâm như thế, nội lực tiêu sái tự nhiên thật sự đã tới cảnh giới xuất thần nhập hóa! Hắn mặc dù hiển nhiên không muốn gây chuyện nhưng Lăng Thiên cũng sẽ không bỏ qua hắn! Thời khắc mấu chốt như thế này lại dĩ nhiên xuất hiện một nhân vật kinh khủng như vậy, Lăng Thiên há có thể không cẩn thận?
Rốt cục, thần thức của Lăng Thiên rơi lên một người mặc thanh bào, người nọ một thân y bào màu xanh, tóc đen nhưng từ trên mặt mà xem thì lại không rõ bao nhiêu tuổi rồi. Tựa hồ nói hắn hai ba mươi tuổi cũng đúng nhưng tựa hồ bốn năm mươi tuổi cũng không sai. Hoặc là nói hắn năm sáu mươi tuổi cũng c
Lăng Thiên nhìn về phía hắn đồng thời hắn cũng đúng lúc ngẩng đầu lên. Lưỡng đạo nhãn quang vừa lúc chạm vào nhau!
Hai người ánh mắt một đối, Lăng Thiên phát hiện trong mắt người này không có thần thái của người luyện võ chút nào, ngược lại vô thần, ánh mắt nhìn về phía Lăng Thiên tựa hồ đầy tò mò.
Lăng Thiên ánh mắt như điện trong nháy mắt trên dưới đánh giá hắn một lần, thấy vậy hắn tựa hồ có chút nao núng.
Nhìn từ ngoài, người này thật sự không có nửa điểm thần kỳ, thuộc về loại người ném vào giữa đám đông thì tìm không ra, cũng chính là loại người bình thường nhất. Nhưng không hiểu sao, Lăng Thiên sau khi tìm đến đây thì ánh mắt như ngừng lại trên người hắn!
Thấy hắn ra vẻ thật thà bâng khuâng, Lăng Thiên lạnh lùng cười rồi cất bước đi tới, trên người cố ý phát ra một loại sát khí bức người, đi từng bước tới gần!
Thử dò xét hắn! Lăng Thiên trong lòng có chủ ý này nhưng cũng không phải tất cả đều là thử dò xét. Mặc dù Lăng Thiên đã có một nửa nắm chắc có thể xác định hắn chính là cao thủ âm thầm kia nhưng dù sao còn có một nửa không nắm chắc. Nếu như không phải, việc này rất bình thường, người này thoạt nhìn cũng quả thật không phải là cao thủ! Nếu như trái lại, nếu như đúng thì người này thực lực không khỏi vô cùng đáng sợ. Như người này, nhất định phải biết hắn là ai! Nhưng vô luận có phải hay không, Lăng Thiên đã thử dò xét cũng không thu tay lại!
Thời khắc mấu chốt như thế lại xuất hiện như vậy một nhân vật kinh khủng như vậy thật sự là một biến số cực lớn! Lăng Thiên cũng không cho rằng nhân vật bỗng nhiên xuất hiện này sẽ vô duyên vô cớ trợ giúp chính mình, Lăng Thiên cũng tuyệt không tin gì hổ khu nhất chấn, vương phách chi khí mà tuyệt thế cao thủ nhất thời đến để thuyết pháp. Coi như là ngươi chỉ cần tiếp tục giả bộ, ta sẽ không chút do dự đưa ngươi vào chỗ chết! Cho dù không phải là ngươi, ngươi thật sự là vô tội thì cũng không thể làm gì khác hơn là trách chính ngươi mệnh khổ! Thời khắc này, Lăng Thiên tuyệt không cần quản có giết phải người vô tội hay không!
Trong loạn thế, nhân mạng vốn là như cây cỏ!
Cảm thấy trên người Lăng Thiên tràn đầy sát ý, người áo xanh nọ trong ánh mắt lóe ra một ia ngoài ý muốn đột nhiên vặn người, cả người nhất thời như núi cao hãnh diện mà đứng! Vóc người mặc dù không quá cao nhưng hai tròng mắt hắn lại giống như vô luận dù trước người hắn là ai, phảng phất hôm nay trong lúc đó, hắn chính là vương giả chí cao vô thượng!
Rốt cục không giả bộ nữa sao! Lăng Thiên lạnh lùng nở nụ cười, năm ngón tay sau lưng nhẹ nhàng miết chặt tạo thành một cái thủ thế quái dị, tự thân khí thế cũng đại trướng, khí thế như sơn kinh nhân bức thẳng tới! Đám người Lăng Kiếm sớm bị khí thế kinh thiên của người áo xanh kinh nọ chấn nhiếp, chỉ bất quá không được Lăng Thiên hiệu lệnh hơn nữa người này thực lực cũng vô cùng cao thâm khó lường nên chưa có dũng khí vọng động. Giờ phút này thấy Lăng Thiên sau lưng ra thủ thế thì mọi người trong lòng đều chấn động!
Sáu người bất động thanh sắc tản ra, nhìn như lẩn vào đám người nhưng trong thực tế là đang chiếm cứ phương vị tốt nhất để ra tay!
Lăng Thiên mới vừa rồi ra thủ thế có ý là không tiếc trả giá, liều mạng vây công! Thắng bại chỉ ở trong một kích, tất phải giết chết!
Quyển 3

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #248


Báo Lỗi Truyện
Chương 248/795