Chương 161 : Tây Môn Đình Đình


Tình yêu có thể khiến một nữ nhân trở nên mù quáng Lăng Phong tuyệt đối
tin tưởng lời này, bởi vì nữ nhân của hắn thực sự nhiều lắm.
Hiện tại lại thêm một người, tối hôm qua hắn đã cứu một nữ nhân tay một tên hái hoa tặc, sau đó nữ nhân này đối với hắn trăm nghìn lần nghe theo, muốn nàng nằm xuống nàng sẽ nằm, muốn ở trên giường, nàng sẽ đem cái mông vểnh lên.
Bất quá, còn có một điểm không được hoàn mỹ, đó là nàng dịu dàng nghe lời chẳng qua là muốn Lăng Phong cưới nàng làm vợ. Bởi vì nàng nhận ra nam nhân trước mắt vị "Nam Cung" thế gia tam công tử này, tương lai nhất định sẽ là một vị anh hùng của võ lâm.
Mà nữ nhân trước mắt này không phải ai khác, cũng chính là người mà Lăng Phong đã gặp qua, tiểu thư Tây Môn thế gia, Tây Môn Đình Đình! Là viên ngọc quý trên tay Tây Môn Khiếu, trên giang hồ, bài danh vị trí mười hai trên tuyệt sắc bảng. Tuy rằng không có trong nhóm mười người , thế nhưng vẻ đẹp của nàng khiến nhiều kẻ hâm mộ.
Thực ra ngoài mười tuyệt sắc nữ tử được phong bảng, cũng còn một số người bên ngoài ít khi hành tẩu trên giang hồ nên không được người khác chú ý, việc bầu trọn cũng chỉ là tương đối, bất quá vẻ đẹp của Tây Môn Đình Đình đã được dcông nhận ở cuộc thi Lạc Thần.
Chẳng bao lâu sau, vô số người đã được chiêm ngưỡng dung mạo xinh đẹp của nàng, rất nhiều vị anh hùng hào kiệt muốn quỳ xuống ôm váy cưới nàng làm vợ , không nói quá chứ, người cầu hôn nàng xếp hàng từ Lạc Dương đến tận Trường An cũng không hết.
Gia chủ Tây Môn thế gia Tây Môn Khiếu đối với vị nữ nhi này rất sủng ái cưng chiều, tuy nói là nữ nhân giang hồ, nhưng hắn luôn giấu nàng trong phòng như một vị tiểu thư đài các vậy.
Chim trong lồng, vĩnh viễn không thấy được bầu trời bên ngoài mới là xinh đẹp nhất, vị thiên kim của chưởng môn nhân này được xưng là Lạc Thần tiên tử, năn nỉ đòi đi theo phụ mẫu của mình đến Tô Châu Yến Tử Ổ, dự họp liên minh hội nghị tứ đại thế gia, bởi vì cả ngày ở trong Yến Tử Ổ chơi đùa phát chán, nàng liền len lén trốn ra ngoài.
Chỉ là Tây Môn Đình Đình không nghĩ tới , bản thân nàng có khuôn mặt xinh đẹp như vây, vóc người ma quỷ như thế , chính là đối tượng của đám hái hoa tặc, hơn nữa kinh nghiệm giang hồ của nàng hầu như không có.
Tây Môn Đình Đình không biết, khi nàng vừa bước vào Tô Châu thành một khắc kia, đã bị một tên hái hoa tặc theo dõi, cho là dù ai cũng có thể đoán được, nàng là người mới bước chân ra giang hồ , rất dễ bị hạ mê dược, tên hái hoa tặc kia có thể nghĩ ra mấy trăm cách hạ mê dược lên người vị tuyệt sắc nữ tử này.
Màn đêm buông xuống, Tây Môn Đình Đình trúng thuốc mê toàn thân vô lực
nhìn một tên nam nhân có khuôn mặt đáng ghét tiến vào phòng mình , nàng
trừng mắt nhìn gã nam nhân này đi tới, nàng cảm giác trong hoàn cảnh như vậy mình khó có thể giữ được trinh tiết, muốn nghĩ tới tự sát, chỉ là bây giờ nàng cũng không có một điểm khí lực để tự sát.
Bất quá, nàng vui mừng phát hiện, trong phòng đột nhiên xuất hiện một vị thanh niên anh tuấn tiêu sái, trượng nghĩa ra tay xuất thủ, đem nàng từ trong tay tên hái hoa tặc kia cứu ra, nàng thầm nghĩ nam nhân này quả thực chính là bạch mã vương tử trong lòng mình.
Đa số nữ tử đều coi nam nhân đoạt đi trinh tiết của mình thành trượng phu là đối tượng để cả đời mình phụng dưỡng, Tây Môn Đình Đình cũng không phải ngoại lệ.
Hơn nữa, vị hôn phu mà các nữ nhân mong muốn thường thường phải là nam
nhân ngọc thụ lâm phong, sự nghiệp thành công, uy danh vang dội.
Nguyện vọng suốt đời của các nàng là mong muốn nam nhân của mình có thể dùng kiệu lớn tám người khiêng đến cửa đón dâu, mà Lăng Phong trước mắt sắm vai "Nam Cung Vũ" bối cảnh gia đình lại rất hấp dẫn.
Bề ngoài anh tuấn, hiệp cốt nhu tình, đó cũng là điều khiến Tây Môn Đình Đình trăm nghìn lần nhu thuận đối với Lăng Phong.
- Ứ, ư, ngươi, ngươi đến tột cùng lúc nào sẽ lấy ta ?"
Tây Môn Đình Đình ghé xuống dưới thân Lăng Phong, mạnh mẽ lay người hắn, hỏi.
Lăng Phong đem thân thể nàng đẩy sang bên cạnh người mình, hắn chăm chú
nhìn vào đôi mắt đẹp nhu tình hồi lâu, nói :
- Ta lấy ngươi? Ta ngay cả mình là ai cũng không biết, nhà cửa lại không có, làm sao có thể lấy ngươi đây!?"
- Ngươi gạt người ta, ngươi rõ ràng là tam thiếu gia của Nam Cung thế gia, năm ngoái ta ở nhà ngươi , ngươi còn khen người ta rất xinh đẹp, ngươi ... ? Ngươi hiện tại làm xong nhân gia rồi, định ghét bỏ phỏng. Nói, có đúng hay không sợ Thượng Quan Y Y tìm ngươi gây phiền phức, nàng so với ta đẹp hơn sao?" Tây Môn Đình Đình vừa nói vừa khóc!
Nữ nhân khi khóc cũng giống như cơn mưa rào thôi, một lúc sẽ hết, Lăng Phong trong lòng biết rất rõ.
- Ta là tam thiếu gia của Nam Cung thế gia!" Lăng Phong cố ý nói:
- Ta thế nào một điểm ấn tượng cũng không có. Thượng Quan Y Y là ai ?"
- Thượng Quan Y Y là nữ nhi của chưởng môn phái Thái Sơn, là vị hôn thê
của ngươi!" Tây Môn Đình Đình nhìn Lăng Phong, nói :
- Hừ, bất quá hiện tại ta mới chính là vị hôn thê của ngươi, ngươi không thể không thừa nhận. Dù là ngươi có hôn ước với Thượng Quan Y Y cũng thế mà thôi. Ta sẽ nói với lão cha tới cửa nhà ngươi cầu hôn, đến lúc đó ngươi chạy
không thoát đâu..."
Nàng làm ra một bộ dạng đỏng đảnh tiểu thư, bất quá khi nàng tức giận trông lại cành mê người.
- Ta chẳng quản cái gì là tam thiếu gia Nam Cung thế gia,chỉ có điều ta nhất định sẽ cưới ngươi !"
Lăng Phong nhìn đôi môi đỏ tươi của nàng, hắn không kìm được hôn thật sâu lên đó, cảm giác nóng bỏng lại mềm mại thơm tho, đồng thời hắn lại nhấm nháp hương vị ngọt ngào trong miệng nàng, say sưa mà mút.
Tây Môn Đình Đình chuyển thân, ngồi ở trên người Lăng Phong, hai tay chống nạnh, đắc ý nói:
- Thật nhé !? Nam tử hán đại trượng phu, một lời nói ra tứ mã nan truy, đến lúc đó không được đổi ý !"
Lăng Phong ha hả nói :
- Ta nói trước, nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là chuyện bình thường, chỉ cần ngươi không sợ theo ta làm tiểu lão bà là được ."
Tây Môn Đình nhìn Lăng Phong gật đầu, nói :
- Làm tiểu lão bà thì tiểu lão bà, bất quá ta không phục, ta so với Thượng Quan Y Y vào cửa sớm hơn, dựa vào cái gì ta làm thiếp, nàng ta làm bà cả!"
Nữ nhân quả nhiên đều khó đối phó, Lăng Phong ghét nhất là bị người khác uy hiếp, hắn phẫn nộ nhìn nữ nhân biểu hiện ra tính cách ngỗ ngược đang ngồi trên người mình, hắn nhận thấy vẻ mặt hiện tại của nàng mới chân chính là Tây Môn Đình Đình, mấy ngày trước đây thiên kim chưởng môn đối với Lăng Phong nhất nhất đều nghe lời mình chỉ là đóng kịch mà thôi.
- Ta ghét nhất là bị người uy hiếp, ngươi không thích làm thiếp, cũng đừng theo ta nữa !"
Lăng Phong đem nàng đẩy xuống sau đó hắn nhảy xuống đất tiện tay cầm quần áo mặc vào, nhìn vẻ mặt Tây Môn Đình Đình đang kinh ngạc ngồi trên giường, hắn không do dự phảy tay,cách không một chưởng bổ lên cửa sổ rồi bay vọt đi.
Tây Môn Đình Đình chạy vội đến cánh cửa gọi hắn lại, Lăng Phong cũng không ngoảnh đầu, huống chi nàng mặc quần áo tốc độ không nhanh bằng
hắn, không thể làm gì khác hơn là mở to mắt mà nhìn Lăng Phong rời đi.
Bất quá tứ đại thế gia rất quen thuộc với nàng, Tây Môn Đình Đình cũng không sợ thời gian tới vị hôn phu này sẽ chạy mất, càng nghĩ lại càng tức giận, bầu ngực đầy đặn vì thế mà phập phồng trông thật mê người, lúc này nàng chỉ đành mặc quần áo lại sau đó quay về Yến Tử Ổ, nàng muốn mau chóng để phụ thân thay mình đi cầu thân.
Lăng Phong phiền muộn bước đi giữa lòng đường Tô Châu, đối với chuyện của Tây Môn Đình Đình hắn cũng không để trong lòng, nàng chẳng qua là muốn tranh thủ hạnh phúc của mình mà thôi, mà Lăng Phong chính là hạnh phúc đó. Thế nhưng, nàng cũng quá hồn nhiên cũng không có nghĩ tới, Lăng Phong làm sao có thể chỉ thuộc về mình nàng, sao có thể nghe theo hiệu lệnh của nàng.
Lăng Phong lắc đầu, không thèm nghĩ nữa, cái loại sự tình này căn bản là không có khả năng phát sinh chuyện gì, hiện tại Lăng Phong lo lắng là làm thế nào giả mạo Nam Cung Vũ bước vào cánh cửa Nam Cung thế gia.
Chính lúc đang nghĩ ngợi, Lăng Phong lại gặp tên hái hoa Bàn Long Hổ, chỉ thấy hắn từ kỹ viện Túy Hồng Lâu đi ra, nghĩ đến hắn tối hôm qua nhất định là dùng xuân dược mà không được thỏa mãn, nên mới bị phát tác, kết quả là phải tới đây phát tiết một trận.
Thế giới này thực sự là nhỏ, Lăng Phong cảm thán nghĩ.
Bàn Long Hổ trong Túy Hồng Lâu đi ra, trông có vẻ vội vã, rất nhanh đã ra khỏi Tô Châu thành, tới một tòa biệt viện ở vùng ngoại ô. Lăng Phong nhìn hắn có vẻ không đúng, liền bám theo phía sau.
Thấy Bàn Long Hổ đã bước vào biệt viện, Lăng Phong vòng qua cửa lớn, nhẹ nhàng nhảy qua bức tường rồi tiện đà phi lên nóc nhà. Hắn tìm kiếm một hồi liền, phát hiện trong phòng có một đám người đang nói chuyện rôm rả , khiến Lăng Phong sinh lòng hiếu kỳ.
Lăng Phong không lật ngói lên, hắn chỉ ghé tai lên đó nghe động tĩnh phía dưới.
Lúc này chỉ nghe thấy một giọng nam nhân nói :
- Bàn nhị ca , tối hôm qua đi nơi nào phong lưu vậy, tìm ngươi một đêm mà không gặp!"
- Hắn còn có thể đi nơi nào chứ, nói không chừng đã nhắm trúng con quỷ nhỏ nào cùng phong lưu cũng nên ! Có lẽ hắn muốn thử hương vị thôn quê xem có mùi vị ra sao!" Một nam nhân hắc hắc nói.
- Thôn quê cái rắm, mẹ nó, ta tìm ba ngày thật vất vả mới theo dõi được thiên kim đại tiểu thư Tây Môn thế gia, không nghĩ tới nửa đường lòi ra một tên hỗn tiểu tử, cư nhiên đem Lạc Thần trong tay cướp đi! Ta nghĩ tới đây lại hận không thể đem tiểu tử kia băm thành vặn mảnh!"
Bàn Long Hổ nghiến răng nghiến lợi nói, xem ra tối hôm qua bị thất thủ, hắn vẫn canh cánh trong lòng .
Kỳ thực những người trong phòng đều là hái hoa đạo tặc trên giang hồ, bọn họ lần này hội tụ để trao đổi một số vụ mà bản thân tâm đắc, thứ hai cũng là nhằm vào tứ đại thế gia.
Lúc này hắc đạo cao thủ liên tiếp ám sát người trong chính phái, trong khoảng thời gian ngắn khiến đám người chính phái hoảng sợ, hắc đạo thế lực càng thêm khuếch trương.
Tứ đại thế gia mỹ nữ như mây, hơn nữa Công Tôn Vũ vừa bị ám sát, mà trước đó Mộ Dung Tuấn tại Hoa Sơn bị nhục, hơn nữa Mộ Dung thế gia Mộ Dung Thanh Thanh cũng từng bị Lăng Phong bắt được, bởi vậy hắc đạo đối với tứ đại thế gia sớm có ý đồ xâm lấn.
Tứ đại thế gia đối mặt với cục diện bị động như thế . Vì vậy bọn họ tập hợp lại để thương thảo, quyết định phát động các lộ hào kiệt trên giang hồ, cùng nhau hành động bao vây tiêu diệt hắc đạo, ngắn ngủi nửa tháng, tứ đại thế gia cùng bát đại môn phái liên thủ đánh thắng mấy trận lớn, bởi vậy hắc đạo đối với tứ đại thế gia càng hận khắc cốt ghi tâm, nhất định muốn tiêu diệt bọn họ.
Hiện tại tứ đại thế gia tề tụ ở Yến Tử Ổ cùng nhau thương lượng phương án tiếp theo để đối phó hắc đạo tà phái, đám hắc đạo đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, bọn chúng quyết định để đám hái hoa tặc ra tay,
Trước tiên hạ thủ từ nữ nhân của tứ đại thế gia, chỉ cần đem nữ nhân của tứ đại thế gia đều chà đạp, cho dù thực lực tứ đại thế gia có cường thịnh thế nào đi nữa, cũng sẽ bị đả kích nghiêm trọng, kế hoạch này đúng là rất độc. Hơn nữa buổi tối ngày hôm qua nếu không phải Lăng Phong xuất hiện đúng lúc, Tây Môn Đình Đình đã là người thứ nhất gặp nạn rồi!
- A, rốt cuộc là ai khiến Bàn nhị ca chúng ta thất thủ vậy?"

- Tiểu tử này thoạt nhìn hình như là Nam Cung thế gia Nam Cung Vũ." Bàn Long Hổ nói .
- Người của tứ đại thế gia?!"
- Phải." Bàn Long Hổ nói.
- Thế nhưng lần này tới Yến Tử Ổ dự họp hội nghị, danh sách người trong tứ đại thế gia, chúng ta không có phát hiện Nam Cung Vũ, trước đây nghe nói sau khi hắn xuống núi đã bị mất tích rồi mà, thế nào lại xuất hiện ở Tô Châu? Bàn lão nhị, hay là ngươi nhìn lầm?
Bàn Long Hổ lắc đầu, nói :
- Chính là Nam Cung Vũ, Hẳn là không sai mà."
- Bàn lão nhị ngươi đánh không lại hắn ư?"
Bàn Long Hổ nói:
- Tiểu tử này thực lực bất phàm. Ta lại ôm Tây Môn Đình Đình đương nhiên không thể cùng hắn dây dưa".
- Nếu lão đại lần này thành công. Chắc hẳn là có thể báo thù cho ngươi!"
Bàn Long Hổ nói :
- Nói rõ hơn xem".
- Lão đại đã dẫn người tới đánh lén phu nhân của Nam Cung lão tặc Tần Thục Phân, có người nói năm đó nàng là một trong tứ đại mỹ nữ đó !"
- Có thật không ?"
- Đương nhiên!"
- Bọn họ đang mai phục ở Khoái Hoạt Lâm, trừ phi nàng không xuất hiện, chỉ cần xuất hiện đều trốn không thoát!"
Lăng Phong trên nóc nhà vừa nghe vậy, trong lòng kinh hãi, cố không gây ra tiếng động, vội vàng phi thân rời đi.
Phải biết rằng Tần Thục Phân chính là mẫu thân Nam Cung Vũ, nếu như nàng rơi vào tay mấy tên hái hoa này, chỉ sợ đối với mình sau này khi tiến vào Nam Cung thế gia sẽ bất lợi.

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #161


Báo Lỗi Truyện
Chương 161/898