Chương 231: Vũ trung mạn bộ.


Một hồi lâu sau, Lăng Thiên sắc mặt vừa chuyển nói: "Không cần để ý đến hắn, bây giờ phải khẩn trương thông tri cho bọn Lăng Lục và Cuồng Phong bang, nói là ta hỏi, bắt một gã Tô Hoài Nhân có phải mất thời gian một năm hay không! Cứ truyền đi nguyên câu nói của ta như vậy!"
Lăng Thần thè đầu lưỡi cơ hồ có thể tưởng tượng ra lúc đám Lăng Lục cùng Cuồng Phong Bang nghe thấy câu nói này của Lăng Thiên thì vẻ mặt thê thảm như thế nào nhưng nàng lực bất tòng tâm, chỉ có thể y lệnh đi là
Sắc trời âm u, không biết mây đen đã che kín bầu trời lúc nào, lúc này mưa bắt đầu rơi rả rích. Lăng Thiên đứng lên khẽ cười nói:" Mưa phùn như tơ, mưa phùn như thơ, cảnh đẹp như thế há có thể cô phụ tâm ý của trời cao? Thần Nhi, có nguyện ý bồi tiếp phu quân của ngươi ra bên ngoài tản bộ trong mưa hay không"
"Công tử chẳng lẽ không đợi Hoàng thượng lại đây sao?" Lăng Thần hỏi.
Lăng Thiên từng bước từng bước đi ra, chân lại dẫm nát cái chén bạch ngọc mà Nam Cung Thiên Long mới dùng qua, nhất thời một tiếng vỡ thanh thúy vang lên, chén rượu hóa thành một đám mảnh vụn. Quay đầu nhìn Lăng Thần, trong mắt hiện lên một đạo sát ý:" Hoàng thượng? Ha ha a, hắn là cái rắm! Đem hắn gạt qua một bên thì như thế nào. Hừ, nếu như không phải hắn là nam nhân của cô cô ta thì hôm nay ta muốn làm thịt hắn. Con kiến hôi, bằng hắn mà cũng dám rình rập nữ nhân của Lăng Thiên ta"
Lăng Thần nghe Lăng Thiên đột nhiên ăn nói thô lỗ nhưng câu nói kế tiếp của hắn làm nàng không khỏi đỏ mặt vui vẻ nở nụ cười. Nàng biết Lăng Thiên bởi vì Long Tường có tâm tư với mình nên trong lòng mới giận dữ, tâm lý không khỏi ngọt ngào đến cực điểm. Lăng Thiên nói mình là người hắn yêu nhất, mà người mình yêu nhất không phải là Lăng Thiên sao! Đôi mắt đẹp nhìn người yêu, thần sắc trong lúc đó tràn ngập vô hạn nhu tình.
Tự tại phi hoa khinh tự mộng
Vô biên ti vũ tế như sầu.
"Thần Nhi, ngươi biết không, ta thích nhất là đi bộ trong mưa phùn. Nhẹ nhàng lẳng lặng mà đi một đoạn đường, nhất là lúc bên người có ngươi" Lăng Thiên ngửa đầu nhìn trời, thần sắc âm u nhìn khôn cùng sợi mưa mỏng manh như mộng như ảo, như tơ tằm lất phất rơi xuống, dĩ nhiên giống như sương mù tràn ngập thiên địa, tràn đầy cảm giác không chân thật. "Mỗi lần đến thời khắc này, cảm giác cuối cùng của ta trong thiên địa này, tựa hồ thế tục như đã biến mất, chỉ còn lại có ta cô độc một người. Duy nguyện có một người bè bạn bên cạnh."
Lăng Thiên Lăng Thần hai người bạch y như tuyết chậm rãi bước trong mưa. Lăng Thiên hai mắt nhìn thấy người hai bên đường vội vã chạy đi, so với kiếp trước của mình sao giống nhau đến thế. Thoáng chốc trên mặt Lăng Thiên hiện lên một tia giật mình, trong phút chốc có một cảm giác không phân biệt được giữa mộng cảnh cùng sự thật, chính mình tại thế giới này cũng chỉ là một giấc mộng thật dài, tựa hồ chính mình thân vẫn đang ở tại một nơi rất xa xưa, cùng tương lai xa vời.
Không như Lăng Thiên trong lòng cảm thấy cô đơn thê lương, trong lòng Lăng Thần lại tràn đầy nhu tình hạnh phúc trong mưa. Cùng người yêu nhất trong lòng dắt tay tản bộ, Lăng Thần nhất thời cảm giác được hết thảy quanh mình, kể cả bầu trời âm u đầy mây đen cùng mưa gió đầy trời, cùng với người người bên cạnh đang vội vã chạy mưa đều trở thành một bức họa vô hạn thi tình " Tự tại phi hoa khinh tự mộng, vô biên ti vũ tế như sầu, " hai hàng lông mi thanh tú của Lăng Thần rủ xuống, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra vẻ trầm tư. Trong miệng thì thào thầm nhẩm kỹ hai câu thơ này. Càng đọc càng cảm giác được hai câu thơ này ý cảnh thật sự là như mộng như ảo, giống như thật mà lại hư ảo. Tràn đầy cảm giác mộng ảo, phối với khí trời hôm nay, quả nhiên là thiên y vô phùng!" Công tử, hai câu thơ này thật hay, là ngươi mới vừa làm a?"
Lăng Thiên đang cảm giác tựa hồ trong nháy mắt này, linh hồn của mình giống như đột nhiên từ trong thân thể bị hút ra mà dung nhập vào trong thiên địa mờ ảo đầy trời mưa bụi như sương mù mà phiêu đãng và mang theo một tia hờ hững cùng thái độ vô vi quan sát trời đất mênh mông. Loại cảm giác này, thật khó có thể hình dung được. Trong lúc đó đột nhiên nghe Lăng Thần hỏi, không khỏi trong tiềm thức thuận miệng đáp:" Đúng vậy."
Vừa nói ra thì đột nhiên như ở trong mộng tỉnh lại, không khỏi nhìn sang bên Lăng Thần, chỉ thấy Lăng Thần vẻ mặt hạnh phúc, cả người cũng tràn đầy sự vui sướng, một bộ cảm thấy mỹ mãn vô tha vô cầu, hàm tình mạch mạch nhìn chính mình, trong ánh mắt tràn đầy vẻ thỏa mãn. Lúc này, dưới ánh mắt sáng quắc của Lăng Thiên nàng hơi có chút xấu hổ cúi đầu xuống, nhưng rồi lại đột nhiên dũng cảm lớn mật ngẩng đầu lên, hai mắt thâm tình như có ngọn lửa thiêu đốt cực nóng đối mục với Lăng Thiên.
Lăng Thiên trong lòng khẽ thở dài, đưa tay choàng qua cái eo thon nhỏ của Lăng Thần, đem thân thể mềm mại ôm vào trong lòng, trong lồng ngực nhất thời nổi lên mối nhu tình vô hạn! Từ nay về sau, trên thế giới này chỉ biết có một Lăng Thiên, còn Lăng Thiên kia, Lăng Thiên của kiếp trước đã theo trận mưa bụi này mà tiêu tán đi!
"Là mưa như thi như họa, như mộng như ảo, như người như say như tỉnh, tuyệt hơn chính là có một vị tuyệt đại hồng nhan sớm chiều làm bạn, chậm rãi bước trên con đường đời, cuộc đời này có gì phải cầu nữa" Nhanh chóng đem tâm tình thu thập, Lăng Thiên cười ha hả, nắm tay Lăng Thần đi về phía trước, thần sắc
Lăng Thần xấu hổ cười cười hai mắt nhìn về phía Lăng Thiên, trong lòng mơ hồ có một loại cảm giác, tựa hồ mới vừa rồi, ngay lúc này đây, trên người công tử tựa hồ ít đi chút gì, vừa lại tựa hồ nhiều hơn một chút gì đó. Cả người cũng cảm giác được so với trước kia không giống nhau rồi lại không cảm thấy đến tột cùng là khác nhau ở điểm nào. Nàng không khỏi đối với phản ứng của mình có chút buồn cười, công tử là công tử, có cái gì không giống với ?
Cảm thụ được cánh tay hữu lực bên hông tản ra hơi nóng ấm áp, Lăng Thần trộm mắt nhìn chung quanh thấy mọi người đi đường đều đều vùi đầu chạy đi, không người nào chú ý tới hai người mình thì không khỏi lén lút đem thân thể hướng vào trong lòng Lăng Thiên tựa vào thêm một điểm.
Lăng Thiên tâm thần thoải mái, ngay trong một cái chớp mắt, kiếp trước kiếp nầy rốt cục đã hoàn toàn chia ra. Nhất thời cảm giác được hình như mình đột nhiên buông xuống được một cái trọng trách! Tựa hồ ngay cả linh hồn cũng rời khỏi thân thể hòa vào vũ trụ đầy mưa bay mà tận tình bay múa, thẳng muốn lên tiếng cao ca. Nguồn: http://truyenyy.com
Từng hạt mưa bụi chậm rãi từng giọt nhẹ nhàng rơi xuống, êm ái như mẫu thân nhẹ nhàng an ủi vừa lại nhu tình như tình nhân âu yếm nhưng Lăng Thiên lại tựa hồ từ tâm linh đến thân thể đều trải qua một phen gột rửa, chỉ một thoáng cảm giác được thân thể nhẹ nhàng khoan khoái.
Giờ phút này, có hai người đối diện đi tới. Một bạch y thiếu niên chú ý đến hai người Lăng Thiên! Một người đi trước vóc người cao gầy, cho dù không bằng Lăng Thiên thì cũng chỉ kém vài tấc mà thôi, đủ để được gọi là ngọc thụ lâm phong! Chậm rãi bước đi ở trong mưa, cả người có vẻ phiêu dật xuất trần, như thế một gốc thanh trúc cao ngạo trên vách đá, trên người mang theo một loại ý vị kỳ ảo đặc biệt. Trên người này mang theo một loại khí chất kỳ lạ như thể cho dù có trăm ngàn người đứng chung một chỗ thì hắn vẫn cô độc như cũ, vẫn là nhân vật duy nhất khiến mọi người phải chú mục như cũ!
Bên người hắn có một bạch y nam tử khác, mặc dù dung mạo cũng không tầm thường, nhưng đứng cùng hắn ở một chỗ thì lại có vẻ buồn bã thất sắc! Hơn nữa trên người tựa hồ loáng thoáng có một loại hồng phấn chi khí.
Chỉ liếc mắt một cái, Lăng Thiên liền nhìn ra, hai người kia cũng giống mình cùng Lăng Thần, cũng là hai người nam nữ! Hơn nữa Lăng Thiên lại chú ý tới, ngay cả khi đang đi ở trong mưa, trên người hai người nọ vẫn không nhiễm một hạt bụi, hiển nhiên người mang thượng thừa võ công không tầm thường. Nữ tử giả nam trang trong mắt ngẫu nhiên có tinh quang hiện lên nhưng bạch y nam tử trong đôi mắt lại bình thản vô cùng, không lộ nửa điểm phong mang!
Ngay lúc hai người đang đánh giá đối phương thì đối phương cũng đồng dạng đánh giá Lăng Thiên cùng Lăng Thần. Trong mắt mơ hồ lộ ra vẻ tán thưởng, chỉ là cái cách hắn tán thưởng đúng là một loại bao quát chúng sanh mà tán thưởng, phảng phất như được hắn tán thưởng là một loại vinh dự thật lớn.
Lăng Thiên tựa hồ là trời sanh đã có khí chất siêu nhiên phiêu dật, nhìn kỹ thì thấy ánh mắt thản nhiên, khuôn mặt tuấn tú đều khiến cho người phải chú mục, mà Lăng Thần bên người lại mặt mày như tranh, tuyệt đại tư dung, bạch y tung bay tung bay, tung bay trong thiên địa tựa như nghiễm hàn tiên tử trên chín tầng trời đang tung bay tung bay chậm rãi bước đi trên Nguyệt cung. Hai người sóng vai đi cùng một chỗ trông như thần tiên quyến lữ, hồn nhiên không giống như phàm nhân tục tử!
Hai người như thế há có thể không khiến người ta để ý?
"Hảo một người thế gia công tử, hảo một vị tuyệt đại hồng nhan!" Bạch y thiếu niên nọ nhìn Lăng Thiên cùng Lăng Thần, trong miệng không khỏi than thở nói. Trong hai con mắt trong suốt của hắn nhìn hai người, đáy mắt thuần túy lộ ra vẻ tán thưởng cùng kinh diễm, nhất là lúc nhìn về phía Lăng Thần, ánh mắt kỳ dị chợt lóe, như thể hâm mộ vừa lại giống như là có chút ý tứ khác.
"Ha ha, không sai! Đúng là một vị thế gia công tử, hảo một vị tuyệt đại hồng nhan!" Lăng Thiên khẽ cười nói, bê nguyên câu nói của đối phương hoàn trở về. Nói đến thế gia công tử thì nhìn về phía bạch y thiếu niên nọ, lúc nói đến tuyệt đại hồng nhan thì hai mắt lại chuyển hướng về phía tên nữ giả trang nam kia, nhẹ nhàng vừa nhìn liền lập tức quay lại. Ý tứ rất rõ ràng, hắn đã xem thấu đối phương dịch dung.
Thiếu niên nọ không để ý chút nào mà cười to, trong tiếng cười Lăng Thiên lại cảm giác được mơ hồ có chút không đúng, thậm chí là không thoải mái, rồi lại nhất thời nói không nên lời. Chỉ thấy thiếu niên nọ chậm rãi đi tới, trong tay xoát một tiếng mở ra một cái quạt, nhẹ nhàng phe phẩy hai cái rồi hạ đặt ở trước người, lại cười nói:"Hai người huynh đài phong tư tuyệt thế, nghi biểu phi phàm, không phải là tục nhân, xin hỏi tôn tính đại danh?"
Lăng Thiên được có chút quái dị, người này hiển nhiên không phải là nhân sĩ bản thổ Thừa Thiên, hơn nữa nên nhận ra mình nếu không sao lại đi lên gần như thế. Hơn nữa trên người hắn mơ hồ có một loại cảm giác quái dị mà vừa lại nhìn không thấu. Người này không thể nghi ngờ là rất có phong độ nhưng Lăng Thiên trong lòng chung quy vẫn có một loại cảm giác kỳ quái, nhất là tại trời mưa phùn thế này mà lại mang theo quạt, tựa hồ cũng có chút không thích hợp!
Quyển 3

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #231


Báo Lỗi Truyện
Chương 231/795