Chương 242: Tề Nhạc.


Một lúc lâu sau.
Lăng Phong cùng Tây Môn Đình Đình ngồi trên ghế thái sư đã lên đến đỉnh. Lăng Phong gần như thoát lực nằm trên người nàng, nặng nề thở hổn hển. Sau lưng, mơ hồ có một tầng mồ hôi nhạt.
Trên mặt ghế thái sư và mặt đất đã sớm thành một mảnh ẫm ướt.
Tây Môn Đình Đình sắc mặt ửng hồng, trên thân thể mềm mại mồ hôi đầm đìa. Cả người phát ra mùi thơm, cơ hồ tràn đầy cả luyện võ phòng.
"Ô . . . "
Bỗng nhiên, Tây Môn Đình Đình che mặt khóc thút thít.
Lăng Phong cười khổ, chẳng lẽ nàng buồn bực mình cùng nàng làm chuyện này ở trên ghế? Không biết a? Hình như nàng vừa rất vui vẻ mà.
Lăng Phong vội vàng mặc quần áo, đem áo đắp lên cho nàng. Sau đó mới nhẹ nhàng mở hai tay của nàng, nói nho nhỏ: "Đình Đình, ta làm gì nàng tức giận sao?"
"Tướng công, thiếp, thiếp thân hôm nay thật mất mặt."
Tây Môn Đình Đình mặt cười đỏ bừng, hồng đến cả hai tai nàng.
"Làm sao mà mất mặt? Ta cảm thấy được nàng hôm nay rất tuyệt mà."
Lăng Phong ôn nhu an ủi, cúi xuống khẻ hôn trên mặt nàng một cái. Nhưng trong lòng thầm tự trách mình quá mức nóng nảy, Tây Môn Đình Đình vốn là xuất thân là đại gia khuê phòng, chính mình đánh giá quá thấp đạo đức của nàng, thật sự là không nên.
Ai biết Lăng Phong vừa nói như thế, Tây Môn Đình Đình khóc càng lớn hơn. Gần như không khuyên nhủ, Lăng Phong lúc này mới ý thức được là việc này làm nàng cảm thấy quá bẽ mặt. Đành phải dỗ dành lừa gạt nàng hồi lâu, mới khiến cho nàng nói ra chân tướng.
Điều này làm cho Lăng Phong dỏ khóc dở cười, nguyên lai nguyên nhân nàng cảm thấy mất mặt, không ngờ là chính mình đạt cực khoái, xuất hiện suối phun. Ha ha, nàng còn cho là mình nhịn không được trước mặt Lăng Phong mà đi tiểu.
Lăng Phong lắc đầu cười nhìn thoáng qua trên mặt đất một mảnh ngập nước kia, đành phải giải thích cho nàng: "Nương tử ngốc của ta, đó cũng không phải là đi tiểu, được kêu là suối phun. Chỉ có ở trong lòng nàng cực kỳ yêu ta, mới xuất hiện tình huống như vậy. Chẳng lẽ, nàng không muốn cực kỳ yêu ta sao?"
Tây Môn Đình Đình nghe vậy, đã ngừng lại tiếng nức nở, chớp đôi mắt to nhìn Lăng Phong, khờ dại nói: "Chẳng lẽ, kia thật sự không phải là thiếp thân không nhịn được sao?"
"Đương nhiên không phải."
Lăng Phong cười khẽ nhéo cái mũi của nàng, thích thú kéo nàng vào lòng củng nàng tinh tế giải thích.
Toát mồ hôi. Nguyên lai nàng hiểu biết thật sự quá ít, dứt khoát về sau, Lăng Phong giải thích cho nàng một số ảo diệu trong cấu tạo cơ thể người. Nói đến chổ kín đáo, Tây Môn Đình Đình thẹn thùng mắc cở, chui đầu vào lòng Lăng Phong, bưng kín lỗ tai, không nghe Lăng Phong nói những lời xấu xa. Nhưng mà làm Lăng Phong âm thầm buồn cười chính là bàn tay nhỏ bé của nàng lại trộm buông lỏng ra một cái khe nhỏ hẹp . . .
Thẳng đến lúc lên đèn, Lăng Phong mới chấm dứt chỉ bảo cho Tây Môn Đình Đình. Bởi vì hai người không cách nào đem quần áo mình mặc chỉnh tề. Tây Môn Đình Đình đành phải gọi Xuân Cầm, Hạ Kỳ đang đứng gác ngoài cửa vào, đỏ mặt, bảo các nàng giúp Lăng Phong cùng mình mặc quần áo chỉnh tề.
Xuân Cầm, Hạ Kỳ đều mặt đỏ tai hồng, giúp Lăng Phong mặc quần áo thì ngay cả liếc Lăng Phong một cái cũng không dám. Ha, Lăng Phong liếc mắt một cái liền nhìn ra hai cái nha đầu này chắc là ở bên ngoài nghe lén nửa ngày, đích thị là bị Lăng Phong kia nói chuyện giáo dục làm xấu hổ không thôi.
Tây Môn Đình Đình cũng nhìn ra khác thường, lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ nói: "Tướng công, sớm biết thế thiếp gọi các nàng tới cấp cho chàng dạy học! Cũng đỏ phải các nàng trốn ở ngoài cửa nghe lén."
"Phu nhân, thân thể ta cùng Hạ Kỳ đều không có tiện đâu."
Xuân Cầm tuy rằng đã động tâm, nhưng mà thật sự bởi vì thời gian hành kinh, không có tiện nhận sủng ái.
"Ta biết, nàng sợ các nàng không có cơ hội để cho ta dạy sao?"
Lăng Phong mỉm cười nói xong, sau khi tiện tay ăn vài cái đậu hủ, liền thu tay.
"Tướng công, hôm nay Kim Thiên đại nương đến tìm chàng, mặt khác phái Hoa Sơn có một người là Trình Tiểu Diệp cũng tới tìm chàng."
"Tướng công, hôm nay Kim Thiên đại nương đến tìm chàng, mặt khác phái Hoa Sơn có một người là Trình Tiểu Diệp cũng tới tìm chàng."
Xuân Cầm mặt đỏ bừng, nỉ non nói: "Nô tì tự chủ trương, ngăn các nàng lại, thỉnh tướng công trách phạt."
"Trách phạt tội gì a?"
Lăng Phong trêu đùa: "Nên ngợi khen mới đúng. Đợi ngày mai, ta sẽ đi tìm các nàng ấy!"
"A! đúng rồi, Nhị nương cùng Tam nương nói chuẩn bị tiệc tối, hỏi người có muốn qua cùng ăn không?"
Hạ Kỳ nói.
"Này rất tốt, chúng ta cùng đi ăn."
Lăng Phong nói với Tây Môn Đình Đình.
Tây Môn Đình Đình gật gật đầu, dù sao ở thân phận mà nói, Tần Thục Phân chính là mẹ chồng của nàng, mẹ chồng kêu ăn cơm, nào có đạo lý không đi.
Hai nàng hôm nay tay chân cũng không được nhanh nhẹn, tới hơn nửa ngày mới giúp Lăng Phong cùng Tây Môn Đình Đình mặc quần áo chỉnh tề.
Lăng Phong ôm Tây Môn Đình Đình giúp nàng đi tới Kim Phượng Các, ở đó đang rất náo nhiệt, Tây Môn Đình Đình luôn mồm mắng Lăng Phong là một sắc lang hoang dâm vô đạo. Lăng Phong lập tức nói với nàng một câu, cũng không biết là ai? Mới vừa rồi còn khóc sướt mướt đến yêu cầu mình vui vẻ a? Lời này vừa nói ra, làm Tây Môn Đình Đình xấu hổ đến mức hận không có cái lổ nào để chui xuống.
Vợ chồng hai người, cười nói nhốn nháo một đường đi tới Kim Phượng Các.
Lăng Phong vừa bước vào đại môn Kim Phượng Các, liền thấy mấy nữ nhân kia của mình, Tần Thục Phân, Hà Bích Tú, Từ Tử San, Tống Ngọc Chi, thậm chí cả Nam Cung Vân, Nam Cung Tình các nàng đều ở đó, mà Kỷ Nhược Yên, Quý Nhược Lan, Bạch Lộ, Trầm Nghi Quân, Đổ Tử Lý, Hà Nguyệt Mai cùng Tố Hoa bát nữ các nàng ra vẻ tỳ nữ, toàn bộ đang bận lên, vui vẻ hòa thuận.
Thấy Lăng Phong đến đây. Quý Nhược Lan các nàng, bỏ việc đang làm, vội vàng khấu kiến Lăng Phong.
"Tất cả đứng lên, như thế nào các nàng nhìn thấy ta, lại trở nên gượng ép như vậy?"
Lăng Phong xua tay bất mãn nói.
Thiếu gia đã nói như vậy, tất cả đứng lên đi."
Quý Nhược Lan là người thứ nhất đứng lên.
Hiện lên một cái bàn ở đại đường có thể chưa hai ba mươi người, trên bàn có tám nồi lẩu, ba người có thể sử dụng một cái nồi lẩu được làm bằng đồng,ở giữa nồi là một cái ống khói nhỏ hình tròn. Bởi vì đã sớm châm than. Đáy nồi chốc lát sau liền thông suốt.
Tám nồi lẩu cùng một chổ thật đúng là đồ sộ, ở đáy nồi là một mãng ớt hồng trong nồi sôi lên không thôi. Hơi cay bốc lên làm cái mũi của Lăng Phong ngưa ngứa.
Thớ thịt dê được cắt mỏng như cánh ve, gần như từng mảnh đều bằng nhau. Tri kỷ Trầm Nghi Quân thấy Lăng Phong đã rất muốn ăn, vội vàng giúp Lăng Phong thả vào vài miếng, dùng muôi múc cho Lăng Phong.
Lăng Phong không để ý thất thố, mặc cho miếng thịt kia vừa được nhúng chìm vào trong nước dùng. Liền đem ăn, vừa vào trong miệng vị lẩu cay nồng, liền chiếm lĩnh toàn bộ vị giác của Lăng Phong.
Một cỗ nhiệt khí từ trên mặt thẳng vọt tới lòng bàn chân, trên trán lập tức toát ra một ít mồ hôi. Lăng Phong ha lên miệng, hô to: "
Thật sướng, thật sướng, đây mới gọi là chính tông xuyên vị lẩu."
Bản thân bị cay run rẫy không thôi.
Chúng nữ thấy Lăng Phong thích, cũng thử một chút. Tây Môn Đình Đình, Từ Tử San, Hà Bích Tú, Kỷ Nhược Yên chúng nữ. Không một chút lập tức phun ra, mở ra đầu lưởi, lấy tay không ngừng quạt gió, cấp bách hô: "Nước, nước."
Tỳ nữ theo hầu, vội vàng đi chuẩn bị một khối băng, cho các nàng một khối ngậm tại miệng. Lúc này mới làm các nàng dễ chịu đi.
Bất quá Nam Cung Vân bên kia, lại làm Lăng Phong thất vọng cực kỳ. Vốn muốn nhìn một chút Nam Cung Vân đoan trang, sau khi bị cay, sẽ có biểu hiện gì. Đáng tiếc, xem nàng vẫn bình thản, trên mặt căn bản không có một chút phản ứng, vẫn ăn rau cải trắng.
"Vân nhi?"
Lăng Phong thử hỏi: "Nồi lẩu này có vị ra sao?"
Nam Cung Vân lấy khăn tay lau khóe miệng một chút, thản nhiên cười nói: "Không tồi a, nhưng lại không có cay."
Nói xong, cứ thế múc một chén nước dùng đang sôi để tự mình thử, nhấm nháp một phen, bỗng nhiên lại khẻ gật đầu, đem bát đưa qua, dùng thìa múc một chén canh nồng đậm, ôn nhu nói: "Hảo đệ đệ, đáy nồi dùng các loại dược liệu quý hiếm làm nguyên liệu nấu ăn nấu thành, phi thường bổ dưỡng, đệ đệ liền uống một chén đi."
Trán Lăng Phong toát ra một trận mồ hôi lạnh,ánh mắt nhìn đáy nồi một chút, chỉ toàn là ớt mỡ đỏ thượng hạng. Vừa rồi miếng thịt dê nhúng vào canh đậm đặc ở đáy nồi đó, đã làm mình cay đến toát mồ hôi. Hiện giờ muốn hắn uống một chén canh đầy gia vị ở đáy nồi, Lăng Phong không biết còn có thể sống đến ngày mai hay không?
Chính là, Lăng Phong thật sự không đành lòng phụ tâm tình chờ mong của Nam Cung Vân. Theo ánh mắt của nàng có thể nhìn ra, nàng là rất hy vọng mình uống một chén.
Nam tử hán đại trượng phu, lại há có thể bị tiểu nữ trước mặt dọa. Lăng Phong trái tim như đứng lại, bưng chén lên, vài hơi đã cạn chén canh kia.
Phún lữa. Toàn thân như bị thiêu đốt lên. Một cỗ nóng rực không thể chịu đựng được, theo Lăng Phong toàn thân lan tràn.
Lăng Phong kiệt lực nhìn xuống, không thể mất mặt, Vân nhi không phải nói là không có cay sao? Nam tử Hán đại trượng phu, không có gì lớn, nhịn xuống. Lăng Phong tuy rằng là nghĩ như vậy, nhưng là loại mức độ cay này, thực không phải bình thường người có thể chịu được.
"
Đệ đệ, trán đệ đệ đổ mồ hôi kìa? Có phải là rất cay không? Nếu phải, lấy mấy khối băng lạnh thử đi!"
Nam Cung Vân ân cần móc khăn tay ra, hết lòng giúp Lăng Phong lau.
Lăng Phong thật ra rất muốn đem một ít băng lạnh nuốt vào trong bụng, nhưng mà ở trước mặt Nam Cung Vân, Lăng Phong tuyệt đối không thể mất mặt. Mạnh mẽ nở một nụ cười khổ, cực lực khống chế được cay đến không ngừng run rẩy đầu lưỡi, rung giọng nói: "Vân tỷ nói rất đúng, cay thế này còn chưa đủ cay, ngày khác nói với phòng bếp, tiếp tục cho cay hơn nữa. Đồ chơi này, chỉ có vẻ thôi!"
"Nhưng mà, Vân tỷ đột nhiên lại cảm thấy cay rồi."
Nam Cung Vân vẽ mặt đang đắc ý, lập tức lại biến sắc nói: "Xuân Cầm, cay chết ta, mau lấy khối băng."
Lăng Phong nhất thời như muốn ngất, sau đó, chúng nữ một đám ôm bụng che miệng cười khanh khách không ngừng, Lăng Phong mới vừa rồi bị Nam Cung Vân đùa giỡn một phen . . .

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #242


Báo Lỗi Truyện
Chương 242/898