Chương 168: Nam Cung Phu Nhân


Lúc này Lăng Phong cùng Thượng Quan Y Y đang chìm đắm trong khung cảnh hạnh phúc, lưỡng tình tương duyệt, tâm tâm tương hứa, mặc dù ở cạnh nhau nhưng mà không có một tia nhục dục.
Thượng Quan Y Y ở trong lòng Lăng Phong không ngừng khóc, giống như muốn phát tiết tất cả ủy khuất chất chứa trong lòng một năm qua, nước mắt làm ướt lồng ngực Lăng Phong, Lăng Phong nhẹ nhàng mái tóc mây của nàng, trong lòng tràn ngập thương yêu. Vào lúc này không người nào muốn mở miệng trò chuyện, yên lặng không nói gì còn hơn thiên ngôn vạn ngữ.
Cứ như vậy không biết qua bao lâu, cửa phòng mở ra, Xuân Cầm đi đến.
Nhìn thấy tình huống trong phòng, Xuân Cầm thoáng chốc trợn mắt há hốc
mồm, chân tay luống cuống. Phải một lúc sau mới hồi phục tinh thần, vẻ mặt đỏ bừng chạy ra ngoài.
Thượng Quan Y Y cũng vội vàng giãy khỏi hai tay Lăng Phong, mặc lại quần áo, sau đó bỏ lại một câu :
- Đều tại chàng!"
Sau đó cũng chạy như bay trở về phòng. Trong lúc nhất thời trong phòng chỉ còn có Lăng Phong còn chưa thể rời giường bệnh.
Lăng Phong lắc đầu cười khổ. Tâm tình hơi thả lỏng một chút, mới từ Quỷ Môn Quan trở về Lăng Phong cảm thấy mệt mỏi, hơn nữa Thượng Quan Y Y vừa cho hắn dùng thuốc có tác dụng yên giấc. Vì vậy liền nằm xuống rồi trầm lắng thiếp đi.
Khi tỉnh dậy một lần nữa, Tái Hoa Đà đã ngồi ở bên giường chẩn mạch cho Lăng Phong, làm Lăng Phong ngạc nhiên chính là Nam Cung Hiên, Tần Thục Phân cùng một số thành viên trọng yếu khác của Nam Cung thế gia cũng đứng ở bên giường, Thượng Quan Y Y ở phía sau bọn họ ân cần nhìn Lăng Phong.
Thì ra sau khi Tái Hoa Đà trở về, Thượng Quan Y Y đã đem tin tức Lăng Phong "
khôi phục trí nhớ" nói cho hắn. Tái Hoa Đà vui mừng khôn xiết lập tức thông tri cho Nam Cung thế gia, vì vậy người Nam Cung thế gia đều chạy lại đây.
Lăng Phong ngẩng đầy nhìn về phía Nam Cung Hiên cùng Tần Thục Phân, trong thời gian này bởi vì Lăng Phong mất đi trí nhớ mà Nam Cung Hiên trà cơm không muốn dùng, ăn không ngon ngủ không yên.
Vốn thân thể hắn không tốt lắm giờ lại càng trở nên tồi tệ. Mặc dù Lăng Phong giả làm nhi tử hắn, nhưng người không phải có cây, không kìm được vì sự quan tâm của hắn mà cảm động.
Vì vậy Lăng Phong kêu lên một tiếng:
- Cha, mẹ…"
.
Cuối cùng đã tận mắt chứng kiến Lăng Phong "khôi phục trí nhớ", Nam Cung Hiên mừng rỡ kêu lên:
- Vũ nhi…"
Nhịn không được mà lệ già tuôn khắp mặt, Tần Thục Phân thì ôm lấy tay Lăng Phong khóc thất thanh. Những người khác trong Nam Cung thế gia cũng mặt mày vui vẻ, Tái Hoa Đà thì thở dài một hơi.
Lăng Phong thầm nghĩ, cứ khóc như vậy mãi không phải là biện pháp hay. Vì vậy cất tiếng:
- Hài nhi bất hiếu, làm cho cha cùng mẹ lo lắng? Thật sự phải nhờ Chu thần y đã rất nhiệt tình, hài nhi mới có thể khôi phục lại".
Lăng Phong nói câu này lập tức đề tỉnh Nam Cung Hiên, hắn hướng về phía Tái Hoa Đà thi một lễ thật sâu, nói:
- Chu lão đệ, Vũ nhi thật là nhờ vào đệ rất nhiều, nếu không…"
Tái Hoa Đà vội vàng đỡ Nam Cung Hiên, cười ha hả nói:
- Nói gì thì nói Vũ nhi cũng là ngoại tế của nhà họ Chu, lão ca sao lại khách khí như vậy, tội này nhất định phải phạt ba chén rượu".
Lúc này Lăng Phong đang cùng những người khác của Nam Cung thế gia chào hỏi. Bởi vì Nam Cung Tuấn phải xử lý sự vụ Nam Cung thế gia bên ngoài cho nên lần này không thể tới.
Sau khi hàn huyên một trận đã đến giờ ăn cơm, Thượng Quan Y Y liền mời mọi người trong nhà đi dùng bữa, còn Lăng Phong do thân thể còn chưa hồi phục như cũ cho nên tiếp tục ở lại tĩnh dưỡng.
Tần Thục Phân nhất quyết đòi ở lại chăm sóc Lăng Phong, tất cả mọi người đều nghĩ nàng không nỡ rời xa nhi tử. Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại làm cho Lăng Phong thất kinh.
Sau khi trong phòng chỉ còn Lăng Phong cùng Tần Thục Phân. Tần Thục Phân vẻ mặt đột nhiên thay đổi, lạnh lùng nhìn Lăng Phong, nói:
- Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại giả mạo Vũ nhi nhà ta?"
- Hả? Mẫu thân, người đang nói gì vậy?"
Mặc dù trong lòng Lăng Phong rất khẩn trương cũng không biết tại sao bị Tần Thục Phân phát hiện, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh hỏi lại nàng. Tần Thục Phân cười gằn nói:
- Mặc dù ngươi giả vờ không tồi, hơn nữa vết sẹo trên người cũng rất giống, nhưng mà mẫu tử liên tâm, cho dù ngươi có thể lừa gạt được người trong thiên hạ, cũng không lừa được ta. Ngươi rốt cuộc là ai?"
Lăng Phong trong lòng thầm nghĩ: ''Không biết Tần Thục Phân đang thử dò xét mình hay là thật sự phát hiện ra mình là giả, trong lòng không xác định được biện pháp cụ thể, chỉ có thể tiếp tục giả bộ hồ đồ, đáp lời:
- Mẫu thân, không biết hài nhi làm sai chuyện gì, làm cho người không vui vậy?"
- Không cần giả bộ nữa, Nam Cung Vũ căn bản không có tính tình tốt như vậy. Còn điều này nữa, trên người Vũ nhi có một bí mật mà chỉ có ta biết, cho dù ngươi cải trang thế nào thì cũng không qua được mắt ta".
Tần Thục Phân vừa nói, sau đó lại thở dài:
- Sự xuất hiện của ngươi nói lên Vũ nhi đã gặp bất trắc. Ta không quản ngươi đến đây với mục đích gì, ta cũng không quản mục đích đến đây của ngươi là gì, ta có thể đảm bảo với ngươi rằng thân phận ngươi bây giờ sẽ không bại lộ, nhưng ngươi phải nói cho ta biết chân tướng của việc ngươi giả trang Vũ nhi!"
Lăng Phong nghe Tần Thục Phân nói vậy, thì giật mình, ngoài ra còn có chút hoảng sợ. Tần Thục Phân không muốn tố giác mình, nhưng hẳn là không dễ dàng để mình sống sót, chẳng lẽ nàng nghi ngờ Nam Cung Vũ là do mình giết? Chẳng lẽ mình đối với nàng còn có giá trị lợi dụng rất lớn? Đúng vậy, nhất định là như vậy. Đã như vậy tại sao mình không nói ra chút sự thật với nàng chứ, cùng lắm thì mình nằm vùng không thành công, nhưng cũng có thể dễ dàng trốn khỏi nơi này:
- Ta là Lăng Phong".
- Sao?" Tần Thục Phân giật mình kinh ngạc, so với bộ dáng vừa nãy của Lăng Phong còn khoa trương hơn, khó tin hỏi:
- Ngươi? Ngươi là Hoa Sơn Lăng Phong?"
Lăng Phong gật đầu:
- Từ khi ta bị sư tỷ đâm trọng thương rơi xuống sườn núi, vốn tưởng rằng đã chết, không ngờ bản thân lại "đại nạn bất tử", được người cứu. Ta cũng không biết mình đã nằm trên giường bệnh bao lâu, khi tỉnh lại thì thấy bộ dáng mình hoàn toàn thay đổi, sau một thời gian ta mới kinh ngạc phát hiện ra mình trở thành một quân cờ của người khác. Ta bị ép phục dụng Tác Mệnh Hoàn, tùy ý bị người khác khống chế. Hắn giao cho ta một công việc, chính là giả mạo Nam Cung Vũ!"
Tần Thục Phân khó có thể che dấu tâm tình kích động của mình, hỏi tiếp:
- Người kia không nói cho ngươi biết, tại sao lại muốn như vậy ư?"
Lăng Phong lắc đầu nói:
- Hắn chỉ giao cho ta một nhiệm vụ, đó chính là thay thế Nam Cung Hiên, việc khác không hề nhắc tới".
Tần Thục Phân hỏi:
- Ngươi kia là ai?"
- Mạc Quỷ Hùng".
- Mạc Quỷ Hùng?" Tần Thục Phân càng thêm giật mình, lẩm bẩm:
- Hắn…? Hắn còn sống, ta nên sớm nghĩ tới, chỉ có hắn mới có thể khiến cho giang hồ biến sắc, người người cảm thấy bất an".
Lăng Phong nói:
- Ngươi đã hiểu rõ thân phận của ta, thật ra ta cũng không muốn bán mạng cho Mạc Quỷ Hùng, nhưng mà bị Tác Mệnh Hoàn khống chế. Bây giờ Tái Hoa Đà có biện pháp loại bỏ chất độc trên ngươi ta, ta đáp ứng với ngươi, chỉ cần độc trên người được loại trừ, ta lập tức rời khỏi Nam Cung thế gia".
Tần Thục Phân nhìn Lăng Phong, nói:
- Ngươi muốn đi?"
Lăng Phong nói:
- Trên người Lăng Phong ta mang rất nhiều tội danh, hơn nữa ta cũng không phải Nam Cung Vũ …"
Tần Thục Phân nói:
- Hẳn là mấy ngày nay ngươi cũng nghe được lời đồn đãi trên giang hồ, ngươi là phản đồ của Hoa Sơn phái, hơn nữa đã bị người ta giết chết. Chẳng lẽ bây giờ ngươi muốn đi ra ngoài nói cho người khác biết ngươi chính là Lăng Phong? Nếu thật sự ngươi muốn làm như vậy thì kết quả chỉ có một, là chết dưới loạn đao".
Lăng Phong nói:
- Nếu vậy thì sao chứ, Lăng Phong ta nếu đã chết qua một lần, còn sợ lần thứ hai sao?"
Tần Thục Phân nói:
- Nếu ngươi không ghét bỏ, ta hi vọng người tiếp tục đóng vai Nam Cung Vũ?"
- Cái gì?" Lăng Phong thất thanh kinh hãi, nói:
- Ngươi…Ngươi bảo ta tiếp tục giả làm Nam Cung Vũ?"
Tần Thục Phân gật đầu, nói:
- Chỉ cần ngươi đồng ý, bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính thức trở thành Nam Cung Vũ, những gì trước kia ngươi mất đi và những nỗi nhục ngươi phải chịu đựng, cũng có thể một lần nữa lấy trở về. Ta tin rằng thân phận Nam Cung Vũ so với Lăng Phong ngươi không hề kém hơn. Chẳng lẽ ngươi muốn sống trong cừu hận và bị người ta đuổi giết sao?"
Lăng Phong vô cùng kiên nghị đáp lời:
- Nhưng mà ta cũng không thể cả đời làm Nam Cung Vũ, ta là Lăng Phong. Hơn nữa, ta hoàn toàn bị oan! Oan khuất này, ta nhất định phải đòi lại công đạo".
Tần Thục Phân tán thưởng gật đầu, nói:
- Tốt lắm, ta thích tính cách thẳng thắn của ngươi, hay là chúng ta làm một giao dịch, ngươi tiếp tục làm Nam Cung Vũ, cho đến khi thay thế được vị trí của Nam Cung Hiên, sau đó nếu ngươi muốn khôi phục thân phận, ta có thể tới Hoa Sơn rửa sạch tội danh cho ngươi, khôi phục thân phận đệ tử Hoa Sơn cho ngươi. Nhưng mà nếu ngươi không chịu làm như vậy, ngươi bây giờ còn là phản đồ của Hoa Sơn phái, Tái Hoa Đà cũng không vì ngươi mà trị độc, và ngươi vẫn phải tiếp tục sống dưới sự không chế của Mạc Quỷ Hùng. Nên theo con đường nào hẳn là ngươi phải rõ ràng rồi chứ?"
- Tại sao? Phu nhân tại sao phải làm như vậy?"
Lăng Phong quả thật không tin vào lỗ tai của chính mình, trong lòng liên tục tự hỏi, cuối cùng Tần Thục Phân muốn gì đây?
Lại nghĩ xa hơn một chút, hiện nay trong võ lâm, tứ đại thế gia kinh tế cùng chính trị đều có ảnh hưởng rất lớn, có thể coi là võ lâm minh chủ, tứ đại gia tộc cũng phải trải qua nhiều lần ngấm ngầm đấu tranh thực lực mới có thể danh chính ngôn thuận ổn định vị trí, hiệu triệu giang hồ.
Tần Thục Phân muốn mình đóng vai Nam Cung Vũ, chắc hẳn chỉ có một mục đích duy nhất giống với Mạc Quỷ Hùng, để cho mình giả dạng nhi tử cạnh tranh vị trí gia chủ của Nam Cung thế gia.
Vốn dĩ tứ đại gia tộc cùng với võ lâm môn phái không giống nhau, võ lâm
môn phái có thể trong thiên hạ chúng sinh lựa chọn thanh niên có tư chất làm đệ tử, lựa chọn người ưu tú bồi dưỡng cho môn phái trở thành nòng cốt, thậm chí trở thành người thừa kế. Mà truyền nhân của tứ đại thế gia chỉ hạn chế trong thành viên gia tộc, nên cũng không thể tránh khỏi việc tố nhất của truyền nhân không đồng đều, tiên thiên không đủ.
Vì để duy trì thực lực cùng địa vị, tứ đại gia tộc không hẹn mà giống, trong việc lựa chọn thê tử, bất luận là vợ cả hay vợ lẽ đều lựa chọn những người ưu tú có đức có tài. Cách làm này mặc dù bất cận nhân tình, nhưng mà đối với việc duy trì địa vị kinh tế, chính trị trong võ lâm có tác dụng rất trọng yếu.
Nam Cung Hiên có thể coi là không thua kém đời gia chủ nào trong Nam Cung thế gia. Mặc dù chỉ sinh được hai nam tử là Nam Cung Tuấn cùng Nam Cung Vũ, nhưng mà hai nhi tử đều nổi tiếng là cao thủ trong thế hệ trẻ đồng lứa, trên giang hồ tên tuổi cũng không nhỏ, nhất là Nam Cung Vũ, tuổi tuy còn nhỏ nhưng so sánh với huynh trưởng thì chiếm thế thượng phong.
Việc Nam Cung Vũ ngã ngựa ở sườn núi rồi bị tập kích bỏ mình làm cho Tần Thục Phân lo lắng rất lâu. Bởi vì việc tranh đấu quyền vị trong nội bộ Nam Cung thế gia so với việc tranh đấu quyền vị trong hoàng cung cũng cũng kịch liệt không hề thua kém.
Đối với Tần Thục Phân mà nói, Nam Cung Vũ mất đi không chỉ khiến cho nàng mất đi cơ hội làm mẫu thân của gia chủ, mà có thể làm địa vị trong gia tộc giảm xuống, thậm chí từ nay về sau địa vị trong gia tộc rớt xuống ngàn trượng.
Bị người ức hiếp, đây là điều mà một Tần Thục Phân từ nhỏ đã tranh cường háo thắng không muốn đối mặt. Cho nên sau khi cân nhắc Tần Thục Phân mới liều lĩnh muốn Lăng Phong tiếp tục giả mạo Nam Cung Vũ".
Lăng Phong nghĩ tới đây,trong nháy mắt giống như tìm được linh dược cứu mạng, mặc dù giả mạo người khác làm cho hắn cảm thấy lòng tự tôn bị thương tổn, nhưng nếu không đáp ứng thì không biết đến ngày tháng nào mới có thể thoát khỏi sự khống chế của Mạc Quỷ Hùng.
Thứ hai, nếu hôm nay Tần Thục Phân đem chuyện mình giả mạo công bố ra, chỉ sợ chẳng những người phái Hoa Sơn tiếp tục đuổi giết mình mà tứ đại thế gia cũng không bỏ qua cho mình.
Nghĩ tới tới thê tử ở Bạch Đà Sơn, còn có phụ thân tuổi đã cao, nếu như bản thận chết trước, không những phụ âm dưỡng dục của phụ mẫu mà còn không xứng đáng với các thê tử đã giao phó cả đời cho mình. Muốn thành đại sự thì không câu nệ tiểu tiết. Trước tiên giả mạo Nam Cung Vũ, nghĩ biện pháp loại bỏ Tác Mệnh Hoàn cái đã.
Cuối cùng Lăng Phong cũng đưa ra quyết định, ngẩng đầu nhìn về phía Tần
Thục Phân nói:
- Hài nhi sẽ nghe theo lời dạy bảo của mẫu thân!"

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #168


Báo Lỗi Truyện
Chương 168/898