Chương 35: Tứ sư tỷ trúng dâm độc


Cuộc sống tiếp theo, Lăng Phong ngoại trừ luyện võ, cũng chỉ còn luyện võ.
Lăng Phong đem Tiêu Dao tâm pháp luyện tới mức tận cùng, Tiêu Dao kiếm pháp so ra thì kém hơn một chút, dù sao hắn còn muốn tu luyện một ít Hoa Sơn kiếm pháp, trong đó Độc cô cửu kiếm là luyện nhiều nhất.
Độc cô cửu kiếm vốn hắn khong muốn luyện, thế nhưng nhĩ tới mình sau này không thể chỉ dùng võ công Tiêu Dao phái hành tẩu giang hồ, dù sao cũng là đệ tử Hoa Sơn, chung quy cũng nên biết vài chiêu Hoa Sơn kiếm pháp mới phải, vì thế mới luyện tập Độc cô cửu kiếm.
Kỳ thật Độc cô cửu kiếm là kiếm pháp chỉ có Hoa Sơn đệ tử đích truyền mới có thể học, nếu phối hợp với Tử hà thần công, thì quả thực là thiên y vô phùng. Đạo lý này cũng giống như khi phối hợp Tiêu Dao tâm pháp và Tiêu Dao kiếm pháp. Mặc dù Tử hà thần công không lợi hại bằng Tiêu dao tâm kinh, nhưng Độc cô cửu kiếm lại có phần không thua kém Tiêu Dao kiếm pháp, khó trách Hoa Sơn phái dựa vào Độc cô cửu kiếm lại có thể ngạo tiếu võ lâm, cùng với Võ Đang Thái Cực, Thiếu lâm bảy mươi hai tuyệt kỹ, Cái Bang Hàng long thập bát chưởng được xưng là Võ lâm tứ đại tuyệt học, cáy này cũng là có đạo lý của nó. Mặc dù Tiêu Dao vương xem thường Hoa Sơn kiếm pháp, lại có thể đánh bại Bạch Thanh Tùng là bởi vì Bạch Thanh Tùng chỉ mới luyện tới tầng thứ sáu Độc cô cửu kiếm, còn xa mới đạt tới đăng phong tạo cực, lại đã độc bộ võ lâm.
Hoa Sơn chưởng môn hiện thời Lục Thanh Phong gần như cả đời luyện Độc cô cửu kiếm, bất quá cũng chỉ có thể đạt tới tầng thứ bảy, nhưng như thế cũng thừa sức làm Võ lâm minh chủ, đủ thấy Độc cô cửu kiếm hoàn toàn không phải chỉ có hư danh.
Lăng Phong tại mật thất xem qua kiếm phổ Độc cô cửu kiếm là do Bạch Thanh Tùng lưu lại, bởi vậy so với toàn bản chưởng môn giữ gìn thì giống như đúc, Lăng Phong bằng vào trí nhớ và lĩnh ngộ, hơn nữa lại có cơ sở là Tiêu Dao kiếm pháp, cho nên rất nhanh đã nắm được điểm trọng yếu của Độc cô cửu kiếm.
Thật ra Độc cô cửu kiếm theo đuổi chính là kiếm ý, cũng là vô chiêu thắng hữu chiêu. Đặc điểm lớn nhất của kiếm pháp này là phá vỡ tất cả khuôn điều bình thường, thoát khỏi ước thúc của chiêu thức, đối với người không có bất kỳ chiêu thức võ công gì mà nói, chính là kiếm pháp nhập môn nhanh nhất.
Kiếm là vua của các loại binh khí, người luyện kiếm từ kiếm thức mà luyện, cũng chính là kiếm chiêu bình thường. Các môn phái đều có kiếm thức riêng biệt của mình, nhưng thật ra đó chũng là căn bản và nhập môn về kiếm. Kiếm khức khi đạt tới cảnh giới cao nhất chính là kiếm khí, cũng là dùng khí ngự kiếm, điều này cùng với dùng nội công thâm hậu thi triển kiếm thức thì cùng một loại, đạt tới mức dùng kiếm khí đả thương người, có thể nói đó chính là cao thủ kiếm khách nhất lưu, trên võ lâm cũng là xuất chúng. Sau kiếm khí sẽ là kiếm ý, người tu luyện tới giai đoạn này, đã vượt qua kiếm khí của chính mình, đem kiếm biến thành một bộ phận của cơ thể, người kiếm hợp nhất, kiếm tùy tâm mà thi triển, người đạt tới cảnh giới kiếm ý, đã là võ lâm cao thủ cấp đại sư. Trên kiếm ý, chính là vượt qua cảnh giới người kiếm hợp nhất, đạt tới cảnh giới thần, hay như mọi người vẫn thường gọi là Kiếm thánh, Kiếm thần. Người đạt tới cảnh giới này, nhất định tu vi đã là võ học tông sư.
Lăng Phong bởi vì tu luyện Tiêu Dao tâm pháp, căn cơ cực kỳ tốt, giai đoạn nhập môn đã là kiếm khí ngự kiếm, lúc này luyện tập Độc cô cửu kiếm, càng thêm phát triển và đột phá lên cảnh giới kiếm ý.
Trong những ngày này, Lăng Phong cảm thấy chưa bao giờ vui vẻ như thế, ngồi ở trên giường đá, nhịn không được tự mình cười ra tiếng, thì ra đem Tiêu Dao tâm kinh phối hợp với Độc cô cửu kiếm, uy lực lại càng thêm lớn. Vừa phát hiện ra bí mật này, Lăng Phong đột nhiên hét lên một tiếng, vang vọng cả sơn cốc:
- Ta thành công rồi, ta thành công rồi."
Lúc này, Lăng Phong đã đem Độc cô cửu kiếm luyện tới tầng thứ ba, đạt tới cảnh giới kiếm ý, mặc dù chỉ là nhập môn kiếm ý, thế nhưng tu vi cũng là siêu nhất lưu cao thủ rồi.
- Ô, người ta diện bích tư quá lại vui vẻ như thế, xem ra chỉ có nữ nhân là thật sự mệnh khổ mà thôi."
Lăng Phong đứng ở trên vách đá thỏa thích la hét, căn bản không để ý có người tới, nghe thanh âm xa lạ lại có phần quen thuộc, hắn không khỏi quay đầu lại nhìn.
- Cửu Vĩ Hồ!?" Lăng Phong kinh hãi, không phải do Cửu Vĩ Hồ xuất hiện, mà bởi vì trên lưng nàng còn cõng một nữ nhân, chính là sư tỷ Tạ Lâm Lan? "Cửu Vĩ Hồ, ngươi đã làm gì sư tỷ ta vậy?"
Cửu Vĩ Hồ lúc này vẫn vận nam trang, giống như lần đầu tiên Lăng Phong gặp, nữ cải nam trang, bộ dáng cố ý làm giống như giang hồ dâm tặc.
Cửu Vĩ Hồ đem Tạ Lâm lan đang hôn mê đặt sang bên cạnh, cười lạnh nói:
- Sư tỷ ngươi thật là không may, vốn nàng ta định tới đưa cơm cho ngươi, không ngờ lại gặp phải giang hồ dâm tặc ta, vì vậy ta liền làm cho nàng hôn mê."
Lăng Phong nhìn Cửu Vĩ Hồ, nói:
- Cửu Vĩ Hồ, ngươi rõ ràng là một nữ nhân, sư tỷ ta hôn mê thì đối với ngươi có gì tốt?"
Cửu Vĩ Hồ mỉm cười nói:
- Nữ nhân thì làm sao? Nữ nhân không thể bắt nữ nhân à?"
- Ngươi!?" Lăng Phong đã gặp qua vô sỉ, nhưng chưa thấy ai vô sỉ như Cửu Vĩ Hồ này, nhất thời ý niềm tràn đầy sát khí. Dựa vào võ công và tạo nghệ của hắn lúc này, xử lý một tên Cửu Vĩ Hồ căn bản không cần phải nói.
Cửu Vĩ Hồ tụa hồ nhận ra sát khí từ Lăng Phong, không khỏi cười lạnh nói:
- Thế nào? Lăng đại hiệp muốn thay trời hành đạo, giết chết giang hồ dâm tặc ta ư? Ngươi chẳng phải đã cho ta ăn độc dược rồi sao? Không có giải dược, ta sẽ phải chết, cần gì vội vã động thủ ngay bây giờ."
Lăng Phong thản nhiên nói:
- Xem ra ngươi cũng không ngu ngốc, ta cứu ngươi một mạng, nhưng nếu ngươi làm hại sư tỷ, ta sẽ không tha cho ngươi."
Cửu Vĩ Hồ mỉm cười nói:
- Tử Lăng nói ngươi là một công tử phong lưu, ta vốn còn chưa tin, thế nhưng bây giờ xem ra không phải giả rồi."
- Tử Lăng?!" Lăng Phong thất thanh kêu lên, nhớ tới lúc mình rời đi Tử Lăng còn ở cùng Cửu Vĩ Hồ, chỉ sợ bây giờ nàng đã gặp bất lợi rồi. Vì thế sát khí vừa bùng lên đã hoàn toàn biến mất, hỏi:
- Tử Lăng làm sao rồi?"
Cửu Vĩ Hồ nói:
- Ta tuy là giang hồ dâm tặc, nhưng vẫn còn biết tri ân báo đáp, ngược lại đám danh môn chính phái miệng nói cái gì là nhân nghĩa đạo đức, nhưng thật ra lại chuyên làm chuyện lén lút hại người."
Lăng Phong thấy nàng nói như vậy, dường như trong lòng có rất nhiều ủy khuất, không giống như người xấu, vì vậy hỏi:
- Ngươi tri ân báo đáp? Chẳng lẽ ngươi làm sư tỷ ta hôn mê là tri ân báo đáp sao?"
- Hừ, ngươi một câu sư tỷ, hai câu sư tỷ, nàng là gì của ngươi? Làm sao ngươi phải khẩn trương như vậy?" Cửu Vĩ Hồ tức giận nói:
- Khổ cho Tử Lăng còn đang ngày đêm lo lắng ngươi tại Hoa Sơn bị người ta khi dễ, chẳng ngờ ngươi có sư tỷ, lại đã quên người đêm ngày bận lòng vì ngươi. Nam nhân đều có mới nới cũ, đều không phải thứ tốt…"
- Là Tử Lăng bảo ngươi tới?" Lăng Phong vừa nghe Cửu Vĩ Hồ nói như vậy, đột nhiên hiểu được cái gì, trong lòng vô cùng áy náy.
Cửu Vĩ Hồ nói:
- Ngày đó ngươi bị Lục Thừa Thiên mang đi, hôm sau Hoa Sơn đã phái người đến đuổi bọn Tử Lăng ra rỏi tiểu trấn. Tử Lăng bất đắc dĩ phải chuyển đến Hoa m, nhưng nàng vẫn không yên tâm cho ngươi. Qua nhiều ngày tìm hiểu, mới biết được ngươi bị phạt diện bích tư quá, Tử Lăng lại không thể tới Hoa Sơn, cho nên mới nhờ ta thay nàng tới xem ngươi có đúng bị người ta khi dễ hay không…"

Lăng Phong từ Lục Phi Nhi có biết chuyện Tử Lăng cùng quản gia bị đuổi đi, đồng thời cũng biết Lục Thừa Thiên dẫn theo đệ tử Hoa Sơn truy đuổi Cửu Vĩ Hồ, thế màng nàng lại không màng sống chết xông vào Hoa Sơn, thật khiến cho người ta cảm động. Nếu nói Tử Lăng đối với mình là quan tâm si tình, thì Cửu Vĩ Hồ tuyệt đối là trượng nghĩa hào tình, Lăng phong từ đáy lòng cảm thấy bội phục nàng, vì vậy nói:
- Đa tạ cô liều chết tới đây, xin cô trở về nói với Tử Lăng, ta tất cả đều tốt, đợi khi học nghệ có thành tựu, ta nhất định quay về tìm nàng."
Cửu Vĩ Hồ lạnh lùng nói:
- Ngươi không cần cám ơn ta, ta thiếu ngươi một mạng, hơn nữa ta cùng Tử Lăng là tỷ muội, chuyện của nàng chính là chuyện của ta."
- Thế nhưng cô mạo hiểm tới đây, ta biết Đại sư huynh chính là đang dẫn người truy tìm cô khắp nơi…"
Cửu Vĩ Hồ khinh thường nói:
- Cái tên Lục Thừa Thiên kia còn kém xa, ta căn bản không có để hắn vào mắt. Đến bây giờ ngay cả ta là nam hay nữ còn không biết rõ, thật sự là buồn cười…"
Lăng Phong nói:
- Cô nương, thật ra…thật ra cô tâm địa thiện lương, tại sao lại giả mạo giang hồ dâm tặc?"
- Hừ, đừng tưởng rằng ngươi cứu ta là có thể hống hách chỉ trích ta!" Cửu Vĩ Hồ nói:
- Danh môn chính phái các ngươi thật ra so với Ma Giáo còn tà ác hơn, nể ngươi đã cứu ta, ta khuyên ngươi sớm ngày rời khỏi Hoa Sơn mới phải, để khỏi ngày sau cũng trở thành ngụy quân tử."
Lăng Phong nói:
- Có lẽ trên Hoa Sơn cũng có ngụy quân tử như lời cô nói, nhưng người trong Ma Giáo đều tốt cả sao? Trong chánh phái có kẻ gian trá, trong Ma Giáo cũng có nhân sĩ chính nghĩa, đây là chuyện rất bình thường, nhưng không thể vì một vài cá nhân mà phủ nhận toàn bộ. Nếu nói như thế, cũng có phần quá thiên vị rồi."
Cửu Vĩ Hồ nhìn Lăng Phong nói:
- Nhìn không ra ngươi đầu óc vẫn còn tỉnh táo, so với đám đệ tử hồ đồ của chính phái thì tốt hơn nhiều, thật không uổng ta khổ cực một chuyến."
Lăng Phong nói:
- Không cần khen ngợi, nhưng ta hy vọng, cô nương có thể đi vào chính đạo."
Cửu Vĩ Hồ cười trừ, nói:
- Đi vào chính đạo? Ta tự mình căn bản không có làm sai, không dối gạt người, ta cùng Hoa Sơn phái có thù không đội trời chung, cho nên kiếp này ta có trách nhiệm làm cho phái Hoa Sơn mất sạch danh dự, ta muốn cho Hoa Sơn phái biến mất khỏi giang hồ!! Dù sao ta cũng sống không bao lâu nữa."
- Cô dám!!" Lăng Phong lạnh lung nói:
- Nếu cô dám làm thương tổn một người Hoa Sơn, ta tuyệt đối không buông ta cô."
Cửu Vĩ Hồ cười nói:
- Không nên nói lời tuyệt tình như vậy, ta biết ngươi thích sư tỷ của ngươi. Nhưng còn những người khác, tỷ như tình nhân của sư tỷ, ngươi cũng muốn bảo vệ sao?"
Lăng Phong nói:
- Bất kể thế nào, ta cùng bọn họ đều là đồng môn, chỉ cần ta còn là đệ tử Hoa Sơn, quyết không cho phép cô làm bậy."
Cửu Vĩ Hồ nói:
- Ta thừa nhận không đánh lại ngươi, bất quá có đôi khi mạnh hơn chưa hẳn đã có thể thắng. Nhiệm vụ của ta tới đây hoàn thành rồi, ta xin cáo từ." Nói rồi xoay người bước đi.
Lăng Phong nói:
- Chậm đã, ngươi rốt cục đã làm gì sư tỷ ta vậy? Mau cho nàng tỉnh lại."
Cửu Vĩ Hồ cười dâm nói:
- Thật ra cũng không có gì, nàng chỉ là trúng một chút xuân dược mà thôi."
- Cửu Vĩ Hồ, cô mau đưa giải dược ra, ta cho cô thuốc giải độc dược." Lăng Phong hướng về Cửu Vĩ Hồ nói.
- Ha ha!! Dù sao độc dược trên người ta cũng chưa phát tác, có khi còn cơ hội." Cửu Vĩ Hồ chuyển thân rời đi, còn không quên nói vọng lại:
- Lăng Phong, sư tỷ ngươi đã trúng Cửu vĩ dâm dương, đây là xuân dược chí dâm chí tính, ngoại trừ nam nữ giao hợp, trên đời không có thuốc giải. Ta vốn định đem ả xuống núi tìm một nam nhân gian ô, vũ nhục Hoa Sơn phái. Bất quá thấy ngươi thích ả như vậy, coi như là ta tặng ngươi một người tình, để ả lại cho ngươi. Thế nhưng ta nhắc nhở ngươi, ngươi hành động phải nhanh, nếu để đệ tử dưới chân núi phát hiện, bọn họ một khi truy tới, cho sư tỷ ngươi giải dược vị tất đã đến phiên ngươi…"
- Cửu Vĩ Hồ, cô…" Lăng Phong chẳng ngờ Cửu Vĩ hồ lại âm hiểm như thế, nhìn Tạ Lâm Lan, vẻ mặt hắn vừa mơ hồ vừa bất đắc dĩ, đồng thời trong lòng lại tràn ngập kích động khẩn trương, miệng lưỡi khô khốc. Bởi vì hắn thấy được sư tỷ tuyệt sắc đang say trong men tình, dĩ nhiên là cự kỳ mê người…

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #35


Báo Lỗi Truyện
Chương 35/898