Chương 290: Gặp lại ác ma thiếu niên


Hôm nay Lăng Phong sắm vai " Đại Hoàng" dày vò Đàm Uyển Phượng, tựu có một loại cảm giác thỏa mãn, cảm thấy vị thiên tiên sư tỷ này đã bị chính mình chinh phục.
Lăng Phong ở bên trong Đàm Uyển Phượng phún xuất, sau đó nằm lên trên người nàng thở hổn hển, dựa đầu vào song phong nàng, lắng nghe nhịp tim của nàng
" Đại Hoàng ca, ngươi thấy ta có được không?".Đàm Uyển Phượng nhìn xung quanh thấy không có ai, đối với Đại Hoàng thì thầm nói
Lăng Phong trong lòng vui lên, nàng có thể mở miệng gọi hắn một tiếng ca xem ra trong thâm tâm nàng đã có sự chuyển biến
" Hảo, rất tuyệt, rất đủ vị !".Lăng Phong ha ha nói
"Ngươi nói nhỏ một chút, ta muốn cả đời làm nữ nhân của ngươi, ngươi có nguyện ý không?".Đàm Uyển Phượng nhỏ nhẹ nói
" Như vậy a, tốt !"
Lăng Phong rốt cuộc cũng thấy được tín hiệu thuần phục của nàng, hắn như mở cờ trong bụng
" Thế nhưng còn có Lăng lão đại, nếu ta chỉ làm người đàn bà của ngươi, chỉ sợ Lăng lão đại sẽ không đáp ứng, sợ rằng lúc đấy hắn đối với ngươi cũng không bỏ qua".Đàm Uyển Phượng ánh mắt vừa chuyển, cân nhắc nói
" Lời này của ngươi là ý gì?"
" Đại Hoàng ca, trước kia ta có mắt không tròng đánh ngươi bị thương, ngươi trừng phạt ta như vậy là phải, ngươi mới chân chính là anh hùng hảo hán, chỉ có ngươi thương yêu ta, không đem ta biến thành một món hàng tiết dục. Chỉ cần ngươi hào hảo bảo hộ ta, hai ta có thể ân ái cả đời, vĩnh viễn không chia lìa !".Đàm Uyển Phượng hai mắt đầy nhu tình, nhẹ nhàng nói
Nàng nhìn hắn một lượt, đoạn nói tiếp :" Ý ta là, ngươi hãy nghĩ biện pháp đem bọn gia hỏa kia xử lý, như vậy ta sẽ chỉ thuộc về ngươi. Hơn nữa ta chính là Hoa Sơn đệ tử đích truyền, nếu ta đem võ công phái Hoa Sơn truyền cho ngươi, không phải ngươi sẽ trở thành võ lâm cao thủ sao?"
" Giết chết bọn hắn? Không được a, nó quá không có nghĩa khí đi, hơn nữa một mình ta sao có thể giết chết bọn hắn, còn nữa , lão đại võ công cao như vậy…. ". Lăng Phong lúc này mới phát hiện là mình sai lầm rồi, Đàm Uyển Phượng căn bản không phải thần phục mình, mà là dùng độc kế, muốn mượn Lăng Phong – Đại Hoàng giết Lăng Phong – Lăng lão đại, giết toàn bộ lũ " vô lại" kia, sau đó nàng lại giết chết Lăng Phong – Đại Hoàng này. Thật là một nữ nhân độc ác, mẹ nó chứ, tâm kế nữ nhân thật là ghê gớm
" Cái gọi là minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, vô độc bất trượng phu, bọn hắn đối với ngươi nói qua cái gì nghĩa khí, ngươi hà tất phải nghĩa khí đối với họn họ, ngươi tới gần đây". Đàm Uyển Phượng ghé vào lỗ tai Đại Hoàng nói :" Ngươi chỉ cần đi làm một chút mê dược hoặc độc dược, giả vờ mời bọn chúng ăn cơm, đem độc thả vào thức ăn, tự nhiên sẽ không phí một tia công phu, toàn bộ chế phục bọn họ"
Lăng Phong nhất thời ngưng mặt lại, nói :" Ngươi chọn ta làm chồng thật là đúng a, ta nghĩ không ra chủ ý tốt như vậy, hảo, liền theo lời ngươi nói . Sau khi chuyện này thành công, ngươi sẽ chỉ thuộc về ta! Hảo, ta phải đi chuẩn bị, ngươi chờ tin của ta…"
Đàm Uyển Phượng ánh mắt nhất thợi lộ ra thần sắc đắc ý, giống như hết thảy đều bị nàng nắm trong tay
Bữa tối, trong đại sảnh vốn là thanh âm của một trận uống rượu chơi trò đoán số, sau lại có thanh âm khắc khẩu, đột nhiên biến thành thanh âm chém giết cùng những tiếng kêu cứu, Đàm Uyển Phượng âm thầm đắc ý, nghĩ thầm hết thẩy đều đúng như kế hoạch của mình
" Hảo nương tử, thành công rồi, bọn họ đều bị ta giết chết hết !"
Lăng Phong đóng giả Đại Hoàng xông tới, cười nói :" Hảo nương tử,ngươi từ đây về sau chính là của ta, để ăn mừng, chúng ta hoan lạc một khắc đi"
Dứt lời liền đem Đàm Uyển Phượng đặt lên bàn
Theo trường thương Lăng Phong tiến váo, Đàm Uyển Phượng trên mặt cũng lộ ra biểu tình say mê, miệng phát ra dâm ngữ, hay chân vòng qua eo của Lăng Phong
Đột nhiên Đàm Uyển Phượng hai chăn vòng lên cổ của Lăng Phong dùng sức siết lại, Lăng Phong cũng nhanh tay bóp lấy cổ của Đàm Uyển Phượng, hai người vừa rồi còn mới thân thiết, bây giờ liền muốn đưa đối phương vào chỗ chết
Đàm Uyển Phượng sớm có ý tưởng muốn mượn cơ hội này giết chết Đại Hoàng, nhưng không nghĩ tới tên này so với mình tưởng tượng còn thông minh lanh lợi hơn, rất nhanh liền có phản ứng
Một đôi nam nữ, một bên vừa thân thiết vừa đem toàn lực muốn giết chết đối phương, dần dần song phương đều cảm thấy hết hơi, trước mắt bắt đầu biến thành màu đen, nhưng không ai thả lỏng tay ra.Lăng Phong tuy thể lực mạnh hơn Đàm Uyển Phượng nhưng hai chân nàng lực lượng cũng không kém, song phương bị vây vào trạng thái giằng co
Ngay tại lúc Lăng Phong nghĩ tới nắm chắc phần thắng, " Binh…"
Đại môn bị một người đá văng ra, hắn xông vào hét lên :" Hỗn đản, đám động đến nữ nhân của ta…"
Đàm Uyển Phượng mở to mắt ra nhìn, người đến không ngờ là người đoạt lấy trinh tiết của mình, làm cho mình luân lạc tới nay, vạn ác thiết niên. Không nghĩ tới chính mình vừa mới dụng kế thoát khỏi ma trảo của Lăng lão đại, hiện tại lại rơi vào tay hắn, đương trường ngất đi, sau đó cũng không biết chuyện gì đã xảy ra!
Đột nhiên nàng bị cảm giác nghẹt thở làm tỉnh dậy, phát hiện Đại Hoàng vẫn còn trên người mình liền dùng hai ngón chân lớn đâm thẳng vào huyệt Nhâm Đốc của hắn. Tình huống phát sinh quá mức đột nhiên, Lăng Phong không kịp đề phòng chỉ có thể né tránh. Đàm Uyển Phượng rất nhanh với tay bắt được thanh bảo kiếm, Lăng Phong đương nhiên chỉ có thể " chạy trối chết"
Đàm Uyển Phượng không kịp đuổi theo, đã cảm thấy trước mắt tới sầm, ngã xuống đất ngất đi
" Ân… ân…"
Đàm Uyển Phượng từ từ tỉnh lại, vốn cảm thấy trên người có điểm lạnh, sau đó còn có cả cảm giác đau đớn, giống như bị dao đâm vào, đau nhức
Bỗng nhiên nàng nhìn thấy đầu giường có một người nam nhân nhìn chăm chú vào nàng, nàng muốn gọi nhưng không phát ra tiếng, sau đó mới chợt nhớ mình lại một lần nữa rơi vào tay của tên thiếu niên này
Kỳ thật mấy ngày qua, Đàm Uyển Phượng thật sự hối hận, hối hận vì việc chính mình rời đi khỏi khách điếm, cho dù mình phải chịu sự dày vò của hắn nhưng cũng chỉ có một người mà thôi. Thế nhưng vài ngày ở Khoái hoạt lâm, nàng so với lúc ở trong tay hắn còn thống khổ hơn, bị mười mấy tên vô lại ở trên người phát tiết
So sánh mà nói, tên ma quỷ trước mắt còn văn nhã ôn nhu rất nhiều !
Nhìn tên thiếu niên này, nàng cũng không dám coi hắn là ấu nhã ữa
" Ngươi đã tỉnh !"
Lăng Phong lạnh lùng nói .
" Ngươi… ngươi …"
Đàm Uyển Phượng muốn mở miệng mắng nhưng lại không thể lên tiếng. Đấy là lần đầu tiên nàng ở trước mặt người khác muốn khóc, cho dù bị bọn vô lại kia lăng nhục nàng cũng chưa bao giờ như thế, bởi vì nàng không muốn trước mắt những tên cặn bã đó bại lộ sự yếu ớt của mình. Chính là không biết vì cái gì, nhìn thấy tên thiếu niên ác ma này, nàng có cảm giác ấm áp khi về nhà, nàng đột nhiên muốn khóc
" Ta không cho ngươi bỏ đi, chính là ngươi không nghe"
Lăng Phong nói :" Ngươi là một đại mỹ nhân, lại không có võ công, bên ngoài nam nhân cùng lang sói đều giống nhau, bọn chúng có thể bỏ qua cho ngươi sao? Ta tìm ngươi suốt bảy ngày, cuối cùng cũng tìm ra được. Ta nếu đến trễ một chút thì ngươi đã mất mạng rồi !"
Đàm Uyển Phượng càng không cầm được nước mắt
Lăng Phong nói tiếp :" Ta biết ngươi hận ta, hận đi"
Tiếp theo nhíu mày, nhỏ nhẹ nói :" Ta hiện tại giải huyệt đạo cho ngươi, bất quá ta cảnh cáo ngươi, tốt nhất không nên cắn lưỡi tự sát. Nếu không, ta sẽ đem thi thể ngươi lột trần treo trước cửa thành, cho ngươi bị vạn người thóa mạ"
Đàm Uyển Phượng thân thể nhất thời phát run lên, nàng không phải là không nghĩ tới tự sát, thậm chí nàng còn muốn khi khôi phục một chút khí lực lập tức tự sát. Nhưng nghe hắn nói xong nàng cũng không dám như vậy nữa, bởi vì nàng biết tên thiếu niên này nói được làm được, chính là mình có chết hắn cũng không bỏ qua
" Ngươi hỗn đản, dâm tặc, vô sỉ! Ngươi vì cái gì còn muốn cứu ta…"
Đàm Uyển Phượng rốt cuộc cũng chỉ là tiểu thư khuê các, mở miệng thóa mạ cũng chỉ có mấy từ này
Lăng Phong cũng để mặc cho nàng mắng, vừa rồi hắn làm bộ như lãnh khốc nhưng đấy lòng vẫn nổi lên một tia tự trách, cho nên cũng mặc cho nàng quở trách
" Ta cứu ngươi, bởi vì ngươi còn có giá trị.."
" Ngươi hỗn đản, dâm tặc, vô sỉ, đê tiện…."
Bởi vì trong một thời gian không thể động đậy, công phu mắng chửi của nàng đã bắt đầu tăng trưởng .
" Đê tiện, vô sỉ, hèn hạ, hạ lưu…"
Đến cuối cùng nàng cũng đã có thể mắng một chuỗi dài, nước mắt cũng chảy khô, giống như mắng người là niềm sống duy nhất của nàng
" Ngươi mắng đủ chưa? Dù nói thế nào ngươi đường đường cũng là Hoa Sơn ngọc nữ - Đại sư tỷ phái Hoa Sơn, không phải là không nên chấp nhặt với tên vô lại như ta sao?"
Buổi tối nhanh chóng đến, Lăng Phong bỗng nhưng bưng tới một chén nước, đưa đến trước mặt Đàm Uyển Phượng
Không phải thời gian dùng bữa, Đàm Uyển Phượng hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu sang chỗ khác
" Ngươi là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt" . Lăng Phong bóp miệng nàng, đem chén nước đổ vào
" Ùng ục ùng ục". Toàn bộ chén nước đổ xuống bụng, sau đó Đàm Uyển Phượng mới cảm thấy trong miệng mình phi thường đắng chát, nàng kinh hãi nói :" Ngươi tên hỗn đản này, cho ta uống cái gì vậy?"
" Tăng cường hóa công tán, vừa rồi ngươi uống chén nước đó, ít nhất nửa tháng không thể dùng nội công"
" Ngươi hỗn đản, ta muốn giết ngươi !"
Đàm Uyển Phượng điên cuồng hướng Lăng Phong đánh tới
" Ba" Lăng Phong liền né ra, Đàm Uyển Phượng ngã trên mặt đất, anh anh khóc lên
" Ngươi còn tiếp tục, ta sẽ bắt ngươi uống tiếp"
Lăng Phong nhìn nàng một cái rồi nói. Đàm Uyển Phượng không tin một đứa bé có thể nói ra được như vậy, cho đến bây giờ nàng còn chưa ý thức được, Lăng Phong đã không còn nhỏ, ít nhất ở phương diện nào đó đã muốn siêu việt hơn tất cả nam nhân
Đàm Uyển Phượng bây giờ mới hiểu ra được, giang hồ không phải cùng với cái trong tưởng tượng của mình đơn thuần giống nhau .

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #290


Báo Lỗi Truyện
Chương 290/898