Chương 205: Thánh anh


- Túy Tiên Lâu" là tiệm rượu số một trong các tiệm tại thành Hàng Châu, đến đây ăn cơm uống rượu đều là quan lại quyền quí tai to mặt lớn tại địa phương, thương gia giàu có cửa hàng to lớn. Người bình thường muốn dự tiệc rượu còn không được nhận.
Túy Tiên Lâu ở vào vị trí bên cạnh bờ Tây Hồ, liền kề tập đoàn kỹ viện cữa hàng san sát, đàn hát khắp nơi, chỉ cần chịu chi tiền, tuyệt đối có thể làm người ta vui vẻ mà quên về. Than ôi! Nhân sinh luôn như vậy, dù chết cũng chẳng thay đổi.
Lăng Phong cùng Tây Môn Đình ngồi tại lầu hai trong một phòng trang nhã dùng bửa trưa. Vợ chồng bộ dáng yêu thương nhau làm cho người ta không ngừng hâm mộ. Ngoài cửa sổ ánh nắng long lanh, thời tiết đặc biệt tốt đẹp ấm áp. Trên đường người ta đi lại rất nhiều.
Vừa lúc đó, thì thấy có một đám bốn người trong võ lâm khí độ kinh nhân, rảo bước tiến đến Túy Tiên Lâu. Đi đầu là một chàng thanh niên khoảng chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, vóc người cao ráo, dáng như ngọn thương, khí thế như cầu vồng! Lông mày lưỡi kiếm mắt sáng như sao, bề ngoài anh tuấn, văn nhã mà không mất vẽ cứng rắn, nho nhã mà hàm chứa khí phách. Đôi mắt trong sáng như nước đọng, không thể đo lường, khiến người ta cảm giác căng thẳng. Phía sau chàng thanh niên là một vị quốc sắc thiên hương, dung nhan tuyệt thế một đại mỹ nhân. Giữa đôi mi tràn đầy vẻ đẹp cũa mùa xuân, nhìn vào rung động cỏi lòng, một bộ trang phục màu lam nhạt càng làm nàng diễm tuyệt trên đời.
Mỹ nữ này trông bộ dáng chừng trên hai mươi, trên người khoác chiếc áo dài màu trắng nhạt phất phới, làm nàng có vẻ vừa đoan trang vừa phóng túng. Tuy vậy bộ áo này cũng khiến toàn bộ đường cong mê hoặc hiển lộ nhìn không thiếu chỗ nào. Nữa người trên thân áo khinh bạc của nàng, cao cao một món đồ như muốn phá rách áo bật ra. Kế theo nho nhỏ là chiếc eo thon tròn trịa, trên đôi chân dài thon thả. Tất cả những thứ này trên người nàng vừa hết sức xinh đẹp vừa tự nhiên. Hấp dẫn lạ lùng nhất là đôi mắt hạnh, được phụ trợ phía dưới hai phiến đường nét phân minh là đôi môi mọng đỏ. Hồng mà không mất sáng, mỏng mà không mất tươi. Nhất là lúc nàng yêu kiều khẻ cười, hai hàng răng ngọc lấp lánh khiến người ta cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
Mậc dù Tây Môn Đình Đình đã được xếp vào hàng đệ nhất mỹ nữ, nhưng so sánh với cô nàng xinh đẹp này thì vẫn có chỗ chênh lệch. Vẻ xinh đẹp của cô nàng này, mọi thứ đều vượt mức tiêu chuẩn, xinh đẹp không thể tả, cơ hồ có thể so sánh cùng đương kim Tứ Đại Mỹ Nhân.
Sau lưng cô gái đẹp này là một vị nam tử tuổi chừng bốn mươi, mặc một bộ trường bào màu lam, khí độ ung dung, gương mật hẹp dài có chút vẻ cay nghiệt, đôi mắt chớp động tinh mang chỉ cần gặp qua hắn một lần đều sẻ không quên được bộ dáng của hắn.
- Tu La Minh Vương Cam Trọng Thiên!"
Không biết trong tửu lâu ai đã nhỏ giọng kinh hô một tiếng, khiến toàn trường lập tức nhốn nháo.
Chì cần là một người đã từng đi ra giang hồ thì cũng đã từng nghe qua tên tuổi này. Một tay thần ma giết người không gớm tay, hắn chính là nhân vật được Thánh Anh giáo môn chủ Mục Chân Thiến nể trọng nhất. Nghe nói mười năm trước hắn dựa vào Âm Dương thần công lưu lạc giang hồ, đánh lén Quang Trung Trường Bạch sơn, một đêm đại chiến, trên dưới hơn ba trăm người đem toàn bộ tru sát. Trường Bạch sơn nhất phái đến đây hoàn toàn biến mất trong võ lâm, mà cái tên Cam Trọng Thiên cũng từ đây vang vọng giang hồ.
Tu La Âm Dương của hắn luyện đến cảnh giới cao nhất, chưởng phát thuần âm có thể làm cho huyết mạch con người đông cứng lại, chưởng phát thuần dương có thể làm da vẻ con người trở nên như lửa đốt. Chỉ bằng đôi tay thịt có thể làm cho khối băng đông lạnh phải tan ra và lại đông kết trở lại, võ công thần kỳ, khiến người ta phải kinh sợ.
Có thể nói không khoa trương là Cam Trọng Thiên xứng danh là nhân vật số hai của Thánh Anh giáo.
Người mà Cam Trọng Thiên phải đứng sau lưng là chàng trai trẻ mà danh phận không khó đoán ra, ngoại trừ thiếu môn chủ Thánh Anh giáo Mục Thiên Bằng sợ không có người thứ hai.
Cứ nghe Thánh Anh giáo thiếu môn chủ Mục Thiên Bằng một thân tu vi không thể đo lường được, so với phụ thân hắn đã đạt đến hơn bảy thành tu vi. Mục Chấn Thiên là ai? Đứng thứ ba trong thiên hạ Hắc Đạo gần với Thánh Nữ
Thánh Anh giáo và Tây Tạng Mật tông chưởng môn pháp sư cao thủ số một của Ma đạo!
Như thế xem ra thân phận vị mỹ nữ kia cũng có thể biết được, giang hồ đồn rằng Mục Thiên Bằng vô cùng thân cận với con gái của chưởng môn Tứ Xuyên Đường Môn. Thì ra là đứng hàng thứ năm của đương kim thiên hạ mỹ nữ tên là Đường Tư Tư.
Trong đoàn người bọn họ còn có một người tất nhiên là thiếp thân hộ vệ của Mục Thiên Bằng "Thánh Anh Ma Sát" Tất Trọng, nhìn qua dáng ngoài cũng vẫn là khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, nhưng lại là đệ tử trẻ tuổi kiệt xuất của Thánh Anh giáo, khả năng đi theo hộ vệ Mục Thiên Bằng, có thể nhìn ra võ công của Tất Trọng tuyệt đối không thấp.
Một đoàn bốn người đi thẳng đến lầu hai, chỗ bọn họ ngồi bên cạnh cửa sổ lại kế bên chỗ Lăng Phong cùng Tây Môn Đình Đình ngồi.
Vừa lên lầu là hai bên đã đánh giá đối phương rồi.
Mặc dù là người trong tà phái nhưng khí chất cùng khí độ của Mục Thiên Bằng, đem so với Lăng Phong tuyệt không kém, không thẹn là truyền nhân của đỉnh cấp cao thủ.
Bọn Mục Thiên Bằng cùng lúc bị phong độ của Lăng Phong cùng phong tư tuyệt thế của Tây Môn Đình Đình thu hút. Trong ánh mắt hiện rỏ lên nét kinh ngạc. Cũng giống như Lăng Phong nhìn ra bọn họ cũng thân thủ bất phàm như vậy, Mục Thiên Bằng cũng thế nhìn ra được Lăng Phong và Tây Môn Đình Đình khí chất không tầm thường.
Đường Tư Tư đối với Tây Môn Đình Đình cũng toát ra vẻ ghen ghét, mặc dù vẻ đẹp cũa chính mình so với Tây Môn Đình Đình còn vượt hơn rất nhiều, nhưng mà trên mặt Tây Môn Đình Đình hiện lên niềm hạnh phúc, đó là chỗ mà nàng đố kỵ. Nhất là bên cạnh lại có một người nam tử mà khí chất so với Mục Thiên Bằng còn muốn cao hơn, cái này không thể không làm cho nàng nhiều lần nhìn qua Tây Môn Đình Đình, trong lòng không ngớt thầm nghỉ hai người này là nhân vật bậc nào?
Bọn Mục Thiên Bằng ngồi còn chưa nóng chỗ, lại thấy dưới lầu một đoàn người lại đến rồi.
Những người đến khoảng chừng hai ba chục mạng, hiễn nhiên là cùng một môn phái, Lăng Phong vừa nhìn, trong lòng trầm xuống một chút, người đến chính là phái Hoa Sơn. Mà người dẫn đầu không phải xa lạ chính là đại sư tỷ Đàm Uyễn Phượng cùng đại sư huynh Lục Thừa Thiên.
Đàm Uyễn Phượng và Lục Thừa Thiên không hổ là tuấn nam mỹ nữ, bọn họ vừa xuất hiện lập tức gây nên cảnh vừa rồi đám Mục Thiên Bằng gây rối loạn, lại một lần nữa náo động tiếp theo. Sự xuất hiện của Đàm Uyển Phượng thoáng cái đem Đường Tư Tư hạ giá, nhưng mà đem Lục Thừa Thiên so với Lăng Phong và Mục Thiên Bằng thi có chỗ chênh lệch.
Đàm Uyễn Phượng ăn mặc toàn trắng dáng vẻ thoát trần như tiên tử, ẻo lả, phong thái yểu điệu, bước chân nhẹ nhàng rất giống tiên nữ xuất trần. Mà ở bên cạnh nàng lại còn có một tiểu mỹ nữ mê người khoảng mười bảy, mười tám, như tuyết, răng sáng, vòng eo như cành liễu nhẹ lay, đôi mắt có thần, vừa nhìn thì biết võ công không thấp. Lăng Phong nhận ra nàng, là nữ đệ tử đời thứ hai được sư nương yêu thích Trình Tiểu Diệp.
Bởi vì Lăng Phong đại náo Hoa Sơn, sư nương bế quan không ra, Tạ Lâm Lan cùng Lục Phỉ Nhi trốn đi, bởi vậy Lục Thanh Phong chọn mấy người đời thứ hai đưa lên thay thế thành đệ tử đích truyền. Trình Tiểu Diệp là một trong số này.
Lần này Đàm Uyển Phượng hướng dẫn cả bọn đến Hàng Châu, trước hết là đến Nam Cung thế gia và Tây Môn thế gia chúc mừng đám cưới, kế đến mục đích thứ hai là liên lạc các bên trong trận đánh giữa Nam Cung thế gia và Hồ Điệp Môn, đánh tiền tiêu. Nói như thế nào thì Hoa Sơn cũng là minh chủ võ lâm, đối với trận chính tà đại chiến sắp tới, không có khả năng không để ý tới.
Hoa Sơn đệ tử do Đàm Uyển Phượng cùng Lục Thừa Thiên hướng dẫn theo sát phía sau, tự nhiên nói lên thân phận bọn họ.
Lục Thừa Thiên trên võ lâm cũng tính là một nhân vật, dù sao sư phụ cũng là minh chủ võ lâm. Tự mình là Hoa Sơn đại đệ tử, giữa những người trẻ tuổi hắn tuyệt đối là một người nổi bật. Không quá nửa năm trước, được mọi người ca tụng là nhân tài mới nổi lại bị Lục Thanh Phong coi là phản nghịch chính là Lăng Phong.
Tây Môn Đình Đình hướng Lăng Phong kêu nhỏ:
- Hãy nhìn kìa, là Đàm Uyển Phượng của phái Hoa Sơn."
Lăng Phong nhẹ gật đầu, trong nội tâm trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nếu như Đàm Uyển Phượng biết rỏ mình là Lăng Phong, chẳng biết nàng có cảm tưởng gì?
Đường Tư Tư lúc nhìn thấy Đàm Uyển Phượng, tâm lý cũng không phải là rất thư thái, nhìn dáng vẻ hạnh phúc của Tây Môn Đình Đình nàng đã có lòng đố kỵ. Bây giờ lại thấy Mục Thiên Bằng đăm đăm nhìn Đàm Uyển Phượng, trong nội tâm nàng lại càng không thoải mái.
Lăng Phong cười thầm, cái này hiện tại có thể náo nhiệt, phái Hoa Sơn gần đây xem ác như thù, Thánh Anh giáo chính là tà phái, giờ phút này trùng hợp gặp gở như vậy, chỉ không biết tiếp theo chuyện gì sẽ phát sinh.
Bàn bên kia Tất Trọng thấp giọng nói với Mục Thiên Bằng:
- Thiếu chủ, người phái Hoa Sơn lại đến."

Mục Thiên Bằng gật gật đầu, cũng không lên tiếng, ý tứ rỏ ràng, không nên trêu chọc là chính. Rất nhanh, người của phái Hoa Sơn liền lên lầu hai cũng tìm vị trí ngồi xuống!
Người phái Hoa Sơn vừa mới ngồi xong, Lục Thừa Thiên cùng với Đàm Uyển Phượng ánh mắt nhìn qua toàn bộ lầu hai, đột nhiên tập trung đến bàn bên cạnh Lăng Phong, nhìn vào Mục Thiên Bằng.
- Tu La Minh Vương Cam Trọng Thiên" trong hàng đệ tử phái Hoa Sơn đột nhiên có một người nghiến răng nghiến lợi phẫn hận nói!
Toàn trường sau một hồi náo động, lập tức trở nên yên tĩnh.
Lục Thừa Thiên vội ho một tiếng hướng về người đệ tử kia nói:
- Câm miệng…"
Đệ tửHoa Sơn kia bèn nín nhịn nén lời lại!
Mọi người kinh hãi, ai cũng biết "Tu La Minh Vương" Cam Trọng Thiên là người thế nào, hiện tại có người gọi thẳng tên tộc muốn khiêu chiến với hắn, hắn làm sao có thể thờ ơ được!
Tất cả mọi người đang chờ đợi sự việc phát triển thêm bước nửa!
- Tu La Minh Vương" Cam Trọng Thiên cất tiếng cười dài, âm thanh lấn át toàn trường.
Trong lòng mọi người không thoải mái, công lực ai hơi yếu thì lại càng khó chịu hơn, có người còn muốn cởi bỏ y phục để thở ra một hơi xung động.
Lăng Phong tự nhiên vô sự, đáng mừng chính là Tây Môn Đình Đình vì nhận Tiêu Dao Ngự Nữ song tu của Lăng Phong trong người sung túc, nội lực tăng lên nhiều. Chống cự lại tiếng cười cất lên kia, lại không chút nào mệt mỏi, thật sự hoàn toàn nằm ra ngoài ý liệu của Lăng Phong!
Lúc này, Lục Thừa Thiên cất tiếng nói:
- Tiền bối công lực bất phàm, vãn bối rất bội phục."

Thanh âm của hắn cũng không lớn, nhưng tiếng cười lại không có cách nào đè xuống được âm thanh của hắn, mỗi tiếng đều rõ ràng rành mạch. Trong đó nội kình đầy đũ không thể coi thường!
- Tu La Minh Vương " Cam Trọng Thiên chợt dừng tiếng cười, nhìn về phía Lục Thừa Thiên nói:
- Chàng trai trẻ tuổi tài cao mà không thật thà Lục Thừa Thiên, khó trách mới từng tuổi này mà đã có địa vị cao tại Hoa Sơn, quả nhiên không có làm lão phu thất vọng!"
Lăng Phong ánh mắt nhìn về phía Đàm Uyển Phượng đang ngồi, chỉ thấy tấm lụa mỏng che mặt đang rủ xuống khuôn mặt của nàng nhẹ nhàng rung động phập phồng, cảm thấy giật mình, nguyên lai nàng đang bí mật dùng phương pháp Truyền Âm Nhập Mật, truyền lời chỉ dẫn đến cho Lục Thừa Thiên. Chỉ riêng là công phu đem thanh âm tụ lại thành dây này, đã khiến người ta không dám khinh thường nàng.
Lục Thừa Thiên nhàn nhạt đáp lời:
- Cảm ơn đã quá khen!"
- Tu La Minh Vương" Cam Trọng Thiên cười dài nói:
- Tốt! Không hổ danh phái Hoa Sơn đại đệ tử, nhân tiện cho ta có lời hỏi thăm đến chưởng môn Lục Thanh Phong."
Ở bên cạnh Đàm Uyển Phượng là Trình Tiểu Diệp thấy "Tu La Minh Vương" Cam Trọng Thiên gọi thẳng tên tộc của chưởng môn của mình, cả giận:
- Hừ, loại người như ngươi cũng xứng đáng vấn an chưởng môn của chúng ta?!"
Trình Tiểu Diệp thanh âm tuy nhỏ, như thế nào lại có thể giấu diếm được lỗ tai của phần đông cao thủ đang ngồi đây, những ánh mắt hung hăn dử tợn hướng tới Đàm Uyển Phượng, rồi mới dời về trên người Lục Thừa Thiên.
Lăng Phong trong lòng thở dài một hơi, " Tu La Minh Vương" Cam Trọng Thiên rõ ràng là lòng dạ hẹp hòi, đôi mắt đã hiện ra tính người, Trình Tiểu Diệp nói ra một lời nhẹ nhàng, đã tự mang lấy mầm họa.
Nhiều khi, giang hồ báo thù đều là vì một câu, một lời không thuận mắt đã khiến cho phân tranh. Gọi là giang hồ ân oán, trừ việc tranh đoạt giang sơn, danh lợi, tài phú bên ngoài, kỳ thật nhiều việc đầu tiên chỉ là tranh hơi, diễn tiến sau đó không thể ngăn được trở thành chém giết.
Bởi vậy có người nói, địa phương có người là có giang hồ. Bởi vì địa phương có người là có ân oán, Bởi thế bản thân con người chính là giang hồ.

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #205


Báo Lỗi Truyện
Chương 205/898