Chương 56: Sư nương - Hợp thể


Trên bờ sông trống trải không người, Lăng Phong và Linh Nhi đang quấn chặt lấy nhau, tận tình hưởng thụ hoan ái. Ngay cả Bạch Quân Nghi đi tới bên người cũng không phát hiện ra.
Lăng Phong cùng Linh Nhi đang kịch chiến!
Linh Nhi trong lúc cao triều rên rỉ vặn vẹo không ngừng, lúc này họ đã không còn đơn thuần vì giải độc nữa, mà là đang hưởng thụ sướng khoái, hưởng thụ cực hạn của nam nữ hoan ái, loại linh dục này cực đỉnh vui sướng ...
Trong thân thể Linh Nhi, có một loại thư sướng không lời nào tả xiết, ba vạn sáu nghìn lỗ chân lông đều căng ra, ngay cả linh hồn tựa như cũng được giải thoát ... Linh Nhi đang thả lỏng, run rẩy, từng cỗ từng cỗ âm tinh hàm chứa kịch độc đã bị hấp thụ sạch sẽ ... tựa như bệnh nặng mới lành, tựa chết rồi sống lại!
Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh dưới sự điều hướng của Lăng Phong, Linh Nhi không chỉ giải độc thành công, hơn nữa còn đạt được một sự đột phá lớn trong võ học. Khiến nàng như đang lạc trong mộng cảnh từ từ hồi tỉnh lại, sự thống khổ bị kịch độc gặm nhấm đã tiêu tan, đổi lấy chính là sự an toàn, dạt dào, thỏa mãn! Nàng gắt gao ôm chặt lấy người Lăng Phong, chỉ sợ hắn lúc này sẽ hóa thành một làn khói nhẹ vô ảnh vô tung biến mất.
Linh Nhi khép chặt đôi mắt không dám mở ra, nàng hết sức sợ hãi khi mở mắt thấy đây chỉ là một trường mộng cảnh ...
Linh Nhi ghì lấy, ôm lấy, thực thực cảm thụ áp lực của Lăng Phong, khẩn thiết lĩnh hội sự xâm nhập của Lăng Phong! Loại xâm nhập này tựa hồ thăm dò đến nơi tận cùng của linh hồn nàng, thăm dò đến kỳ tích của cuộc sống, thăm dò đến thực tại hoan lạc ... Linh Nhi tràn ngập cảm kích gắt gao ôm lấy Lăng Phong, đánh giá Lăng Phong.
- Lăng sư huynh! Thực là huynh sao?!" Linh Nhi lấy lại tinh thần liếc mắt một cái vẫn có chút không dám tin, mặc dù trong lúc mơ hồ nàng cũng nghe thấy, cảm nhận thấy người trên thân mình chính là Lăng Phong. Nhưng cho tới tận bây giờ, nàng mới dám xác định mình không có nhận lầm người. Đây là kết quả hạnh phúc và hoàn mỹ nhất mà nàng cảm nhận được, người cứu nàng chính là người mà nàng vẫn hằng yêu thích!
- Là ta. Nhi nhi, ngươi không sao chứ!"
- Không sao." Linh Nhi vô cùng hạnh phúc dựa sát vào người nam nhân mình yêu mến, hưởng thụ dư âm tuyệt vời lúc cao triều qua đi.
- Phong nhi, Nhi nhi ..."
- Sư nương!?" Lăng Phong và Linh Nhi đồng thời cả kinh, hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bạch Quân Nghi đã kiệt sức suy sụp ngã sang một bên, cảm giác hơi thở đã hoàn toàn đứt đoạn. Linh Nhi vội vàng rời khỏi lòng Lăng Phong, hoảng loạn ôm lấy Bạch Quân Nghi, cực kỳ bi thống gào khóc:
- Sư nương, người ... người làm sao vậy?"
Linh Nhi thuở nhỏ là cô nhi, mười bốn năm trước, chính Bạch Quân Nghi đã mang nàng về Hoa Sơn. Sinh hoạt thường ngày, truyền thụ võ công đều thân thiết như mẹ ruột nàng vậy. Vốn nàng có thể là một trong các đệ tử đích truyền của chưởng môn, nhưng vì thiên tư kém một chút, bị Lục Thanh Phong cự tuyệt, nhưng Bạch Quân Nghi đối với nàng như với bản thân, bởi vậy phá lệ thu nàng làm đệ tử. Đồng thời đối đãi với nàng như dưỡng nữ, trên Hoa Sơn, ai cũng biết trừ Lục Phi Nhi ra Linh Nhi chính là đệ tử được sư nương yêu quý nhất.
Sư nương yêu thương Linh Nhi như thế, giờ phút này Linh Nhi há có thể không thương tâm sao.
Lăng Phong đi tới, lấy tay đẩy nhẹ vai Linh Nhi.
Linh Nhi khóc thảm quay đầu lại nói:
- Sư huynh, sư nương chết rồi!
Lăng Phong chăm chú nhìn Bạch Quân Nghi, bắt mạch nói:
- Sư muội, sư nương chưa chết, chỉ bị trúng độc quá sâu thôi!"
Linh Nhi cúi đầu nhìn sư phụ trong lòng mình, tựa hồ như giật mình ...
Nàng vừa vui mừng vừa sợ hãi, vội vàng nắm lấy cổ tay sư nương, bắc mạch thăm dò.
Nguyên lai Bạch Quân Nghi đã bị độc tính toàn diện xâm thực. Trong cơ thể nàng hừng hực một đoàn dục hỏa, tả xung hữu đột, không có cách nào tiết ra, nỗi thống khổ vô danh này khiến nàng không tự chủ được run rẩy kịch liệt, co rúm lại, rên rỉ một cách bi thảm. Đoàn liệt hỏa này vài lần xông lên đến đỉnh huyệt Linh Đài, cuối cùng bởi vì nàng từ nhỏ tu tập huyền môn chính tông, bên trong tiềm thức cũng toàn lực kháng cự. Giờ phút này trong nội thể đang tranh đấu, mong sao có thể trì hoãn trong chốc lát.
Linh Nhi sợ hãi không thôi, chính nàng vừa rồi bị thứ dâm độc này hại, may mà có Lăng Phong kịp thời xuất hiện để giải độc cứu mạng ... nhưng còn sư phụ thì sao? Nếu dùng biện pháp song tu giải độc, chỉ sợ lúc sư phụ tỉnh lại, với cá tính trinh liệt của nàng, có thể sẽ tự sát!
Linh Nhi quay đầu nhìn Lăng Phong, hai mắt chớp động ánh lên quang mang, trong mắt truyền đạt chính là thánh khiết, là bi phẫn, thậm chí là cầu khẩn ...
- Sư huynh, mau cứu sư nương đi"
Trong lòng Linh Nhi trăm cảm xúc lẫn lộn, nàng cũng biết sau khi sư nương tỉnh lại dám chắc sẽ không thể chịu nổi, nhưng đây là phương pháp duy nhất cứu nổi Bạch Quân Nghi! Giống như trong nơi xa thẳm, có một sự an bài thần kỳ, đã cố tình sắp đặt như vậy? Bạch Quân Nghi lại giãy giụa kịch liệt một trận, rên rỉ thống khổ, mặt đỏ tới mang tai, toàn thân diễm hồng….
Lăng Phong gật đầu, ý bảo Linh Nhi lui ra. Linh Nhị cũng biết đây cũng là vạn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn đành lui sang một bên!
Lăng Phong cũng biết Bạch Quân Nghi đã đến giây phút nguy cấp tồn vong cuối cùng, hắn không do dự nữa, tay kéo một cái. Xoạc một tiếng, y phục của Bạch Quân Di rách toạc:
- Sư nương, xin lỗi, chỉ có như vậy, mới có thể cứu người!"
Lúc này, trên gương mặt đỏ hồng của Bạch Quân Nghi hiện lên một tầng khổ sở. Lăng Phong trong lòng đau xót, dược lực này so với hắn tưởng tượng còn mạnh hơn nhiều. Lăng Phong không dám kéo dài nữa, lập tức điểm tỉnh nàng. Bạch Quân Nghi tỉnh lại, nhất thời trở nên vô cùng điên cuồng, huyệt đạo được giải, tức thì mạnh mẽ nhào tới người Lăng Phong.
Bạch Quân Nghi trong miệng la hét:
- Nóng quá, nóng quá, ta muốn, ta muốn ..."
Cứu người quan trọng, bất chấp kiểu tình. Lăng Phong đối mặt với da thịt tuyết bạch của Bạch Quân Nghi chiếu lên một tầng đỏ ửng nhàn nhạt, trắng đỏ xen lẫn trông cực kỳ lóa mắt, hắn không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.
Yếm của Bạch Quân Nghi hạ xuống, một đôi bạch thỏ vĩ đại không chịu gò ép nảy ra phía trước, cực kỳ khả ái, Lăng Phong nhịn không được há mồm ngoạm tới. Hắn rõ ràng cảm nhận được nhiệt lượng cùng đàn tính của da thịt nàng, trong mũi còn truyền đến mùi hương thơm ngát chỉ có ở nữ nhân.
Lăng Phong đem tầng phòng ngự cuối cùng của Bạch Quân Nghi toàn bộ giải trừ. Thân thể nữ nhân hoàn mỹ được giải phóng, thời khắc này tâm tình hắn vô cùng kích động. Lăng Phong không phải là lần đầu tiên nhìn thấy thân thể nữ nhân, nhưng đây chính là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ngọc thể hoàn mỹ nhường vậy. Nàng vóc dáng thon thả, sung mãn đàn tính, đường cong lại cực kỳ ưu mỹ dụ nhân, da dẻ trắng nõn như ngọc, mơn mởn bóng loáng, tựa như làn da mềm mại của trẻ con vậy, thân thể theo từng nhịp thở phập phồng lộ ra vẻ đẹp nhu hòa đậm chất nữ tính. Đồn bộ mượt mà đầy đặn, hai chân tròn trịa săn chắc, thon dài ưu mỹ. Dưới ngân quang tuyết bạch càng tràn ngập mỹ cảm không gì sánh nổi!
Lăng Phong si ngốc nhìn sư nương, thân thể tú mĩ động nhân, tràn ngập vẻ nữ tính thành thục, nhu mỹ ưu nhã, phong tình mê người, biểu hiện trọn vẹn vẻ đẹp nữ tính tràn ngập mỹ cảm. Song phong mượt mà trắng nõn, bão mãn kiên đĩnh, tinh quang óng ánh, trơn mịn như mỡ, không ngừng run rẩy, phía trên còn đính hai hạt đỏ tươi, tiên diễm lóa mắt, mê người cực kỳ. Tiểu phúc bằng phẳng sáng bóng, hai bên eo khép vào vẽ nên đường cong khiến cho người ta phát cuồng. Song thối viên nhuận thon dài, gắt gao khép lại. Toàn thân da thịt trắng trẻo non mịn, tản ra một tầng long lanh tựa như ôn ngọc. Thân thể thành thục quyến rũ, cực kỳ gợi tình !
Lăng Phong ngơ ngẩn ngắm nhìn, sư nương có chút run rẩy, toàn thân trên dưới nổi lên một tầng hồng nhạt, ngọc thể tuyết nị như phủ một lớp mỡ đông, quyến rũ động nhân tới cực điểm! Cả người như bao bọc một loại tình dục khó nói thành lời. Hắn cảm thấy cuộc đời này không còn gì phải nuối tiếc, có chăng chỉ là mình sắp có được thiên hạ đệ nhất mỹ thể này, nhưng sư nương lại không phải trong trạng thái thanh tỉnh tự nguyện, đây có lẽ là chính là sự tiếc nuối lớn nhất.
Bạch Quân Nghi lúc này chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng, vô cùng khó chịu, phảng phất như có ngàn vạn con kiến đang bò, ngứa ngáy cực kỳ.
Lăng Phong lưu luyến hồi lâu, không còn do dự, không còn chần chừ nữa, thất tinh ngọc châu thẳng tiến nhập vào chốn đào nguyên ôn nhu của sư nương. Lúc Lăng Phong toàn thân tiến vào, đã phá tan vùng đất vẫn kiên trinh thánh khiết của nàng!
- A!" Bạch Quân Nghi kêu thảm một tiếng, trong hôn mê chảy xuống hai hàng thanh lệ. Lăng Phong tiến vào khiến nàng cảm thấy một trận khoái cảm, giống như có thể làm chấm dứt cơn ngứa ngáy, làm nàng thoải mái không ít.
Mà Lăng Phong cũng cảm thấy chấn động, thiếu chút nữa đã tiết thân.
Hàm bao xuân nha?!
Lăng Phong lại một trận kinh hỉ, sư nương cư nhiên là cực phẩm trong mười sáu loại cực phẩm nữ nhân- Hàm Bao Xuân Nha được ghi lại trong Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh. Nữ nhân loại này cửa vào không lớn, độ rộng đại khái rất nhỏ, bất quá, hoa tâm trời sanh lớn hơn bình thường. Một khi tiếp xúc với bả bính (** tự hiểu) của nam nhân, miệng hoa tâm lập tức sẽ mở rộng, từ bên trong xuất ra nhục châm nhỏ hẹp, có thể cắm vào linh khẩu (lỗ ở đầu **)của nam nhân, không ngừng hút nút. Gặp phải tình hình này, nam nhân thông thường đều bất phòng mà thất kinh, cộng thêm linh khẩu bị hút nút cửa ngõ sẽ mở rộng, toàn thân tựa như bị điện giật, tê liệt không thể động đậy. Lúc này, hoa tâm đã biến thành hình nhọn, giống như con vịt uống nước, do đó mới có tên là áp chủy. Loại nữ nhân diệu khí này, chính là cực phẩm vạn người không có lấy một, cũng là trân phẩm đứng đầu trong thập lục cực phẩm nữ nhân, có thể nói là thượng thượng trân phẩm. Mà càng tuyệt hơn nữa chính là, nữ nhân cực phẩm loại này khi đã sinh qua hài tử, hấp lực lại càng mạnh, bất kể là người lão luyện kinh qua trăm trận dục trường, lần đầu tiên cùng nữ nhân loại này, cũng sẽ bị hấp lực dọa cho giật nảy mình.
Lăng Phong cảm giác chính mình như đang bay trời vậy, trong kinh hỉ ôn nhu hôn lên mặt, lên khóe mắt đẫm lệ của nàng.
Bạch Quân Nghi cũng cảm thấy thoải mái, chậm rãi buông cánh tay ngọc đang giữ chặt thân thể Lăng Phong ra, thân thể run rẩy cũng trầm ổn lại, khuôn mặt tái nhợt cũng hồi phục vẻ hồng nhuận. Lăng Phong trong lòng một trận kích động, dưới thân mình thừa hoan mười năm trước cũng chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân!
Lăng Phong phi thường rõ ràng sự lợi hại của Tiêu Hồn Mê Tình Dâm Hương Tán, nếu muốn giải trừ dâm độc, không thể không khiến nữ nhân đạt đến cao triều, hơn nữa lên cao triều càng nhiều thì độc tính được giải càng nhiều. Bởi vậy Lăng Phong điên cuồng hướng nàng đánh sâu vào.
Vì muốn khiến nàng nhanh chóng đạt tới cao triều, Lăng Phong ngoan lộng tất cả các bộ vĩ mẫn cảm khắp người sư nương, có thể nói là cố hết khả năng. Cũng rất nhanh, Bạch Quân Nghi dưới sự kích thích mạnh mẽ đã đạt tới lần cao triều đầu tiên. Một lần tiết ra này như lũ bất ngờ bạo phát, khoái cảm thật lớn đánh sâu vào thiếu chút nữa khiến Lăng Phong không thể giữ nổi mà tiết theo. Hắn cố gắng hít sâu một hơi, bằng năng lực ý chí siêu cường cố nhịn xuống.
Bạch Quân Nghi tuy đã đổ mồ hôi đầm đìa, nhưng không có mệt mỏi vẫn y nhiên dướn lên chuyển động không ngừng. Lăng Phong là một nam nhân bình thường, bị khoái cảm không ngừng kích thích trong thời gian ngắn còn có thể trụ được, nhưng nếu lâu dài thì e chịu không thể.
Hiện tại Bạch Quân Nghi đã là lần thứ ba tiết thân, mà lúc này Lăng Phong đã dùng hết bản lãnh toàn thân, chỉ sợ khó nhịn được nữa, mà Bạch Quân Nghi vẫn không thấy có chuyển biến tốt. Nhưng còn có một vấn đề nữa, nếu cứ như thế mà giải dâm độc cho Bạch Quân Nghi, sau đó hắn nhất định nguyên khí đại tổn.
Đối với tình cảnh họa vô đơn chí không thể nghi ngờ của sư nương lúc này, Lăng Phong cũng không muốn nhìn thấy. Bởi vậy, Lăng Phong quyết định dưới tình huống sư nương hôn mê thi triển Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh, tâm kinh có ghi lại mỗi khi thi triển phải là song phương chủ động cùng nhau phối hợp vận dụng. Một khi vận dụng không thỏa đáng, sẽ trở thành mối nguy hiểm tinh tiết thân vong (tiết thân đến chết)! Bởi vì Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh không giống mấy loại thải bổ thuật hạ lưu trên chốn giang hồ, nó chú trọng chính là âm dương hỗ trợ lẫn nhau, giúp nhau đôi bên cùng có lợi. Thông qua nam nữ giao hợp, do tình cảm giữa nam nữ chi phối, còn có thêm một ít kỹ xảo giao hợp, giúp hai người đạt tới linh dục hợp nhất, đạt thành mục đích của việc song tu. Nhưng theo tình huống hiện tại, thì song tu là không có khả năng, dù sao giờ phút này sư nương đang trong trạng thái hôn mê, nhưng Lăng Phong thấy phương pháp này chưa chắc đã giải được dâm độc cho Bạch Quân Nghi. Nhưng cho dù vì thế mà mạo hiểm, cũng là rất đáng!
Lăng Phong chậm rãi tĩnh tâm, theo lộ tuyến vận công của Tiêu Dao Ngự Nữ Tâm Kinh mà vận khí. Khí đi được chừng một chu thiên, Lăng Phong vốn trong tình trạng nhịn không được sắp tiết xuất lại dần hạ xuống. Lúc trước vẫn không có nghĩ tới thủ pháp này lại có tác dụng như vậy, chân khí trong cơ thể không ngừng vận hành.
Đồng thời hướng Bạch Quân Nghi thi triển các loại đại pháp trong các nam nữ giao hợp kỷ xảo, Bạch Quân Nghi ngay trong các loại tư thế giao hợp này điên cuồng phát tiết. Mỗi loại tư thế đều như đưa nàng lên đến đỉnh cao của nhục dục, Lăng Phong tự nhiên cũng hưởng thụ khoái cảm không giống nhau mà các loại tư thế đó mang đến.
Thân thể của Bạch Quân Nghi thật sự quá ư mỹ diệu, đặc biệt là Hàm Bao Xuân Nha thượng thượng phẩm, vừa mới lên một chút đã chà xát vào thất tinh ngọc châu, bên trong cũng không ngừng tự động hấp duyệt (hút lấy), co bóp, khiến cho Lăng Phong cực kỳ thoải mái. Ngọc đồn phong mãn tròn trịa của nàng lắc lư lên xuống rất có tiết tấu, tả hữu xoay tròn, mà hai trái đại mật đào của nàng, theo từng nhịp chuyển động nhấp nhô, cũng có tiết tấu riêng biệt, nhìn Bạch Quân Nghi nhũ ba đồn lãng mĩ diệu, Lăng Phong không khỏi ngây người.
- A, thoải mái, thoải mái quá!"
Sư nương rốt cục trong tiếng sướng khoái cuối cùng mơ màng ngủ thiếp đi.
Bảo bối của Lăng Phong cũng bị kẹp chặt hết mức, một trận sướng ý theo tinh quản không ngừng xâm nhập, hoàn toàn tập trung tại bên dưới tiểu phúc, một loại sảng khoái không cách nào kiềm chế lập tức lan ra khắp toàn thân, sau đó tụ xuống nơi tận cùng của xương sống, ngứa ngáy khó nhịn nổi. Tinh nguyên cố nhịn đã lâu thoáng chốc bộc phát trong mật huyệt của sư nương. Hoa tâm bị sự mạnh mẽ đánh sâu vào khiến Bạch Quân Nghi toàn thân run rẩy không thôi, nhưng nàng thật đã quá mệt mỏi, trong miệng thì thào vài tiếng sau đó chìm vào hôn mê.
Dâm độc của sư nương còn chưa hoàn toàn bị thanh trừ khỏi cơ thể, Lăng Phong nghĩ xa hơn chút, nếu như sư nương giải độc thành công, vậy tâm kết của sư nương như thế nào giải khai? Đối với Lăng Phong mà nói, đó thật sự là một thách thức cực lớn, nhưng mọi chuyện đều có hai mặt, nếu mình thành công, vậy thiên hạ đệ nhất mỹ nữ tuyệt vời này, chẳng phải sẽ theo mình cả đời sao, thật hạnh phúc biết bao, dù có dùng chính sinh mệnh để đổi lấy, cũng không có gì đáng tiếc.

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #56


Báo Lỗi Truyện
Chương 56/898