Chương 16: Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng (tt).


Nghe thấy tiếng quát của tên béo, mấy con chó dữ liền nhào về phía Lạc Bắc.

Lạc Bắc nhặt một hòn đá rồi quát lên một tiếng, đập trúng đầu một con chó. Mấy con chó kia vô cùng hung dữ, động tác cũng nhanh. Khi con chó bị đập trúng kêu lên một tiếng thì Lạc Bắc cũng cảm thấy đùi đau xót, đã bị một con chó dữ cắn trúng. Lạc Bắc bị đau liên tục dùng tay đấm vào đầu con chó. Có điều con chó đó cũng không chịu nhả ra. Mấy con chó còn lại liền xông tới, húc ngã Lạc Bắc.

- Nhanh cắn nó cho ta.

Thấy đùi Lạc Bắc chảy đầy máu, tên phú hộ béo mập hưng phấn cười ha hả.

Lạc Bắc cắn chặt răng, đột nhiên nhìn thấy một con chó định cắn vào mặt mình thì vội vàng dùng hai tay bóp chặt cổ nó mà lăn lộn trên mặt đất. Mấy con chó khác liền nhào tới. Trong lúc lăn lộn Lạc Bắc chỉ cảm thấy vai lại bị đau, cũng không biết là bị thương bao nhiêu chỗ.

Những người dân trong trấn ở gần đó nghe thấy tiếng động liền kéo tới. Tuy nhiên khi thấy đám chó dữ và tên mập kia thì bọn họ chỉ dám thốt lên những tiếng kêu mà không dám tới ngăn.

Nhìn Lạc Bắc bị cắn điên cuồng, tên mập càng thêm đắc ý, cười ha hả:

- Tiểu khất cái! Mau cầu xin ta tha cho. Nếu như cầu xin, không chừng hôm nay ta thích làm việc thiện lại tha cho ngươi.

"Cầu xin tha thứ?"

Nghe thấy tên mập đắc ý cười to, Lạc Bắc liền nổi giận. Cơn tức giận bốc lên tới tận đỉnh đầu khiến cho hắn kêu lên một tiếng đau đớn, cái tay phải của hắn lại bị một con chó dữ cắn.

- Bắt ta cầu xin ngươi? Đừng có nằm mơ.

Nhưng Lạc Bắc cũng gầm lên, cắn trúng yết hầu của con chó đang cắn mình khiến cho máu tươi văng khắp nơi.

- Thằng bé ăn xin này là dá thú hay sao?

Trong lúc nhất thời con chó kia kêu lên ầm ỹ rồi điên cuồng nhảy ra. Ngay cả tên mập đang đắc ý cũng bị ánh mắt như dã thú của Lạc Bắc làm cho sững sờ.

- Vô lượng thiên tôn. Trang viên ngoại nể mặt ta xin tạm thời dừng tay.

Nhưng đúng vào lúc này, một âm thanh đột nhiên vang lên.

Tên phú hộ béo mập và những người đang đứng vây xem chợt quay đầu lại thì phát hiện chẳng biết trên đường phố từ lúc nào đã xuất hiện một cái kiệu hồng.

- Đây là kiệu của quan huyện đại nhân.

Nhìn thấy cái kiệu và trang phục của bốn người khiêng kiệu, tên phú hộ mập lập tức lắp bắp. Và khi nhìn thấy người từ trong kiệu bước ra, tên mập liền liên tục hành lễ:

- Hóa ra là Thanh Hư chân nhân. Chân nhân có lệnh làm sao ta dám không theo.

Dứt lời, tên mập liền quát mấy con chó dữ tránh sang một bên.

- Nếu Trang viên ngoại đã khách khí như vậy thì bần đạo có một yêu cầu quá đáng. Chuyện ngày hôm nay có thể bỏ qua được không?

Từ trong kiệu bước ra một vị đạo trưởng khuôn mặt trắng, râu dài, ước chừng phải hơn bảy mươi tuổi nhưng có phong cách tiên phong đạo cốt. Lão mặc một cái đạo bào, đầu đội mũ đạo màu tím.

Nhìn thấy lão đạo sĩ đó, Lạc Bắc đang cố gắng đứng dậy liền giật mình.

Bởi vì hắn cảm nhận được trên người lão đạo sĩ này có một thứ hơi thở không giống với người bình thường. Thứ hơi thở đó hoàn toàn là hơi thở độc hữu của người tu đạo.

- Đương nhiên! Đương nhiên.

Tên phú hộ mập vừa rồi còn hung dữ kiêu ngạo liên tục vừa cười vừa gật đầu. Có thể nói gã là một người chỉ biết ức hiếp người dân bình thường, còn như vị Thanh Hư chân nhân chính là quán chủ của Tử Huy đạo quán, chưa nói có bao nhiêu thần thông khiến ngay cả giặc cỏ ở xung quanh cũng không dám tới cái trấn này mà chỉ bằng bản thân y có chút quan hệ với Huyện lệnh thì tên phú hộ béo mập cũng không dám mắc tội.

- Tiểu ca! Nhìn cậu hơi lạ mặt, dường như không phải người ở đây.

Thanh Hư đạo nhân gật đầu cũng không để ý tới tên mập nữa mà quay sang nhìn Lạc Bắc với ánh mắt sáng ngời.

Lạc Bắc đã dùng hết sức, lúc này toàn thân đầy máu chỉ biết run run. Nhưng hắn vẫn nhớ lời dặn của Nguyên Thiên Y liền gật đầu:

- Ta là người ở gần đây. Thôn của chúng ta gặp phải giặc cướp nên mọi người bỏ chạy, vì vậy mà mới tới đây.

- Thì ra là vậy. - Thanh Hư chân nhân lấy tay vuốt cằm:

- Ta thấy ngươi cốt cách thanh tú, tư chất rất cao, hay là ta thu ngươi làm đồ đệ. Rồi sau này, ta sẽ giúp ngươi tìm người thân có được không?

Thanh Hư chân nhân vừa mới dứt lời, những người xung quanh liền xôn xao.

Phải biết rằng một gia đình bình thường muốn gặp được Thanh Hư chân nhân đúng là một chuyện khó khăn. Có thể nói là rất ít thu đồ đệ, ngay cả người phú quý tới cầu cũng không đồng ý. Nhưng hôm nay không ngờ Thanh Hư chân nhân lại chủ động thu một thiếu niên mới thoát khỏi miệng chó dữ làm đồ đệ? Thiếu niên kia có gì đặc biệt? Chẳng lẽ vì thấy hắn làm việc nghĩa hay sao?

Nhưng trong lúc mọi người đang kinh ngạc nhìn mình, Lạc Bắc cũng không gật đầu ngay mà hỏi:

- Đạo trưởng! Xin hỏi người là ai?

Thanh Hư mỉm cười, chỉ về phía cái đạo quán gần đó:

- Ta là quán chủ Thanh Hư của Tử Huy đạo quán.

Rất nhiều người dân xung quanh không nhịn được thốt lên bảo tên thiếu niên ngốc nghếch nhanh chóng đồng ý. Bởi vì nếu được làm đệ tử của Tử Huy đạo quán thì ít nhất không phải lo tới miếng ăn. Mà nhìn Lạc Bắc cuối cùng cũng gật đầu không chỉ tên viên ngoại béo mập mà cả những người dân miền núi cũng đều nắm tay mà cao hứng.

- Người tốt sẽ được báo đáp.

Đó chính là suy nghĩ trong đầu tất cả những người dân ở đây. Họ cũng không nghĩ rằng câu nói đó đôi khi cũng chỉ là lời an ủi ối với bản thân. Tuy nhiên bọn họ lại không nghĩ tới rằng có người cả đời chưa hề làm điều ác mà cũng phải lang thang, không được chết già.

- Đi thôi.

Bởi vì nơi này cách Tử Huy đạo quán không xa lắm mà nhìn Thanh Hư đạo nhân thì mặc dù tuổi tác đã cao nhưng hành động lại hết sức mạnh mẽ. Lão chỉ lấy một thanh trường kiếm màu đen cổ xưa. Thanh kiếm dường như chính là bằng chứng về sự thần thông quảng đại của Thanh Hư chân nhân. Những người miền núi khi nhìn thấy thanh kiếm màu đen được khảm đá hồng thạch và lục thạch đều trầm trồ tán thưởng.

Lạc Bắc bám theo phía sau lão. Lúc đi qua hai pho tượng kỳ lân bằng đá, lập tức có hai tiểu đạo đồng mặc đạo bào màu xanh, búi tóc từ bên trong đi ra đón. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Mặc dù nơi này được chia ra làm mười khu nhưng so với Dược Vương tông vẫn còn khác xa, tuy nhiên nhìn thì cũng có quy tắc. Người bên trong thấy bên cạnh Thanh Hư chân nhân là một thiếu niên, trên người vẫn còn vết máu thì kinh ngạc. Tuy nhiên bọn họ cũng chỉ thi lễ với Thanh Hư rồi đứng sang một bên mà không nói gì.

- Xem ra Tử Huy đạo quán không phải là một đạo quán tầm thường.

Lạc Bắc thấy sau khi mình và Thanh Hư chân nhân đi vào trong đạo quan, hai tên đạo đồng liền đóng cổng lại, rõ ràng ngày thường không cho dâng hương. Hai cánh cổng phải dầy tới vài thước, nhìn có thể thấy sự nặng nề nhưng hai tên đạo đồng còn ít tuổi đấy chúng mà tưởng như không cần phải cố sức.

"Chỉ có điều không biết tại sao nó lại xây dựng trong cái trấn này?"

Sau khi Lạc Bắc được Nguyên Thiên Y dùng phương pháp kia làm cho thay đổi cốt cách kinh mạch, mặc dù sức mạnh lúc trước do ăn cỏ Tiêu Tây đã biến mất, cũng chưa thấy được thân thể giống như kim cương trong truyền thuyết của người Miêu tuy nhiên Nguyên Thiên Y cũng có thể thấy được công dụng thoát thai hoán cốt mà trong kinh điển của La Phù có ghi chép lại. Có rất ít người biết được rằng phương thuốc bí truyền của người Miêu được truyền lại từ lâu đời lại có công hiệu thực sự đó là thay đổi tư chất của người tu đạo. Rốt cuộc phương thuốc đó là do ai để lại thì trong bản ghi chép của tổ sư phái La Phù cũng không có nói. Nguyên Thiên Y cũng chỉ biết trước đó La Phù chưa có ai dùng. Con đường tu đạo của La Phù vốn là vượt khó mà đi lên, cho nên mấy đời La Phù truyền đạo cũng không muốn sử dụng ngoại vật. Hiện tại, sau khi thoát thai hoán cốt, Lạc Bắc có thể cảm nhận được rõ ràng Tử Huy đạo quan cơ bản cũng không có nhiều linh khí, mà cũng không phải là chỗ tốt để tu hành.

Chỉ có điều đối với Lạc Bắc thì ngoại trừ bộ pháp quyết kia ra, sự nhận thức của hắn đối với giới tu đạo hoàn toàn không biết. Chẳng hạn như Thanh Hư chân nhân tu luyện ngoại đan đạo pháp là gì thì hoàn toàn vượt qua sự hiểu biết của hắn.

Thật ra đạo pháp ngoại đan chỉ là một thứ công pháp thô thiển, sử dụng linh khí trong trời đất ẩn chứa trong dược thảo mà nâng cao tu vi.

La Phù - Chương #17


Báo Lỗi Truyện
Chương 17/795