Chương 133: So đấu nội lực


Thầy tướng áo xanh cũng xem như không đơn giản, người này lịch duyệt hồng trần nhân sinh rất lâu nên tự tin vào ánh mắt bản thân mới dám yên lòng lấy tánh mạng ra đánh cuộc. Ngươi đã ngụy trang ẩn nhẫn như vậy rồi thì sao có thể ngang nhiên động thủ nơi đây? N ngươi không cố kỵ động thủ thì tất nhiên ta sẽ bị thương nhưng cô nương ở phía sau do thực lực yếu lại mạnh mẽ tham gia trận chiến này tất nhiên phải trả một giá rất lớn. Cả hai bên đều không có lợi gì thì như thế nào lại đánh nhau?
Tất cả những điều này phát sinh thật nhanh. Đám người Ngọc Băng Nhan ở một bên còn chưa đạt được trình độ hiễu rõ cảnh giới so đấu công lực cao thâm này. Hiển nhiên chỉ là mơ mơ màng màng không hiểu gì. Đúng lúc này thì Lăng Thiên đột nhiên cười ha ha.
"Thuật xem tướng của tiên sinh quả nhiên là xuất quỷ nhập thần. bổn công tử bội phục cực kỳ! Nếu tiên sinh không chê thì lăng thiên mời tiên sinh uống một chén rượu, mọi người nói chuyện vui vẻ nhé. Tiên sinh lại xem tướng cho lăng thiên một chút nhé?"
Lời vừa dứt khiến cho Ngọc Băng Nhan càng thêm hồ đồ. Mới vừa rồi gọi người ta là tên lừa gạt mà chỉ trong nháy mắt tên lừa gạt trở thành thế ngoại cao nhân? Lăng Thiên lại còn chủ động bảo hắn xem tướng cho nữa??
Sau khi Lăng Thiên cười thì thầy tướng áo xanh cảm giác được áp lực trước sau đều biến mất. Dị trạng cũng theo đó mà biến mất. hắn là người có thân phận lớn nên chẳng thèm trách hành vi đánh lén kia mà cười ha ha đầy hứng thú: "Nếu công tử có nhã ý này mà lão phu không đồng ý thành ra thất lễ rồi."
Những lời này của hắn mơ hồ lộ ra một chút ý tứ tán thưởng. Nên biết loại cao thủ như hắn dưới loại tình huống còn chưa kịp động thủ đã rơi xuống hạ phong như vừa rồi thật sự là rất ít. Mặc kệ Lăng Thiên có âm mưu gì nhưng lão già này cũng là lần đầu tiên trong mười năm qua chịu thua thiệt lớn như vậy. Trong lòng xuất hiện cảm giác mới lạ. Cho dù thiếu niên này tâm tính như thế nào, phẩm chất xấu ra sao nhưng với độ tuổi này đã có được tu vi tuyệt đỉnh như vậy thì tin tưởng rằng trên đời này chỉ có mình hắn mà thôi.
Lăng Thiên kéo tay trái của thầy tướng đầy thân thiết, đánh đấm lung tung để tiến vào quán rượu bên đường. Chưởng quỹ vừa thấy Lăng đại công tử giá lâm thì trong lòng âm thầm kêu khổ không ngừng. Nhưng hắn không dám chậm chạp chút nào. Lăng Thiên còn chưa mở miệng đã an bài một gian phòng trang nhã tốt nhất.
Phân phó cho đám hộ vệ tùy tiện ăn uống bên ngoài, Lăng Thiên vội vàng nắm tay thầy tướng tiến vào một gian phòng trang nhã. Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan muốn cùng vào khiến cho Lăng Thiên nhíu mày
Lăng Thần liền hiểu ý quay sang nói với Ngọc Băng Nhan: "Ngọc tiểu thư. Công tử cùng vị tiên sinh này sợ rằng có chút chuyện nam nhân cần nói. Hai nữ tử chúng ta ở chỗ này e rằng không tiện. Không bằng chúng ta đi ra ngoài một chút đi nhá?"
Ngọc Băng Nhan hơi do dự một chút nhưng thấy Lăng Thiên không mở miệng giữ lại nên trong lòng có chút thất vọng, gật đầu nói: "Cũng được…"
Thấy hai nữ tử rời khỏi cửa, Lăng Thiên đánh một ánh mắt ra hiệu cho bốn tên thị vệ đến canh cửa.
"Ha ha. Thiếp thân nha đầu này của công tử thông minh lanh lợi, võ công cao cường cùng tâm ý tương thông với công tử vô cùng. Quả nhiên rất khó tìm được." Thầy tướng áo xanh nhìn bóng lưng hai nàng rời đi. Bất quá hắn chỉ quan sát bóng lưng của Lăng Thần, trong miệng như đang nói đến một ai đó.
Lăng Thiên cười cười bưng ấm trà rót đầy chén, chậm rãi nói: "Tiên sinh quá khen. Với trinh độ của tiên sinh thì với thân thủ thô thiển của nha đầu kia sao có thể lọt vào mắt ngài được."
Thầy tướng áo xanh mỉm cười nói: "Công tử đưa cánh tay đắc lực ra ngoài một mình đối mặt với lão phu chẳng lẽ không sợ lão phu gây bất lợi? Theo ta phán đoán thì công lực của công tử mặc dù cao nhưng sao có thể hơn lão phu được?"
Lăng Thiên cười, chân mày khẽ nhíu nói: "Tiền bối nói đùa. Như thế nào có thể làm vậy được?"
Thầy tướng có chút kinh ngạc, cười ha ha: "Tiểu hữu quả nhiên là cao nhân mà!"
Lăng Thiên cũng chắp tay, như cười như không nói: "Tiền bối quá khen! Nào có nào có!"
Trong lòng thầm nghĩ nếu ngươi đối với ta bất lợi chẳng lẽ ta sợ ngươi sao? Không nói đến phương diện công lực ngươi có thể thắng ta nữa phần nhưng nhưng chắc ai mới là người thắng sau cùng à. Chỉ với cực phẩm ám khí rên người ta đủ để ta ngồi bất động cũng khiến cho ngươi chết rồi. Thế giới này của các ngưoi sao biết được sự đáng sợ của trung hoa ám khí chứ?
"Không biết tiểu hữu gọi lão phu đến đây chỉ để xem tướng thôi sao?" thầy tướng áo xanh cười hỏi. Hai người dựa tuổi tác mà gọi lẫn nhau, thần sắc của thầy tướng tự nhiên, khi giở tay nhấc chân cũng không che giấy được một cổ thong dong tiêu sái của cao thủ. So với bộ dáng hèn mọn trước kia thật sự như hai người khác xa nhau.
"Không dám. Chỉ là đối với một thế ngoại cao nhân như tiền bối đây đột nhiên đến Thừa Thiên nên khó hiểu thôi." Mi mắt Lăng Thiên hạ xuống, tay nhẹ nhàng bưng chén trà thổi một hơi lên trên. Khẩu khí lạnh lùng thản nhiên như việc này không hề để trong lòng.
Vẻ mặt bên ngoài của thầy tướng áo xanh thoạt nhìn không thay đổi gì nhưng trong lòng có chút tức giận. Đây không phải là đang thẩm vấn sao? Ta theo tiểu tử ngươi đến đây là nể mặt ngươi lắm rồi mà ngươi còn dùng loại ngữ khí này nói chuyện với ta? Lão tử tung hoành thiên hạ hơn mười năm há có thể để cho một đứa trẻ con như ngươi la hét trước mặt? Mới vừa rồi cảm giác ngươi giấu giấu diếm diếm, tinh thông lễ nghi nhưng bây giờ ta thất vọng rồi! Không thể không giáo huấn ngươi một cái.
Nhìn thấy Lăng Thiên thản nhiên bưng chén trà uống khiến cho sắc mặt thầy tướng áo xanh phát lạnh. Bất động thanh sắc duỗi tay phải ra trước đặt lên trên chén trà. Một cỗ nội công lực nội gia tinh thần vững vàng bám xung quanh chén trà của Lăng Thiên như những sợi tơ bất động.
Lăng Thiên đang muốn đưa chén trà lên miệng uống đột nhiên dừng lại giữa không trung. ống tay áo bên trái rung lên thiếu chút nữa đưa ám khí toàn thân kích phát nhưng phát hiện mục tiêu của thầy tướng áo xanh chỉ nhắm vào chén trà trong tay mình liền rõ dụng ý của hắn. trong lòng dâng lên cảm giác kính trọng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dưới tình huống mình vô lễ vậy mà người này không phát tác ra, chỉ thoáng thị uy một chút thôi. Riêng tâm tính tu dưỡng này đã vượt qua xa người bình thường rồi.
Thấy hắn đưa nội lực sau khi chạm vào chén trà liền ngưng lại mà không phát thì Lăng Thiên đã biết mục đích của hắn chỉ là hiển lộ ra thực lục bản thân một chút để chấn nhiếp mình nên trong lòng Lăng Thiên yên tĩnh trở lại. Tiên thiên nội lực tinh thuần vô cùng từ trên tay cuồn cuộn tuôn ra tiếp xung với chén trà đồng dạng ngưng kính bất động.
Một chén trà nho nhỏ bình thường trong nháy mắt đã trở thành nơi giao đấu nội lực của hai tuyệt đỉnh cao thủ. Hai người gần như ngẩn đầu lên cùng lúc nhìn nhau cười và đồng thời phát nội lực.
T muốn đoạt chén trà trong tay Lăng Thiên nhưng Lăng Thiên lại muốn đưa nước trong chén trà vào miệng. Nội lực so đấu vừa mới bắt đầu thì hai ngừoi chấn động toàn thân, sau đó giống như khúc gỗ không nhúc nhích.
Trà trong chén ngay khi nội lực hai người ngưn tụ lại nhấ thời biến mất một phần. sau đó giống như nước đang sôi bốc hơi lên cao, một lát sau lại giống lạnh xuống như đóng băng toát ra hàn khí nhè nhẹ. Trong nháy mắt đã đóng băng cả chén.
Sắc mặt Lăng Thiên vẫn bình tĩnh như cũ, mí mắt vẫn hạ thấp, ống tay áo cầm chén trà vẫn rũ xuống nguyên vẹn như cũ. Thân thể của hắn như hòn đá ngàn năm không thay đổi, mặc cho nằm năm gió sương vẫn không diêu động chút nào. Vững như thái sơn.
Nét mặt của thầy tướng áo xanh mỉn cười thản nhiên, tay trái vẫn duy tri động tác như cũ, tay phải vẫn đặt trên chén trà như không hề tốn lực. Thản nhiên như tòa núi cao, khí thế ngưng tụ.
Từng giây từng giây trôi qua.
Bên ngoài sớm đã truyền đến âm thanh hò hét của thị vệ khi uống rượu, âm thanh có vẻ ngày càng cao. Dường như các hộ vệ của Lăng Thiên và Ngọc Băng Nhan ngày càng quen thuộc với nhau, hào khí dần nhiệt liệt hơn. Mấy chén rượu mời nhau liền đàm luận thoải mái, âm thanh cụng chén ngày càng nhiều.
Hai người ngồi trong gian phòng tao nhã này không hề phát ra tiếng động nào đã hơn một chén trà nhỏ rồi.
Trong lòng Lăng Thiên ngày càng kinh ngạc! Âm thầm hô to thấy quỷ rồi. thật sự là ba năm không khai trương. Khai trương liền ăn ba năm. Bản thân gần đây tại Thừa Thiên tự cao tự đại quen rồi, mặc dù ngoài miệng giả vờ khiêm nhường như lòng tự tin bản thân đủ để đứng trên cao nhìn thiên hạ quần hùng. Sớm đã lấy vị trí "thiên hạ đệ nhất" cho bản thân rồi. Chỉ cần vừa sinh ra đã có tiên thiên nội gia công lực, tu luyện tiên thiên công pháp cao nhất ở thế giới trước kia. Trên thế giới này sớm đã không có đối thủ.
Nào biết được hôm nay đột nhiên xuất hiện một thầy tướng có công lực ngang ngửa với mình, thậm chí còn cao hơn nửa phần. Không chỉ có vậy mà công lực của người này chẳng những rất tinh thuần, khẳng định đã bước vào nhóm tiên thiên rồi. Trong lòng Lăng Thiên âm thầm cảnh giác: Trên thế giới này có bao nhiêu người như thầy tướng áo xanh này? Chẳng lẽ vận khí ta tốt đến nỗi đi dạo phố cũng có thể gặp được thiên hạ đệ nhất cao thủ trên thế giới này sao? Mặc dù Lăng Thiên biết suy nghĩ này không phải là sự thật nhưng hắn sao biết được trong lòng thầy tướng áo xanh rung động vô cùng. Nếu không phải hắn tu tâm dưỡng tính tốt sợ rằng đã hô to lên rồi. Lúc trước hắn đánh giá không cao thực lực của Lăng Thiên nhưng khi hai người bọn họ hợp nội lực lại hắn mới cho rằng thì ra nội lực của thiếu niên này đã đạt đến mức độ hùng hậu như vậy rồi.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử

Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương #133


Báo Lỗi Truyện
Chương 133/795