Chương 16: Chó dữ. Thanh Hư đạo nhân.


- Từ đây đi về phía Nam mười dặm có một cái trấn. Ở đó có một môn phái tên là Tử Huy đạo quan. Ngươi không cần làm gì, chỉ cần tới trấn đó thì người của Tử Huy đạo quan sẽ thu ngươi làm đồ đệ. La Phù chúng ta làm việc cũng không theo khuôn phép, người khác muốn thu người làm đồ đệ, ngươi chỉ cần đồng ý là được.

Nguyên Thiên Y cũng chẳng để ý tới cảm xúc của Lạc Bắc, cũng giống như lúc đưa hắn tới ngọn núi vô danh mà nói tiếp:

- Hiện tại trong thiên hạ, giặc cỏ nổi lên khắp nơi. Có người hỏi ngươi thì ngươi nói là thôn dân bản địa, bị giặc cỏ tập kích mà lưu lạc. Sau này, cho dù gặp phải chuyện gì thì ngươi chỉ cần nhỡ rõ mấy điều ta nói, rồi ngươi sẽ từ từ biết thế nào là bản mệnh kiếm nguyên. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Hóa ra môn phái tu đạo mà những người thường vẫn hằng ao ước, cái gọi là động phủ của tiên nhân chỉ có thể ngộ mà không thể cầu đó chỉ cách nơi này có mười dặm. Hiện tại biết được điều này Lạc Bắc chẳng hề có chút ngạc nhiên hay vui mừng. Cho dù chưa từng thấy đại điện truyền kinh của La Phù, thì chỉ cần sống với Nguyên Thiên Y một thời gian như vậy, Lạc Bắc cũng biết cái môn phái ngay cả việc đấu phép ở nơi đó mà không dám tới xem thì không thể là một phái đứng đầu.

Tuy nhiên Nguyên Thiên Y lại nói thêm một câu:

- Từ hôm nay trở đi, ngươi cố gắng quên được cái gì về La Phù thì quên. Nhớ càng nhiều thì ngươi càng nguy hiểm. Ngoại trừ việc ta từng truyền kinh văn cho thì tốt nhất ngươi như ngày đó chưa từng biết ta.

"Giống như ngày đó, hoàn toàn ngây thở, chỉ cầu no bụng mà không biết gì khác sao?"

Lạc Bắc ghi nhớ từng lời của Nguyên Thiên Y vào trong lòng. Bởi vì hắn biết mỗi câu của sư phụ chắc chắn là có dụng ý. Tuy nhiên khi nhìn sư phụ trước mặt, Lạc Bắc thầm nhủ mình có thể quên được sao?

Lạc Bắc đột nhiên quỳ xuống mà dập đầu chín cái với Nguyên Thiên Y.

Ngày trước, Lạc Bắc vì kinh sợ quỷ thần mà dập đầu chín cái, còn bây giờ thì hắn không sợ nữa. Hắn cũng biết con đường tu đạo cửu tử nhất sinh, bản thân chưa chắc đã trở lại được La Phù. Nhưng chín cái lạy này của hắn cũng là thể hiện sự tôn kính của mình với sư phụ, cũng vì Nguyên Thiên Y cho hắn cơ hội để nắm vận mệnh của mình trong tay.

Sau khi dập đầu chín cái, Lạc Bắc đừng dậy đi về cái trấn ở phía Nam theo lời Nguyên Thiên Y.

Nguyên Thiên Y đứng im tại đó còn Lạc Bắc thì càng lúc càng xa. Hắn bước đi mà không hề quay đầu lại.

Lạc Bắc qua lời Nguyên Thiên Y chỉ biết đệ tử của La Phù đều phải ra ngoài rèn luyện. Lạc Bắc với bản tính chất phác thậm chí còn tưởng tượng những bí tịch của La Phù đều là do các vị tổ sư ra ngoài rèn luyện như hắn mà có được.

Nhưng hắn không ngờ rằng Nguyên Thiên Y để cho hắn rời khỏi La Phù cũng là vì La Phù sắp đón một cái kiếp nạn chưa từng có.

Mà Nguyên Thiên Y truyền cho hắn Vọng Niệm Thiên Trường Sanh kinh lại là một thứ thần quyết khó tu luyện nhất nhưng uy lực lớn nhất của La Phù.

Cho dù với tâm tính của Nguyên Thiên Y có được thành tựu như vậy, sư phụ của y cũng không dám truyền cho y Vọng Niệm Thiên Trường Sanh kinh mà chỉ truyền cho Nguyên Thiên Y bộ Không Sanh Diệt hải lưu ly quyết.

Bởi vậy có thể thấy Nguyên Thiên Y mặc dù chưa bao giờ có một câu thừa nhận Lạc Bắc nhưng trong tâm của y đối với tên đệ tử tư chất bình bình này có một sự coi trọng mà thậm chí còn tự hào.

Nhưng tương lai vốn hư vô mờ mịt, thay đổi liên tục. Cho dù Nguyên Thiên Y có tu vi thần thông như vậy cũng không thể nhìn được số mệnh thay đổi thế nào.

Càng là pháp quyết có uy lực mênh mông thì tu luyện càng có thể nói là cửu tử nhất sinh. Không nói tới hồng trần trong thế gian, cho dù là giới tu đạo vượt lên trên chúng sinh cũng vậy.

Có ai biết sau lần từ biệt này, một người có tâm tính hồn nhiên như Lạc Bắc trong tương lai sẽ thay đổi như thế nào?

Lạc Bắc và Nguyên Thiên Y ở chung với nhau lâu ngày, bây giờ đột ngột chia tay khiến cho hắn cảm thấy buồn bã.

Mặc dù xung quanh có rất nhiều nhà cửa, hơn nữa từ nhỏ hắn đang lang thang ở gần những nơi như vậy nhưng cái thói quen sống trong nơi hoang vu, tĩnh mịch, ngàn dặm không có một bóng người vẫn làm cho Lạc Bắc cảm thấy lạc lõng.

- Chẳng trách mà ra ngoài rèn luyện lại gọi là nhập thế.

- Nơi này chẳng lẽ là Tử Huy đạo quan?

Sơn trấn cũng không rộng lắm, trong phạm vi vài dặm cũng chỉ có mấy trăm hộ dân. Tuy nhiên nhìn thấy những ngôi nhà san sát, khói bếp bốc lên khắp nơi, người tới rồi người đi khiến cho Lạc Bắc có cảm giác như rơi vào một thế giới khác. Sau khi dạo một vòng trong sơn trấn, Lạc Bắc phát hiện ở phía Tây Bắc của trấn có một cái đạo quán, phía trước đạo quán có một cánh cửa cao tới mấy trượng làm bằng đá, hai bên có hai pho tượng kỳ lân. Phía sau điện thờ là một cánh cổng có ba cửa, được sơn màu đen, bên trên có vẽ hình ầm dương. Trên đền thờ và cái cánh cổng đạo quan đều có bảng đề tên, chỉ có điều hiện giờ Lạc Bắc mới chỉ biết viết tên của mình, ngay cả chữ còn không biết nên cũng chẳng hiểu đó có phải là cái đạo quán mà Nguyên Thiên Y nói hay không.

Bởi vì Nguyên Thiên Y nói với Lạc Bắc chẳng cần phải làm gì cho nên Lạc Bắc cũng chẳng tìm hỏi người xem đây có phải là Tử Huy đạo quán hay không mà chỉ đứng cách đó một trăm mét xem xét.

Thoáng cái, mặt trời đã ngả về tây. Còn Lạc Bắc do đã tu luyện Ma Ha Già La mật pháp không ngờ tiến vào trong trạng thái nhập tĩnh cảm nhận được xung quanh có những điểm Thái Dương chân hỏa đầy sức nóng. Tới lúc này, Lạc Bắc mới chợt bừng tỉnh, nghĩ mình phải nhớ cho kỹ kinh văn pháp quyết mà Nguyên Thiên Y đã truyền cho hắn.

Nhưng đúng vào lúc này, Lạc Bắc lại nghe có tiếng chó sủa vọng đến, nghe âm thanh phải có tới năm, sáu con.

Lạc Bắc thoáng kinh ngạc đứng dậy nhìn thì thấy ở góc đường có vài đứa bé đang chạy trối chết. Một thằng bé chạy vội quá mà ngã ra đất, khi đứng dậy thì hai tay và đầu gối chảy đầy máu tươi.

Năm sáu con chó dữ từ trong góc khuất cùng lúc lao ra.

Đứa bé đó quần áo tả tơi, khuôn mặt xanh xao, cơ thể gần như chỉ có xương bọc da, tưởng như chỉ cần một trận gió là có thể làm cho nó bị thổi bay. Nó nhìn xuống hai tay còn cầm cái bánh mì đã bị gặm và một chút đồ ăn nguội cơ bản chỉ có một ít xương gần như không có thịt.

Lúc này, mấy đứa bé gần như đã đuối sức, hơi thở của chúng chẳng khác nào cái bễ của người thợ rèn. Còn đứa bé vừa mới ngã thì không biết là vì đau đớn hay sợ hãi mà run rẩy, ánh mắt chỉ có một sự cầu xin thương xót và sợ hãi.

- Mấy tên tiểu khất cái không ngờ dám tới ăn trộm thức ăn chó của ta. - Từ trên đường phố chợt vang lên một tiếng quát.

Người giàu bất nhân.

Từ khi Lạc Bắc lang thang ở gần cái trần này làm sao mà không biết những đứa trẻ trạc tuổi mình đi xin chẳng qua cũng là vì sự sống, thậm chí chấp nhận đi ăn trộm đồ ăn của chó nhà giàu. Mà có làm như vậy thì cho dù mười bữa cũng chưa chắc có được một bữa nó. Mắt nhìn thấy mấy con chó dữ với bộ lông bóng mượt đang nhe răng lao tới, Lạc Bắc chợt bốc hỏa.

- Chó dữ cút mau. - Lạc Bắc gầm lên rồi vung tay chắn trước đứa bé kia.

Lúc này mặc dù Lạc Bắc không còn một chút tu vi nhưng thời gian ở La Phù đã luyện cho hắn một tính tình cứng cỏi. Bây giờ hắn vọt lên cũng chẳng hề sợ hãi mà còn có chút uy phong. Đám chó dữ cũng coi thường người khác, từ trước tới giờ chúng chỉ thấy người ta bỏ chạy còn chưa thấy ai dám bước ra ngăn cản. Có điều lúc này, chúng bị khí thế của Lạc Bắc làm cho đứng lại, chỉ biết nhe răng ra mà sủa, không dám tới gần.

- cái gì?

Từ góc đường có một người đàn ông đi ra, hoàn toàn giống với trí tưởng tưởng của Lạc Bắc. Người đó khoác một chiếc áo bằng tơ lụa, bên hông có đeo chiếc khuyên ngọc rất to, bụng phệ nhô ra ngoài cùng với đôi mắt híp trên khuôn mặt nung núc toàn thịt. Nhìn Lạc Bắc chặn mấy con chó dữ, tên địa chủ đó ngẩn người nhưng chợt thấy Lạc Bắc mặc áo bằng vải bố thì lên tiếng:

- Cái gì đây? Đã ăn trộm thức ăn chó của ta lại còn dám đánh chúng phải không? - Tên béo cười lạnh một tiếng rồi nhìn đám chó mà quát:

- Cái lũ rác rưởi, ngay cả một thằng nhóc con mà cũng sợ thì tao nuôi chúng mày có tác dụng gì?

loading...

La Phù - Chương #16


Báo Lỗi Truyện
Chương 16/795